Chương 6: Học viện Aethercrest

Chương 6:

Học viện Aethercrest

Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm, bước qua cánh cổng lớn khắc biểu tượng đôi cánh Aethercrest, Kai lặng lẽ tiến vào hội trường chính của học viện hoàng gia.

Không gian bên trong rộng lớn đến choáng ngợp, trần vòm cao v-út đan xen những chùm đèn ma pháp lấp lánh.

Ở trung tâm là một bục lớn bằng cẩm thạch, nơi một người đàn ông lực lưỡng trong bộ vest đen đang đứng sẵn.

Ông ta mang vẻ uy nghĩ và lịch thiệp, giọng nói vang lên trầm ấm nhưng đầy quyển lực.

“Chào mừng tất cả các trò đến với học viện hoàng gia Aethercrest.

Các trò đã phải vượt qua một chặng đường dài mới đến được đây.

Giờ để không làm mất thời gian, ta xin thông báo:

tất cả ai có thư mời nhập học, hãy tiến về cổng bên phải.

Những ai chưa có thư mời, chuẩn bị cho kỳ thi đầu vào gồm hai phần — lý thuyết và thực hành.

Một ngày sau sẽ diễn ra bài thi lý thuyết thứ hai để xếp lớp.

Xin trân trọng.

Aethercrest — một trong năm học viện có sức ảnh hưởng lớn nhất đại lục, nơi chỉ có con cháu quý tộc hoặc hoàng gia mới dễ dàng bước chân vào.

Đối với thường dân, cánh cổng ấy là địa ngục.

Kỳ thi đầu vào khắc nghiệt, và bài thi xếp lớp sau đó còn tàn nhẫn hơn, có năm câu hỏi đạt đến cấp độ giáo sư, khiến vô số thí sinh nản chí.

Sau tiếng thông báo, Kai hòa vào dòng người tiến đến khu thi lý thuyết.

Cậu khẽ nhíu mày, tự nhủ:

“Mình không biết đi đâu, vậy mà lại lạc đến một trong những học viện nổi tiếng nhấ của đế quốc.

thật chẳng tin nổi.

Hội trường thi rộng lớn như một quảng trường thu nhỏ, bàn ghế xếp vòng tròn tầng tầng lóy lớp, phía dưới là bục giảng nơi giám thị đang phổ biến quy tắc.

Khi tờ đề được phát ra, Kai nhìn xuống, lòng khẽ chùng lại.

“Mình chưa từng học ma pháp qua sách vỏ.

tất cả những gì biết được đều do Zerath chỉ dạy.

Không biết có làm nổi không đây.

Nhưng ngay khi mắt lướt qua những câu hỏi đầu tiên, Kai khẽ sững người.

Từng khái niệm, từng biểu tượng ma pháp đều là những điều Zerath từng nhắc đến.

Như được tiếp thêm tin thần, cậu nắm chặt bút, viết không ngừng.

Trong khi xung quanh, những thí sinh khác lần lượt buông bút, Kai vẫn cặm cụi ghi, nét chữ nhanh đến mức như gió lướt trên giấy.

Khi tiếng chuông vang lên báo hết giờ, cậu đặt bút xuống, thở phào nhẹ nhõm.

“Cuối cùng cũng xong.

chắc qua được phần này rồi.

Những tiếng xì xầm vang lên khắp nơi.

“Này, đề thi năm nay khó thật đấy.

Toàn kiến thức cổ xưa, chẳng có trong sách hiện đại.

⁄Ừ, tôi cũng thấy vậy.

Cứ như mấy thứ đã bị lãng quên hàng trăm năm.

Giám thị bước lên thông báo chuẩn bị cho phần thi thực hành, đám đông mới dần yên lại.

Kai hòa vào dòng người đi đến khu nhà vòm khổng lồ, nơi diễn ra các khảo nghiệm thực chiến.

Đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng đến lượt cậu.

Trong căn phòng tròn sáng mờ ánh lam, ban giám khảo ngồi phía bên phải.

Một người đàn ông trong số họ nói:

“Được tồi, em hãy sử dụng ma pháp để tấn công những hình nhân trước mặt.

Kai gật đầu, mỏ ma đạo thư.

Ánh sáng đen lóe lên, một thanh hắc kiếm trồi ra từ giữa không trung.

Các giám khảo thoáng sững lại.

“Khoan đã, quyền trượng hay đũa phép của em đâu?

Kai hơi ngơ ngác.

“Đũa phép?

Em.

không có.

Một giám khảo bật dậy kinh hãi.

“Không có đũa phép hay quyền trượng, làm sao dẫnma pháp được?

Kai điểm nhiên đáp:

“Trước giờ em vẫn dùng thứ này.

Nghe vậy, một người trong họ nheo mắt nhìn kỹ thanh kiếm.

“Khoan.

thằng bé vừa rút thanh hắc kiếm đó từ ma đạo thư sao?

Nghĩa là nó biến ma pháp thành vật chất thật ư?

Không thể nào.

Sau vài giây hỗn loạn, giám khảo chính hít sâu, cố giữ bình tĩnh.

“Được rồi, em cứ dùng nó như bình thường.

Kai thủ thế, mắt lóc sáng.

Một đường chém vang lên, gió lốc xoáy theo lưỡi kiếm, toàn bộ hình nhân trước mặt b-ị chém đôi gọn ghẽ.

Cậu thu kiếm về, hắc quang tan biến trong không trung.

Các giám khảo nhìn nhau sững sờ, một người ấp úng:

“.

Được rồi, em có thể ra ngoài.

Kai khẽ cúi đầu:

“Vâng.

Sau khi cậu rời đi, cả hội đồng giám khảo vẫn chưa hoàn hồn.

“Không thể nào.

những hình nhân đó được bảo hộ bằng ma pháp của hiệu trưởng.

Đến ma pháp sư tam vòng còn khó làm hỏng, vậy mà thằng bé chỉ dùng một nhát chém.

“Không chỉ thế, nó còn dẫn ma pháp trực tiếp bằng ma đạo thư.

Loại năng lực này chưa từng được ghi nhận.

Họ không biết rằng những hình nhân ấy trong mắt Kai chỉ là những khúc gỗ tầm thường.

Ht kiếm Exsolis — thứ v-ũ k:

hí cậu mang theo, có khả năng chém đứt mọi ma pháp mà nó chạm vào.

Sau hơn năm tiếng chờ đợi, kết quả được công bố.

Trong hơn một nghìn thí sinh dân thường chỉ có năm người trúng tuyển — một con số ít đến thảm thương, và Kai nằm trong số đó.

Ngày kế tiếp là kỳ thi xếp lớp.

Kai thức dậy trong căn phòng trọ nhỏ của học viện, lần đầu tiên được ngủ trên chiếc giường thật sự.

Cậu khoác lên bộ áo choàng đen cũ nát rồi theo gián thị đến hội trường.

Không khí trang nghiêm đến mức khiến người ta khó thở.

Người giám thị hôm qua lại xuất hiện — vẫn là ông ta, bộ vest đen và ánh mắt lạnh, vết sẹo dài vắt ngang trán xuống đến mắt phải.

Khi tiếng chuông vang lên, ông phát để.

Kai nhìn tờ giấy, lòng cậu lạnh đi.

“Cái đống này là sao vậy nè.

Xung quanh, những quý tộc đang cặm cụi viết.

Cậu nắm chặt bút, nhưng chẳng hiểu nổi một dòng.

Toàn là phương trình ma pháp, ký hiệu trận đồ, lý thuyết cao cấp — thứ mà cậu chưa từng nghe qua.

Cậu lật sang mặt sau, và trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt khẽ sáng lên.

Ba câu hỏi cuối cùng.

nói về cấm địa và chiến đấu thực chiến với ma thú — những thứ mà cậu hiểu rõ hơn ai hết.

Không chút do dự, Kai đặt bút viết.

Tiếng chuông kết thúc vang lên.

Cậu ngồi thẫn thờ, nhìn tờ giấy với chỉ ba câu được lấp kín chữ.

“C-hết rồi.

chỉ làm được ba câu cuối.

Mình toang thật rồi.

Khi ra khỏi hội trường, giám thị hôm qua bất ngờ gọi giật.

“Em kia, đứng lại!

Kai hoảng hốt.

“Trời ạ.

tới bắt mình rồi sao?

Người đàn ông tiến đến, nắm tay cậu, truyền Mana dò xét.

Rồi lại lục soát quanh người.

“Em có gian lận không?

Kai hốt hoảng xua tay.

“Không!

Em không làm gì cả!

Thấy mình hơi quá đà, ông ta cúi đầu:

“Xin lỗi, có vài vấn đề khiến tôi phải kiểm tra.

Cậu có thể đi rồi.

Kai gãi đầu cười ngượng, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ chẳng hiểu gì.

Chiểu hôm đó, bảng xếp lớp được dán khắp hành lang.

Kai run run dò từ lớp thấp nhất lên, chẳng thấy tên mình đâu cả.

“Biết ngay mà.

chắc bị loại rồi.

Cậu thở dài, chuẩn bị rời đi thì bỗng có tiếng hét vang.

“Cái gì!

?

Tên dân thường đó được xếp vào lớp S á!

?

Cả hành lang nổ tung.

Kai nhìn theo, sững sờ khi thấy tên mình in rõ ràng ở danh sách lớp cao nhất.

Cậu không hề vui, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.

“Chắc chắn có nhầm lẫn rồi.

làm sao mà chỉ làm được ba câu mà được vào lớp 8 được chứ.

Sáng hôm sau, Kai khoác lên bộ đồng phục mới của học viện — áo choàng dài đen than viền chỉ vàng, sơ mi trắng cổ cao, cà vạt xanh dương sọc trắng.

Cậu soi mình trong gương, mim cười.

“Đẹp thật.

mình chưa bao giờ được mặc thứ gì như thế này.

Nhưng tồi lại thở dài, “Cũng chẳng biết bao lâu thì bị đuổi đi.

Bước vào lớp, Kai sững lại khi thấy chủ nhiệm là người đàn ông hôm qua.

Cậu định đến hỏi, nhưng thầy chỉ bảo:

“Về chỗ ngồi đi, lát nữa ta sẽ giải thích.

Khi lớp đã ổn định, ông ta đứng dậy ánh mắt quét qua từng học viên.

“Bài thi xếp lớp gồm bốn phần.

Mười câu đầu để đánh lạc hướng, mười câu sau là lý thuyết nâng cao.

Bảy câu kế tiếp là toán ma pháp cấp giáo sư.

Và ba câu cuối.

là kiến thức về cấm địa, ma thú, cùng ứng dụng thực chiến.

Ông dừng lại, khẽ nhấn giọng.

“Trong toàn bộ lớp S, chỉ có ba người trả lò đúng ba câu cuối.

Một trong số đó — là Kai.

Cả lớp ồ lên.

Tiếng bàn tán dấy lên như ong vỡ tổ.

“Cái gì?

Tên dân thường đó sao?

“Không thể nào, chắc chắn grian lận gì đó rồi!

“Đúng vậy!

Hai người kia là thiên tài ai cũng biết, còn hắn thì.

Những lời xì xẩm như những mrũi d-ao vô hình đâm vào cậu.

Kai chỉ biết ngồi đó, ngơ ngác.

Trong khi mọi ánh mắt đều đổ đồn về phía mình, cậu chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập