Chương 8: Hư kiếm dung hợp

Chương 8:

Hư kiếm dung hợp

Sau khi kỳ chọn đũa phép dành cho học viên năm nhất kết thúc, vô số người lập tức đổ xô đi tìm những thợ rèn danh tiếng khắp vương quốc để tạo hình lại cây đũa phép theo phong cách riêng của họ, sao cho vừa tay nhất, hợp ý nhất.

Kai, theo lời chỉ dẫn của Zerath, suốt những ngày sau đó liên tục thử truyền Mana vào cây đũa phép kỳ lạ mà cậu đã chọn.

Thếnhưng, bất kể cậu làm gì, cây đũa vẫn im lìm, không có bất kỳ phản ứng nào.

Một thoáng thất vọng thoáng qua trong mắt Kai.

“Liệu thứ này có ổn không đây, Zerath?

Zerath cũng tỏ vẻ trầm ngâm.

“Kỳ lạ thật.

Thứ này rõ ràng mang dao động Mana rất đặc biệt, nhưng tại sao khi ngươi truyền Mana vào lại không có phản ứng nào chứ?

Kai thở dài, cất cây đũa vào trong ma đạo thư.

“Thôi, để nghiên cứu sau vậy.

Giờ ta còn phải đi đăng ký môn học, mua sách nữa.

Nếu cứ dán mắt vào nó mãi thì chậm tiến độ mất.

Nói rồi, Kai rời khỏi phòng, bước về khu hành chính của học viện.

Cậu cầm trên tay tờ đơn đăng ký, mắt đảo qua danh sách môn học.

Sau khi quan sát xu hướng của các học viên, Kai nhanh chóng nhận ra một vài môn ít người theo học — phần lớn vì độ khó cao hoặc đã bị cho là lỗi thời.

Chính những môn này sẽ là cơ hội để cậu đạt điểm cao và giành học bổng.

Bởi lẽ, vấn đề tiền bạc với Kai lúc này chẳng khác nào một cơn ác mộng.

Học viện chỉ hỗ trợ một bữa ăn mỗi ngày cho học kỳ đầu tiên, còn lại đều phải tự lo liệu.

Sau khi hoàn tất thủ tục đăng ký, Kai nhận thêm một công việc làm thêm tại một cửa hàng thức ăn gần học viện.

Cậu xin ứng trước lương tháng đầu tiên để mua sách giáo khoa – điều mà bình thường chẳng ai chịu đồng ý nhưng nhờ danh tiếng của học viện Aethercrest, chủ cửa hàng cũng miễn cưỡng gật đầu.

Giá sách ở vương đô thì đắt đỏ kinh khủng, đặc biệt là những bộ mới xuất bản.

Với túi tiền eo hẹp của Kai, việc mua chúng gần như là không tưởng.

Thế là cậu lang thang khắp thành phố cho đến khi phát hiện một tiệm sách cũ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ, bảng hiệu rụng mất vài chữ, khiến Kai cũng phải tự hỏi liệu đây có phải là nơi đáng th cậy hay không.

“Có ổn không nhi?

Mình thấy hơi có linh cảm xấu rồi đây.

Dù chần chừ, cuối cùng Kai vẫn đẩy cửa bước vào.

Quả nhiên, bên trong vắng tanh — chẳng ai thèm đến mua sách cũ, đặc biệt là giới quý tộc.

Cậu đi dọc theo dãy kệ, chọn những cuốn sách cần thiết.

Khi đang cúi xuống xem nhãn, Zerath lên tiếng trong tâm trí cậu.

“Này, nhìn kìa.

Cuốn sách ở cuối kệ bên kia – lấy nó đi.

Ta có cảm giác nó sẽ có ích cho ngươi.

Kai hơi nghi ngờ, nhưng vẫn nghe theo.

Cậu vươn tay lấy cuốn sách, cùng lúc đó một bàn tay khác cũng chạm tới.

Hai ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Là cô gái mà cậu từng thấy trên phi thuyền – người bị đám đông gọi là “kẻ phản đổ”.

Kai thoáng ngạc nhiên nghĩ thầm.

“Hừm.

Quý tộc mà cũng đến đây sao?

Cậu không nói gì thêm, thanh toán nhanh rồi rời đi.

Trên đường về học viện, Kai mở cuốn sách ra xem, nhưng dù xem đi xem lại cũng không phát hiện.

điều gì đặc biệt.

Cuối cùng, cậu cất nó lại.

Đêm ấy, như thường lệ, Kai ngồi trên giường, tập trung điều hòa Mana trong cơ thể.

Luồng Mana hắc ám từ người cậu tỏa ra dày đặc, uốn lượn quanh phòng như một dòng khói đen.

Đột nhiên, cây đũa phép đặt trên kệ bỗng phát sáng.

Nó rung lên, rồi chữa đầu nhọn về phía Kai.

Một lĩnh cảm chẳng lành khiến cậu rùng mình.

“Không ổn tồi.

Ngay lập tức, cây đũa lao đến trấn công cậu với tốc độ khủng khiếp.

Kai liên tục né tránh trong căn phòng chật hẹp, khiến mọi thứ đổ vỡ tung tóe.

Một đường máu nhỏ trượt xuống má cậu — đũa phép đã sượt qua, rạch một vết trên gÒ má.

Rồi đột nhiên, từ trong hư không, Ma đạo thư của Kai tự động mở ra, hư kiếm Exsolis xuất hiện, bay thẳng đến phía cây đũa phép.

Chưa kịp phản ứng, Kai đã thấy cả hai bị bao trùm trong một luồng Mana hắc ám đậm đặc.

“Khoan đã—!

Một tiếng nổ vang lên.

Áp lực Mana khiến toàn bộ căn phòng rung chuyển.

Kai bị hất văng vào tường, đau điểng.

Cậu ôm lấy lưng rên rỉ, rồi kinh hãi nhìn lên.

Trước mặt cậu, Exsolis và cây đũa phép đã hòa làm một.

Thanh kiếm giờ đây mang hình dáng vật lý rõ rệt – lưỡi kiếm đen nhánh, khắc đầy những ký tự cổ bí ẩn.

Chui kiếm tỏa ra hắ khí mờ dày đặc, còn chuôi kiếm có khắc hình rồng đen giống hệt ấn ký trên tay Kai.

Cậu cầm lấy nó, lập tức cảm thấy một luồng áp lực khổng lồ đè nặng lên cơ thể.

Tóc cậu tung bay, từng mạch Mana trong người như bị đảo lộn.

Nhưng Kai vẫn đứng vững.

Thanh kiếm dường như đang thử thách cậu – và cuối cùng, chấp nhận.

Zerath xuất hiện, ánh mắt nghiêm trọng.

“Ngay cả ta.

cũng không hiểu vì sao chuyện này xảy ra.

Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang.

Kai vội thu thanh kiếm lại vào Ma đạo thư, rồi mở cửa.

Là giám thị.

Sau một hổi tra hỏi và giải thích, cậu may mắn thoát khỏi rắc rối.

“Phù.

nguy thật.

Sáng hôm sau, Kai đến lớp như bình thường.

Đúng như dự đoán, các lớp mà cậu chọn đều vắng đến lạ lùng – có lớp chỉ vỏn vẹn hai người.

Nhưng điều đó càng thuận lợi cho cậu trong việc lấy học bổng.

Khi tan học, Kai bước ra khỏi lớp giả kim thuật, uể oải.

“Môn này thú vị thật, nhưng khó chịu quá.

Chưa kịp bước đi xa, một giọng nói cất lên sau lưng.

“Này, chờ đã!

Cậu quay lại.

Là cô gái ở tiệm sách cũ, đang thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm.

“Cậu có thể nói cho tôi biết những môn mà cậu đã đăng ký không?

Kai nhướng mày.

“Tại sao chứ?

Đó là bí mật quốc gia đấy.

Cô gái nhìn cậu, đôi mắt ánh lên vẻ cầu khẩn.

Kai khoanh tay, khẽ nhíu mày.

“Cậu nghĩ tôi sẽ động lòng vì khuôn mặt đó à?

Xấu quá đi.

Cô gái khẽ thở dài, nhưng vẫn không bỏ cuộc.

“Vậy thì tôi sẽ nói cho cậu một điều, xem như trao đổi.

“Còn phải xem điều đó đáng giá hay không.

“Là về khu vực cấm địa.

Nghe đến đó, Kai lập tức quay lưng.

“Thôi, khỏi.

Tôi không hứng thú với mấy nơi đó đâu.

Trong lòng, cậu thầm nghĩ:

“Tôi khó khăn lắm mới thoát ra khỏi nơi đó, sao có thể quay lại được chứ.

Cô gái cụp mắt xuống, giọng nhỏ hẳn đi.

Khi Kai rời đi, cậu phất tay, nói vọng lại:

“Cậu tên gì?

Nói đi, tôi sẽ gửi danh sách môn học cho, xem như đền bù vì tôi vừa thất lễ ”

Giọng cô vang lên phía sau:

“Tôi là Aselle Frostveil.

Kai khẽ cười, bước đi.

Còn Aselle lẩm bẩm:

“Chẳng phải cậu vừa bảo tôi xấu sao?

Cô không biết rằng Kai đã nhận ra mình bằng giọng nói khi nãy – cô chính là người đã nắm lấy tay cậu giữa vực sâu băng giá của Cực Hàn Chỉ Địa lúc ấy.

Lời nói cộc cần của Kai chỉ là một cái cớ để trả món nợ cũ mà thôi.

Ngày hôm sau, giáo viên thông báo:

cuối tuần này học viện sẽ tổ chức bài kiểm tra đầu khóa.

Học viên sẽ được chia nhóm, cử đến các khu vực khác nhau để thực hành – một bài kiểm tra đánh giá khả năng phản ứng, phán đoán và phối hợp thực chiến.

Từ hôm đó đến cuối tuần, Kai thường xuyên gặp Aselle trong các lớp học mà cậu chọn, trừ lớp giả kim thuật – lớp ấy đã đóng danh sách.

Đêm trước ngày khảo sát, Kai vẫn luyện tập như thường.

Mana hắc ám tỏa ra khắp phòng, đặc quánh như khói đen.

Nếu ai nhìn thấy cảnh này, hắn sẽ tưởng cậu là một hắc pháp sư thực thụ.

Bất ngờ, Zerath hiện ra, giọng khàn đặc.

“Cẩn thận.

Ngoài cửa sổ có người.

Ngay khi Zerath dứt lời, Kai cảm nhận được sát khí.

Một kẻ trùm áo đen đang giương ám khí nhắm thẳng vào cậu.

Trong khoảnh khắc, Kai bộc phát Mana, tạo sóng xung kích khiến tên đó văng ra khỏi khung cửa.

Zerath lập tức truy đuổi, nhưng hắn đã biến mất trong màn.

đêm.

“Ta đã khắc ấn lên hắn,” Zerath nói lạnh lùng.

“Lần sau gặp lại, chắc chắn sẽ nhận ra.

Kai nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tối lại.

“Có vẻ như chuyến khảo sát ngày mai.

sẽ không yên bình đâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập