Chương 17:
Hương vị của chiến thắng.
Chiến thắng này là một liều thuốc tĩnh thần cực lớn cho đội tuyển VEE, khi họ có một khởi đầu thuận lợi cho vòng bảng vòng thăng hạng mùa xuân VCS 2017.
Trong khi đó, những lời phát biểu của Rian trong buổi phỏng vấn đã khiến hắn nhanh chóng gây sốt trên mạng.
"Tốt rồi mọi người, hôm nay đi ăn một bữa thịnh soạn, em mời khách.
"
Minh đứng trong phòng huấn luyện, nhìn các thành viên đang thu dọn đồ đạc, vừa cười vừa nói.
"Thật sự?
Ánh mắt Đức Dương sáng lên, anh vô vai người chơi xạ thủ của mình nói:
"Huấn luyện viên mời ăn kìa, cậu thấy sao?
"Đương nhiên là phải ăn rồi!
” Hải Dương cười hì hì, đáp lại:
"Huấn luyện viên phải chuẩn bị tỉnh thần cháy ví đi là vừa.
"Ha ha.
Minh lắc đầu cười, nói:
"Hôm nay chỉ là bữa ăn khao các anh thôi.
Sau này muốn được đãi ngộ như vậy nữa thì còn phải xem biểu hiện của các anh thế nào.
Nói xong, Minh rời khỏi phòng huấn luyện trước.
"Bình An, hôm nay cu em biểu diễn thật sự là quá trâu bò!
” Lavi bá cổ Lý Bình An, cười ha hả nói:
"Tôi thấy sau này cứ để cậu cầm Galio bảo kê bọn tôi là được.
Mạng hạ gục cứ để bọn tôi lo, đừng để mấy chuyện đó làm bẩn đôi tay cao quý của cậu, ha ha.
Liếc mắt nhìn Bá Khánh, Lý Bình An đem đồ đạc của mình cất vào túi, nói:
“Còn phải xem huấn luyện viên nói thế nào.
”
“Đi thôi.
” Đức Hải cùng cả đội đã sóm thu dọn xong, đang đứng ở cửa chờ Lý Bình An và Bá Khánh.
“Em bây giờ không đói bụng.
” Đánh xong trận đấu, chín giờ tối còn chưa tới đã đi ăn đêm, Lý Bình An tỏ ý từ chối.
“Ăn cơm đêm mà.
” Đức Hải xoa đầu Lý Bình An, nhìn cậu nhóc ngây ngô này mà cảm thán:
“Vẫn là tuổi trẻ thật tốt.
” Nhớ lại hai pha xử lý kia của Lý Bình An, hắn không khỏi thầm nghĩ, giá như mình có thể trẻ lại sáu tuổi thì tốt biết mấy.
Cả đội trở lại phòng của mình ở căn cứ VEE, lúc này đã gần chín giò tối.
Bọn họ thay quần áo, ngồi trong phòng huấn luyện trò chuyện, chờ đến chín rưõi.
“Mấy anh em, đi nào.
” Minh đi đến, nhìn thấy cả đội đã thay xong quần áo, cậu mỉm cười, gọi một tiếng.
Minh cũng không.
dẫn cả đội đến nơi nào sang trọng, mà là một quán nướng vỉa hè đối diện căn cứ, mời họ ăn đồ nướng.
Đừng nhìn mẹ Minh cho cậu VEE, còn cho cậu thử thách sáu tháng, nhưng mà trừ vốn ban đầu ra với một phần doanh thu quán net của căn cứ của cậu, thì hầu như là Minh tự móc túi tiền.
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, quán nướng vỉa hè sáng rực lên trong ánh đèn vàng ấm áp.
Cả đội tìm một chiếc bàn lớn ngồi xuống, quây thành một vòng, gọi rất nhiều thịt và đổ ăn.
Minh gọi cho mình một chai bia, những người khác cũng muốn uống nhưng bị cậu từ chối thẳng thừng, lý do là ngày mai còn phải huấn luyện, không được uống đồ cồn.
Minh đổi cho họ mấy chai Coca-Cola.
Mặc dù trong lòng không cam tâm, nhưng điều đó cũng không phá hỏng bầu không khí vui vẻ của bữa ăn.
Bọn họ vừa ăn thịt nướng, vừa trò chuyện rôm rả.
“Bình An, ăn ngon không?
Bá Khánh cười cười nhìn Lý Bình An, rồi hỏi:
“So với thịt nướng ở Hà Tây thì thế nào?
“Đều ngon.
” Lý Bình An miệng đầy dầu mỡ, giơ ngón tay cái lên, nói:
“Thom thật!
“Thịt nướng vỉa hè không hiểu sao lại thơm như vậy, thịt xiên trong nhà hàng không có được cái vị này.
” Đức Hải uống một ngụm Coca-Cola, nhìn mấy người bên cạnh, nói:
“Nhìn bộ dạng này của Bình An, anh căn bản không nhận ra Cassiopeia kia là do em ấy chơi.
“Nói thật đấy” Bá Khánh nuốt miếng thịt trong miệng xuống, nhìn mọi người nói:
“Vốn dĩ pha đó cả đội đã tính rút rồi, kết quả là cu em tham một con lính, chậm mất nửa nhịp.
Đến lúc em quay đầu lại, cu cậu đã một mình cân ba, làm em phải thốt lên kinh ngạc.
“Lúc đó tao với Dương đang phá trụ trong, tự nhiên thấy Varus c-hết,” Đức Hải nhìn Lý Bình An, hỏi:
“Lúc em đánh ba người bọn họ, em không sợ hả?
“Mấy người đó yếu xìu, không g-iết được em đâu,“ Lý Bình An thản nhiên nói.
“Haha ha.
” Nhìn mọi người đang cười lớn, Hải Dương lại có chút im lặng nói:
“Tao còn chưa làm gì cả, thế mà đã thắng rồi.
“Có rừng mid gánh thuê, không thua được đâu,” Bá Khánh vỗ vai Dương, ra vẻ ta đây.
” Trên bàn ăn lại một lần nữa tràn ngập tiếng cười.
Đó chính là sự lãng mạn của những người đàn ông, không cần sơn hào hải vị, chỉ cần một bàn đồ nướng, cũng có thể chém gió về cả vũ trụ.
Nhìn đám người này, Minh cũng bật cười thành tiếng.
Cậu năm nay mới 20 tuổi, về mặt lý thuyết cũng chỉ là một sinh viên đại học.
Nhưng không ai biết, tâm hồn bên trong thân xác này lại đến từ tương lai, đã từng chứng kiến vô số thăng trầm của nền eSports.
Nhìn họ, cậu vừa có cảm giác của một người anh, lại vừa như đang sống lại giấc mơ mà kiếp trước mình chỉ có thể đối theo qua màn hình.
“Ngươi cũng không nhớ tới ta.
” Giọng nói của Hệ Thống vang lên không đúng lúc, cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh.
“Chỗ nào cũng có ngươi, cút.
” Đối với cái Hệ Thống này, Minh chưa bao giờ khách khí.
Cả đội của Minh đang ngồi ở quán nướng vỉa hè, vui vẻ trò chuyện.
Lão chủ quán đặt thêm thịt lên vi, một làn khói thơm phức nhẹ nhàng bay qua.
Ngửi thấy mùi vị này, Minh thầm nghĩ, có lẽ sau này không chắc đã có cơ hội được ăn lại, ít nhất, sẽ không phải là sáu người bọn họ.
“Huấn luyện viên, sao em không nói câu nào thế?
Với tư cách là người anh lớn trong đội, Đức Hải thấy Minh im lặng, bèn đột ngột hướng câu chuyện về phía anh.
“Em đang nghĩ, sau này không được ăn nữa thì phải làm sao đây?
Nói rồi, Minh lại bổ sung một câu:
“Nếu như sau này các anh thua.
“Loại lời nói làm nhụt chí khí này không phải là điều một huấn luyện viên nên nói đâu.
” Đức Hải cười liếc nhìn Minh, rồi uống một ngụm Coca-Cola.
“Cho nên em đang suy nghĩ về việc kéo dài thời gian huấn luyện của các anh.
“Phụt!
” Minh vừa dứt lời, Đức Hải đã phun cả ngụm Coca-Cola ra, ho sặc sụa hai tiếng rồi nhìn cậu, hỏi:
“Không thể nào?
Còn tăng nữa à?
“8ẽ tăng ” Một câu trả lời ngắn gọn khiến cả mấy người đều ngẩn ra.
Chỉ có Lý Bình An vẫn bình thản ăn một miếng thịt, dường như không hề quan tâm.
“Em sẽ xem xét tình hình để tăng” Nhìn xem mấy người phản ứng, Minh bổ sung:
“Dù sao sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.
” Cả đội ăn uống hơn một giờ mới rời khỏi quán nướng.
Vì đã uống chút bia, đầu Minh có hơi ong ong, nhưng cậu biết mình vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Ngày mai cả đội sẽ được nghỉ một ngày, nhưng ngày kia, họ sẽ phải đối đầu với một đối thủ rất mạnh:
Danang Rio NewE.
(DRN)
Đây là đội tuyển lớn, một thế lực tại VCS B, với biệt danh
"Chiến Lang".
Với nền tảng từ một đội tuyển hàng đầu VCS B, DRN được đánh giá là một trong những ứng cử viên nặng ký nhất để tranh giành suất với các đội từ VCS A xuống.
Đối với VEE hiện tại, đây chắc chắn là một cường địch.
Tối nay, phải sắp xếp lại toàn bộ VOD của họ, để ngày mai có thể phân tích kỹ lưỡng.
– Minh thầm nghĩ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập