Chương 10:
Uy hiếp
Một vụ nổ lớn vang lên ở phía xa, chấn động dữ dội đến mức cả mặt đất cũng rung chuyển.
Ánh sáng đỏ rực lóe lên như xé toạc bầu trời, khiến mọi người phải đưa tay che mắt.
Aselle và Elyndra lập tức quay đầu lại.
Trước mắt họ, khói đen cuồn cuộn bốc lên cao, và toàn bộ những con rối tử thi vốn đang hung hăng trấn công bỗng đổ gục xuống như những khối gỗ mục.
Mana hắc ám bao quanh chúng dần tan biến, để lại một bầu không khí đặc quánh mùi khói và máu.
Cả hai cô gái đều đã kiệt sức, nhưng không ai dừng lại nghỉ ngơi.
Họ chạy thục mạng về hướng vrụ nổ, trái tìm đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai c hết lặng.
Elyndra đưa tay che miệng, còn Aselle lùi lại một bước, đôi mắtrun rẩy không tin nổi vào những gì mình đang thấy.
Toàn bộ ngọn đổi đã bị san phẳng.
Cây cối, đá tảng, đất cát — tất cả như bị xé nát trong một cơn cuồng phong.
Ở giữa tâm v-ụ nổ, Kai nằm gục bên tường đá, cơ thể bê bết máu, một cánh tay bị b'ỏng nặng, khói đen vẫn bốc lên quanh người cậu.
Kai chống thanh hư kiếm xuống đất, gắng sức đứng dậy.
Hơi thở cậu đứt quãng, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng nhưng sâu trong đó là cơn đau rát lan khắp toàn thân.
Cậu thầm nghĩ:
May thật.
không ngờ hư kiếm sau khi dung hợp với đũa phép lại có thể chịu được sức mạnh khủng khiiếp đến vậy.
Trong khoảnh khắc nhớ lại, cậu vẫn còn cảm nhận rõ hơi nóng kinh hoàng khi tên hắc pháp sư kia tự bạo.
Quá gần, không còn đường thoát.
Kai chỉ kịp giơ kiếm lên chắn trước mặt — và bằng cách nào đó, thanh kiếm ấy đã hấp thụ phần lớn năng lượng vụ nổ.
Cánh tay cậu cháy sém, nhưng mạng sống vẫn còn.
Nếu không có Exsolis, có lẽ giờ này cậu đã tan biến cùng ngọn đổi kia rồi.
Aselle vội chạy đến đỡ Kai dậy, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Cô dùng ma pháp hệ thủy, nước từ lòng bàn tay tỏa ra trong suốt và mát lạnh, rửa đi lớp bỏng cháy trên tay cậu.
Hơi nước bốc lên nhẹ như sương.
Kai khẽ mỉm cười, giọng yếu ớt:
"Cảm ơn cậu.
"
Aselle không nói gì, chỉ gật nhẹ, tiếp tục chữa trị cho đến khi hơi thở của Kai ổn định hơn.
Ở phía xa, tiếng Serath vang lên thảm thiết:
"Aldrich.
!
Cậu ta không ổn rồi!
Mọi người lập tức chạy đến.
Aldrich nằm trên mặt đất, hơi thở yếu ớt, ngực bị một vết t-hương lớn xuyên qua, từ đó tỏa ra luồng mana hắc ám đặc quánh như nọc độc.
Cậu ta run rẩy, máu trào ra khóe miệng, ánh mắt dại đi trong đau đớn.
Kai lập tức hiểu vấn để.
Cậu siết chặt hư kiếm, ánh mắt trầm xuống.
Không nói một lời, Kai cắm mũi kiếm vào v-ết thương của Aldrich khiến mọi người giật mình hoảng hốt.
Serath định lao tới ngăn lại, nhưng Kai chỉ nói khẽ:
"Tin tôi đi.
Đây là ma pháp của tôi.
Tôi có thể cứu được cậu ta.
Ngay khi mũi kiếm chạm vào da thịt Aldrich, một luồng sáng đen nhạt tỏa ra.
Lớp mana hắc ám lập tức bị hút ngược vào lưỡi kiếm, rồi tan biến hoàn toàn.
Không khí trong lành trở lại, mùi máu cũng nhạt dần.
Serath thốt lên:
"Biến mất rồi.
thật sự biến mất rồi!
Kai rút kiếm ra, mệt mỏi nói:
"Mau đưa cậu ta trở về.
Vết thương này cần được chữa trị gấp, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Cả nhóm nhanh chóng rời đi.
Elyndra và Serath đỡ Aldrich, còn Aselle dìu Kai.
Cậu vẫn cố gắng bước, mặc dù từng cơn đau nhói dọc cánh tay và vai.
Họ trở lại khu vực an toàn, nơi các giáo viên đang chờ sẵn.
Tin tức về vụ việc lan đi nhanh chóng.
Học viện lập tức điều động pháp sư trị thương.
cấp cao.
May mắn thay, không một học sinh nào thiệt m‹ạng, dù có nhiều người b:
ị thương nặng.
Sau khi mọi thứ được kiểm tra, nhóm của Kai được vinh danh là đội duy nhất tiêu diệt được hắc pháp sư trong buổi thực hành.
Ngay trong lễ tuyên dương, hiệu trưởng đích thân bước lên trao phần thưởng.
Ông là một người đàn ông trẻ tuổi, tóc bạch kim ánh sáng, đôi mắt sâu và bình thản đến lạnh người — khiến Kai thoáng giật mình vì vẻ ngoài của ông rất giống Elyndra.
Khi hiệu trưởng bắt tay cậu, Kai bất giác cảm nhận một áp lực khủng khiiếp.
Một nguồn mana khổng lồ, mạnh đến mức khiến cậu nghẹt thở trong khoảnh khắc.
Cậu nghĩ thầm:
Mana này.
mạnh gấp hàng vạn lần so với tên hắc pháp sư kia.
Như đọc được suy nghĩ đó, hiệu trưởng khẽ mỉm cười thân thiện, rồi buông tay, kết thúc buổi lễ trong tiếng vỗ tay vang vọng.
khắp quảng trường.
Khi trở về phòng, Kai mở hộp phần thưởng ra — và không giấu nổi ngạc nhiên.
Bên trong là một túi vàng lớn, đủ để cậu trang trải học phí và sinh hoạt ít nhất hai năm.
Cậu bật cười khẽ:
"Không ngờ học viện Aethercrest lại hào phóng đến vậy.
Zerath hiện ra bên cạnh, giọng trầm tĩnh:
"Nhiêu đó vẫn là ít.
Ngươi không hiểu đâu, hắc pháp sư là cơn ác mộng của cả đại lục này.
Chúng g:
iết người, cướp bóc, khủng bố khắp nơi, gieo rắc sợ hãi từ đế quốc này sang đế quốc khác.
Không ai biết chúng muốn gì, nhưng ai cũng biết — nơi nào có bóng tối, nơi đó c‹ chúng.
Ngươi hãy cẩn thận.
Dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ của hắcma pháp, cũng có thể khiến cả thế giới quay lưng với ngươi.
Kai im lặng rất lâu.
Cậu biết Zerath nói đúng.
Trong trận chiến vừa rồi, nếu không có may mắn, cậu đrã c-hết.
Chênh lệch thực lực giữa cậu và những ma đạo sư thực thụ vẫn quá xa vời.
Từ hôm đó, danh tiếng của Kai lan khắp học viện.
Dù đi đến đâu, cậu cũng nhận được những ánh nhìn tò mò, khâm phục xen lẫn ghen tị.
Cuộc sống của cậu dần trở nên dễ thở hơi nhờ phần thưởng lớn, nhưng Kai chẳng hề kiêu ngạo.
Một chiểu, trên hành lang dài của học viện, Kai trông thấy Aselle đang đứng nói chuyện với một người lạ.
Hắn ta là một quý tộc trẻ, mái tóc nâu sáng bóng, đeo khuyên bạc, dáng vẻ kiêu ngạo và tự tin đến đáng ghét.
Kai có thể cảm nhận được mana mạnh mẽ quanh hắn — một loại mana uốn lượn, đầy tính toan tính.
Hắn ta bước gần Aselle, giọng nói mềm mại nhưng ẩn chứa sự đe dọa:
"Cô Aselle Frostveil, ta biết gia tộc cô đang gặp khó khăn.
Nếu cô gia nhập cùng ta, ta sẽ đảm bảo vị thế của Frostveil không chỉ được khôi phục, mà còn vươn lên đứng đầu.
Nghĩ đi, chỉ cần cô gật đầu thôi.
Aselle siết chặt tay, đôi mắt cô tối lại.
Sự đấu tranh hiện rõ trên gương mặt.
Cô không đáp, chỉ nhìn thẳng vào hắn — im lặng mà kiên quyết.
Ngay lúc bầu không khí trở nên căng thẳng, Kai bước đến, giả vờ như không thấy gì, ngồi xuống ghế bên cạnh và nói với giọng.
thản nhiên:
"Này, bạn học, làm gì ở đây vậy?
Tiền cậu nợ tôi vẫn chưa trả đâu nhé.
Hắn ta sầm mặt lại, nhận ra bị phá đám, ném cho Kai ánh nhìn đầy sát khí rồi quay đi.
Khi hắn khuất bóng, Kai thở phào:
Phù.
tên đó đúng là nguy hiểm thật.
Aselle quay sang, giọng nhỏ nhưng chân thành:
"Cảm ơn cậu đã giúp tôi.
Kai gãi đầu:
"Không có gì.
mà hắn ta là ai vậy?
Aselle im lặng một lát, rồi đứng dậy, bỏ đi mà không trả lòi.
Kai nhìn theo bóng lưng cô, thở dài:
"Người gì mà lạnh lùng thật đấy.
Những ngày sau đó trôi qua yên bình.
Kai đắm mình trong nghiên cứu về giả kim thuật và cuốn sách cũ mua từ tiệm sách ven đường.
Cậu phát hiện ra vô số công thức lạ, trong đó có cách tăng hiệu suất của các loại thuốc thông thường.
Thế nhưng, khi thử áp dụng trong buổi thực hành, thứ dung địch cậu tạo ra lại bốc mùi kinh khủng đến mức khiến cả lớp phải sơ tán.
Đêm đó, Kai trằn trọc mãi không ngủ được.
Cậu lật đi lật lại cuốn sách, tìm hiểu nguyên nhân thất bại.
Sau một hồi nghiền ngẫm, cậu nhận ra sai lầm nằm ở chính mình — không phải công thức, mà là cách cậu truyền mana.
Người khác điều chế thuốc bằng cách nhỏ từng giọt mana, còn cậu thì đổ vào như cả dòng thác vậy.
Từ hôm đó, mỗi đêm Kai đều luyện tập khống chế dòng chảy mana trong cơ thể.
Cậu học cách nén lại, thả ra từng chút, kiểm soát như điểu tiết hơi thở của chính mình.
Và tồi, kỳ thi giữa kỳ môn giả kim thuật đến.
Khi tiếng chuông vang lên, Kai bắt đầu.
Cậu cẩn thận từng thao tác:
nghiền nguyên liệu, chiết x-uất tinh chất, rót mana vào với lượng vừ:
đủ, rồi hòa trộn dưới ngọn lửa điều khiển hoàn hảo.
Mỗi giọt dung dịch chảy xuống ống thủy tinh, trong suốt và sáng lấp lánh như ánh mặt tròi.
Khi giám khảo thử thuốc, kết quả khiến cả lớp sững sờ.
Dung dịch của Kai đạt độ tỉnh khiết cao nhất, tác dụng mạnh và ổn định — một thành công hoàn hảo.
Cậu được điểm tuyệt đối.
Và quan trọng hơn cả, cậu hiểu rõ:
khống chế mana chính là chìa khóa để vượt qua môn này.
Vài ngày sau, thầy chủ nhiệm lớp S thông báo:
kỳ thi giữa kỳ của lớp sẽ diễn ra sóm.
Hình thức thi — lập nhóm không giới hạn, và liên quan trực tiếp đến ma thú.
Không ai biết chi tiết chỉ có một câu nói mơ hồ của thầy:
“Lần này, các em sẽ được nếm thử cảm giác của chiến trường thật.
”
Ở một nơi khác trong học viện, trong căn phòng phủ ánh sáng xanh nhạt, hiệu trưởng.
ngồi trên chiếc ghế lớn.
Trước mặt ông là một tên hắc pháp sư b:
ị b'ắt, người đầy thương tích, đang run rẩy.
Giọng hiệu trưởng vang lên, lạnh như thép:
"Tại sao các ngươi lại nhắm vào học sinh của Aethercrest?
Ngươi có biết điều đó nghĩa là gì không?
Tên hắc pháp sư cúi đầu, môi mím chặt, không thốt ra một lời.
Hiệu trưởng nheo mắt, ánh nhìn như lưỡi dao.
Một luồng mana khủng khiếp bộc phát, áp lực vô hình đè nát hắn chỉ trong tích tắc.
Ông đứng dậy, quay về phía sau, giọng nói trầm thấp, đầy sát khí:
"Black.
ta giao nhiệm vụ cho ngươi.
Hãy điều tra xem bọn chúng đang toan tính điều gì.
Nếu cần thiết.
griết sạch hết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập