Chương 16: Học trưởng thú vị

Chương 16:

Học trưởng thú vị

Cuộc chiến giữa Kai và Loiren đang bước vào hồi cao trào.

Thấy Kai dần rơi vào thế bất lợi, Loiren lập tức lao nhanh về phía cậu.

Một luồng mana màu xanh đậm phát ra tia điện bao phủ quanh người cậu ta, phát ra ánh sáng rực rỡ giữa không trung.

Giọng nói lạnh lùng của Loiren vang lên, trầm và dứt khoát:

“Pháp kỹ thứ hai:

Lôi Thần Bộ.

Ngay khoảnh khắc đó, một cột gió khổng lồ từ trên không trung bất ngờ ập xuống, đánh thẳng vào đường lao của Loiren khiến cậu phải lùi lại.

Người vừa đến không ai khác ngoài Aelthar.

Cậu đáp xuống giữa bãi chiến trường, gió xoáy quanh người như thể chính không khí cũng khuất phục trước ý chí của cậu.

Lốc gió mạnh mẽ do Aelthar tạo ra cuốn cả Kai lẫn Loiren lên cao.

Bị cuốn vào giữa tâm bão, Kai khẽ nheo mắt, hắc kiếm trong tay lóe sáng.

Chỉ một cú xoay người, cậu đã chém tan cơn Lốc x-oáy gió của Aelthar.

Trong làn bụi bay mù mịt, Kai lao thẳng về phía Aelthar như một bóng đen xé gió.

Aelthar phản ứng nhanh, dựng lên một tường gió dày đặc chắn trước mặt, nhưng thanh hắc kiếm của Kai lại xuyên thủng nó dễ dàng như chém qua tờ giấy.

Aelthar khẽ thốt lên, ánh mắt thoáng ngạc nhiên:

“Cái gì.

?

Ngay sau đó, lưỡi kiếm của Kai chém sượt qua người khiến Aelthar văng mạnh ra xa, tạm thời mất khả năng sử dụng ma pháp.

Kai chuẩn bị lao đến hạ gục Aelthar thì một tiếng hét vang vọng từ trên cao:

“Pháp kỹ thứ ba:

Thiên Lôi Oanh Tạc!

Loiren xuất hiện giữa bầu trời, toàn thân phát sáng rực rỡ, xung quanh là những tia sét đan xen như mạng nhện.

Chỉ một khắc sau, hàng chục tia sét khổng lồ giáng xuống khu rừng, khiến cả Kai lẫn Aelthar phải gấp rút tránh né.

Sấm sét nổ tung, mặt đất rung chuyển, cây cố cháy xém, khói đen bốc lên mù mịt.

Kai vừa chạy vừa nghĩ thầm, mồ hôi lăn dài trên má:

“Sức công phá của lôi hệ đúng là khủng khriếp thật.

Khi hiệu ứng hắc kiếm tan dần, Aelthar phản công.

“Pháp kỹ thứ nhất:

Phong Trảm!

” Những lưỡi gió bén như dao cắt phăng không khí, lao về phía Kai và Loiren.

Ởtrên cao, Loiren không thể né, trúng phải vài vết chém, máu.

bắn tung tóe.

Còn Kai thì xoay kiếm đỡ lấy, mỗi cú v:

a chạm đều khiến mặt đất dưới chân nứt toác.

Cả khu rừng giờ chẳng khác nào bãi hoang, chỉ còn tiếng gió gào và sấm sét nổ vang.

Thấy đánh mãi không xong, Loiren đáp xuống đất, dùng đũa phép tạo ra một thanh kiếm sé rồi lao vào cận chiến với Aelthar.

Cả hai giao tranh dữ dội, ánh sáng và gió hòa quyện thành một cơn bão xoáy.

Bỗng nhiên, từ trong rừng, Kai bước ra.

Hắc kiếm trong tay tỏa ra luồng mana hắcám khổng lồ, gió xoáy xung quanh như bị hút về phía cậu.

Cậu hét lớn, giọng vang vọng khắp khu rừng:

“Thần Long!

Một luồng năng lượng hắcám bùng nổ, chém nát cây cối xung quanh.

Loiren và Aelthar lập tức dựng pháp thuật phòng thủ, nhưng uy lực của đòn đánh quá lớn khiến cả hai bị thổi bay ra xa.

Khi bụi tan, những tia sét đen và khói mana vẫn còn lưu lại, như tàn dư của một cơn thịnh nộ.

Kai thở gấp, nghĩ thầm:

“Lúc trước, Zerath chỉ dạy mình cách dồn mana vào nắm đấm.

nhưng không nói rằng mình có thể đồn nó vào v-ũ k:

hí.

Chiêu thức đó là kết quả của những tháng ngày Kai âm thầm luyện tập — một chiêu cậu đặt tên để tưởng nhớ Zerath, người mà cậu vẫn chưa biết còn sống hay đã mất.

Loiren và Aelthar sau khi đáp xuống cũng không khỏi thán phục.

Đòn vừa rồi quá mạnh, nhưng nhìn Kai, họ nhận ra cậu đã gần kiệt sức.

Đòn trấn công đó tiêu hao quá nhiều mana.

Cách đó không xa, trận chiến của Aselle và Elyndra cũng đang đến hồi kết.

Bức tường lửa quanh họ cuối cùng cũng bị phá hủy.

Cả hai đều b:

ị thương, nhưng vẫn chưa phân thắng bại.

Khi kết giới sụp đổ, hàng loạt học viên từ các đội khác nhau tràn đến — họ bị Lyria, người đồng đội của Aelthar, dẫn dụ.

Đó là kế hoạch của Aelthar:

nếu không thể giành chiến thắng, thì khiến kẻ khác suy yếu, rồi nhân lúc hỗn loạn mà đoạt điểm.

Kai và Loiren lúc này đều mệt mỏi, mana cạn kiệt.

Nhìn vòng vây dày đặc, Kai khẽ nghiến răng:

“Trúng kế của Aelthar rồi.

Aselle lao đến bên Kai.

Cô vẫn còn chút sức, nhanh chóng tạo ra những ngọn núi băng khổng lồ bao quanh, cô lập cả hai.

Băng trắng phủ khắp mặt đất, ánh sáng phản chiếu lấp lánh.

Kai nhìn Aselle, thấy toàn thân cô đầy vết thương, khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

“Cậu không sao chứ, Aselle?

— Kai hỏi.

Cô khẽ nói:

“Tôi không sao, chỉ là vrết thương ngoài da thôi.

Bên ngoài, đám người vẫn không ngừng phá lóp băng.

Kai suy tính nhanh rồi nói:

“Này, Aselle.

tôi có ý này.

Có thể giúp chúng ta thoát khỏi đây đấy.

Trên một cành cây cao, Aelthar và Lyria quan sát toàn bộ.

Aelthar im lặng, khoanh tay, đôi mắtlạnh lùng như thể đã nhìn thấu mọi thứ.

Khi núi băng của Aselle bất ngờ vỡ tung, toàn bộ học viên xung quanh đều sững sờ.

Từ trong khối băng, một con mắt khổng lồ hiện ra — đó là ấn pháp của Kai:

“Ấn Khống Hồn.

Những kẻ ở quá gần đều bị trói chặt trong trạng thái bất động, ánh mắt đờ đẫn như bị tước mất linh hồn.

Kai và Aselle nhân cơ hội, di chuyển nhanh như gió, cướp lấy bảng điểm của từng người trong sự kinh ngạc của cả khu rừng, rồi rút lui trước khi hiệu ứng kết thúc.

Kai vừa chạy vừa cười lớn:

“Ha ha!

Cậu thấy chưa, kế hoạch của tôi hoàn hảo chứ?

Aselle khẽ bật cười, dù vẫn thở đốc:

“Ừm, tuyệt lắm.

Kế hoạch ấy quả thật táo bạo.

Kai đã giấu mình trong khối băng, hòa trộn mana với Aselle đí che dấu khí tức, rồi tung ấn pháp khi cô phá băng — khiến tất cả không kịp phản ứng.

Cuộc thi kết thúc trong khói bụi và ánh sáng.

Kết quả không ngoài dự đoán:

nhóm của Kai và Aselle giành hạng nhất nhờ chiến thuật táo bạo cuối cùng;

nhóm của Loiren và Elyndra hạng nhì;

còn nhóm của Aelthar và Lyria hạng ba, nhưng có lẽ Elyndra không hài lòng với kết quả này cho lắm.

Sau lễ trao thưởng, học viện trở lại nhịp sống thường ngày.

Kai lại vùi mình trong các buổi học.

Trong môn giả kim thuật — một trong những bộ môn khó nhất — điểm số của cậu luôn đứng đầu.

Cậu thường giải được những bài toán phức tạp mà ngay cả các học viên năm trên cũng phải bó tay.

Một ngày nọ, sau giờ học, thầy Lucas gọi Kai ở lại.

Trong căn phòng yên tĩnh ngập ánh sáng vàng, cuộc trò chuyện bắt đầu.

“Tham dự cuộc thi dành riêng cho các giả kim thuật sư.

sao ạ?

— Kai hỏi, ánh mắt hơi ngạc nhiên.

Lucas gật đầu:

“Đúng vậy.

Cuộc thi được tổ chức tại để quốc Altherium — vùng đất của các bậc thầy giả kim, nằm ở phía tây vương quốc chúng ta.

“Nhưng.

tại sao lại là em?

Còn nhiều người giỏi hơn, kể cả các tiền bối khóa trên mà.

Lucas thở dài, ánh nhìn hiển từ:

“Có nhiều người có tài năng, nhưng ít ai có đam mê và nhiệt huyết thật sự.

Thầy thấy được điểu đó trong em, qua từng buổi thực hành, từng bài kiểm tra.

Thầy ngừng lại, rồi nói tiếp:

“Cuộc thi này sẽ có hai người tham gia.

Người đồng hành cùng em là một đàn anh năm ba — thiên tài về giả kim, có điểm số cao nhất trong toàn học viện, kể cả so với năm tư.

Hãy xem đây là cơ hội để học hỏi, Kai.

À, nghe đâu phần thưởng lần này cũng không nhỏ đâu đấy.

Kai im lặng giây lát rồi gật đầu:

“Vâng.

em sẽ tham gia.

Sau đó, một buổi gặp gỡ được sắp xếp giữa Kai và tiền bối ấy.

Trong lớp học giả kim vào ngày nghỉ, Kai bước vào, lòng không khỏi hồi hộp.

Cậu tự hỏi không biết vị học trưởng tài năng kia sẽ là người như thế nào — kiêu ngạo, lạnh lùng hay cao ngạo?

Nhưng trái với tưởng tượng, khi Kai bước vào, anh ta đang đứng trên bục giảng, viết gì đó lên bảng.

Một người cao hơn Kai một chút, tóc vàng kim, khuyên tai bạc sáng nhẹ dưới ánh đèn, dáng người thẳng tắp, khí chất điểm tĩnh và tự tin đến mức khiến Kai bất giác liên tưởng đến thầy Lucas.

Như cảm nhận được ánh nhìn, anh ta cất giọng trầm thấp:

“Hãy lên trên đó ngồi đi.

Chỉ một câu, nhưng mang theo uy nghiêm đến mức Kai phải nghe theo không chút do dự.

Khi anh ta quay lại, Kai vô thức thốt lên:

“Đe.

đẹp trai quá.

Gương mặt ấy hoàn hảo đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu:

lông m¡ dài, đôi mắt xanh lưu ly trong suốt, phản chiếu rõ hình bóng Kai trong đó.

Giọng anh ta nhẹ nhàng:

“Tôi đã viết xong đề trên bảng.

Học đệ có thể giải trong bao lâu?

Kai ngẩng đầu nhìn.

Những vòng ma pháp phức tạp, những công thức luyện kim đan xen.

Cậu giơ năm ngón tay lên.

Anh ta gật đầu:

“Năm giờ, được chứ?

Kai mỉm cười tự tin:

“Không.

Em chỉ cần năm phút.

Ánh mắt anh ta thoáng ngạc nhiên:

“Năm phút ư?

Chắc chứ?

“Chắc chắn.

Kai lập tức bắt tay vào giải.

Bút của cậu lướt nhanh như gió, từng dòng công thức hiện ra mạch lạc, chính xác tuyệt đối.

Năm phút trôi qua trong im lặng.

Kai đặt bút xuống, thở nhẹ:

“Hoàn tất.

Anh ta nhìn đồng hồ rồi nói bình thản:

“Đã trễ một giây”

“Hả?

!

' — Kai ngạc nhiên, suýt ngã ngửa.

“Đúng vậy.

Năm phút.

một giây.

Kai gãi đầu, nghĩ thầm:

“Lần sau chắc phải nói sáu phút mới đúng.

Vị học trưởng đọc qua bài làm, ánh mắt anh ta dần thay đổi.

“Không thể tin được.

—anh nghĩ – “Những công thức này, ngay cả năm ba cũng phải mất cả ngày mới giải xong, vậy mà cậu ta chỉ mất năm phút.

Một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên gương mặt anh ta.

Anh đưa tay ra:

“Cậu có đủ tư cách đê làm việc cùng tôi.

Kai nắm lấy tay anh, mim cười đáp:

“Vậy.

mong được hợp tác tốt đẹp.

“Tôi là Elias Solenforge.

“Em là Kai.

Elias hơi ngạc nhiên:

“Cậu.

không có họ sao?

Thấy mình thất thố, anh vội xin lỗi:

“Xin lỗi, tôi quá đường đột.

Kai lắc đầu:

“Không sao đâu ạ, em không để ý tiểu tiết ấy.

Một lát sau, thầy Lucas bước vào, thấy cảnh hai người đang trò chuyện vui vẻ thì khẽ mim cười.

Ông nghĩ thầm:

“Hai đứa này thân nhau nhanh thật.

đúng là bất ngờ.

Elias Solenforge, thiên tài được mệnh danh là người xuất sắc bậc nhất trong học viện, luôn lạnh lùng, ít giao tiếp với ai.

Thế mà hôm nay, anh lại nở nụ cười thật lòng trước một học viên năm nhất.

Có lẽ, chính Kai — chàng trai mang hắc kiếm và ý chí bất khuất — đã khiến thế giới quanh anh thay đổi, dù chỉ một chút.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập