Chương 7: Sự công nhận của đũa phép

Chương 7:

Sự công nhận của đũa phép

Sau khi kết thúc kỳ thi xếp lớp đầu vào của Học viện Aethercrest, kết quả được công bố khiến cả học viện chấn động —Kai, một cậu nhóc lạ mặt đến từ vùng đất không ai biết rõ, lại được xếp thẳng vào lớp S.

Chính cậu cũng chẳng thể tin nổi.

Từ ngày đó, cái tên Kai trở thành tâm điểm trong mọi cuộc bàn tán, những lời đồn thổi len lỏi khắp hành lang, từ căng tin đến sân tập, chẳng nơi nào không vang lên cái tên ấy.

Buổi chiểu hôm đó, trong ngày học đầu tiên, học viện tổ chức buổi giao lưu kiến thức giữa sinh viên năm nhất và sinh viên sắp tốt nghiệp.

Tiền bối đứng lớp hôm nay là Lucian Valefar — một trong những ma đạo sư trẻ tuổi được ngưỡng mộ nhất, nổi tiếng với hiểu biết sâu rộng về cấm địa và ma thú.

Anh ta khẽ cười tự mãn, vừa bước lên bục giảng vừa nghĩ thầm:

“Hè hè hè.

hôm nay mình sẽ lấy ba câu hỏi cuối trong kỳ thi xếp lớp làm chủ để.

Mấy nhóc năm nhất này sẽ được mở mang tầm mắt một phen cho xem.

Lucian quay người, phấn trắng chạy nhanh trên bảng, những dòng chữ phép học phức tạp nối nhau hiện ra.

Kai ngồi ở dãy bàn giữa, chống cằm nhìn lên bảng, ánh mắt chọt thoáng qua nét ngờ vực.

“Khoan đã.

mấy điều này.

đâu giống với thứ mình từng thấy trong cấm địa.

Sau khi viết xong, Lucian quay xuống lớp, tay phủi bụi phấn, giọng, đắc ý vang lên:

“Được rồi, có ai có ý kiến gì không nào?

Cả lớp im phăng.

phắc.

Anh ta nhếch mép cười, thầm tự hào về phần trình bày của mình.

Nhưng rồi, không hiểu vì sao, mọi ánh mắt lại đồng loạt hướng về Kai.

Ánh nhìn ấy như đang thì thầm:

“Ngươi đó—ngươi là người làm đúng ba câu hỏi đó mà, lên đi, chứng minh xem nào.

Kai thấy lưng mình lạnh toát.

Cậu nuốt khan, ngập ngừng tổi cũng giơ tay lên.

Lucian nở nụ cười thân thiện giả tạo:

“Ồ, bạn học Kai, mời cậu lên đây phát biểu ý kiến.

Cả lớp đồng loạt nhìn theo từng bước chân của cậu.

Kai bước lên bục, giọng nhỏ nhẹ:

“Tiền bối, em.

có thể viết trực tiếp lên bảng được không ạ?

Lucian khoanh tay, gật đầu:

“Cứ tự nhiên.

Kai cầm viên phấn.

Bàn tay run nhẹ nhưng khi chạm lên bảng, mọi động tác lại trở nên dứt khoát lạ thường.

Dòng chữ nối dòng chữ, ký hiệu ma pháp dày đặc lan kín cả bảng đen.

Khi viết xong, cậu đặt viên phấn xuống, quay lại nói khẽ:

“Em xin hết.

Lucian nhìn lên bảng, và trong khoảnh khắc ấy, nụ cười của anh ta vụt tắt.

Những gì Kai viết —chính xác đến đáng sọ.

Không chỉ vậy, còn có những khái niệm mà ngay cả sách cổ trong thư viện cũng chưa từng nhắc đến.

Anh ta tiến lại gần, giọng run nhẹ:

“Này, cậu.

làm sao cậu biết được những thứ này?

Cậu hiểu chúng là gì không?

Kai khựng lại, tim đập mạnh.

“C-hết rồi.

mình căng thẳng quá, lại viết hết ra rồi.

Không thể để anh ta biết mình từng sống trong cấm địa được.

Cậu cười gượng, gãi đầu:

“À.

một người bạn đã nói cho em biết thôi ạ.

Lời nói dối nghe qua vụng về đến buồn cười, nhưng Lucian hiểu rõ Kai không muốn nói thêm.

Anh ta chỉ gật nhẹ, rồi im lặng.

Hai câu hỏi sau, Kai tiếp tục bị kéo lên bảng.

Đến cuối buổi, cậu gần như kiệt sức, khuôn mặt tái nhọt vì căng thẳng.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, Kai lê bước dọc hành lang học viện, vẻ mặt uể oải không sức sống.

“C-hết mất thôi.

sao ai cũng đẩy mình lên thế nhỉ?

Cảm giác như bị ép ra pháp trường vậy.

Giữa dòng người tấp nập,ánh mắt cậu chọt dừng lại.

Một thiếu nữ với mái tóc bạch kim rực sáng đang bước qua hành lang, dáng vẻ kiêu kỳ và lạnh lùng khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Kai sững người.

“Là cô ta.

công chúa mà mình gặp hôm đó trên phi thuyền.

Nhớ lại ánh nhìn băng giá của cô, Kai rùng mình, lẩm bẩm:

“Đáng sợ quá.

tốt nhất là tránh xa thì hơn.

Nhưng khi cậu còn đang định quay đi, nàng công chúa ấy lại quay phắt lại.

Mái tóc dài khẽ bay, hương thơm dịu nhẹ thoáng qua gương mặt Kai.

Giọng cô vang lên, lạnh mà trong:

“Cậu là người đã làm được ba câu hỏi cuối đó, đúng không?

Vài phút sau, Kai ngồi khép nép ở góc bàn trong thư viện, đối diện là cô công chúa ấy.

Giọng cô đều và nhẹ:

“Tôi tên là Elyndra Cindervale.

Kai ngập ngừng đáp:

“Kai.

Cô nhíu mày:

“Cậu.

không có họ sao?

Rồi như nhận ra mình thất lễ, cô vôi nói:

“Xin lỗi, tôi lỡ lời.

Kai lắc đầu, xua tay:

“Không sao, tôi quen rồi.

Không khí giữa hai người chùng xuống, nhưng ánh mắt của bao sinh viên trong thư viện lại dồn về phía họ.

Kai thở dài, khẽ rên:

“Lại nữa rồi.

cái cảm giác này.

Elyndra đẩy tờ giấy đề thi về phía cậu:

“Hãy chỉ tôi cách giải ba câu hỏi này.

Kai hơi sững.

Một thiên tài được tôn sùng như cô —lại không giải nổi chúng?

“Cô chắc chứ?

Hỏi một người chỉ làm đúng ba câu thôi sao?

Ánh mắt Elyndra vẫn kiên định.

Không còn cách nào khác, Kai bắt đầu chỉ dẫn.

Thời gian trôi qua, gương mặt cô công chúa dần tối lại.

Mana đỏ thẫm bốc ra quanh cô khiến Kai vội lù mấy bước, mặt tái mét:

“Cái.

cái gì thể?

Không lẽ cô ta định g-iết người diệt khẩu à?

Cậu suýt bỏ chạy, nhưng rồi nhìn thấy thoáng buồn trên gương mặt ấy, Kai lại chần chừ, ngồ xuống tiếp tục.

“Mình đúng là điên thật.

Sau một lúc lâu, Elyndra cuối cùng cũng hiểu ra được bản chất thật sự của ba câu hỏi đó.

Ánh mắt cô dịu lại, môi khẽ mỉm cười — một nụ cười nhẹ mà đẹp đến mức Kai cảm thấy tim mình muốn ngừng đập.

“Phù.

may quá.

ít nhất mình vẫn sống,” Kai thở ra, lau mồ hôi.

Elyndra khẽ nói:

“Tôi nợ cậu.

Sau này nếu cần, cứ đến tìm tôi.

Nói xong, cô đứng dậy rời đi, để lại Kai ngồi ngẩn ngo.

“Không, xin cô.

tôi không muốn gặp lại đâu.

Ai trong học viện này cũng đáng sợ như nhau cả.

Đêm đó, trong phòng ký túc xá riêng của lớp S, Kai cuối cùng cũng được thả lỏng.

Một luồng bóng tối nhẹ hiện ra, hóa thành hình dạng của Zerath—bản thể linh hồn ma đạo thư đã ký khế ước với cậu.

Zerath hỏi:

“Sao rồi?

Ổn chứ?

Kai thở dài:

“Ổn cái gì mà ổn.

Ta thấy nơi này còn đáng sợ hơn cả Cực Hàn Chỉ Địa nữa.

Nhữngánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.

Zerath cười trầm:

“Ngươi sẽ phải quen thôi.

Trên con đường trở thành ma đạo sư, đừng bao giờ tin ai ngoài chính mình.

Con người không có khế ước, và lòng tham của chúng không có giới hạn.

Một ngày nào đó, khi đố ky trỗi dậy, chúng sẽ phản bội ngươi.

Kai im lặng.

Cậu hiểu rõ những lời ấy không phải dọa nạt.

Từ khi còn nhỏ, cậu đã cảm nhận cái lạnh lẽo của thế giới này — lạnh từ đất, lạnh đến lòng người.

Và chính những vết thương ấy đã rèn nên cậu của hiện tại.

Ngày hôm sau, buổi lễ chọn đũa phép và quyền trượng được tổ chức.

Với mọi ma đạo sư, đó là khoảnh khắc thiêng liêng, nhưng với Kai—nó là cơn ác mộng.

Cậu chưa từng dùng đũa phép, chỉ quen cận chiến bằng kiếm.

Một ma pháp sư cận chiến—nghe thôi đã nghịch lý rồi.

Phòng chọn đũa phép sáng rực ánh ma pháp.

Hàng trăm cây đũa phép và quyền trượng được trưng bày trong lồng kính, tỏa ra những luồng mana mạnh mẽ như đang dò xét từng linh hồn bước vào.

Một học viên với mái tóc đen dài và đôi mắt đỏ rực bước lên, dừng lại trước một cây đũa phép được đặt riêng trong lồng kính bạc.

Tiếng xì xào nổi lên.

“Cậu ta định chạm vào Voltaria sao?

Đũa phép của Lôi Thần à?

Cây đũa phép ấy là một trong năm bảo vật trấn viện, thân gỗ cổ thụ được bao bọc bởi lớp vảy ánh vàng xen xanh lam, như da của thần thú kì lân trong truyền thuyết.

Chạm vào nó, ngay lập tức sấm sét bùng lên, mana nổ tung khắp phòng.

Khi ánh sáng tan đi, cây đũa phép đã nằm gon trong tay cậu ta—TLoiren Valtor, thiên tài ngàn năm có một của gia tộc Voltor.

Lần lượt, các học viên khác cũng chọn được đũa phép của mình.

Cấp bậc được chia từ phổ thông, hiếm, sử thi, huyền thoại, cho đến truyền thuyết— đỉnh cao mà ít ai chạm tới.

Kai nhìn quanh, chẳng thấy thứ gì phù hợp.

Rồi giọng của Zerath vang lên trong đầu:

“Này, ngươi thấy cái cây đũa phép ở góc kia không?

Lấy nó đi.

Kai liếc qua.

Một cây đũa phép cũ kỹ, mộc mạc đến mức chẳng ai buồn nhìn.

“Ngươi chắc chứ?

Trông nó chẳng khác gì khúc củi khô cả.

Zerath bình thản:

“Tin ta.

Và Kai, như mọi lần, lại nghe theo.

Cuối cùng, sau khi tổng kết, học viện ghi nhận một kỷ lục chưa từng có:

ba học viên chọn được đũa phép cấp truyền thuyết, hai người sở hữu cấp huyền thoại, còn lại là các cấp thấp hơn.

Duy nhất chỉ có một người—Kai—cầm trong tay một cây đũa phép phổ thông tầm thường nhất.

Nhưng không ai biết rằng, chính cây đũa phép ấy.

sẽ khiến lịch sử của đại lục Aetherion phải viết lại từ đầu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập