Chương 11: Trở mặt

Chương 11:

Trở mặt Nguyên Vân hít sâu, gật đầu với Vương Thanh liền phóng ngựa đi đầu, Vương Thanh theo sát phía sau, Kim Sí Điểu phát hiện kẻ địch liền gào thét đổi hướng bay về phía họ, hai cánh vỗ mạnh liền có hai kim nhận mờ ảo đánh về phía hai người, khoảnh khắc nguy hiểm tay Nguyên Vân lật mở liền đốt cháy hai lá Tụ giáp phù, nhanh chóng ngưng ra lá chắn chặn lại một kích cho cả hai người.

Nguyên Vân tiếp cận Kim Sí Điểu liền vung ra trận bàn, âm thầm niệm chú trận bàn sáng lên nháy mắt tụ tập mộc hệ linh khí xung quanh kéo theo bó lớn dây leo to bằng ngón chân cái phóng về phía Kim Sí Điểu.

Mắt thấy dây leo quấn tới, Kim Sí Điểu tung ra kim mang thuật liên tục cắt đứt nhưng số lượng dây leo quá nhiều chỉ qua một lúc Kim Sí Điểu liền bị quấn chặt rơi xuống.

Nguyên Vân hết lên:

"Ngay lúc này!

"

Vương Thanh Lao tới, bàn tay tụ lực hướng kim sí điểu đánh ra một kích, chim lớn trúng chim văng ra nhưng cũng kịp dùng vuốt cào lên ngực Vương Thanh ba rãnh máu dài, Vương Thanh lui lại hai tay ôm ngực lấy ra thuốc chữa thương cẩn thận bôi lên vết thương, sắc mặt tái nhợt.

Kim Sí điểu trúng một quyền lại biểu hiện lạ nó tại chỗ lăn lộn như giấy cchết rồi phản ứng yếu dần, cuối cùng bị dây leo quấn chặt không còn động tĩnh.

Nguyên Vân mừng rỡ tiến lên xem xét, thấy con vật đã c-hết liền vui vẻ, lại quay sang thấy Vương Thanh trọng thương khó dậy hai mắt liền lấp loé suy nghĩ.

mà bên kia Vương Thanh chỉlànhìn thẳng không nói.

Thời gian trôi qua uống cạn chung trà Nguyên Vân mới thở dài nói:

"Vốn định liệu nếu tiểu đệ ngươi dị tâm ta sẽ diệt trừ, nhưng ngươi như vậy thật thà Nguyên mỗ thật không nõ.

Ở đây có 50 lĩnh thạch xem như bù đắp, chúng ta đường ai nấy đi"

Nói rồi vứt một túi nhỏ đến trước mặt Vương Thanh chuẩn bị thu hồi xác Kim Sí Điểu.

Vương Thanh còn chưa phản ứng thì Nguyên Vân bỗng biến sắc, dây leo lần nữa sinh trưởng hoá thành tường che phủ phía trước, một đạo phi kiểm lướt qua cắt ngọt đám dây leo như đậu phụ, hai người một nam một nữ từ trong rừng bước ra.

Nữ tu đi trước dáng vẻ yểu điệu võ bào màu tím bó sát cực kỳ quyến rũ, nàng nói:

"Nguyên mập mạp, hôm nay nợ cũ nợ mới cũng nên thanh toán một lần.

Chúng ta Vô Niệm tam hiệp vì tên khốn nhà ngươi mà chỉ còn hai người.

Hôm nay ta nhất định sẽ vì em gái bác thù"

Nam tử đi phía sau nàng lại lặng lẽ thu hồi phi kiếm, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn xem một bên nửa quỳ Vương Thanh thái độ khinh thường ra mặt.

Nguyên Vân cau mày trả lời:

"Các ngươi học nghệ không tinh, đối đầu kẻ địch lại bị phản sát, cuối cùng đổ cho tại hạ đúng là vô sỉ.

Tới đi, chúng ta đểu có hai người, ai chết về tay ai còn chưa chắc.

"

Miệng nói vậy nhưng Nguyên Vân lui dần ra xa, thậm chí bỏ lại xác Kim Sí Điểu.

Hắn cùng hai tu sĩ kia và Vương Lâm đần tạo ra thế tam giác, đúng như dự đoán nam nữ kia tách ra, nam tử sử dụng phi kiếm đánh về phía Nguyên Vân, nữ tử lại đi về hướng Vương Thanh.

Vương Thanh cố rặn mim cười nói:

"Đạo hữu, ta cũng là nạn nhân a, chúng ta đều bị hắn lợi dụng, không nên tổn thương lẫn nhau mới phải.

"

Nữ tu sĩ áo tím không đáp, chậm rãi nhặt lên túi lĩnh thạch trước mặt Vương Thanh vừa áp sát hắn.

Nàng cười yêu dị nói:

"Tiểu huynh đệ, nhìn người non mềm trắng trẻo, đúng là mới ra đời, tỷ tỷ thật muốn cùng ngươi chơi đùa, chỉ là hôm nay không rảnh, tiên đồ hiểm ác kiếp sau nên cẩn trọng hơn nha.

Hihi"

Vương Thanh ôm ngực b:

ị thương, sắc mặt trắng nhợt không ngừng lui lại, mà bên kia nam tử dùng kiếm đã cùng Nguyên Vân động thủ, nam tử dùng kiếm vận xử phi kiếm nhanh nhị tia chớp, cho dù Nguyên Vân dùng trận pháp dây leo không ngừng cản lại nhưng càng đánh càng lui đã vào thế yếu.

Bỗng nam tử theo đà bước tới đuổi theo Nguyên Vân lại đạp trúng một bộ trận pháp bày sẵn không biết tự bao giờ, mặt đất bỗng ẩm một tiếng nổ tung, nam tử cầm kiếm cứ thế tan xác, nữ tử áo tím thấy cảnh này đau đón hét lên:

"Khônggggg!

Nguyên Vân ta phải griết ngươi!

"

Nói rồi nàng bỏ qua Vương Thanh bay nhanh tới chỗ Nguyên Vân, hai tay vừa động hai con hoả xà liền phóng tới chỗ Nguyên Vân, hắn cả kinh dùng đây leo chặn lại nhưng hoả xà đán!

trúng dây leo liền nổ tung.

Nguyên Vân tung người lui lại, nữ tử áo tím xuyên qua màn lửa truy kích, hai tay hình thàn!

thêm hai con hoả xà chuẩn bị xuất kích.

Đúng lúc này, Nguyên Vân bỗng bấm quyết, thanh Phi kiếm vô chủ của nam tử kia lại bị hắn điều khiển phóng thẳng phía sau lưng nữ tử xuyêr thẳng qua tim.

Nữ tử áo tím thoáng nhìn ngực mình b:

ị điâm thủng, loạng choạng bước lên vài bước, mở.

miệng muốn nói gì đó nhưng chỉ phun ra toàn máu, hai tay rủ xuống, hoả xà tán loạn, sinh cơ nháy.

mắt đoạn tuyệt.

Nguyên Vân nheo mắt nhìn nữ tử áo tím ngã xuống, hắn bước qua xác nàng đi về phía Vương Thanh, vừa đi vừa chậc chậc tắc lưỡi:

"Vương huynh đệ a, thật khó xử, vốn dĩ muốn bỏ qua cho ngươi, chỉ tiếc.

hai tên ngu ngốc này phá hư tất cả, xuống dưới hãy tìm chúng tính sổ.

"

Nguyên Vân sắc mặt lạnh lùng nhưng lời nói không giả:

“Ta chỉ muốn phát tài, chút thủ đoạn để tồn tại vẫn cần thiết, Nguyên mỗ nguyên tắc là không griết kẻ không đáng c-hết, chỉ là hết lần này đến lần khác thân bất do kỷ.

Huynh đệ, xin lỗi.

” Nói rồi tay phải vung lên phi kiếm lao v-út về phía Vương Thanh đang khuyu gối, nhưng nửa đường hắn biến sắc đổi hướng ra sau lưng, một bóng đen vô định không biết bao giờ đã tiếp cận hắn, Nguyên Vân thốt lên:

"Ở đâu ra quỷ vật giữa ban ngày?

"

Chưa kịp định thần thì quỷ vật phụp một tiếng biến mất, khi hắn định thần thì thấy Vương Thanh đã đứng dậy từ bao giờ, trên cổ Nguyên Vân nhiều thêm một vạch đen toát ra hắc khí.

Nguyên Vân cười chua chát không nói, chỉ đưa lên ngón tay cái rồi cái đầu hắn rời khỏi cổ rơi xuống, máu tươi phun như suối, thân thể không đầu ngã sắp trước mặt Vương Thanh.

Vương Thanh xoa ngực, đau đớn nguôi ngoai một ít thì bắt đầu thu dọn tàn cục.

Nơi này hoang vắng chỉ cần để lại cho thú hoang giải quyết liền tốt.

Nhìn trhi thể Nguyên Vân, Vương Thanh cảm khái, tên này âm mưu dùng tán tu làm tốt thí để đi săn, tiện thể cũng griế người đoạt bảo, một công đôi việc, nào ngờ lại lật thuyền trong mương.

Vừa tồi lúc đấu pháp, Vương Thanh âm thầm thả ra quỷ vật trong Khống Quỷ Kỳ ẩn nấp gần đó làm hậu thủ, bản thân đánh kim sí điểu bằng u linh quỷ trào, nhưng cố ép ma khí mà bàn tay để che giấu tuyệt kỹ.

Kim Sí Điểu bề ngoài vô hại nhưng quỷ trảo đã xé nát nội tạng nên nó trúng chiêu liền c:

hết, cũng vì Vương Thanh b:

ị thương nên Nguyên Vân mới chủ quan bỏ qua xem thường hắn.

Thu hoạch qua đi, xem như hung hiểm cầu tài, đồ vật điều rất nhiều.

Ba túi trữ vật chưa kiểm tra Một thanh phi kiếm Một trận bàn Một cặp nhẫn phát ra hơi ấm từ tay nữ tử áo tím Xác Kim Sí Điểu Vương Thanh tìm trong tổ chim nhưng tiếc là không có trứng nhưng bất ngờ tìm thấy một chiếc lục lạc nhỏ, thứ này cầm trong tay trầm trọng dị thường, hắn cũng thu hết.

Làm xong Vương Thanh vội vã đánh một vòng lớn từ hướng khác quay về Vô Niệm Cốc, làn như không có gì, ở ẩn gần 10 ngày mới ra cửa.

Không biết rằng bên ngoài đã truyền ngôn, đề tử nội môn của Tử Lâm Môn trong rừng bị ám toán, Tử Lâm Môn bắt đầu lùng sục kẻ thủ ác.

Trong khách điểm.

Vương Thanh nghiên cứu trận bàn, phát hiện thứ này vậy mà giống như pháp khí, có thể tuý ý bài trận miễn có được trận đồ, mà trong túi của Nguyên Vân đúng là có 3 bộ trận đồ:

Liễm Khí trận, Tiểu Triển nhiễu trận và bạo lôi trận.

Hai cái sau đã thấy qua uy lực, còn liễm khí trận có thể che giấu khí tức hạn chế thần thức thăm dò, là đồ tốt để ẩn nấp, quan trọng hơn là trận bàn chỉ cần cho linh thạch vào gia trì là có thể sử dụng cực kỳ linh hoạt.

Vương Thanh lập tức bày ra liễm khí trận trong phòng.

TỔi đổ hết đồ trong ba túi trữ vật ra.

Nhìn đống lớn đồ vật Vương Thanh có chút hoa mắt, tên Nguyên Vân này đúng là giàu có, một đống lớn chính là yêu thú tài liệu, trong đó còn lẫn cả một quả trứng có vảy, nhìn qua không phải bình thường.

Bên cạnh là linh thạch, phải gần 1000 viên, rõ ràng lúc trước thối thác do nghèo túng của Nguyên Vân đều là xảo trá.

Bên cạnh đó còn có một quyển Vạn Xuân bản đồ ghi chép các nơi trọng yếu của sơn mạch, một bản Tử Lâm tập khí quyết, là tâm pháp nhập môn Tử Lâm Môn, một quyển trận đạo chân giải, một quyển huyết sát thuật, trận đạo chân giải là trận đạo nhập môn bản đầy đủ gh chép các loại trận pháp cao thấp, cách bày trận, phá trận đều trong đó.

Còn Huyết sát thuật là một môn tà tu pháp thuật, tại nơi có huyết sát chi khí ngưng tụ được huyết đan, có thể đề cao năng lực phục hồi của cơ thể lên nhiều lần.

Bên chỗ nam tử kia chẳng có mấy đồ vật, ngoài chút quần áo và vật dụng thường ngày thì chỉ có một quyển

"ngụ kiếm quyết"

và chút linh thạch.

Nữ tử áo tím thì phong phú hơn, một xấp dày phù chú pháp thuật, ngoài ra có 1 trương.

Phong hành phù cũng rất còn giá trị.

Còn lại là chút linh thạch cùng nữ nhân đồ vật, Vương Thanh tìm một chỗ vứt hết.

Sắp xếp xong thu hoạch, xem xét thời gian không còn sớm, đã qua 10 ngày bên ngoài hẳn đã im ắng.

Vương Thanh thay một bộ hắc bào liền ra ngoài, đi thẳng đến Vô Niệm Cốc trung tâm – Thính Vũ Lâu.

Vừa vào trong liền kêu thị nữ tới dẫn hắn lên lầu.

Trong phòng riêng, Vương Thanh đặt lên bàn 100 linh thạch liền hướng chủ sự mua tin tức.

Nửa ngày sau, Vương Thanh mang theo chút đan dược chữa thương liền rời Vô Niệm Cốc vào núi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập