Chương 2: Tập huấn địa ngục

Chương 2:

Tập huấn địa ngục

Giữa rừng sâu u ám, ngay tại khu vực thác nước nơi Kai từng rơi xuống, dòng nước trắng xóa không ngừng đổ ầm ầm xuống như tiếng gào thét của quỷ.

Dưới tảng đá lớn giữa dòng, thân ảnh nhỏ bé của Kai đang ngồi thiền định, cơ thể run rẩy chịu đựng áp lực khổng lồ từ dòng thác dữ.

Gương mặt cậu nhăn lại, đôi mắt khép hờ, hơi thở nặng nhọc.

Phía trên, Zerath vẫn bình thản quan sát, giọng trầm vang vọng trong tiếng Tước.

“Giữ hơi thở đểu.

Đừng chống lại dòng thác – hãy thuận theo nó mà sống”

Kai cắn răng chịu đựng.

Cậu cố hít sâu, giữ hơi, nhưng chẳng mấy chốc, sức nước khủng khiiếp ấy đã đè thẳng cậu xuống hồ.

Một lúc lâu sau, cậu mới trổi lên, ho sặc sụa, phun ra từng ngụm nước.

“Hộc.

hộc.

ta muốn thử lại.

Zerath khẽ bật cười trong tâm thức.

“Không ngờ một đứa trẻ mới bảy tuổi lại có ý chí thép đến vậy.

Lâu lắm rồi, ta mới gặp được kẻ như ngươi.

Ngày nối ngày trôi qua.

Giữa tiếng thác đổ, bóng dáng cậu bé ấy vẫn ngồi yên thiển định.

Ban đầu là sự vật lộn tuyệt vọng, rồi dần dà, nét mặt Kai trở nên bình thản.

Dòng nước nặng nề không còn là kẻ thù, mà trở thành nhịp thở của chính cậu.

Bảy tháng ròng rã.

Dưới dòng thác d-ữ, Kai giờ đây ngồi yên như một phần của thiên nhiên.

Zerath cất giọng:

“Sau khi vượt qua thử thách này, ngươi cảm thấy cơ thể có gì thay đổi không?

Kai chạm tay lên cằm, suy nghĩ.

“Tôi thấy cơ thể mình mạnh mẽ hơn rất nhiều.

và tỉnh thần cũng sảng khoái.

Không còn cảm giác kiệt sức như trước nữa.

“Tốt.

Hiệu quả rõ rệt.

Giờ đến giai đoạn tiếp theo – rèn luyện tốc độ.

Từ ngày đó, Kai bắt đầu bài tập khắc nghiệt mới:

chạy từ dưới hang động l-ên đrinh núi, rồi lại xuống, không ngừng nghỉ.

Có lần cậu ngất xiu trên sườn núi, nằm bất tỉnh đến tận sáng hôm sau.

Thở hổn hến, cậu than nhỏ:

“Phù.

việc này đúng là quá sức thật.

Nhưng dù than vãn, Kai chưa bao giờ bỏ cuộc.

Đôi chân cậu sưng tấy, bàn chân chảy máu, thế nhưng từng dấu chân vẫn in hằn trên con đường đá gồ ghể.

Tám tháng sau, Kai đã hoàn thành nghìn lượt chạy.

Cậu học được cách điều chỉnh hơi thở, duy trì sự tỉnh táo, khiến đôi chân rướm máu ấy trở nên rắn rỏi như sắt thép.

Zerath gật gù.

“Xong giai đoạn hai.

Giờ đến phần tiếp theo rèn luyện cơ bắp và lực đấm.

Nếu hai giai đoạn trước là thử thách, thì lần này là địa ngục thật sự.

Ngày ngày, Kai phải lăn một tảng đá khổng lồ từ chân núi lên đrinh, rồi lại đẩy xuống.

Sau đó, cậu tiếp tục đấm vào thân cây cổ thụ to đến mức hai người ôm không xuổ, cho đến khi cây gãy mới được nghỉ.

Đôi bàn tay nhỏ bé rách toạc, máu hòa cùng mồ hôi.

Mỗi lần băng bó xong, Kai lại tiếp tục đấm.

Trên thân cây, những vết lõm sâu hằn rõ —= bằng chứng của một đứa trẻ đang tự tôi luyện mình giữa rừng hoang.

Một năm trôi qua.

Cú đấm cuối cùng vang lên.

Âm!

Cây cổ thụ khổng lồ đổ rạp, kéo theo bụi đất mịt mù.

Kai đứng giữa đám tàn cây, đôi tay rớn máu,ánh mắt sáng TỰC.

“Cuối cùng cũng.

thành công rồi.

Zerath nói khẽ, như đang mỉm cười trong bóng tối:

“Tốt lắm.

Giờ đến giai đoạn khó nhất — và ngươi có thể c:

hết lần nữa.

Dám thử chứ?

Ánh mắt Kai rực lên quyết tâm.

Cậu không còn s-ợ c.

hết nữa.

Cậu muốn mạnh lên – để thực hiện lời hứa với Zerath.

“Được thôi.

Giai đoạn kế tiếp là thực chiến.

Học cách vận dụng Mana – và sống sót giữa lũ ma thú.

Từ đó, Kai bắt đầu chiến đấu thực sự.

Cậu đối mặt với một bầy Huyết Lang – những con sói ma có đôi mắt đỏ rực, đầy sát ý.

“Đừng để nỗi sợ chỉ phối,” Zerath nhắc.

“Nhớ lại những ngày ngươi bị dòng thác nghiền nát Hãy dùng sự chịu đựng đó làm v-ũ k:

hí.

Kai hít sâu, trấn tĩnh.

Bầy sói xông lên.

Cậu tránh né linh hoạt, phản đòn bằng nắm đấm, nhưng sức mạnh của con người không đủ làm tổn thương Huyết Lang.

“Vận dụng Mana vào đòn đánh!

” — Zerath quát lên.

Kai tập trung toàn bộ năng lượng.

Bầy sói lao đến, nanh vuốt rạch nát da thịt.

Máu bắn tung tóe.

Nhưng Kai không gào lên, không kêu than.

Đôi mắt cậu mở to, bàn tay phát sáng thứ năng lượng đen đặc.

Một cú đấm tung ra — con sói văng xa, hộc máu.

“Làm được rồi!

” — Kai thở gấp, miệng nở nụ cười.

Cuộc chiến kéo dài suốt năm tiếng.

Khi con Huyết Lang cuối cùng gục ngã, Kai cũng ngã qui giữa bãi máu.

Thân thể đầy v-ết thương, nhưng ánh mắt không còn chút sợ hãi nào.

Từ đó, ngày nào cậu cũng chiến đấu.

Không có ngày nào Kai trở về mà cơ thể còn nguyên vẹn.

Nhưng mỗi trận chiến, cậu lại mạnh hơn một chút.

Ba năm trôi qua.

Cậu bé yếu đuối năm nào giờ đã trở thành một chiến binh thực thụ.

Zerath cất giọng:

“Giai đoạn bốn – ngươi đã hoàn thành.

Giờ là thử thách cuối cùng.

Muốn rời khỏi khu rừng này, ngươi phải đánh bại ma thú trấn giữ nơi đây – Vong Linh Tà Hổ.

Giọng nói của Zerath bỗng trầm lại.

“Nhưng trước khi chiến đấu, ta sẽ dạy ngươi thứ này.

Ấn ký hình rồng đen trên tay Kai phát sáng.

Từ hư không, một cuốn sách đen xuất hiện – bìa phủ đầy ký tự cổ xưa, viền máu xám, ở giữa là biểu tượng đầu rồng giống hệt dấu ấn trên tay cậu.

Kai ngỡ ngàng.

“Đây.

đây là Ma đạo thư sao?

Zerath đáp, giọng vang vọng:

“Grimoire of Void.

Bản thể của ta.

Trang sách tự mở ra, những ký tự lạ phát sáng.

Từ giữa ma trận pháp ấn, một thanh kiếm hắc ám kết tỉnh từ Mana hiện lên.

“Đây là cổ ngữ thứ nhất – Hư Kiếm Exsolis.

Kai cầm lấy thanh kiếm.

Mana đen tỏa ra, tạo thành một chiếc áo choàng bóng tối bay phấp phới sau lưng.

Cậu reo lên thích thú:

“Ngầu quá!

Zerath thở dài, gần như muốn đập đầu.

“Ngươi có thể nghiêm túc một chút không hả?

Kai giật mình, ngồi khoanh chân như đứa trẻ bị mắng.

Zerath tiếp tục:

“Hư Kiếm Exsolis có thể chém đứt mọi ma pháp chạm vào, và khiến kẻ trúng đòn mất khả năng dùng phép trong thời gian.

ngắn.

Nhưng đừng quên, Vong Linh Tà Hổ khác hẳn mọi ma thú khác.

Ngươi có thể chết — lần này thật sự.

Kai siết chặt chuôi kiếm, giọng cậu kiên định.

“Chúng ta đã giao ước rồi.

Bằng mọi giá, ta sẽ giúp ngươi thoát khỏi nơi này.

Một lời đã định.

Zerath im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói, giọng pha chút tự hào.

“Được.

Vậy hãy chứng minh đi, Kai ~ người mang giao ước của Hư Vô.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập