Chương 5:
Huyết tế Vương Thanh khô quắc vì tinh khí bị rút cạn, gần như nửa sống nửa c·hết, Lữ Hào định bụng hút hết một tia tinh khí cuối cùng rồi vứt Vương Thanh vào lò luyện đan, luyện thành “Nhân Đan”.
“Nhân Đan” là đan phương được ghi trong Hấp Huyết Ma Công – công pháp mà Lữ Hào tu luyện, công pháp này lấy tinh khí nhân loại làm vật dẫn, luyện hóa thành ma công, chẳng những c·ướp đoạt căn cơ còn có thể tăng lên tu vi nhanh chóng.
Mà Nhân Đan là một đan dược cần người sống sau khi ép hết tinh khí thì dùng để làm nguyên liệu luyện thành đan dược, Nhân Đan luyện thành liền tương được 10 khỏa Tụ Nguyên Đan giá trị, có thể gia tăng tu vi cực lớn, chỉ là đan độc tích lũy cũng nhanh nên tốc độ luyện hóa không quá cao.
Trước đây Lữ Hào cho Vương Thanh bình đan dược kia cũng không phải Bích Huyết Đan mà là một loại đan dược khác gọi là Phục Tâm Hoàn, thứ này sẽ ép cạn căn cơ của đối phương thành tinh khí, một khi hấp thu sẽ gia tăng bản thân linh căn cơ sở, Lữ Hào không ngờ được Vương Thanh lại là một cái Phàm linh căn tu sĩ, nên khi Phục Tâm Hoàn ép ra linh căn của hắn lại khiến mặt hắn trở nên ửng đỏ do tinh khí tràn đầy mà thành, cũng vì đó mà Lữ Hào không chờ được vừa bắt đầu đã thi triển Hấp Huyết Đại Pháp để rút lấy tinh khí từ Vương Thanh.
Tia tinh khí cuối cùng hiện lên màu tím đen, từ đỉnh đầu Vương Thanh trôi qua bàn tay của Lữ Hào, Lữ Hào liền muốn rút tay ném xác Vương Thanh vào lò, bỗng dị biến phát sinh, tia tinh khí kia lại như sợi chỉ khâu chặt bàn tay và đỉnh đầu 2 người, một lực hút cực đại vượt qua cả Hấp Huyết Đại Pháp mà Lữ Hào đang thi triển, từ đó tinh khí cùng linh khí của Lữ Hào chảy ngược về bàn tay hắn, bị tia khí đen kia hút đi biến mất.
Biến cố diễn ra bất ngờ, Lữ Hào Hấp Huyết Ma Công đã đến tầng ba, xem như tu sĩ đồng giai trúng chiêu chưa chắc thoát được, huống hồ phản lại Hấp Huyết Đại Pháp của hắn, hắn toàn lực vận chuyển Hấp Huyết Đại Pháp chống lại lực hút kia, nhưng càng cố gắng lại càng hỏng việc, tia khí đen kia lại đâm sâu vào trong bàn tay Lữ Hào, lực hút lại càng cường đại hơn, cũng kéo theo đau đớn ập tới.
Lữ Hào kinh hãi vô cùng, chuyện xảy ra tà môn lại quá đột ngột, hắn hoảng sợ vung tay muốn tách ra lại không thể, cơ thể chỉ còn túi da của Vương Thanh bị cánh tay Lữ Hào quăng qua quăng lại trên không trung, duy có đỉnh đầu vẫn như dính liền với bàn tay của gã.
Tinh khí trôi qua còn nhanh hơn khí hắn hút từ Vương Thanh, nháy mắt đã bị hút mất 7 phần tinh khí, cơ thể Lữ Hào cũng giống Vương Thanh, khô quắc trở xuống.
Không kịp nghĩ ngợi Lữ Hào quyết đoán, tay trái vung lên, bàn tay nhiều ra một thanh đoản đao, dứt khoát chặt lìa tay phải bản thân, máu tươi lập tức phun ra nhưng không có bao nhiêu đã ngừng.
Lữ Hào ôm cánh tay bị đứt suy yếu lui lại một bên vách tường ngã sụp xuống thở yếu ớt, hắn cố mò từ túi nhỏ bên hông ra một viên đan dược đỏ tươi há miệng nuốt vào rồi nhắm mắt điều tức.
Bên kia, Vương Thanh thoát khỏi Lữ Hào, bàn tay bị đứt của Lữ Hào cũng tự động rớt sang một bên, tia khí đen lại biến mất không thấy, chỉ Vương Thanh nửa sống nửa c·hết hôn mê nằm xuống.
Thời gian trôi qua mấy canh giờ, tiếng gà gáy xa xa báo hiệu bình minh, trong mật thất mùi máu tanh gay mũi, Lữ Hào bỗng mở mắt, con ngươi ánh đỏ màu huyết sắc, hắn cầm đoản đao chậm rãi bước về phía Vương Thanh, ánh mắt mang theo vô tận thù hận.
Vương Thanh nằm trên đất, da dẻ đã căng trở lại không phải héo úa khô quắc như trước nhưng hắn vẫn nhắm nghiền hai mắt chưa tỉnh.
Lữ Hào đứng trước mặt Vương Thanh lầm bầm gì đó không rõ rồi giơ đao chém xuống.
Phập!
Aaaaaa!
Máu tươi lần nữa bắn ra khắp phòng, Vương Thanh vẫn chưa thôi kêu lớn, hai tay hắn nắm chặt chuôi tiểu kiếm, dùng hết sức bình sinh đâm vào ngực Lữ Hào, mang theo đại lực đính hắn lên vách mật thất.
Leng keng… Đoản đao theo tay Lữ Hào trượt xuống rơi trên mặt đất, ánh mắt hắn có cả không cam lòng cùng vô tận bất ngờ.
Đến c·hết hắn vẫn không hiểu sao mình lại thua một tên ngốc miệng còn hôi sữa, hắn không hiểu thứ gì phản phệ bản thân từ một tên linh khí cũng không tu ra, hắn không hiểu Phục tâm hoàn giả thành Bích Huyết Đan tặng cho tiểu tử này hắn đều uống, đáng lẽ tiểu tử này đừng nói tỉnh lại, sống sót đã là thần kỳ, hắn không hiểu tên này vì sao sớm tỉnh lại nhưng còn biết giả vờ để tập kích hắn… Mang theo vô tận nghi ngờ Lữ Hào thở hắt ra kèm theo bọt máu từ miệng, một đời tà tu cứ vậy nhắm mắt.
Hắn không biết, Vương Thanh không phải cố ý giả vờ, mà là không dám tỉnh dậy, vì một màn kia làm hắn c·hết kh·iếp, Lữ Hào như ma thần bộ dạng khiến hắn thật sâu sợ hãi nên chỉ dám nằm yên một chỗ giả c·hết.
Nào ngờ, Lữ Hào quyết tâm g·iết hắn, mắt thấy nếu cứ án binh bất động sẽ dẫn đến bản thân bị Lữ Hào g·iết c·hết, thà một lần đánh cược còn hơn.
Không hiểu sao, tiểu kiếm trong ngực khi Vương Thanh đưa lưng về phía Lữ Hào lén lút thò tay vào ngực cầm lấy liền khiến hắn an tâm không ít, cứ thế đợi Lữ Hào đến gần hắn bất thần tập kích, Lữ Hào thân mang trọng thương, khí huyết mất gần hết lại thêm một bên tay bị cụt nên sức chiến đấu chẳng còn mấy.
Vương Thanh quả nhiên chỉ dùng một kích liền hạ gục Lữ Hào, nhưng đó là hắn dùng đến sức lực bú sữa mẹ đánh ra, liền Lữ Hào như thế nào c·hết hắn đều không biết, chỉ có thanh kia tiểu kiếm lặng lẽ chiếu rọi màu máu đỏ tươi trên thân kiếm trắng muốt.
Vương Thanh nắm chặt tiểu kiếm, hai mắt nhắm chặt, máu từ lưỡi kiếm chảy dọc theo chuôi kiếm thấm ướt hai tay áo rồi vạt áo trước mà hắn vẫn chưa buông tay.
Qua chừng nửa khắc vì gồng người quá lâu Vương Thanh thoát lực lảo đảo lùi lại, lưỡi kiếm rút ra khỏi ngực Lữ Hào liền “phụt” một tiếng kéo theo một dòng máu đen bắn đầy người Vương Thanh, xác Lữ Hào hai mắt trợn to, cả người là máu, tay phải b·ị c·hém đứt quả thật đáng sợ.
Vương Thanh vừa mở mắt ra liền đập vào mắt là cảnh tương kia.
Hắn lần nữa gào thét, té ngồi trên đất, lần đầu tiên hắn thật sự g·iết người, không giống trong tưởng tượng của hắn từng vô số lần g·iết Triệu Hằng hay Lưu chấp sự, lần này là máu nóng từ lồng ngực kẻ khác phun ra, tanh nồng vị sắt, có chút ấm áp và nhớp nháp… kèm theo một nỗi sợ vô hình làm dạ dày hắn co thắt liên tục.
Ọe…
Vương Thanh cắm đầu nôn cho đến mật xanh mới thôi, mệt mỏi ra rời lại thêm suy nhược, hắn ngửa mặt lên trời liền hôn mê b·ất t·ỉnh.
Ba ngày sau, ngoại vi Trung Thiên Trấn, một chiếc xe ngựa chậm rãi rời trấn thẳng hướng Phù Nguyên Thành.
Trên xe, Vương Thanh mân mê một cái lò đan nhỏ bằng kim loại, cái này chính là thứ Lữ Hào đặt giữa mật thất, không biết cách nào lại thu nhỏ lại, bên hông của Vương Thanh, tay nải lộ ra bên trong 2 cái túi màu vàng giống nhau, một cái của Lữ Hào, mộ cái của xác nữ tu, hắn cũng đoán ra thứ này là Túi trữ vật trong truyền thuyết, chỉ là, hắn không có tu vi để mở.
Xa phu ngồi trước kiệu mở miệng, giọng quan tâm:
“Khách quan, đường còn xa, phía trước có dịch trạm hay là ta ghé lại cho ngài tìm đại phu, thân thể của ngài nhìn không khỏe lắm.
” Vương Thanh lạnh nhạt:
“Đa tạ lão bá, cứ đi thẳng đến Phù Nguyên Thành giúp ta.
” Vương Thanh đưa lò đan nhỏ cất vào túi, bàn tay hắn lộ ra dưới tay áo trắng bệch như da n·gười c·hết…Ánh mắt hắn mông lung…
Đêm đó, sau khi kiệt sức ngất đi phải mấy canh giờ sau hắn mới tỉnh, trời đã sáng từ lâu chỉ là dưới mật thất vẫn tối đen, xác Lữ Hào vẫn ở đó, máu tươi vẫn chảy khắp sàn, chỉ là Vương Thanh tỉnh lại không còn bàng hoàng, hắn chỉ lặng lẽ nhìn hết cảnh này thu vào mắt.
Rồi bắt đầu lục soát xác Lữ Hào, đem đồ dùng được đều lấy đi, kệ gỗ trong mật thất cũng lật qua, thu được mấy chục bình đan dược hắn đều cất, lò đan kia hắn xem xét mấy lần định bỏ qua thì hắn chạm tay vào, nháy mắt lò đan thu nhỏ lại, đếm sáng đỏ cũng theo đó tắt ngúm, hóa thành một cái tiểu đinh bằng lòng bàn tay đen nhẻm.
Ngoài ra, trong rương đồ có mấy bộ hắc bào có vẻ là đồ của Lữ Hào, Vương Thanh tiện thể thu lấy để thay ra bộ đồ dính máu, rửa ráy sạch sẽ lại thu dọn thêm một lần, hắn liền lạnh lùng gom chăm lửa đốt trụi nơi này.
Nhìn biển lửa nhảy múa, ánh mắt Vương Thanh lại trầm lắng lạ thường, hắn vuốt vuốt tiểu kiếm trong ngực liền xoay người rời đi…
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập