Chương 14: Ma đạo thư của đại thảm hoạ

Chương 14:

Ma đạo thư của đại thảm hoạ

Đã tròn một tháng kể từ ngày cuộc tấn công của Hắc Pháp Sư diễn ra.

Trận chiến ấy để lại trhương v:

ong vô cùng nặng nề:

mười hai học viên thiệt mạng, ba mươi người khác b:

ị t-rhương nặng – trong đó có hai giáo viên, còn lại chỉ là những vết thương nhẹ.

Từ sau trận chiến đó, Kai vẫn nằm bất động trong phòng y tế của học viện.

Cơ thể cậu tàn tạ sau cuộc tử chiến với tên hắc pháp sư:

toàn bộ dòng Mana trong người bị phản phệ rồi tự bạo, khiến kinh mạch đứt đoạn, nội tạng tổn thương nghiêm trọng, đặc biệt là trái tim – vốn đã phải chịu sức ép vượt giới hạn.

Hiệu trưởng đã đến kịp thời và bằng tất cả sức mạnh của mình chỉ có thể giữ lại cho Kai một hơi thở yếu ớt.

Ngay cả pháp sư Macius cũng không dám chắc cậu có thể tỉnh lại, mọi thứ giờ chỉ còn trông vào ý chí sống sót của Kai.

Những ngày cậu hôn mê, Aselle, Loiren đều thay phiên đến thăm.

Căn phòng y tế chìm trong yên lặng, chỉ còn lại tiếng tích tắc đồng hồ và hơi thở yếu ớt của Kai.

Trong một không gian tối tăm vô tận, Kai lạc bước giữa hư vô.

Cậu không biết mình đang ở đâu, chỉ bước đi vô định, bơ vơ giữa một khoảng không không ánh sáng, không âm thanh – chỉ có sự cô tịch bao trùm.

Trong đầu cậu vang lên những câu hỏi vô nghĩa mà không ai trả lời:

“Mình là ai?

Vì sao lại ở đây?

Mình đang tìm gì chứ.

?

Không có đáp án.

Chỉ còn những bước chân vang vọng trong khoảng không vô tận.

Cậu tiếp tục bước, cho đến khi những mảnh ký ức vụt sáng lên trong tâm trí — hồi ức về trận chiến cuối cùng cùng Zerath.

“Này Kai/“ giọng Zerath vang lên trong đầu cậu, trầm và dứt khoát, “ta có một cách.

Có thể mạo hiểm, nhưng nếu thành công, chúng ta sẽ sống sót.

“Hãy nói đi”

“Hãy triệu hồi ta bằng toàn bộ Mana hắc ám của ngươi – nói cách khác là gọi ra chân thân của Ma Đạo Thư, giống như hắn đã làm.

“Chúng ta.

làm được sao?

Ta tưởng chỉ những pháp sư nhiều vòng phép mới có thể.

“Điều đó đúng với những Ma Đạo Thư thông thường chưa có linh hồn riêng.

Nhưng ta khác Từ khi ngươi chạm đến ta, ta đã là thực thể hoàn chỉnh – một Ma Đạo Thư mang chân thân riêng.

Nhưng cái giá sẽ rất đắt, Kai.

Ngươi sẽ chịu uy áp Mana khủng khiiếp, áp lực đến mức tim có thể nổ tung, toàn bộ mạch Mana vỡ nát.

Ngươi vẫn muốn thử chứ?

Kai mim cười, giọng dứt khoát:

“Còn lựa chọn nào khác sao?

Triển thôi.

Ký ức đừng lại.

“Mình nhớ tồi,” Kai khẽ nói giữa không gian vô tận, “mình và Zerath đã cưỡng ép triệu hồi chân thân.

nên mình c:

hết rồi sao?

Còn Zerath.

cậu ta vẫn ổn chứ?

Bất chọt, những vết nứt không gian lan rộng xung quanh.

Từ trong đó, các luồng khí đen tuôn ra, bao phủ lấy Kai.

Một giọng nói quen thuộc vang lên, trầm thấp nhưng ấm áp.

“Này, Kai.

Ngươi đã nhớ ra mọi chuyện rồi phải không?

Liên kết giữa ta và ngươi đang dần đứt đoạn.

Ta đã tìm thấy linh hồn ngươi trong hư không này.

Hãy đi theo những khe nứt không gian ta mở ra – có thể chúng sẽ dẫn ngươi trở lại.

Nhưng phần còn lại.

phụ thuộc vào ý chí của ngươi.

Nghe thấy Zerath, Kai siết chặt nắm đấm.

Cậu bước vào những khe nứt ấy.

Nhưng mỗi bước đi, luồng khí đen lại cuộn lên dữ dội, gào thét trong đầu cậu.

Những giọng nói ma mị vang.

lên khắp nơi.

⁄“Ởlại đây với bọn ta đi.

đừng trở về thế giới đó nữa.

“Ngươi đã bị thế giới ấy ruồng bỏ rồi, Kai.

“Hãy ở lại, ở lại mãi mãi.

Kai ôm đầu, hét lớn trong tuyệt vọng:

“Im hết đi!

Các ngươi thì biết gì chứ!

Cậu gồng mình bước tiếp.

Bất chấp cơn đau nhức xé toạc cơ thể, bất chấp tiếng gọi ma quỷ đang kéo linh hồn cậu lại.

Phía trước, một luồng sáng le lói giữa bóng tối.

“Là lối ra.

Kai dồn toàn bộ sức lực, lao về phía ánh sáng đó.

Cậu bật dậy trên giường.

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua khung cửa, chiếu lên khuôn mặt nhọt nhạt.

Người y tế thấy cậu tỉnh liền hốt hoảng chạy đi báo tin.

Kai ôm đầu, giọng khàn đặc:

“Đáng ghét.

đau quá.

Cậu cố gọi tên Zerath – nhưng chỉ có im lặng.

Không một tiếng trả lời.

Kai thoáng bối rối, rồi lo lắng tột cùng.

Một lát sau, Loiren, Aselle kéo đến.

Khi thấy Kai tỉnh lại, Aselle mừng rỡ đến mức suýt bật khóc.

Loiren cười, đặt tay lên vai Kai:

“Mừng là cậu quay lại.

Àmà này, hình như hiệu trưởng gọi cậu lên gặp đấy.

Kai hơi sững lại, lòng dấy lên nỗi lo sợ – liệu Ông ấy đã phát hiện ra bí mật về Mana hắc ám của mình?

Loiren vẫn cười:

“Trong trận chiến đó, tôi mới nhận ra cậu mạnh thật.

Giữa kỳ này, tôi sẽ đất với cậu đấy.

Kai mim cười đáp:

“Được, tôi chờ.

Sau đó, Kai bước đến phòng hiệu trưởng.

Căn phòng yên ắng, chỉ có tiếng giấy sột soạt.

Ngồ đối diện ông, Kai cảm thấy như bị đè nặng bởi áp lực vô hình.

Hiệu trưởng ngẩng đầu, giọng ôn hòa:

“Không cần quá căng thẳng đâu.

Ta chỉ muốn hỏi em vài chuyện.

Kai gật đầu.

“Vâng, thưa thầy.

“Em hãy kể lại toàn bộ những gì xảy ra ngày hôm đó.

Kai thuật lại mọi việc.

Hiệu trưởng trầm ngâm gật đầu.

“Vậy ra chúng đã phục kích các em từ trước.

“Đúng vậy, thưa thầy.

Hiệu trưởng đứng dậy, đi đến cửa sổ, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra ngoài khuôn viên học viện.

“Em có biết vì sao bọn chúng liều mạng tấn công Aethercrest dù biết chắc sẽ thất bại không?

Kai im lặng.

Ông tiếp tục nói, giọng trầm xuống:

“Đáng ra ta không nên kéo em vào chuyện này, nhưng có lẽ số phận đã sắp đặt rồi.

Ông quay lại, ánh mắt sắc lạnh:

“Mục tiêu thật sự của bọn chúng là một cuốn Ma Đạo Thư được cất giữ sâu dưới lòng đất của học viện.

Hắn em đã nghe về các Cấm Địa rồi chứ?

Kai khẽ gật.

Trong lòng cậu chọt đấy lên linh cảm bất an.

“Cuốn Ma Đạo Thư đó,” hiệu trưởng nói chậm rãi, “là một trong sáu Ma Đạo Thư được sinh ra từ các Cấm Địa của đại lục – Grimoire of Cataclysm, Ma Đạo Thư của Đại Thảm Họa.

Kai trừng mắt.

“Tại sao.

thầy lại nói điều này cho em biết?

Hiệu trưởng mỉm cười nhẹ:

“Vì em đã biết lý do rồi, đúng không?

Kai nín lặng.

Từng mảnh ký ức ghép lại trong đầu.

Mồ hôi lạnh rơi trên trán cậu.

“Là.

vì Ma Đạo Thư của em.

Hiệu trưởng nhìn sâu vào mắt Kai.

“Em biết được bao nhiêu về nó?

Kai cúi đầu.

Thực ra cậu chẳng biết gì cả – từ khi gặp Zerath ở Cấm Địa đến giờ, mọi thứ vẫn là một bí ẩn.

“Ta đã cảm nhận được Mana hắc ám khác thường trong em từ lúc chữa trị,” ông nói tiếp, “nhưng ta biếtem không phải Hắc Pháp Sư.

Cho ta xem Ma Đạo Thư của em, được chứ?

Kai chần chừ, nhưng tổi vẫn gật đầu.

Nếu hiệu trưởng có ý đồ xấu, ông đã không cứu cậu.

Cậu tập trung, Mana hắcám bùng lên quanh người.

Ấn kýhình rồng trên tay phát sáng.

Từ hư không, cuốn Ma Đạo Thư hiện ra, bao phủ bởi luồng khí đen đặc sệt, lan tỏa áp lực khủng khiiếp khiến hiệu trưởng phải lùi nửa bước.

“Mana.

mạnh đến đáng sợ,” ông thì thầm.

“Đúng là Ma Đạo Thư Cấm Địa, nhưng kỳ lạ.

không có bất kỳ ghi chép nào về nó, ngay cả trong cuộc chiến tranh một ngàn năm trước cũng không.

Một lát sau, ông nói:

“Được rồi, em có thể thu về”

Kai làm theo.

“Sau trận chiến đó,” hiệu trưởng hỏi, “em nghĩ gì về bọn Hắc Pháp Sư?

Kai nắm chặt tay, ánh mắt ánh lên tỉa giận dữ.

“Đáng chết.

Hiệu trưởng đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Nếu vậy, em có muốn gia nhập tổ chức này không?

Kai đọc lướt dòng chữ trên bìa.

“O.

O.

S.

?

“Phải.

Đó là tổ chức chuyên điểu tra và t-ruy sát Hắc Pháp Sư.

Ta tin chúng đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn.

Đại lục này sẽ sớm rơi vào hỗn loạn.

Kai siết chặt tờ giấy, nhìn những con số thương v-ong và tội ác mà bọn chúng gây ra.

Ánh mắt cậu trở nên kiên định.

“Em sẽ tham gia.

Hiệu trưởng khẽ gật đầu.

Ông dẫn Kai xuống tầng sâu nhất của học viện – nơi giam giữ Grimoire of Cataclysm.

Cánh cửa khổng lồ mở ra, những bẫy pháp trận bao quanh.

Trước mặt Kai là cuốn Ma Đạo Thư cổ xưa:

bìa da nứt nẻ, ở giữa là một hốc tròn tỏa ra ngọn lửa đỏ rực.

Chỉ cần đứng gần, cậu đã cảm nhận được uy áp khủng khiếp, một thứ tà khí khiến tim người ta co rút.

Khác với Zerath – Ma Đạo Thư của Kai – thứ này không mang cảm giác sống, mà chỉ là sự c:

hết chóc thuần túy.

Hiệu trưởng lặng nhìn Kai, trong mắt ông hiện lên sự lo lắng khó tả.

Trong lòng ông khẽ thở dài.

“Không ngờ,” ông nghĩ thầm, “lời tiên tri đó đã thành sự thật.

Không biết đứa trẻ này.

sẽ là trhảm h:

ọa hay là cứu tỉnh của nhân loại đây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập