Chương 3:
Bích Huyết Đan Vương Thanh nhẩm tính, trên người hắn còn được hơn 20 lượng bạc trắng, là hắn 5 năm ròng giấu diểm để dành, phần lớn đều bị Triệu Hằng và Lưu chấp sự ăn chặn.
20 lượng bạc trắng nếu sống như phàm nhân thì có thể tồn tại gần 3 tháng, nếu thuê trọ ở lại thì chỉ được nửa tháng mà thôi.
Vào Trung Thiên Trấn, trước tiên Vương Thanh dạo một vòng phường thị, nơi này đều là tán tu cấp thấp, có kẻ chỉ mơ ước thành tiên mà chẳng có tý kiến thức nào, nên đôi chỗ bày bán chính là nhặt được tảng đá, đào được rỄ sắn, hay móng vuốt thú hoang,.
Vương Thanh dạo một vòng thì ỉu xìu, đồ tốt hắn không có linh thạch để mua vì tu tiên giả giao dịch đều tính bằng thứ này, còn đống đồ hỗn tạp kia hắn cũng không nhìn ra món nào xài được.
Dùnằm ngay dưới chân Thanh Linh Sơn nhưng nơi này lại hỗn tạp phàm nhân cùng tán tu tạo thành một trấn nhỏ, Thiên Giác Phái cũng chẳng muốn nhúng tay điều chỉnh nên nơi này loạn càng loạn, không cẩn thận liền gặp phải phàm nhân côn đồ chặn đường, mà tán tu sự tình cũng không ít, Vương Thanh mấy năm trời đầu tất mặt tối nên cũng chẳng mấy khi đến đây, chỉ thi thoảng đi theo Lưu chấp sự đến đây mua chút dầu muối cho Tạp dịch phủ mới biết nơi này có một chỗ như vậy.
Vương Thanh mang theo tâm trạng chán nản rời đi phường thị thì bỗng có người kêu gọi:
“Bằng hữu, bằng hữu, đợi một chút” Nghe tiếng Vương Thanh theo bản năng quay đầu, chỉ thấy một gã mặt hắc bào tóc dài mặt ngựa chạy đến gần cười nói:
“Tại hạ Lữ Hào, gặp qua đạo hữu” Nghe xưng hô đạo hữu Vương Thanh liền vui vẻ, cái này mới giống tu tiên giả, nào như lũ cặn bã kia gọi hắn là Vương Bát.
Vương Thanh có chút bối rối hành lễ đáp lại:
“Lữ đạo hữu hạnh ngộ hạnh ngộ, tại hạ Vương Thanh, không biết có gì chỉ giáo?
”
Lữ Hào thấy Vương Thanh thật thà liển cười càng tươi, hắn nói:
“Không việc gì, thấy huynh đệ dạo qua phường thị lại chưa ưng ý món nào, ở đây tại hạ có vài thứ tốt muốn để ngươi xem một chút, nếu thấy thích ta liền giảm giá, thấy sao?
Vương Thanh lúng túng đáp:
“Quả thật tại hạ muốn tìm chút tu tiên vật tư, chỉ là.
hổ thẹn túi tiền trống tống.
” Lữ Hào đáp:
“Không sao không sao, đến, ta mời huynh đệ một ly xem như làm quen.
” Không đợi Vương Thanh từ chối Lữ Hào đã kéo hắn vào một quán rượu ven đường, gọi luôi mấy phần đồ nhắm và một bình rượu.
Vương Thanh ngồi xuống chưa biết ất giáp đã bị dúi cho ly rượu, hai người cứ thế nâng ly đối ẩm, rượu qua vài tuần Lữ Hào mới lên tiếng nói:
“Vương huynh đệ, nhìn ngươi dáng vẻ thật thà, lại giống ta thuở còn hàn vi, một mình lăn lộn phố chợ, đến nay mới coi như tạm ổn định, chúng ta vừa gặp đã thân, Lữ mỗ tự thấy bản thân có số tuổi nên xấu hổ xưng một tiếng huynh đệ với Vương hiền đệ, ở đây có bình “Bích huyết đan” trong đó còn 2 viên, hỗ trợ dẫn khí nhập thể, đối với đột phá luyện khí có chút diệu dụng, xem như vi huynh quà ra mắt, mong Vương huynh đệ đừng chê.
” Vương Thanh lập tức xua tay:
“Vô công bất thụ lộc, Lữ đại ca sao lại cho ta đồ quý trọng bậc này.
” Lữ Hào cười ha hả:
“Cái này “Bích Huyết đan” quả thật có chút giá trị, nhưng đối với Lữ mỗ đã không tác dụng, nếu xem Lữ mỗ là huynh đệ thì đừng từ chối.
” Vương Thanh tuy ngoài miệng.
chối từ không ngừng nhưng ánh mắt khó rời đan dược, thứ này chính là đan dược hỗ trợ cực kỳ quý giá cho phàm nhân đột phá luyện khí, một viên.
đáng giá ngàn vàng, còn về linh thạch thì Vương Thanh quả thật không biết.
Đẩy qua đẩy lại một hồi thì Vương Thanh cũng chịu nhận, đổi lại, Lữ Hào đưa cho hắn một tấm truyền âm phù, hứa hẹn ngày sau có việc cần sẽ liên hệ lại.
Hai bên từ biệt trong vui vẻ, Vương Thanh mang theo bình đan dược vui vẻ thuê một phòng trọ, ăn no, tắm rửa liền cầm bình đan dược trên giường.
lắclư.
Vương Thanh thầm nghĩ, việc này thật không đúng lắm, vô duyên vô cớ gặp một người lạ, hắn lại cứ thế đem trọng bảo ban cho thật sự cơ duyên đến cỡ nào cơ chứ?
Nhưng ngẫm lại, trong tay tấm truyền âm phù kia hẳn là một cái giá cần trả, nhưng Vương Thanh tự nhận bản thân trên dưới không có nửa phần tài phú hay đồ vật khiến Lữ Hào thèm muốn, vậy suy đi nghĩ lại cũng chỉ là việc gì đó cần hắn ra sức mà thôi.
Vương Thanh kinh nghiệm mấy năm trời bị chà đạp ở Tạp dịch phủ nên dù Lữ Hào có ra cự:
khổ nan để thế nào hắn tin mình vẫn trả được, còn như hắn.
giao việc không thể hoàn thành hoặc quá nguy hiểm thì cứ thế từ chối mà thôi, dù sao cũng là hắn tự nguyện cho mình không phải bản thân Vương Thanh đi cầu khẩn.
Lại nói, Bích Huyết Đan là diệu dược mà Triệu Hằng từng khoe mẽ, hắn có 1 viên liền nắm chắc 7 phần đột phá, cũng vì thế mà Lưu chấp sự một mực đối với Triệu Hằng nịnh nọt.
Nếu Vương Thanh lần này đột phá luyện khí liền có thể quay về tìm Lưu chấp sự báo cáo chắc hẳn có vài phần được tuyển vào ngoại môn Thiên Giác Phái, nghĩ vậy mà hắn không kìm được kích động ngồi xuống tĩnh tâm, vận chuyển Thổ nạp pháp vài vòng, tâm pháp do Thiên Giác Phái truyền cho tạp dịch, rồi cầm lên bình đan dược do dự.
Đan dược trước sau cũng đã nhận, dứt khoát uống vào, Vương Thanh không tin bản thân là phế vật, chỉ cần được Bích Huyết Đan hắn tin rằng bản thân nhất định đột phá.
Nghĩ là làm, hắn mở nắp trút một viên đan dược đỏ thắm ra tay, mùi thuốc gay mũi bốc lên, không do dự Vương Thanh cho ngay vào miệng.
Thuốc vào miệng liền tan, vị đắng chát kèm chút mùi tanh nồng, thuốc trôi xuống bụng liền bốc lên chút nhiệt lượng làm mặt Vương Thanh nóng lên từng hồi.
Hắn nhắm mắt vận hành Thổ nạp thuật, tập trung tư tưởng hấp thu linh khí.
Cảm nhận được linh khí rót vào cơ thể làm Vương Thanh hưng phấn, càng tập trung tụ tập linh khí vào đan điển, nhưng hễ linh kh tiến vào đan điền liền mất đi liên hệ không biết đi đâu.
Đây không phải lần đầu hắn có cảm giác này, từ khi tu luyện bản cổ mộ công pháp kia, linh khí hấp thu vẫn dễ dàng, thậm chí theo thời gian linh khí Vương Thanh hấp thu càng ngày.
càng mạnh, rõ ràng khí cảm của hắn rất tốt nhưng khi linh khí đi vào đan điển liền mất đi cảm ứng, không giống như tiêu tán trở lại thiên địa mà bị thứ gì đó “nuốt” mất.
Vương Thanh vì chuyện này rầu rĩ suốt năm năm, nhiều lần từng hỏi thử các tạp dịch khác hay cả Lưu chấp sự nhưng đều bị xem như trò cười, Vương Thanh nhớ rõ vẻ mặt khinh khỉnh của Lưu chấp sự:
“Cái gì?
Ngươi hấp thu đến linh khí?
rồi lại bị “cắn nuốt mất”?
Thật sự lạ kỳ nha, có lẽ nào Vương Bát của chúng ta chính là Thanh Linh chân nhân tổ sư chuyển thể?
Có thể phản phác quy chân, tu thành phế vật?
Nói xong cả đám Lưu chấp sự ôm bụng cười to, từ đó về sau Vương Thanh đem việc này bỏ ra sau đầu, không bao giờ nhắc lại với ai, lặng lẽ làm tốt thân phận của mình.
Một viên chưa thành, Vương Thanh uống vào viên thứ hai, cắn răng tu luyện.
Qua một đêm, Vương Thanh vẻ mặt uể oải ngồi bên quán mì vệ đường, mặt mày hắn ửng đỏ lợi hại do đan dược đêm qua, tô mì đã sớm nguội lạnh từ lâu nhưng hắn không động đũa.
Vương Thanh thì thào:
“Ta, thực sự là phế vật sao?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập