Chương 1:
Hạo Quân
Thiên địa mênh mông, vạn đạo cùng tồn.
Có người cầu trường sinh, có kẻ tranh thiên mệnh, càng có những kẻ chỉ muốn sống một đời không vướng bận chuyện hồng trần.
Nhưng đại thế xoay chuyển, nhân gian rơi vào vòng xoáy tu hành, ngay cả kẻ vô danh cũng có thể lật mình trở thành nhân vật khuấy đảo cả thiên hạ.
Tại một gia tộc tên Bạch gia có rất nhiều gia nô thị nữ đang cuống quýt tới lui trong phủ của gia lão Bạch Phú, nổi bật nhất trong đám người này là một lão quản gia dáng người cao ráo mái tóc hoa râm thân mặc quản phục.
Lão đang gào rú vừa nói vừa chỉ đạo đám gia nô:
“Nhanh, nhanh lên, mau chuẩn bị đồ dùng, phu nhân Bạch Tình sắp hạ sinh rồi”.
Bỗng lão đưa tay chỉ về một vị thiếu niên dáng người gầy gò, bận y phục vá đụp lỗ chỗ, khuôn mặt cậu hiện rõ vẻ khắc khổ từng trải nhưng từ ánh mắt lại toát ra một phong thái kiên nghị bất phàm:
“Ngươi, mau chạy qua gọi Dung ma ma đến đây, bảo mụ nhanh lên, phu nhân có mệnh hệ g mụ và tất cả các ngươi khó mà bảo mệnh”.
Bên dưới là một mảnh náo loạn nhưng trong một gian lầu các ngay phía trên có hai người đang ngồi thư thái thưởng trà, bỗng một người lên tiếng:
“Tam đệ, đệ nói xem lần này sẽ là tiểu muội hay là tiểu đệ đây”.
Người kia thấy vậy bèn đáp:
“Đại ca, từ khi nào mà ca lại quan tâm mấy chuyện này vậy, ta và ca quen biết lâu vậy cũng không cần phải giấu giếm cái gì cứ việc nói thẳng là được”.
Người được gọi là tam đệ kia tiếp tục nói:
“Tuy vậy lần này nếu như Bạch Tình di nương hạ sinh được tiểu đệ thì cuộc cạnh tranh chức vụ thiếu tộc trưởng đời kế tiếp e là có thêm không ít phiền phức”.
Một nửa khắc sau đám gia nô đã bắt đầu bê dụng cụ hộ sinh đến, nhìn kẻ nào cũng gấp như hoả thiêu mông, lão quản gia quát rống lên, lão tức đến mức chửi thể:
“Khốn kiếp!
Tên tiểu tử kia đi gọi Dung ma ma sao còn chưa thấy người đâu?
Một tên gia nô thấy vậy vội đến chắp tay với lão nhẹ giọng bảo:
“Bẩm Tôn quản sự kẻ kia tên Bạch Phàm, hắnlà người mới đến phủ đệ làm việc hôm qua, có lẽ còn chưa rõ nội tình đường đi của phủ đệ”.
Lão quản gia đang rống giận nghe thấy hai chữ Bạch Phàm liển ngẩn ra hỏi:
“Hắn là người của Bạch gia?
Tên gia nô kia thấy vậy liền vội vàng đáp không phải, lúc này lão quản sự mới rõ nội tình, th ra thiếu niên tên Bạch Phàm kia là một kẻ lưu lạc từ bên ngoài vào đây, vốn chỉ là một tên đầu đường xó chợ làm công việc đưa thư nghèo rót mồng toi.
Hắn trong khi đưa thư đã đến phủ đệ này của gia lão Bạch Phú, Bạch Tình phu nhân vô ý thấy hắn nghèo khổ đã ngỏ ý nhận hắn vào làm gia nô trong phủ.
Trong lúc tất cả đang ngóng chờ tên Bạch Phàm gọi Dung ma ma tới thì trong phủ bỗng phát ra âm thanh la hét kịch liệt, tất cả bao gồm cả hai người trên lầu các đều bất giác nhìn về phíe khu phủ đệ phía đông, lão quản gia thấy vậy rống giận lên:
“Không ổn!
Phu nhân sắp hạ sinh rồi, không chờ Dung ma ma được nữa, đám thị nữ các ngươi mau vào chăm sóc hỗ trợ phu nhân, có mệnh hệ gì với phu nhân thì các đừng mong yên ổn!
”.
Nghe thấy vậy đám thị nữ vội vàng chạy vào phủ, nghe những lời của lão quản gia nhìn khuôn mặt người nào cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
Độ một khắc sau bỗng từ cổng phủ đệ thiếu niên Bạch Phàm cõng Dung ma ma chạy vọt vào đám gia nô thấy vậy tự động tách ra thành một con đường cho hắn.
Thấy Dung ma ma từ tốn đứng xuống khỏi lưng Bạch Phàm, lão quản gia đã gấp đến độ tức điên lên, tuy vậy trước mặt lão bà Dung Yên lão cũng không giám hô to gọi nhỏ.
Chỉ cần là kẻ sống ở Bạch gia đủ lâu sẽ biết lão bà này nhìn thì như hiền lành những thật ra là người luôn lấy lợi làm đầu, bà ta chính là tiểu thiếp của lão tộc trưởng đời trước, luận vai vế cũng chỉ thua chị kém em với đám gia lão trong tộc.
Bà ta còn là người có tay nghề hộ sinh tốt nhất trong toàn Bạch gia, rất nhiều con cháu của đám gia lão thậm chí là tộc trưởng đều là một tay lão bà hộ sinh.
Sau khi đám thị nữ vội vàng chạy ra cung kính đỡ lão bà vào phủ, lúc này lão quản gia mới thở phào, nhưng chưa được bao lâu lão đã quay sang nhìn Bạch Phàm bằng ánh mắt loé hung quang:
“Tên khốn nhà ngươi tại sao lại lề mề như vậy, ngươi có biết nếu như phu nhân có mệnh hệ gì ngươi là kẻ đầu tiên bị nghiêm trị không?
Bạch Phàm thấy vậy chỉ biết nói lên bằng giọng nói uất ức:
“Lão quản gia, ta thật sự là bị Dung ma ma hố, ta đã nhiều lần thúc giục bà ta nhưng lão bà lấy lí do già rồi không nhanh được mà chậm chạp, ta cũng biết tình thế phu nhân như chỉ mành treo chuông nên đã không màng đắc tội xốc bà ấy lên và chạy đến đây”
Nghe đến đây khuôn mặt của Tôn lão hoà hoãn hơn một chút bèn đáp:
“Hừ, tội của ngươi tự khắc có lão gia nghiêm trị bây giờ mau cầu nguyện cho phu nhân mẫu tử bình an đi”.
Một khắc, nửa canh giờ, hai canh giờ trôi qua, một vài tên gia nô đang to nhỏ với nhau:
“Này ngươi không thấy gì lạ à, từ lúc Bạch phu nhân hạ sinh đã lâu như vậy mà chưa thấy ai trong mạch của Bạch phú đại nhân đến, ngay cả ngài ấy cũng không thấy”.
Bạch Phàm ngồi bên cạnh cũng nghe được phong thanh chuyện này, hắn cũng lấy làm ]
ạ.
Một gia nô khác nghe thấy vậy nói:
“Xem ra ngươi mới bắt đầu làm ở đây phải không, Bạch Phú đại nhân là gia lão quyền cao chức trọng có rất nhiều vợ, trong đó có hai người là chính thất là đại phu nhân Uông Dao củ:
Uông gia và tam phu nhân Hoành Lan của Hoành gia.
Còn lại đều là tiểu thiếp mà thôi”.
Một tên khác cũng xen vào:
“Ta còn nghe nói hình như cuộc hôn nhân giữa Bạch Tình phu nhân và lão đại nhân chỉ là cuộc hôn nhân chính trị giữa Bạch gia và Uông gia mà thôi, phu nhân về đây đã bị ép đổi sang họ Bạch”.
Nghe đến đây Bạch Phàm nhận ra số phận của Bạch Tình phu nhân hoá ra còn mệnh khổ hon hắn, nàng ta bị gia tộc đem ra làm món hàng chính trị nhằm hoà hoãn tranh chấp giữa hai gia tộc.
Về Bạch gia nàng ta b:
ị bắt đổi sang họ Bạch khiến cho càng bị mọi người xa lánh, ngay cả kẻ mang danh phu quân là Bạch Phú cũng không đoái hoài đến.
Thử hỏi người trong cùng một gia tộc ai lại đi chấp nhận một kẻ đã từng mang họ Uông — một gia tộc đối địch với Bạch gia thành người cùng họ với mình.
Nàng thân bị kẹp giữa hai thế lực, chịu sự xa lánh của cả hai gia tộc, chỉ có lão quản gia Tôn Chính từng là người hầu của nàng ở Uông gia được nàng nâng đỡ đến vị trí hiện tại là quan tâm đến nàng.
Bỗng có tiếng thị nữ chạy từ trong phủ ra kêu lên:
“Phu nhân không ổn rồi, người mất máu nhiều quá, Dung ma ma đang cố giúp người cầm máu các ngươi mau gọi đại phu đến đây”.
Nghe đến đây Bạch Phàm và mấy tên gia nô vội vàng chạy đi gọi đại phu, một lúc sau cả bọr quay lại mặt ai cũng trắng bệch đáp:
“Không được rồi, tất cả đại phu đều được đại phu nhân lấy lí do trong người không khoẻ kêu ra ngoài kiếm phương thuốc cho người rồi”.
Lúc này trừ khi là kẻ não có nước mới không nhận ra đây là một âm mưu nhắm vào Bạch Tình.
Hai vị thiếu chủ ngồi trên lầu các nhìn xuống nơi phủ đệ khuôn mặt thản nhiên nghĩ:
“Xem ra lần này phu nhân và tiểu đệ khó lòng qua khỏi rồi”.
Nực cười thay kẻ mang danh huyết nhục tình thân thì lạnh nhạt, ám toán, còn kẻ bề tôi hèn mọn thì lo lắng cầu nguyện, cũng phải thôi trong thế giới mạnh được yếu thua — cường giả v tôn này, ai lại muốn có người tranh giành quyền lực với mình chứ.
Dù ngươi không có ý định này chăng nữa, nhưng thân trong thế đạo, bản thân ngươi không có quyền lựa chọn.
Còn kẻ hèn mọn ai lại không muốn có một người thân ở quyền thế quan tâm và chia sẻ với mình chứ.
Cho nên khi thấy tình trạng của Bạch tình bọn họ kẻ thì trong lòng mừng thầm nhưng ngoài mặt thì đau lòng hoặc lạnh nhạt, kẻ thì lo lắng cố gắng níu giữ lại cái cây che mát cho mình dù cái cây này cũng chẳng mấy yên ổn.
Khi tất cả đều đang có cảm xúc và nỗi lòng của riêng mình thì bỗng nhiên trên trời mây đen kéo đến dù rằng mặt trời lúc này đã lên cao, bầu trời mới nãy còn quang đãng.
Gió lốc nổi lên kèm theo những tia sét vạch ngang bầu trời như mãnh long quần thiên.
Đám gia nô thì xúm vào co ro sợ sệt, vài kẻ nghĩ lão thiên đang phẫn nộ trước những gì xảy ra ở phủ đệ.
Chỉ có hai tên thiếu chủ ở trên cao thấy vậy liền ngẩn ra, kẻ nào cũng trợn mắt há mồm, cùng một suy nghĩ trong lòng:
“Ông trời ơi đây lẽ nào là thiên uy khi có người mang tiên tư hiện thế, không thể nào tên đệ đệ đáng c'hết sắp sinh lại là kẻ có tiên tư ư?
Nếu hắn ra đời ngươi bảo ta làm sao cạnh tranh thiếu tộc trưởng nữa”.
Ngay lúc này Bạch Tình cuối cùng cũng đã hạ sinh xong vị thiếu chủ thân mang tiên tư, đám thị nữ vội vàng đỡ nàng ngẩng đầu dậy, nàng cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu mờ mịt vì nước mắt ra nhìn đứa con của mình.
Bạch Tình khóc, tuy nhiên giọt nước mắt này khác với thứ nước mắt trước đó, đây là giọt nước mắt hạnh phúc của nàng, lúc này nàng cố hết sức dốc tận tàn hơi:
“Con trai của ta, mẫu thân xin lỗi đã rời bỏ con ngay khi con vừa trào đời, hãy sống thật tốt nhé Bạch Hạo Quân.
Nói xong nàng cảm thấy đôi mắt càng nặng trĩu hơn, hô hấp nặng nể, Bạch Tình cố gắng giữ mình tỉnh táo nhưng số mệnh đã định, nàng buông đôi tay đang cố gắng vuốt khuôn mặt của hài tử xuống.
Nàng c-hết rồi!
C-hết khi còn quá nhiều nuối tiếc, nuối tiếc của một người mẹ muốn nhìn thấy con mình lớn lên, nuối tiếc muốn nghe hài tử gọi một tiếng “mẫu thân” nuối tiếc vì để lại hài tử một mình trong cái thế đạo rách nát này.
Nhìn lại sinh linh bé nhỏ vừa mới trào đời kia hắn vẫn còn đang khóc những tiếng khóc đầu tiên, có lẽ hắn khóc tiếng khóc trào đời hoặc cũng có thể hắn khóc cho sự ra đi của mẫu thân mình.
Dung ma ma nhìn đứa nhỏ trước mắt dường như có ý định gì đó, bỗng lúc này đám gia lão từ trong chính đường gia tộc chạy tới, bà ta biết ý định của mình ko thành được nữa bèn dừng tay lại.
Đám thị nữ vội vàng.
ẵm sinh lĩnh bé bỏng còn đang khóc toáng vào trong một chiếc khăn quấn trắng làm bằng vải đay mềm mại, cố đưa hắn tránh xa khỏi chỗ thiên uy này, dường như đứa nhỏ Hạo Quân và Bạch Tình đã liên kết với nhau bằng một thứ uy năng khó hiểu khiến đám thị nữ đem hắn chạy càng xa Bạch Tình tiếng khóc lại càng lớn.
Có lẽ đáp án cho thứ uy năng này vừa dễ nắm bắt nhưng cũng khó hiểu, cao rộng và sâu lắng như thiên địa, nó gọi là tình mẫu tử.
Ánh mắt Dung ma ma nhìn theo cho đến khi đám gia lão đến thi triển bí thuật cho đứa trẻ ngừng khóc và ngủ thiếp đi.
Tất cả những kẻ ở đây không biết kẻ mà bọn hắn đang bảo vệ ở đây là đại ma đầu đem lại hạo kiếp cho tu chân giới về sau này, kẻ vì một nữ nhân mà đồ sát cả một tông môn siêu cấp, kẻ được định sẵn trên tu ma lộ và sự cô độc tịch mịch, .
Hiện tại tất cả chỉ biết, hắn tên Bạch Hạo Quân!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập