Chương 14:
Đạo Viễn Bút Ký Vương Thanh về khách sạn, lôi ra quyển sổ tay ghi chép do lão thương nhân ở đấu giá hội tặng cho, bên trong là ghi chép của Long Phụng các về một số thường thức phổ biến cho đệ tử.
Trong đó, Hỗn độn chỉ cảnh là một bí cảnh thuộc Lục đại môn phái sở hữu, nơi đó là một vùng không gian vỡ vụn, bên trong chứa tàn tích của một lục địa bị phá hủy.
Mỗi 17 năm, bí cảnh lại mở ra, nhưng chỉ có Trúc Cơ Kỳ tu sĩ mới vào được, bởi vì không gian đặc thù, Luyện Khí Kỳ tu sĩ thể chất quá yếu sẽ bị không gian xé rách thân thể, mà Kim Đan Kỳ tu sĩ bởi vì tu vi quá mạnh nên khi đi vào có thể khiến cổng vào sụp đổ vĩnh viễn.
Do đó, chỉ có Trúc Cơ tu sĩ của lục phái được cử vào đó thăm dò, bí cảnh này tổn tại vô số thượng cổ tàn tích cùng địa phương kỳ lạ, nếu may mắn hoàn toàn có thể một bước lên mây.
Ngoài ra Long Phụng Các thường thức còn ghi chép một số sự kiện khác như Lục Phái Đại Hội, nơi đệ tử Lục Phái sẽ cùng nhau luận bàn, người chiến thắng còn được trao tặng Trúc Cơ Đan trân quý.
Vương Thanh xem qua cảm thấy nếu được gia nhập Lục Phái một trong sẽ mở đường cho hắn phát triển vượt bậc, chỉ là bản thân hắn là một ma tu, tuy rằng ma tu tán tu không ít, Lục Phái cũng nhắm mắtlàm ngơ, nhưng hỗ gia nhập Lục Phái một trong ắt phải tẩy đi tu vi, lần nữa trọng tu chính pháp.
Sở dĩ Lục Phái không ty hiểm tán tu tu luyện công pháp ma đạo là bởi vì:
Thứ nhất, công pháp ma tu rất dễ tìm được, tà phái ở địa bàn Lục Phái đều là theo dạng này truyền xuống, nên thỉnh thoảng tán tu nhặt được tu luyện cũng không lạ.
Thứ hai, tán tu là lực lượng rất đông đảo, không có môn phái tài nguyên chống lưng rất khó đi lên, Lục Phái tổ chức Thăng Tiên Đại Hội mục đích chính là tìm kiếm nhân tài, nếu loại bỏ ma tue rằng sẽ đuổi phần lớn tán tu đi nơi khác, việc tìm ra mầm giống tốt lại càng khó khăn.
Chi bằng, để bọn họ thỏa sức thể hiện tài năng, nếu tìm được mầm giống tốt để thu vào trong tông liền có thể lần nữa bồi dưỡng lên.
Đăng Tiên Đại Hội chỉ còn hơn 10 tháng nữa là tổ chức, Đông Lương Thành.
dần đông nghịt tán tu tụ về.
Phường thị cũng trở nên náo nhiệt vô cùng, một ngày này, Vương Thanh như cũ dạo quanh phường thị, hắn trong tay tương đối giàu có nên không.
đắn đo, gặp thứ vừa ý liền mua xuống.
Đi một buổi, Vương Thanh mua thêm được một quyển Kiếm Cương Quyết, cái này là cấp thấp kiếm tu pháp quyết, có thể dùng linh khí ngưng tụ hai thanh kiếm cương, vừa hộ chủ vừa giết địch, rất hữu ích.
Sở dĩ Vương Thanh mua quyển công pháp này dù trong hàng bí tịch tán tu nó cũng đáng giá gần trăm linh thạch là vì bản thân hắn mang theo “Kiếm Tâm”.
Thuở trước Kỳ Trân Các truy đuổi hắn cũng vì thứ này, nếu không nhờ nhanh trí mượn gió bẻ măng giá họa cho vị tiền bối tưởng tượng kia thì hắn đã bị làm thịt từ sớm.
Từ đó có thể thấy rằng “Kiếm Tâm” thực chất là một bảo vật trân quý vô cùng.
Vương Thanh ngày đêm nghiên cứu nhưng “Kiếm Tâm” ngoại trừ so với phàm vật sắc bén hơn đôi chút, còn lại không khác gì một thanh đoản kiếm bình thường.
Nghĩ tới nghĩ lui hắn muốn nếm thử tu luyện pháp quyết kiếm tu, từ đó tìm cách khu xử thanh này kiếm tâm, lão già họ Trương từng nói, Kiếm Tâm là do Kim Đan tu sĩ tu hành công pháp của Thần Kiếm Môn uẩn dưỡng mà thành, thứ này nếu phát huy được sức mạnh thì chắc chắn sẽ là đòn sát thủ của hắn.
Đang miên mang suy nghĩ, bỗng một đám tán tu ven đường nghị luận ẩm làm Vương Thanh chú ý, lại gần nghe ngóng, hóa ra là Thăng Tiên Thư Viện lại mở cửa sớm.
Sự tình chính là Thăng Tiên Đại Hội trước khi tổ chức nửa năm sẽ mở cửa Đăng Tiên Thư Viện ngay cạnh quảng trường cho tán tu thỏa sức vào cửa.
Đăng Tiên Thư Viện chứa đựng đa phần là thường thức tu hành sách vở, tiền nhân chú giải, tu luyện tâm đắc, kỳ văn dật sự.
Tán tu vào cửa thoải mái, cũng dễ dàng mượn đọc nhưng.
tuyệt không.
thể mang ra ngoài hay chép lại.
Năm nay, bởi lượng tán tu đổ về quá đông nên Lục Phái quyết định sớm mở cửa thư viện, mục đích để thế hệ tán tu hiện tại có thêm trợ lực giải bớt khúc mắc tu hành trước khi đại hội diễn ra.
Vương Thanh nghe xong cũng theo dòng người tiến về quảng trường, chỉ thấy tháp lâu 5 tầng bên cạnh Đăng Tiên Đài đã chật kính người, cửa vào có mấy tên đệ tử áo trắng cầm kiếm đứng canh, một lão chấp sự chậm rãi điều tiết đám tán tu vào cửa.
Tuy đông đúc chen lấn cũng có, nhưng cửa vào thư viện lại ổn định ngăn nắp, tán tu có thể đến đây ít nhất đều không phải loại ngu đần, so với đệ tử Lục Phái bọn họ cũng chỉ là sâu kiến, lỡ như đắc tội, đừng nói tiên đồ coi như chấm dứt mà mạng nhỏ cũng khó giữ.
Vương Thanh chen chúc trong đám người nửa ngày mới tới lượt vào cửa, vừa vào trong, không gian đã mở rộng trước mắt.
Mấy chục kệ sách cao chừng 3 trượng xếp song song nhau, hai mặt đều chật ních các loại sách vở, đếm sơ cũng phải mấy vạn quyển!
Chưa kể nơi này chỉ là tầng 1, vẫn còn 4 tầng lầu bên trên, có thể thấy Lục Phái tích trữ sách vở số lượng khổng lồ thế nào.
Cũng do vậy, tán tu tuy đồng nhưng sách lại không thiếu, mỗi người vào đây, có kẻ như mới ra đời khắp nơi chạy loạn trầm trồ, có người gấp gáp tìm kiếm sách vở mình cần, cũng có kẻ như Vương Thanh chậm rãi thăm dò, mỗi nơi xem một chút.
Tu chân không chỉ cần tư chất cùng tài nguyên, mà kiến thức cũng là vô cùng quan trọng, Vương Thanh càng hiểu sâu điểu đó, nếu ngày đó hắn không non nót có thể sớm nhận ra Lữ Hào, Nguyên Vân đều có âm mưu, hay bản chất tu hành ma khí cùng linh khí đối lập liền có thể bớt đi rất nhiều đường rẽ cho tu hành.
Vương Thanh dạo bước qua kệ sách, dừng trước một quyển sách thẻ tre đã phủ bụi, hiện tại đa phần đều dùng giấy da để viết, cao cấp hơn thì lưu vào ngọc giản, ít khi thấy thẻ tre được dùng.
Vương Thanh mở ra quyển thẻ tre, đập vào mắt chính là đề tựa “Đạo Viễn Bút Ký” sách ghi lại chút tâm đắc tu hành của một vị tự xưng là Đạo Viễn, một tu sĩ Phật Môn sống cách đây mấy ngàn năm, mở đầu là giới thiệu về bản thân hắn.
Đạo Viễn từ nhỏ đã nhập tự, tu hành ở một ngôi chùa gọi là Trung Hưng Tự, bởi ngộ tính hơn người nên sớm tu thành Trúc Co, lại vì hấp tấp mà đột phá Kim Đan thất bại, đan điền tổn thương phải kẹt lại Trúc Cơ đến lúc viên tịch.
Đạo Viễn tuy thân tàn phế, ngộ tính lại cao, đường tu hành đi vào bếtắc hắn quay sang nghiên cứu Phật Học cùng tu hành phương hướng mong muốn để lại di sản đời sau, xem như tích công đức.
Đạo Viễn Bút Ký chương đầu toàn bộ là tu hành giải hoặc, Vương Thanh xem qua vài dòng.
liền vui mừng quá đỗi.
Đạo Viễn nghiên cứu cho rằng, thiên địa chi khí bao gồm Âm Dương hai mặt, cũng chính là Âm khí và Dương khí, Đạo giáo cũng cho rằng vạn vật đoÂm Dương nhị khí cấu thành.
Mà Âm Dương nhị khí hắn nói đến cũng chính là Linh Khí cùng Ma Khí, Linh Khí đại diện cho d-ương tính, ngược lại Ma Khí đại diện cho âm tính.
Hai bên cũng đối lập về tu hành, kẻ tu linh khí sẽ theo tiên pháp, mà kẻ tu ma khí sẽ đi vào ma đổ.
Trong đan điền Vương Thanh, bên ngoài đen đặc luồng khí chính là Ma Khí, Ma Khí đặc tín!
là âm tà lạnh lẽo, người tu ma khí sẽ thúc đẩy ma tính phát triển, trở nếu hiếu sát khó giữ được bình tĩnh.
Điều đó Vương Thanh càng thấy rõ hơn ai hết, nhưng cũng vì làm việc lạnh lùng quyết đoán mà giờ này hắn mới còn sống được.
Mà Linh Khí tu hành sẽ khiến tu sĩ trở nên cao ngạo, nhân tính lưu mờ, từ đó xa rời bản tâm, nói chung, Đạo Viễn cho rằng, Ma tu hay Tiên tu đều có lợi hại Tiêng, không loại trừ một Phía nào cả, nếu đạo tâm vững vàng, làm người lương thiện thì đều có thể đắc đạo.
Vương Thanh lật hết mấy trang còn lại đa phần đều là Phật Môn giáo đều giải nghĩa, tuy có chút tham khảo nhưng không đáng giá bằng phần đầu.
Thứ hắn tìm mà không thấy là chú giải về điểm sáng trong đan điền, thứ cắn nuốt linh khí, cũng nhờ thứ này mà tu vi Vương Thanh mới tăng vượt trội trong thời gian ngắn, nhưng cũng vì nó mà hắn chịu số phận phế vật suốt ngần ấy năm trời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập