Chương 22: Nỗi lo về mặt tài chính.

Chương 22:

Nỗi lo về mặt tài chính.

"Chúc mừng VEE chiến thắng 2-0!

Với kết quả này, họ đã có được trận thắng thứ hai liên tiếp tại Bảng A của Vòng Thăng Hạng VCS Mùa Xuân 2017!

"

Trong phòng huấn luyện, tiếng

"gg"

vang lên.

Cả năm thành viên VFE đồng loạt tháo tai nghe, không khí căng thẳng lập tức được thay thế bằng sự phấn khích.

Họ đứng đậy khỏi ghế, kích động ôm chầm lấy nhau.

Cùng lúc đó, khung chat của VETV bùng nổ với những lò chúc mừng.

Trên màn hình livestream, Victory hiện lên, hình ảnh năm thành viên VFE chiếm trọn màn hình.

Sau khoảnh khắc ăn mừng, cả đội bắt đầu thả lỏng, đợi Minh quay trở lại phòng huấn luyện.

“Đánh rất tốt.

” Đi vào, Minh vỗ vai các thành viên trong đội, vừa cười vừa nói.

“Huấn luyện viên.

” Bá Khánh đặt chai nước xuống rồi quay lại, tay đặt lên ngực, nói:

“Hai pha trấn công ở giai đoạn giữa trận bị thất bại, lúc đó em có chút luống cuống.

“À, hai pha đó,” Hải Dương suy nghĩ một chút.

Đúng là có hai pha tấn công thất bại, b-ị đránh lùi, nhưng đó là lúc hắn và hỗ trợ chưa kịp tham gia.

“Ba đánh năm mà các cậu còn muốn lật trời à/” Đức Dương liếc mắt, ngả người ra ghế và vặn vẹo cái cổ đang hơi cứng của mình.

“Lavi có ở đây không?

Chuẩn bị kết nối cho buổi phỏng vấn online nhé.

” Một âm thanh phát ra từ máy tính của nhân viên garena.

“Ok” Bá Khánh lập tức gật đầu rồi quay lại phòng huấn luyện để chuẩn bị.

“Bình An, ván này em cảm thấy thế nào?

Trong lúc những người khác đang trò chuyện trong phòng huấn luyện, Minh đi tới bên cạnh Rian, nhẹ giọng hỏi.

“Cũng ổn ạ.

” Rian mở một chai nước uống liền hai ngụm rồi nói:

“Dù sao thực lực của đội này cũng không có gì đặc biệt.

Em bây giờ ngược lại rất mong chờ được đối đầu với những đội tuyển mạnh hơn ở Vòng trong.

“Cứ từ từ” Minh cười nói với Rian:

“Những đội tuyển đó thực sự là những thử thách lớn, nhưng cũng là kẻ địch mạnh mà chúng ta phải vượt qua.

“Lúc rảnh, em có thể xem video các trận đấu của họ.

” Nghe lời Minh nói, Rian gật đầu.

Cả đội đang đợi đồ ăn được giao tới thì Uyên từ phòng làm việc đi ra, tay cầm điện thoại.

“Này Minh, trên fanpage đang loạn hết cả lên rồi này/” Uyên vừa cười vừa đưa điện thoại cho Minh.

Trên màn hình là một bài đăng chúc mừng, chiến thắng của VEE.

Dưới phần bình luận, một bạn nữ đã tag tài khoản cá nhân của Bá Khánh và viết:

"Anh ơi, pha LeBlanc của anh hôm nay đỉnh quá!

Em hâm mộ anh c-hết mất!

"

Minh nhìn bình luận rồi lại nhìn Bá Khánh, không nhịn được cười.

“Cái gì?

Bá Khánh tò mò ghé đầu vào hóng, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.

“Anh á?

LeBlanc?

Đức Hải và Hải Dương nhìn thấy cũng phá lên cười.

“Nổi tiếng quá rồi còn gì” Hải Dương châm chọc.

“Một trận đấu đã có fan girl hâm mộ, đúng là đỉnh cao.

“Vị cô nương.

có chắc là cô không nhận lầm người không?

” Bá Khánh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương.

Anti fan à?

Hắn và Rian mà cũng không.

phân biệt được?

Hắn đẹp trai như vậy cơ mà!

Kỳ thực người bị châm chọc thảm nhất ở đây là Rian, chỉ nghe Đức Dương lẩm bẩm:

“Tôi vẫn cứ nghĩ, chỉ có Cóc Thành Tình mới có thểhạ gục được cậu.

” Một câu nói nhẹ nhàng, Lý Bình An không nói gì, chỉ lắng lặng quay đi.

Đúng là đòn chí mạng nhất là đến từ chính đồng đội.

Tiếng cười rộn rã lấp đầy căn phòng.

Sau khi trêu chọc nhau chán chê, Uyên chợt huých nhẹ vào tay Minh.

“Này, tí qua phòng làm việc một tí đi.

Tớ vừa thống kê được chỉ tiêu sơ bộ rồi cậu xem qua nhé.

” Minh hiểu ý, gật đầu.

Anh quay lại nói với cả đội:

“Mọi người cứ ăn mừng trước nhé, em có chút việc ở phòng làm việc.

“Biết rồi, biết rồi.

” Mấy thành viên trong đội đều là những con quỷ ranh mãnh, nhìn thấy cậu đi về phía Uyên, lập tức tỏ ra đã hiểu, đồng thời còn giơ ngón cái về phía cậu, trêu chọc.

Minh chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Cậu bước vào phòng làm việc, không khí yên tĩnh và ngăn nắp bên trong hoàn toàn trái ngược với sự ổn ào, hưng phấn bên ngoài.

Uyên đóng cửa lại, khoanh tay trước ngực nhìn anh.

“Ngồi đi, huấn luyện viên trưởng” Uyên nhướn mày trêu.

“Thôi đi bà,” Minh ngả người ra ghế, thở phào một cái.

Cảm giác áp lực của hai ván đấu dường như tan biến.

“Có không biết cô gái xinh đẹp này có gì ăn uống không?

“Có, trên bàn đấy” Uyên mỉm cười, nhưng.

rồi ngay lập tức nghiêm túc lại.

Cô xoay màn hình laptop về phía Minh.

“Nhưng mà xem cái này trước đã.

” Trên màn hình là một bảng tính chỉ chít những con số.

Minh lướt qua các hạng mục rồi khựng lại.

“Gì đây.

Mới có tưng đấy thời gian mà bay gần nửa vốn rồi á?

Minh nhíu mày.

“Thì sao nữa.

Esports đốt tiền như giấy chứ có đùa đâu,“ Uyên đáp thẳng thừng.

“Lương của hai ông Rian với Lavi đã ngốn một cục rồi.

Chưa kể tiền vận hành, tiền ăn uống.

Nếu cứ đà này thì tiển lãi từ cyber game cũng không đủ chúng ta duy trì trong sáu tháng đấy” Minh im lặng, nhìn chằm chằm vào những con số đỏ rực.

Chiến thắng thì vui thật, nhưng thực tế tiền bạc thì lúc nào cũng phũ phàng.

Thấy anh im lặng, Uyên chống cằm nhìn.

“Trông mặt cậu phờ phạc phết.

Vừa lo chuyên môn vừa lo tiền nong, khổ chưa?

“Biết sao được,” Minh cười gượng.

“Ai bảo làm sếp đâu, phải gánh cả team mà.

” Uyên nhìn thẳng vào mắt cậu bạn thân.

“Này tớ hỏi thật nhé.

Nhiều lúc tớ không hiểu cậu nghĩ gì luôn.

Dám bỏ học, dốc hết tiển vàc cái này.

Cậu không sợ à?

Lỡ thất bại thì sao?

“Bởi vì tớ không chỉ có một mình” Minh thầm nghĩ, nhớ đến Hệ Thống.

Nhưng anh chỉ nhún vai, cười toe toét:

“Sợ gì.

Đã có kế toán trưởng Uyên ở đây cân hết rồi.

Cậu sao mà để tớ phá sản được đúng không.

” Câu trả lời vừa đùa vừa này thật khiến Uyên chỉ biết lườm một cái.

“Thôi được rồi, lại giở cái giọng ấy ra,” Uyên nói rồi xoay laptop lại.

“Mà công nhận hai người mới mà cậu tìm được cũng ổn áp phết.

Khánh thì hơi nhộn một tí, còn ông An kia im im mà có ghê phết.

“Tất nhiên rồi, câu không nhìn xem đây là con mắt của ai.

” Minh gật đầu, ánh mắt trở nên vênh váo.

“Hứ cậu cứ gáy đi, người ta bảo gáy sớm hay ấy lắm.

” Uyên biểu thị ánh mắt khinh bỉ nhìn cậu, sau đó cô hạ giọng hỏi cậu:

“À mà này, bác Ngân dạo này có nói gì không?

Có gọi điện hỏi thăm tình hình khởi nghiệp của cậu con trai quý tử không?

Minh cười khổ.

“Có chứ.

Ngày nào cũng gọi, hỏi đi hỏi lại đúng một câu:

“Bao giờ thì giải tán?

Tớ mà không thắng trận này chắchôm nay xông thẳng đến đây dọn dẹp rồi.

“Nghe áp lực thật” Uyên thỏ dài.

“Nhưng mà cậu thắng rồi còn gì.

Cứ đà này, biết đâu lại thuyết phục được bác ấy thật.

“Mong là vậy” Minh đứng dậy, vươn vai.

“Thôi, cảm ơn vụ báo cáo nhé.

Không có cậu chắc tớ loạn mất.

Lúc đầu tưởng chú Kiên giúp mảng này cơ ai ngờ đâu ông bà già rút hết, không giúp gì.

Không biết có phải con ruột không cơ nữa”

“Biết rồi, ông bớt bốc phét đi.

Thôi biến ra ngoài với team đi, không tụi nó lại trêu đau hết đầu” Uyên xua tay.

“Để tó xem có cách nào cắt giảm chỉ phí được không.

” Minh gật đầu, bước ra khỏi phòng.

Có một cô bạn thân như thế này, cảm giác cũng không tệ chút nào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập