Chương 9:
Hoài bích có tội Kỳ Trân Các nội đường.
Trương Hoành khom người đứng cạnh một trung niên nhân đang thưởng trà.
Trương Hoàn!
chắp tay nói:
"Chưởng quỹ, người này tu vi chỉ là luyện khí nhất tầng, khí độ lại không giống bình thường tán tu, quanh người sát khí quanh quẩn hẳn griết qua kẻ khác, trẻ tuổi như vậy đúng là không đơn giản.
"
Chưởng quỹ nhấp một ngụm trà:
"Như vật kia thì sao?
Trương Hoàng cúi đầu:
"Đúng là kiếm tâm, thứ này là Thần Kiếm Môn đệ tử uẩn dưỡng mà thành, uy lực cực lớn, nhưng là cùng tâm thần liên hệ chặt chẽ, nếu không phải sinh tử quan đầu tuyệt đối sẽ không bức ra.
Hắn nói vị kia cố nhân có chút đáng tin.
Chưởng quỹ lại nhấp ngụm trà:
"Như có điều tra thêm?
Trương Hoành:
"Hắn tại nam thành Phú Quý Đường nghỉ chân, không có gì lạ, chỉ là hắn nhắc đến sư thúc.
chưởng quỹ ngài xem, có phải tên điên kia không?
Thần kiếm môn chúng ta không sợ nhưng tên điên kia thì.
"Như vậy ngươi sợ?
Thử hắn một chút"
Chưởng quỹ đặt ly trà xuống bàn phát ra tiếng sứ kêu leng keng, chén đã trống không.
Ba ngày sau.
Vương Thanh xuất hiện trước cửa Kỳ Trân Các, vẫn phong thái lạnh nhạt hắn bước vào trong.
Trương Hoành đã sớm đợi, trên bàn bày sẵn hộp gỗ niêm phong.
Trương Hoành cười tít mắt đến trước mặt Vương Thanh chắp tai:
"Khách quan, đồ ngài cần ở đây, mời ngài kiểm tra.
Vương Thanh hơi do dự nhưng vẫn vươn tay mở hộp gỗ, phù niêm phong vừa phá một tầng chấn động nhỏ lan ra khẽ khiến tay Vương Thanh tê rần, giây sau ma khí trong người hắn hơi chấn động nhưng bị áp chế lại tức thời.
Ngay giây phút đó Trương Hoành ánh mắt loé lên rồi bình thường lại.
Trong hộp là một đoạn gỗ xanh như ngọc, có từng dải tơ vàng trải rộng, đúng như trong Diêm la quỷ lục mô tả.
Vương Thanh gật đầu thu lấy hộp gỗ liền rời đi.
Trương Hoành đứng nhìn theo thật lâu rời quay người rời khỏi.
Trong nội đường, Trương Hoành nhìn chằm chằm một pháp trận nhỏ đã vỡ nát, trên đó hắc khí bốc lên từng hồi, hắn lẩm bẩm:
"Ma khí.
Toả lĩnh trận vậy mà bắt được ma khí.
có lẽ nào hắn thật sự là.
Kiếm Ma đích truyền.
Chưởng quỹ ngồi trên ghế nhâm nhỉ ly trà.
"Thật giả cứ phải xem thân thủ của hắn một lần, chúng ta Thiên Đạo Tông cũng không thiếu chút dũng khí đó.
Lỡ hắn chỉ là một tên ma tu nhãi nhép, người ta sẽ cười chúng ta đến chết.
Hạ thành, Phú Quý đường khách điểm.
Vương Thanh cầm trong tay Khống Quỷ Kỳ ngắm nhìn trên dưới, đồ vật này cần tế luyện thêm, nhưng cơ bản đã xong, chỉ cần tìm một đầu quỷ vật để nuôi dưỡng nữa là thành công tu xong tầng 1 Diêm la quỷ lục.
Nhưng vấn đề là quỷ vật tìm ở đâu?
Tìm được thì bắt thế nào?
Thứ đồ chơi này cũng không phải ăn chay a!
Phù Nguyên Thành tây bắc có một khu rừng khô héo, nơi này là bãi tha ma của thành.
Không giống phàm nhân, tu chân giả sớm tứ cố vô thân, trừ phi là tu chân gia tộc hoặc tông môn hạch tâm đệ tử, còn lại trong thành c:
hết đi tu sĩ thân xác sau khi vẫn lạc đều bị phân chia gia sản rồi ném tới ngoại thành.
Cũng có kẻ ám toán người khác rồi vứt xác vào nơi này để không ai điều tra được.
Vì vậy bãi tha ma ngoại thành là nơi âm khí nồng đậm, rất có thể hình thành quỷ vật.
Vương Thanh một mình ngoài dã ngoại bôn tẩu, vừa đi hắn vừa trào phúng bản thân, trước đây không lâu một cái xác đã doạ hắn hồn phi phách tán, bây giờ hắn lại đi tìm quỷ vật ngoài bãi tha ma.
Nói thì dễ, nơi này âm khí nặng nhưng hầu như chẳng có quỷ vật nào, một phần cho dù có.
cũng bị đi ngang qua tu sĩ săn giết không còn.
Vương Thanh đi cả đêm không tìm đến bóng quỷ vật nào, nhưng phiền phức thì có một.
Phía sau cây khô đi ra hai bóng người, một trung đẳng, một cao gầy, bọn chúng đều bịt mặt nhưng khí tức chấn động đểu là tu sĩ.
Vương Thanh không cần đoán liền biết là Kỳ Trân Các giỏ trò, tiểu kiếm kia không phải phàm vật, kẻ khác dòm ngó cũng chẳng lạ, nhưng hai tên trước mặt có vẻ khó đối phó.
Ba người nhìn nhau chậm rãi di chuyển đề phòng, ở cấp độ này không như phàm nhân, một sai lầm nhỏ có thể khiến cho vạn kiếp bất phục.
Vương Thanh quan sát, tên trung đẳng hẳnlà một loại tu thể chất, cơ bắp rất mạnh, làn da cũng sẫẵm màu cứng chắc.
Tên còn lại cầm một cây đoản đao, tay áo còn giấu ám khí, có thể đoán sơ là tên kia sẽ phụ trách sát thương còn tên trung đẳng sẽ lo phần hãm trận.
Nghĩ cũng nghĩ xong hai bên liền có động tĩnh, tên trung đẳng quả nhiên lao lên trước, hắn hét lớn một lồng khí vàng nhạt
[Thạch giáp thuật]
hiện lên, là thổ hệ pháp thuật, phía sau tên cao gầy ống tay áo phồng lên một loạt phi châm lao ra.
Vương Thanh không cần nghĩ liền dưa theo góc độ mà trốn tránh phi châm theo tên trung đẳng, muốn đánh Vương Thanh tất cũng đánh trúng tên trung đẳng kia.
Đợi phi châm qua đi, tên trung đẳng cũng đã áp sát, Vương Thanh đợi hắn tới gần liền nhanh nhẹn bò qua bên cạnh đến sau lưng hắn, tên trung đẳng xoay người liền tung một đấm đánh văng Vương Thanh ra ngoài, mượn lực Vương Thanh tiếp cận tên cao gầy, nén đau xuất ra một chiêu U linh quỷ trảo bất ngờ, tên kia không ngờ Vương Thanh lại có pháp thuật công kích cao cấp như vậy, trong hoảng loạn đưa đoản kiếm ra đỡ nhưng vô ích, u linh quỷ trảo chỉ một chiêu liền chém tên cao gầy làm ba khúc, máu cùng nội tạng văng đầy đất.
Tên còn lại có chút hoảng sợ, một đấu hai lại chỉ 1 kích hạ sát một người, nhưng hắn là thể tu bản tính so với người thường nóng nảy hơn nhiều nên không bỏ chạy mà chọn chiền tiếp, hắ lần nữa gọi ra
rồi lao tới, Vương Thanh lau v:
ết m‹áu trên khoé miệng nở nụ cười tà dị.
Nửa khắc sau, Vương Thanh đứng cạnh hai cái xác không nguyên vẹn đều bị c:
hém làm ba đoạn, hắn cao mày xem xét chi thấy hai tên này nghèo túng lợi hại, chi cóhơn 10 khối linh thạch và vài món đồ phàm tục.
Thứ có giá trị nhất chính là quyển
"Thạch giáp thuật"
mà tên kia dùng.
quả nhiên Kỳ Trân Các có điều e ngại nên mới phái đám tán tu vô danh đến thăm dò, nếu không sợ rằng hôm nay Vương Thanh khó toàn mạng.
Vương Thanh nhìn hoàn cảnh xung quanh một chút định rời đi thì từ xác hai tên tu sĩ, một luồn âm khí nhè nhẹ tụ tập, một bóng hình hư ảo dần thành hình, Vương Thanh vui mừng.
quá đối, hắn lấy ra Khống Quỷ Kỳ, bấm niệm pháp quyết, Khống Quỷ Kỳ tự động bay lên cao, từng dòng gợn sóng bao trùm không gian, bóng hình hư ảo kia dần bị hút vào trong lá cờ.
Vương Thanh cầm lấy lá cờ lần nữa trên mặt nó đã có thêm một hình thêu mặt quỷ, cả lá cờ phát ra chấn động nhè nhẹ.
Vương Thanh nhỏ một giọt máu lên lá cờ để nhận chủ, từ đó nhàn nhạt ma khí theo lá cờ hấp thu chuyển vào đan điển của hắn.
Diêm la quỷ lục, tầng 1 đã tu thành.
Phù Nguyên Thành 3 ngày sau.
Ban đêm, Phú Quý Đường khách điếm, giữa đêm một màn sáng vô thanh vô thức bao trọn khách điểm, hơn mười thân ảnh tu vi đều không dưới luyện khí trung kỳ nháy mắt vượt tường vào trong, âm thanh bị trận pháp áp chế, nên bọn hắn không kiên dè từ mọi hướng.
xông vào một căn phòng tầng 2.
Cửa mở toang, pháp khí sáng loà nhưng trong phòng ngăn nắp không có người, chỉ có một tờ giấy vàng để cạnh một cây nến.
Lát sau, nội đường Kỳ Trân Các, Trương Hoành cầm tờ giấy run run, bên trên viết ngắn gor:
"Thiên Đạo Tông, thù này coi như kết xuống.
Trương Hoành nhìn chưởng quỹ đã đổi trà sang rượu vẫn lạnh nhạt nhâm nhị, nói:
"Chưởng quỹ, chuyện này.
nên báo lên chấp sự đường không?
Hai anh em tán tu tìm thấy ngoài bãi tha ma đều b-ị chém làm ba đoạn, thủ đoạn này không phải của người thường.
chi sợ thật cé liên quan đến Kiếm Ma"
Chưởng quỹ buông ly rượu trong tay xuống, đứng dậy, lần đầu tiên hắn không còn lạnh nhạ ngồi đó, khí thế bỗng biến đổi vô cùng.
"Trần mỗ kinh doanh hơn 20 năm, chưa có việc gì nằm ngoài dự tính, Trương gia yên tâm, bổn điểm kinh doanh sẽ không CHỊU THIỆT"' Gương mặt Trương Hoành thoáng trắng bệch.
Ngoài Phù Nguyên Thành trăm dặm, Vương Thanh men theo đường mòn trong núi chạy nhanh, gương mặt đổ đầy mồ hôi nào có dáng vẻ tự tin như khi để lại tờ giấy uy hiếp Kỳ Trân Các.
Lần này sợ rằng hắn phải tiềm tu một đoạn thời gian để phong ba lắng xuống.
Trong lòng Vương Thanh không ngừng cảm khái
"thất phu vô tội, hoài bích có tội"
tâm cảnh lại gia tăng một tầng.
Năm ngày sau, Vương Thanh người đầy bụi đất chạy đến Vô Niệm Cốc, nơi này là một khu tán tu tự lập nên để tu hành, có chút giống mô hình môn phái nhỏ, chỉ là tổ chức lỏng lẽo, nghe đâu là do một vị trúc cơ kỳ tán tu lập nên, mọi thứ sinh hoạt tại Vô Niệm Cốc đều khá tự do.
Nơi này gần nhất đại phái là Sinh Tử Môn, đã nằm ngoài vùng Thiên Đạo Tông kiểm soát.
Vương Thanh tuỳ tiện tìm một góc tửu quán bỏ ra 2 linh thạch đề thuê phòng nửa tháng.
Tắm rửa sạch sẽ, lại ăn một bửa ngon liền lên giường ngủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập