Chương 8:
Vô danh công pháp Vương Thanh cầm quyển công pháp cổ mộ trên tay, nhẹ lật ra tờ thứ hai, vẫn một mảng ố vàng, vẫn một đoạn khẩu quyết vô danh không đề tựa.
Hắn xúc cảm mãnh liệt muốn luyện thử xem kết quả thế nào nhưng kiểm chế được, trước đây cũng vì cảm xúc này mà biến thàn!
phế vật suốt 5 năm, nếu không phải Lữ Hào muốn làm thịt hắn chưa chắc hắn ngộ ra điều này.
Cho nên Vương Thanh không bỏ qua mà hắn cần hiểu rõ thêm mới hành động, kẻ thông minh sẽ biết giới hạn của lòng tham, Vương Thanh không phải không tham lam mà chỉ giỏi chịu đựng mà thôi.
Cất kỹ công pháp cổ mộ, Vương Thanh lấy ra 2 túi nhỏ màu vàng, hắn đã biết đây là túi trữ vật trong truyền thuyết, 1 cái của nữ tu đã cchết, một cái của Lữ Hào.
Vương Thanh cầm lên túi của Lữ Hào, ma khí vùa động liền mở được túi trữ vật, một không gian chứa đồ phiêu miễu mà chỉ có thể “nhìn thấy” bằng trực giác vô hình, nhưng ý động đổ vật sẽ nằm ngay trên tay.
Trong túi của Lữ Hào khá là bề bộn, thứ đầu tiên làm Vương Thanh chú ý là một hộp gỗ nhỏ hình chữ nhật, nó có một khe hẹp vừa vặn bằng một ngón tay, một lá bùa màu vàng nằm nử:
trong nửa ngoài ra qua khe hẹp.
Ý định vừa động hộp gỗ đã nằm trên tay, Vương Thanh xem xét thì thấy, hộp nhỏ có nắp mở, bên trong chưa một xấp phù chú dày, khe hẹp là nơi giúp nhanh chóng rút ra phù chỉ.
Vương Thanh không rành phù đạo nên không biết từng loại ph nhưng có một thứ hắn dám chắc, trên phù đều là pháp thuật cần linh khí kích hoạt, mà hắn là ma tu cũng vô pháp sử dụng, trừ phi điểm sáng trong đan điền nghe lời hắn nhả ra linh khí.
Lại xem tiếp, trong túi của Lữ Hào còn một đống linh thạch khoảng 60 viên làm Vương Thanh vui mừng quá đổi, thêm một ít nữa là có thể tìm mua kim ti linh mộc hoàn thành Khống Quỷ Kỳ liền có thể tu luyện Diêm La Quỷ Lục.
Ngoài ra, trong túi còn ngổn ngang đan dược cùng chút tạp luận ký sự, nhật ký của Lữ Hào cũng trong số đó, đan dược kiểm tra thì đa số đều rỗng chỉ kiếm thêm được 7 viên Nhân đan và 3 viên Phục Tâm Hoàn.
Đống.
sách vở cũng phải gom qua một bên để sau xem xét.
Vương Thanh sắp xếp đồ của Lữ Hào qua một bên, lại lấy ra túi trữ vật của nữ thi kia, đưa ma khí vào mấy lần b:
ị bắn ngược, phong ấn cực kỳ vững chắc phải mất cả ngày tiêu hao gần như toàn bộ ma khí trong đan điền mới phá được phong ấn, tách một tiếng phong ấn bị phá vỡ, Vương Thanh mỏi mệt nhưng vui mừng, quả nhiên túi trữ vật của nữ thi kia cao cấp hơn hắn, bình thường khó có thể mỏ được bằng chút tu vi của hắn, nhưng may mắn nữ tu c:
hết đã lâu, phong ấn không được linh khí của nàng bổ sung nên suy yếu dần.
Bên trong không gian so với túi của Lữ Hào lớn hơn gấp mấy lần, đập vào mắt chính là một núi nhỏ linh thạch, Vương Thanh lâm vào trì trệ thật lâu, hắn bỗng chốc biến thành phú ông tu chân giới, đống này cũng phải vài ngàn linh thạch, nếu đem ra ngoài có thể đè c-hết vài tên Lưu chấp sự.
Ngoài đống linh thạch kia còn một thanh kiếm vỏ đen chuôi đỏ, trên đầu chuôi kiếm buộc một sợi tua đỏ đính một viên ngọc thạch màu xanh, Vương Thanh mang ra ngoài nhưng rút mãi chẳng được đành bỏ qua một bên.
Trong túi còn có thêm đống lớn son phấn cùng quần áo nữ nhân, Vương Thanh gom lại một chỗ ném qua túi nhỏ, dọn sạch quần áo thì có một lệnh bài rơi ra từ đó, lệnh bài chất liệu như gỗ lại như đá, bên trên khắc nổi một thanh tiểu kiếm, nhìn không ra đây là thứ gì nên cũng cất lại.
Dọn dẹp xong xui hắn thu đồ thừa vào túi của Lữ Hào, tất cả gia tài liền ném vào túi của nữ thi rồi cất kỹ vào ngực, bỗng dưng phát tài làm hắn vừa cao hứng vừa sợ hãi, nếu thân gia lộ ra rất có khả năng mang đến phiền phức, giống như lão răng chuột vừa rồi.
Vương Thanh lật ra quyển nhật ký của Lữ Hào, quyển sổ bìa da nhuộm màu nâu đỏ, bên trong nguệch ngoạc ghi đầy các trang giấy, đủ loại tao ngộ mà Lữ Hào trải qua.
Hắn 8 tuổi liền bị tà tu huyết tế cả thôn, cha mẹ gửi hắn về nhà ông bà ở Phù Nguyên Thành mới thoát nạn, nhưng mấy năm sau ông bà hắn già yếu rồi qua đời, khi đó hắn 12 tuổi phải lăn lộn sinh tồn, làm đủ việc vặt.
Đến khi hắn gặp một vị khách trọ nơi hắn làm tạp địch, người đó thân mang trọng thương, vào thuê phòng nhưng không ra được nữa, nhờ đó.
hắn đợi người kia tắt thở liền trộm đi hành lý bỏ trốn ra ngoại thành.
Từ đó lang bạt đến Trung Thiên Trấn, tại đó hắn bắt đầu tu luyện vì không ai chỉ dạy nên rơi vào ma đạo.
Ban đầu hắn chỉ muốn sinh tồn, nhưng về sau tham niệm càng lớn, nhất là khi nhận ra nhân đan luyện chế đơn giản lại có hiệu quả kinh người.
Nhưng cũng vì thân mang.
tà khí mà bị người xa lánh, hắn mới diễn ra một bộ huynh đệ tốt để lừa con mồi.
Xem đến đây Vương Thanh gấp lại quyển sổ, tiện tay ném vào lò lửa.
Người c-hết là hết, nhưng Lữ Hào là một bài học quý cho Vương Thanh, nếu trên con đường này lạc lối thì vạn kiếp bất phục.
Vương Thanh lấy ra Diêm la quỷ lục muốn xem một chút cách tu luyện, thứ này vừa là tâm pháp vừa chứa pháp thuật.
LUU minh quỷ mục tầng đầu tiên cần thu phục một tiểu quỷ để làm quỷ nô, sau đó từ quỷ nô hấp thụ ma khí truyền cho chủ nhân mà tăng tiến tu vi, cứ mỗi tầng liền cần thu thêm một quỷ nô, yêu cầu cũng càng thêm hà khắc.
Luyện khí cần luyện khí quỷ nô, mà trúc cơ kỳ thì cần trúc cơ quỷ nô, kim đan cần kim đan quỷ nô, cứ thế mà tính, công pháp này phát triển đến vô cùng.
Mà quan trọng để tu được thuật này trước cần Khống Quỷ Kỳ.
Chính là lá cờ đen kia, chỉ là Khống Quỷ Kỳ hiện có thiếu khuyết một thanh kim ti linh mộc làm cán cờ mới;
có thể thành pháp khí, chỉ có lá cờ thì không thể tu được.
Nghĩ vậy, Vương Thanh thu xếp đồ đạc mở cửa bước ra ngoài.
Phù Nguyên Thành vô cùng rộng lớn, bên dưới là tán tu khu vực, đều là phường thị cấp thấp, còn phần trên lại là tông môn khu vực, cửa hàng san sát, nguy nga lộng lẫy.
Nơi này là chỗ tông môn đệ tử lui tới, thi thoảng còn xuất hiện cả kim đan kỳ cao thủ ghé qua.
Vương Thanh âm trầm đi trên đường, cũng do tu hành khiến khí tức hắn dần hoá lạnh lẽo, hoặc có chăng là lòng hắn đã nguội lạnh.
Tới một cửa hàng to bảng để mấy chữ rồng bay phượng múa:
Kỳ Trân Các.
Cái này tên.
hầu như đâu cũng thấy, chỉ khác là tiêu ký trên bảng hiệu thuộc Thiên Đạo Tông làm hắn bùi ngùi.
Bước vào cửa liền có thị nữ đến tiếp chuyện, Vương Thanh nhẹ nhàng nói mấy câu, thị nữ liền vui vẻ chạy đi, lát sau hắn được mời vào một gian phòng.
gỗ nhỏ.
Một lão già ngoài sáu mươi, hai lông mày thật dài bạc trắng ngồi đối diện khách khí chào hắn:
"Khách quan, lão hủ Trương Hoành, là nơi này giám định sư, hổ thẹn có chút tâm nhãn hy vọng giúp ích cho ngài.
"
Vương Thanh gật đầu nhẹ, từ túi trữ vật lấy ra một thứ:
tiểu kiếm bí ẩn.
"Đại sư, nhờ ngài kiểm tra hộ, thứ này là pháp khí như thế nào?
Lão giả nghe vậy lại nhìn thấy tiểu kiếm mân mê dò xét.
Lát sau lão trầm ngâm hỏi:
"Thứ này.
từ đâu ngài có?
Thật không phải tò mò, chỉ là nếu không thể nói thì thôi vậy lão chỉ dám buông lời nếu khách quan muốn.
Vương Thanh mặt không đổi sắc chậm rãi nói:
"Cố nhân, là nữ.
thân phận ta không thể nói.
Lão giả gật gù:
"Ra vậy, cái này Thần Kiếm Môn kiếm tâm là hiếm có đồ vật, chỉ có ngưng luyện kim đan tu sĩ mới có thể tạo ra.
Vị cố nhân này của ngài.
"Không cần lo.
nàng đã sớm cưỡi hạc về tây, thứ này là nàng để lại cho ta nhưng gần đây mới tìm thấy, chỉ là không ngờ lại chính là vật đó.
Chắc phải giao cho sư thúc định đoạt.
Lão giả có vẻ trầm ngâm nhưng khi nghe hai chữ
"sư thúc"
lại biến sắc đôi chút.
Vương Thanh thu hồi tiểu kiếm, đưa ra một yêu cầu khác:
"kim ti linh mộc".
Lão giả vừa nghe liền có nắm chắc tên này là đích truyền một hệ của Thần Kiếm Phong, nên trở nên ân cần hoá ra họ có một lô kim ti lĩnh mộc nhưng ba ngày sau mới tới, hẹn hắnba ngày đến lấy.
Vương Thanh tỏ vẻ không sao, không quan tâm thanh toán 100 linh thạch rồi rời đi lạnh nhạt.
Không ai biết hắn trong lòng rỉ máu vì lần đầu linh thạch lại tận 100 viên dù gia sản hơn 3000 viên nhưng đều là nhặt, mất một viên là thiếu một viên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập