Chương 5: Bỏ lại quá khứ

Chương 5:

Bỏ lại quá khứ

Con bão tuyết dần trở nên dữ dội hơn.

Những hạt tuyết mịn giăng kín cả không gian, trắng xoá đến mức chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Dưới lớp tuyết dày đặc, dấu chân của đàn sói kéo xe cho Kai cùng đám trẻ vẫnin hằn, từng bước băng băng xuyên qua vùng Cực Hàn Chi Địa lạnh giá.

Phía sau, tiếng hò hét và vó ngựa dồn dập vang lên — lũ buôn người vẫn đang truy đuổi không ngừng.

Tên bắn, ma pháp, ánh lửa rực chớp nhoáng giữa màn tuyết, Kai phải vật lộn để điểu khiển chiếc xe, tránh khỏi chướng ngại vật trên con đường phủ băng trơn trượt.

Trước mặt cậu, một vực băng dài và sâu hun hút hiện ra.

Kai ngoái nhìn lại, khẽ nghiến răng.

“Đáng ghét.

liều thôi.

Cậu thúc mạnh dây cương, xe trượt đi với tốc độ chóng mặt, lao xuống dốc như một cơn gió lạnh.

Đám trẻ co rúm lại trong sợ hãi.

Kai hét lớn:

“Bám chặt vào!

Chiếc xe lao v-út lên, bay lên giữa không trung.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng.

Dưới chân là vực sâu không đáy, phía sau là tử thần đang bủa vây.

Cậu gầm lên, như trút hết hơi thở:

“Vượt qua nàoooooo!

Âm thanh nặng nề vang lên khi bánh xe chạm xuống tuyết.

Lớp băng vỡ toang, tuyết tung lên mịt mù.

Trước mặt họ, một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa cơn bão.

Cuối cùng, Kai cũng tạn cắt đuôi được bọn truy sát.

Cậu nhanh chóng tấp xe vào làng, gửi đám trẻ cho dân làng chăm sóc — không ngờ đó lại chính là quê hương của chúng.

Những người cha, người mẹ lao ra, ôm chầm lấy con mình trong tiếng nức nở.

Họ quỳ xuống, cúi đầu cảm ơn Kai rối rít.

Nhìn cảnh đoàn tụ, trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc kỳ lạ — ấm áp, nhưng xen lẫn ghen tị và khao khát điều gì đó không thể gọi tên.

Không thể ở lại lâu.

Kai biết lũ buôn người sắp đuổi đến.

Cậu siết chặt dây cương, quay xe re khỏi làng, cố kéo chúng đi xa để bảo vệ nơi này.

Một tiếng tít xé gió.

Quả cầu lửa lao tới, va thẳng vào xe.

Cú nổ khiến xe lệch hướng, văng ra Kai kịp nhảy khỏi đó, lăn tròn trên tuyết, thở dốc.

Trước mặt cậu, đám buôn người đã xuất hiện.

Dẫn đầu là một gã to lớn với ánh mắt đầy hận thù — chính là kẻ từng bắn xuyên ngực cậu năm xưa.

Kai chậm rãi đứng đậy, tóc rũ xuống che đi khuôn mặt.

“Mày là thằng khốn nào dám phá chuyện làm ăn của tao?

“ – tên thủ lĩnh gào lên, giọng khàn đặc.

“Mày biết chuyến hàng này tao tốn bao nhiêu tiền không?

Hôm nay, tao sẽ khiển mày.

sống không bằng chết.

Kai nhếch môi cười nhạt.

Hắc khí từ người cậu lan ra, đặc quánh, nặng nề.

Một ấn ký phát sáng trên mu bàn tay, từ đó, một luồng mana hắcám bùng nổ.

Không gian rung lên.

Một cuốn ma đạo thư xuất hiện từ hư không, lơ lửng trước mặt.

Cậu đưa tay, rút ra từ đó một thanh hắc kiếm quen thuộc.

Trong khoảnh khắc tay chạm vào chuôi kiếm, mana tối sẫm bủa vây lấy cơ thể, tạo thành một chiếc áo choàng đen phấp phới giữa gió tuyết.

Kai đứng giữa cơn bão trắng, trông chẳng khác gì một tử thần.

Tên thủ lĩnh hừ lạnh, cố che giấu nỗi sợ:

“Thì ra là ma đạo sư à?

Hừ, thú vị đấy.

Bắt sống nó.

cho taof”

Tiếng hét “Giết!

” vang lên, đám người đồng loạt lao tới.

Kai bước lên một bước.

Hắc kiếm.

vung nhẹ, máu.

bắn tung toé.

Mỗi cú chém, một sinh mạng tắt lịm.

Dòng máu ấm nóng nhuộm lên khuôn mặt lạnh băng của cậu, nhưng trong ánh mắt ấy không có lấy một gợn xúc cảm.

Ma pháp từ xa trút xuống, rực sáng như mưa sao.

Cánh tay Kai chuyển động nhanh đến mứ mắt thường không theo kịp, chém nát toàn bộ phép thuật.

Từng bước, cậu tiến đến gần tên thủ lĩnh, cuốn ma đạo thư tự động lật mở, ánh sáng hắc ám phủ lên cả vùng đất.

Giọng nói trầm thấp vang lên:

“Ấn Khống Hồn.

Ngay tức thì, một cơn gió mana khổng lồ bùng nổ.

Hai vòng phép xuất hiện dưới chân Kai, xoay chậm, phát sáng lạnh lẽo.

Trên trời, một cặp mắt ma thuật khổng 18 hiện ra, bao trùm c¿ chiến trường.

Toàn bộ lũ buôn người đông cứng, cơ thể bị giam cứng trong hư không.

Kai chậm rãi tiến đến, từng nhát kiếm hờ hững nhưng dứt khoát, máu vẽ thành vệt dài trên tuyết trắng.

Khi chỉ còn lại tên thủ lĩnh, Kai giải ma pháp.

Con mắt trên trời vỡ tung, ánh sáng hắc ám tar biến, để lại mặt đất đầy xác chết.

Cậu nắm cằm gã, ép hắn ngẩng đầu lên:

“Bao năm rồi.

chắc ngươi vẫn còn nhớ ta chứ?

Tên thủ lĩnh trọn trừng, máu trong mắt dâng lên dày đặc.

Rồi hắn bật cười điên loạn.

“Khà khà khà!

Mày.

vẫn còn sống à?

Ngày đó tao bắn xuyên ngực mày, quăng mày xuống vực.

mà vẫn sống được.

Hôm nay lại đến lượt tao.

Đúng là trớ trêu.

Kai im lặng, ánh mắt lạnh như băng.

“Ngươi có hối hận không?

Hắn cười khàn khàn, ánh nhìn rực điên dại.

“Hối hận?

Ha!

Nếu tao hối hận thì đã chẳng làm ngay từ đầu rồi.

Máu văng lên, ấm nóng giữa màn tuyết lạnh.

Gã thủ lĩnh gục xuống.

Kai đứng lặng, ánh nhìn trôi đi xa xăm.

Trong lòng cậu, không có sự thỏa mãn — chỉ là một khoảng trống nặng nề.

“Nếu ngày đó.

mình không gặp Zerath, liệu mình có trở thành một kẻ như hắn không?

Tiếng tuyết lở từ xa vọng lại, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.

Kai quay đầu, thấy khối tuyết khổng lồ đang lao tới.

Cậu thu hồi ma đạo thư, cắm đầu chạy, miệng lẩm bẩm:

“Quan tâm gì quá khứ chứ.

Mình vẫn còn sống, thế là đủ.

Nghĩ cho hiện tại đi, Kai.

Nhưng chỉ vài giây sau, khi nhìn thấy vực băng sâu hun hút phía trước, cậu chỉ biết bật cười khổ.

“Trời ạ, mọi thứ chưa đủ tệ sao?

Trước mặt là những cột băng mảnh như lưỡi dao, đứng chênh vênh.

Phía bên kia có vài bóng người mặc áo choàng đen — giống hệt cậu, chỉ là sạch sẽ hơn.

Kai siết chặt nắm tay, lấy đà, nhảy qua từng tảng băng.

Dưới chân là vực sâu, phía sau là tuyết lở đang ầm ầm lao đến.

ỚỞcú nhảy cuối, khoảng cách quá xa.

“Liểu thôiiiiiii!

Nhưng không đủ.

Cậu đang rơi.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, một bàn tay từ bên kia vươn Ta, nắm chặt lấy tay Kai, kéo cậu lên bò.

Cậu thở hổn hển, ngẩng đầu cảm ơn liên tục.

Người cứu cậu là một người mang áo choàng đen — giọng nữ lạnh như băng:

“Tôi không cứu cậu vì lời cảm ơn đó.

Kai gãi đầu, chẳng hiểu gì.

CON vậy sau này cậu cần giúp gì thì cứ tìm tôi.

Không có câu trả lời.

Cô gái chỉ quay lưng, bước đi.

Kai lẽo đẽo theo sau, hi vọng thoát khỏi vùng đất chết.

Và rồi, một âm thanh cơ khí vang lên Trên bầu trời, một chiếc phi thuyền khổng lồ đáp xuống, tuyết bay mù mịt.

Cậu tròn mắt, há hốc:

“Quào.

to thật.

ngầu quá luôn.

Những người áo choàng đen nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ.

Kai chẳng để tâm, chỉ mải nhìn Phi thuyền.

Khi cửa mở, cậu theo họ bước lên.

Bên trong, ánh sáng vàng rực phản chiếu lên những bức tường lộng lẫy.

Thảm đỏ trải dài, đèn pha lê treo lơ lửng.

Mắt Kai sáng rỡ, như đứa trẻ lạc vào thế giới khác.

Từ cánh cửa lớn, một cô gái bước vào.

Váy trắng dài chạm sàn, mái tóc bạch kim phản chiếu ánh sáng như tuyết tan, đôi mắt hổ phách trong veo đến kỳ lạ.

Mọi ánh nhìn đồn về phía cô.

“Công chúa Elyndra Cindervale kìa.

tiếng xì xào vang lên.

Kai đứng ngây người, nhìn theo dáng người ấy.

Cặp mắt ấy bất chọt liếc lại, sắc lạnh khiến cậu giật mình, quay đi ngay.

“Đáng sợ thật.

tránh xa thì hơn.

Khi cậu còn đang ngẩn ngơ, một cú húc mạnh vào vai kéo cậu về hiện thực.

Một tên quý tộc trừng mắt “Đồ thường dân rách rưới!

Tránh xa ta ra, ngươi làm bẩn mắt ta rồi.

Kai chỉ im lặng, không hiểu hết những lời ấy, nhưng cũng nhận ra địch ý.

Cậu chọn tránh đi, đến gần bàn tiệc đầy thức ăn thom lừng.

“Trời ơi.

nhìn thôi cũng thèm muốn xiu.

Nhưng khi thấy bảng giá lơ lửng trên trời, cậu đứng hình.

“Đắt quá.

Thở dài, Kai ngồi xuống góc khuất, lấy trong túi ra quả trái cây hái ở rừng cấm, vừa ăn vừa nghe những lời xì xào quanh mình.

“Hừ, cô ta còn mặt mũi đến đây à?

“Gia tộc phản bội mà.

Đáng lẽ nên bị xử trảm cùng cha mình.

Giữa đám đông đó là một cô gái tóc xanh biển nhạt, đôi mắt tím buồn, lặng im giữa vô số lời cay độc.

Kai nhìn, vừa nhai, vừa lẩm bẩm:

“Có vẻ chỗ này còn nguy hiểm hơn cả bọn buôn người nhỉ”

Sáng hôm sau, loa trên phi thuyền vang lên.

“Đã đến Học viện Hoàng gia Aethercrest.

Xin kiểm tra hành lý trước khi rời tàu.

Cánh cổng mở ra, ánh sáng ùa vào.

Trước mắt Kai là quang cảnh lộng lẫy _ cổng học viện bằng đá cẩm thạch, hàng cây xanh rì, vườn hoa tỏa ra ánh ma thuật địu nhẹ.

Trên bầu trời, hàng chục con thuyền bay qua lại, phản chiếu ánh nắng TỰC TỠ.

Kai ngẩng đầu, miệng khẽ thốt:

“Đây.

chính là thế giới ngoài kia sao?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập