Chương 1:
Vương Thanh “Phế vật làm nhiều một chút để kẻ khác còn có cơ hội tu hành, cái này Tạp Dịch Phủ không ra mấy cái Luyện khí đệ tử ta liền bị trách tội, nên cứ mặc kệ hắn” Nói đoạn, Tiêu Ôn đứng dậy rời bước ra cửa cũng không ngoáy lại, bỏ lại Vương Thanh không hiểu chuyện gì xảy ra.
Thiên Giác Phái là một chỉ của Thiên Đạo Tông, tạp dịch thôi cũng hơn 500 người, Vương.
Thanh là một trong số đó, nhưng hắn xui xẻo hon nhiều.
Vương Thanh ngẩn đầu lên, tròng mắt đục ngầu, bao nhiêu năm nay, hắn chịu đủ khi nhục, từ cười chê xa lánh đến đránh đrập vu oan, bửa com đều phải đứng ăn vì đồng môn cho rằng hắn không xứng, việc vặt đều là làm gấp ba nhưng mỗi tháng bổng lộc đều bị Lưu chấp sự cùng Triệu Hằng crướp sạch không còn.
Vương Thanh thừa biết, tên béo chỉ muốn tìm hắn trút bực mình chứ củi còn cả một kho, nhưng hắn bản thân không được trọn vẹn, đúng hơn là phế vật nên không dám cãi lại.
Vương Thanh năm nay đã 17 tuổi, hắn nhập môn từ năm 12 tuổi, suốt 5 năm ròng rã vẫn chưa đạt luyện khí kỳ tấn thăng nội môn, trong tạp dịch khu hắn thuộc tầng lớp thấp hèn nhất.
“Triệu đại ca, tiểu đệ sai rồi, mong đại ca rộng lòng bỏ qua, từ nay việc đun nước cũng sẽ do ta chịu trách nhiệm.
” Nguyên nhân sâu xa phải nói về lúc hắn xuất sinh ra đời, lúc đó Phong Châu xảy ra dịch b-ệnh, nhà hắn lại nghèo thành thử để không c-hết đói, cha mẹ liền bán hắn cho Từ gia – một gia tộc gần Phù Nguyên Thành chuyên buôn bán thảo dược, lúc đó.
hắn mới 4 tuổi.
Từ gia cũng không tệ, họ giao hắn cho một thị nữ nuôi dưỡng, đến 7 tuổi mới bắt đầu làm việc vặt cho nhà họ Từ.
Âm!
Làm xong xuôi trời cũng sập tối, cả ngày quần quật, sáng giặt quần áo, rồi lại phụ nấu ăn, xong lại chẻ củi, chẻ củi xong Vương Thanh lại ra đồng làm việc.
Vốn từ năm trước hắn đã muốn bỏ Thiên Giác Phái xuống núi, nhưng thời hạn 5 năm còn thiếu một chút, nếu hắn bỏ trốn, Thiên Giác Phái sẽ tính sổ lên đầu Từ gia, dù Vương Thanh là bị ép nhưng Từ gia có công dưỡng dục hắn trưởng thành, làm người không thể vô ơn, cho nên lại cắn răng đợi thêm, chứ tu hành với hắn chỉ là giấc mộng.
Tiêu Ôn ngước lên, thấy người tới là Vương Thanh thì bất ngờ, gương mặt từ buồn phiền chuyển sang tươi tỉnh đôi chút rồi lại quay về đắng chát:
Tạp dịch vẫn là phàm nhân, các loại như linh thực, lĩnh thảo đều chưa được động đến, chỉ có thể trồng chút lương thực phàm nhân cùng rau hẹ để làm thực phẩm hàng ngày.
Đồng án xong thì hắn phải đi gánh củi từ hậu sơn trở về nhà kho, cứ như vậy là hết cả ngày dài, không phải tạp dịch nào cũng làm nhiều việc như hắn, chỉ do Vương Thanh thường xuyên “đắc tôi” Triệu Hằng cùng Lưu Chấp Sự nên mới bị xem như cái gai trong mắt, phàm là công việc hằng ngày 7 phần đều do Vương Thanh gánh vác.
Có người thay hắn cầu tình, Lưu Chấp Sự chỉ cười lạnh:
Một bóng người từ sườn núi hậu sơn đứng nghiêng trên triền núi, một chân đạp lên tảng đá, gió thổi vạt áo phấp phới, nhìn qua như ngạo thế thần tiên.
Chỉ là, qua một lát có hơi mỏi, Vương Thanh bỏ chân khỏi tảng đá, khẽ thở dài đeo bó củi lên vai, lật đật trở về khu tạp dịch.
Ni Đăng nhập x Email Iuuduclongldi36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản?
Đăng ký ngay 1nh sơn khuất ở trong mây, sương chiểu tím nhạt nhẹ loan dân trên đ b Cuối cùng, hắn thay Từ thiếu gia lên núi, từ đó đến nay đã 5 năm, mà không ai biết, có lần hắn vào núi gánh củi, lại phát hiện một bầy chồn hoang, truyền thuyết kể rằng chồn hoang sí làm tổ trong mộ cổ, Vương Minh tò mò đi theo chúng quả nhiên lọt vào một ngôi mộ đất niên đại rất lâu, đồ đạc đều bị cắn phá hầu như không còn, chỉ có một quyển sách bằng da thú bị rách một nửa là xem như đáng giá.
Thanh Linh Sơn, Thiên Giác Phái.
“Thế nào?
Hôm nay lão tử ăn đất, chẳng lẽ ngươi còn tệ hơn chăng?
Hay Lưu chấp sự lại đánh người?
”
Gã béo tên gọi Triệu Hằng, là tạp địch vào phái sau Vương Thanh hai năm, tuy nhiên hắn vào phái chưa lâu đã mở khí cảm, tiềm năng đột phá luyện khí kỳ rất cao, gia cảnh lại giàu.
có, thường xuyên hiếu kính Lưu chấp sự nên xem như ở tạp dịch khu hắn một tay che trời.
Miên mang suy nghĩ, Vương Thanh lại bị tên béo đạp đầu ấn sâu vào vũng bùn, nước bùn tràn vào mũi miệng khiến hắn ho sặc sụa, tên béo gắt lên:
“Mẹ nó, Vương Bát, ngươi còn mặt mũi ăn cơm?
Có mấy gánh củi cũng đều lười biếng gánh thiếu, hại ta không kịp đun nước cho Lưu chấp sự tắm, giờ hắn khắp nơi khó dễ ta, thử hỏi có nên lột da ngươi hay không?
Cứ thế đến năm hắn 12 tuổi, Thiên Giác Phái có đợt tuyển đệ tử, thực chất là thu phàm nhân làm tạp dịch, Từ Gia phụ thuộc nên tính một ngạch, mà lão Từ gia gia chủ chỉ có một độc đinh, ằìm khắp trong nhà cuối cùng tìm được Vương Thanh vừa vặn có linh căn.
Cửa gỗ phòng ăn mở tung, bóng hình lướt qua không trung đáp đất bằng mặt, Vương Than!
mình đầy bùn đất bò dậy, phía sau cửa đi ra một gã béo trẻ tuổi, vừa xuất hiện liền chỉ thẳng mặt Vương Thanh mà mắng:
Vương Thanh lên núi được mấy tháng thì mở ra khí cảm, dẫn lĩnh khí nhập thể, quá đối vui mừng lại thêm không ai chỉ dạy, hắn lôi quyển sách da kia ra xem, phát hiện nó vậy mà cũng là một công pháp nên đem tu thử, từ đó về sau, chẳng những khí cảm không còn mà hễlinh khí nhập thể đều như trâu xuống biển, tiêu tán không còn.
Cả ngày mệt mỏi, còn phải lê hai thùng nước về phòng chuẩn bị cho tên họ Triệu rửa chân, trong lòng ngũ vị tạp trần, Vương Thanh xuất thân bần hèn không sợ gian khổ, nhưng uất ứ:
thế nào làm sao sống nổi.
Chỉ để lại Vương Thanh đầu đầy bùn đất lặng lẽ soi người trong vũng nước bẩn, qua thật lâu Vương Thanh tát thật mạnh 2 cái vào mặt mình rồi đứng dậy, ra giếng tẩy đi bùn đất, tiện thị xách hai thùng nước cho Triệu Hằng rửa chân.
Ồ.
đám người xung quanh xem náo nhiệt bỗng chán nản, Triệu Hằng cũng khiịt mũi khinh thường tên không có cốt khí này, cứ thế mọi người giải tán.
Hắn bỏ xuống thùng nước, xoa xoa bả vai đau nhức, đoạn vào nhà thay quần áo bẩn, chỉ thấy Tiêu Ôn, một gã nhập môn cùng lúc đang bần thần ngồi trên giường, Vương Thanh vừc thay y phục vừa hỏi:
Uất ức kìm nén, Vương Thanh đứng phắt dậy, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người lao thẳng về Triệu Hằng, quyền đầu đánh ra xuyên qua bụng hắn, chưa đợi Triệu Hằng mở miệng, linh khí bộc phát, bụp một tiếng cơ thể hắn vỡ tung thành một màn mưa máu vẩy đầy khắp sân.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập