Chương 10:
Tương lai phía trước.
Ngay lúc này trong khách điện ba lão tộc trưởng cảm thấy luồng uy áp này cũng vội vã chạy ra.
Sắc mặt kẻ nào cũng cung kính, khom lưng hành lễ, Bạch Thiên Hào lên tiếng:
“Cung thỉnh Ngạo Thiên tiển bối đại giá quang lâm, thứ lỗi cho vãn bối vô năng không kịp đón tiếp từ xa, mong tiền bối trách tội”.
Tộc nhân Bạch gia nhìn thấy thế mà há hốc cả mồm, ngày thường lão tộc trưởng uy nghiêm làm gì có cái thái độ như thế này chứ.
Nhưng đứng trước luồng uy áp này bọn chúng cũng.
biết được lai lịch cái người tên Ngạo Thiên kia tuyệt đối là ăn đứt tất cả người ở đây.
Bỗng nhiên từ trong không trung truyền ra một giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp toàn trường:
“Lão phu tới bổn gia các ngươi, âu cũng là vì muốn đứng trước mặt các vị đồng đạo ở đây, chính thức nhận tiểu Hạo Quân là đệ tử ký danh.
Về việc đón tiếp từ xa cũng không cần câu nệ”.
Nghe vậy lão tộc trưởng Bạch gia vui mừng ra mặt, ông ta vội nói:
“Tạ tiền bối rộng lượng không trách tội, kính mong tiển bối ra mặt để đám vấn bối làm tròn đạo hiếu khách của gia tộc”.
Hai lão tộc trưởng Uông, Hoành gia thấy vậy trong lòng cảm thấy đắng ngắt:
“Lão hồ ly này, được một tấc lại lấn một tấc, thế mà lại dám đòi Ngạo Thiên lão quái ra mặt vì gia tộc mình.
Không sợ ăn nhiều quá mà nổ chết à!
Nhưng ngoài dự liệu của hai lão tộc trưởng, thế mà Ngạo Thiên lão quái lại xuất hiện thật.
Toàn trường cũng xôn xao cả lên, ai cũng muốn thấy dung mạo và khí chất của vị thần long kiến thủ bất kiến vĩ này.
Chỉ thấy Kiếm Ngạo Thiên đứng trên một đám mây trắng toát phi hành chậm rãi từ trong biển mây trên trời ra.
Thân mặc một chiết tử bào xen lẫn hoạ tiết màu đen trông rất bắt mắt nhưng cũng không kém phần huyền bí, mái tóc hoa râm của ông ta vẫn búi cao lên, một bên tóc để xoã xuống vài lọn tóc đung đưa theo gió nhìn tiêu sái cực kỳ.
Một tay Ngạo Thiên để ngang trước ngực, một tay.
vắt chéo sau hông, kết hợp với dáng người cao ráo thẳng tắp như thương của vị tiên tu này lại càng làm đám người cảm thấy tiêu sái thoát tục hơn.
Lát sau Ngạo Thiên hạ xuống thẩm đá của một quảng trường rất rộng, đây là nơi tổ chức đại lễ của Bạch gia.
Quảng trường được bố trí từ cao đến thấp, chia làm ba thềm đá.
Thềm đá cao nhất là nơi cho các vị lão tộc trưởng và gia lão, đại diện cho các thế lực lớn và đặc biệt là Ngạo Thiên lão quái thưởng tiệc.
Xung quanh có rất nhiều thị nữ liên tục bê đồ ăn và hầu hạ, cũng có những vũ công thân hình uyển chuyển đứng nhảy múa ngay phía trước bàn tiệc của các vị này.
Dưới thềm đá thứ hai là nơi cho đám con cháu trong tộc và người của các vị quyền thế trên kia.
Dưới này cũng có thị nữ nhưng chỉ lo việc bưng bê đồ ăn, số lượng cũng kém xa trên kia Cuối cùng là nơi cho các tu sĩ tán tu, ma đạo.
Chỉ có vài tên gia nô được cắt cử xuống tiếp đãi đồ ăn.
Tuy vậy với những tán tu ma đạo ăn bữa nay lo bữa mai thì cũng là ổn thoả rồi, đây cũng là dịp rất tốt để làm quen với các đồng đạo, bớt đi được phần nào rắc rối khi hành tẩu ở khu vực này.
Lúc này thấy đã đủ hoả hầu, lão tộc trưởng Bạch Thiên Hào vội đứng lên phát biểu, cầm chén rượu trên tay ông ta nói vang cả quảng trường:
“Chư vị!
Hôm nay là ngày vui của Bạch gia ta, bổn gia cũng gọi là tâm có thừa mà lực không đủ, nếu đại lễ có chỗ nào không ổn hoặc thiếu sót, xin các vị lượng thứ”.
Nói xong ông ta một hơi uống cạn chén rượu trong tay mình, quần hùng thấy vậy liền kêu hay, tất cả đều đứng dậy cầm chén rượu hướng lão tộc trưởng uống sạch.
Sau khoảng một canh giờ ăn uống no nê, lúc này tiết mục chính của đại lễ mới bắt đầu.
Ban đầu chỉ có lục tục vài người đứng lên, trên tay kẻ nào cũng cầm một túi trữ vật hoặc ngọc hạp tỉnh xảo bước lên quảng trường cao nhất kia.
Trước mặt toàn thể các nhân vật lớn ở đây, bọn hắn đưa lên món đồ của mình mà mặt cười hớn hở, kẻ nào cũng nói:
“Chúc mừng quý tộc, đây là chút lễ mọn biểu hiện thành ý của ta dành cho vị thiên kiêu chi tử no, kính mong quý tộc nhận giúp”.
Lão tộc trưởng Bạch gia thấy vậy cũng việc nhân đức không nhường ai, đứng dậy chắp tay cảm ơn đồng thời hướng chén rượu về phía người đó uống cạn.
Bạch Thiên Hào đã lường trước tình huống này nên đã sắp xếp ổn thoả, mỗi người dâng lễ vật lên đều có gia nô đứng ra cẩn thận thu lấy.
Ông ta cũng đã chuẩn bị không ít loại bảo vật thanh tâm tĩnh khí nhằm tránh để cho bản thân trong lúc say rượu mà hồ ngôn loạn ngữ.
Đây cũng là lí do khi nhận được kiện Ngọc Long Tỷ kia vị tộc trưởng Bạch gia này lại vui mừng như vậy.
Có nó ông ta không.
cần phải lo sợ chuyện này nữa.
Mấy vị cường giả khác thì ngồi một bên gắp đủ cao lương mỹ vị nhưng cho vào miệng lại thấy như bò nhai rơm.
Nhìn Bạch gia nhận lợi lộc một cách dễ dàng như vậy, làm gì còn kẻ nào có tâm trạng mà thưởng tiệc chứ.
Nhưng nhìn Kiếm Ngạo Thiên vẫn đang an toạ ngồi ở đây, chẳng có kẻ nào dám lộng hành cả.
Độ khoảng một canh giờ sau thấy người dâng lễ cũng chả còn mấy ai, lão tộc trưởng Bạcf gia liền đứng lên nói:
“Ha ha.
Tấm lòng thành ý của các vị Bạch mỗ xin thay mặt tiểu chất mà nhận lấy, sau này ắ sẽ không để các vị phải lo nghĩ.
Bây giờ cũng đã đến giờ lành rồi.
Người đâu mau chóng đưa thiên kiêu chỉ tử của tộc ta ra đây, để cho các vị hảo hữu đại khai nhãn mục một phen”.
Lúcnày liền có một đám thị nữ phục sức sang trọng từ bên trong điện bước ra, bọn họ người thì cầm lọng che cho vị thiên kiêu chỉ tử, người thì đi đằng trước trải thảm đỏ ra.
Nổi bật nhất trong đám thị nữ này là một vị phụ nhân tuy khuôn mặt không còn nét đẹp thanh xuân nhưng độ lồi lõm trên cơ thể thì không cần bàn đến.
Không phải đại phu nhân Uông Dao, đường muội của Uông Tiêu Hỗ lão tộc trưởng thì còn ai vào đây.
Lúc này bà ta phục sức màu đỏ hoạ tiết rồng phượng lộng lẫy, đầu đội mũ phượng, trên người đeo đầy vòng ngọc sáng chói.
Trên tay ẵm một đứa trẻ sơ sinh còn đang say ngủ.
Gia lão Bạch Phú phun một ngụm trà từ trong miệng ra, lão tức giận gầm lên trong lòng:
“Mụ đàn bà c:
hết tiệt này!
Tại sao lại phô trương như vậy, sợ người ta không biết mình là ai à?
Đây là đại lễ của Hạo Quân chứ có phải mụ đâu?
Chư vị gia lão, tộc nhân Bạch gia thấy vậy cũng cảm thấy không vui, nhưng đâu liên quan gì đến bọn họ, người phải đứng mũi chịu xào chuyện này không ai khác chính là lão keo kiệt Bạch Phú kia.
Bạch Thiên Hào thấy vậy cũng khẽ cau mày cảm thấy khó chịu, nhưng đứng trước toàn thể các nhân vật lớn bé có đủ ở đây ông ta cũng không thể làm bừa được.
Đặc biệt là lão tộc trưởng Uông gia kia, Uông Dao trước mặt là đường muội của ông ta, động vào bà ta lúc này cũng chả khôn ngoan gì, tốt nhất là mặc kệ để xong đại lễ rồi tính, tránh nhiều chuyện sinh hư.
Uông Tiêu Hỗ thấy vậy cười to trong lòng không thôi, thật ra chuyện này là do ông ta cố ý bảo Uông Dao kia làm vậy, chủ yếu là muốn làm xấu mặt đi phần nào đám người Bạch gia trong ngày này.
Nhưng ngoài dự liệu, vị đại năng Kiếm Ngạo Thiên vẫn ngồi im nãy giờ bỗng cất lên giọng nói uy nghiêm kèm theo vẻ không vui hay nói thẳng ra là tức giận:
“Tiện nhân!
Ngươi làm vậy là có ý gì?
Hôm nay là ngày vui của Bạch gia các ngươi, lão phu cũng không thèm để ý đến.
Nhưng đây là khoảng khắc mà đệ tử của lão Phu xuất hiện trước mắt chư vị đạo hữu ở đây!
Ngươi không khỏi quá hỗn xược rồi”.
Kiếm Ngạo Thiên đứng.
thẳng lên, khuôn mặt vị tiên tu này khẽ cau lại, tuy chỉ là khẽ cau lại nhưng khiến cho ả phụ nhân Uông Dao kia như đứng trong hầm băng ngàn năm.
Sắc mặt bà ta trắng bệch, tim phổi đập loạn.
Bà ta vào lão tộc trưởng Uông gia kia nào có ngò chỉ vì một cái màn xuất hiện khoa trương như vậy làm chọc giận Ngạo Thiên lão quái chứ.
Cả quảng trường im ắng lại, như thảy tất cả mọi sự vào lúc này bị ngừng lại.
Đứng trước ánh mắt lạnh lẽo của Ngạo Thiên mụ phụ nhân Uông Dao kia cảm thấy thật lẻ loi và sợ hãi.
Bà ta muốn lên tiếng thanh minh, nhưng chưa đợi phụ nhân trước mặt làm ra hành động gì, một luồng kiếm khí đã đánh đến đụng thẳng vào lồng ngực bà ta.
Chấn động từ đòn này làm Uông Dao bay một đoạn xa, đụng thẳng vào cột lớn của điện đường mà bà ta vừa bước ra.
Uông Dao chỉ cảm thấy cơ thể như muốn nổ tung, đau đớn không chịu nổi, tức thì bà ta thổ huyết phun ra một ngụm máu lớn rổi lăn ra không rõ sống chết.
Tiểu Hồ Quân lúc này cũng được một luồng hấp lực kéo về phía Kiếm Ngạo Thiên.
Uông Tiêu Hỗ thấy vậy liền bất giác đứng dậy định lao về phía đường muội Uông Dao.
Nhưng.
Một luồng khí tức lục đẳng kèm theo uy áp khổng lồ ập xuống, giống như có một ngọn núi vô hình đè nặng xuống nơi này vậy.
Uông Tiêu Hỗ là kẻ cảm nhận rõ nhất, xương cốt cơ thể kêu lên kèn kẹt.
Ngay cả quần hùng xung quanh cũng cảm thấy hô hấp khó khăn.
Uông Tiêu Hỗ khó khăn liếc nhìn qua, chỉ thấy ánh mắt rét lạnh như lưỡi kiếm sáng loáng của Ngạo Thiên đang liếc nhìn ông ta.
Tuy chỉ là liếc nhìn chưa đến một cái nhịp thở nhưng mổ hôi đã toát ra khắp người vị tộc trưởng Uông gia này, cho đến khi luồng uy áp biến mất, ông ta vẫn không tự chủ được mà run lên cầm cập.
Quần hùng xung quanh cũng chỉ biết ngỡ ngàng im lặng trước sự việc trước mắt, kẻ nào cũng không nghĩ đại lễ đang vui vẻ lại diễn ra một hồi kịch biến như vậy.
Lên tiếng phá vỡ sự im lặng này là Kiếm Ngạo Thiên, ông ta nhìn xuống phía dưới hai thềm đá giống như bậc đế vương trên cao nhìn xuống thiên hạ trong tay, giọng nói uy nghiêm cất lên như long ngâm:
“Ngươi yên tâm Uông tiểu tử, lão phu chỉ đánh cho thứ tiện nhân kia ngất đi mà thôi, tuy nhiên ta cũng phế hết đi kinh mạch toàn thân của ả, phòng sau này ả lại không biết điểu làm ảnh hưởng đến đệ tử của ta”.
Bên ngoài thì là Ngạo Thiên nói cho lão tộc trưởng Uông gia nhưng kỳ thực là nói cho toàn bộ quần hùng ở đây, cho bọnhọ thấy ông ta làm vậy là có lý do chính đáng chứ không phải ngẫu nhiên đánh người.
Uông Tiêu Hỗ thấy vậy cũng đành nuốt cục tức này xuống mà an vị, còn lão tộc trưởng Bạch gia thì vui mừng trên sự đau khổ của kẻ khác.
Mụ đàn bà Uông Dao kia ư?
Mặc xác mụ, dù sao cũng chỉ là con cờ được Uông gia thông qu‹ thủ đoạn hôn nhân chính trị cài vào mà thôi.
Khiến Ông ta vui mừng còn có nữa, vừa rồi Ngạo Thiên lão quái không có gọi Hạo Quân là đệ tử, không biết là do vị tiên tu này ngẫu hứng gọi hay là do chủ ý.
Nhưng cái nào cũng đều có lợi cho Bạch gia trước mắt, nếu là vậy thì không nên nhiều chuyện kéo sinh hư.
Vui mừng còn có vị tam phu nhân Hoành Lan kia.
Đối thủ cạnh tranh tiểu Hạo Quân đáng gờm nhất với bà ta bây giờ đã thành thứ tàn phế, sau này cũng chả có uy quyền gì ngoài cái danh hão đại phu nhân cả.
Lão tộc trưởng Bạch gia vội đứng lên hành lễ với Kiếm Ngạo Thiên, nói bằng giọng thành khẩn:
“Tiền bối minh giám, quả thực ả tiện nhân Uông Dao kia đã quá phận, đáng chém ngàn đao, tiền bối nương tay chỉ đánh ả ta tàn phế.
Văn bối thay mặt Bạch gia cảm ơn tiền bối.
Hiện tại thì.
Kính khẩn tiền bối cho tiểu Hạo Quân được ra mắt các vị đạo hữu ở đây”.
Nghe vậy mọi người cũng mặc kệ cái gì mà Uông Dao kia đểu vứt ra sau đầu.
Tất cả đều đồng loạt hưởng ứng.
Ngạo Thiên lão quái tất nhiên việc nhân đức không nhường ai, liền thi triển nguyên khí thành một cái kén nâng tiểu Hạo Quân lên không trung chính giữa quảng trường.
Chỉ thấy lúc này đứa nhỏ đang ngủ say, thân mặc một cái yếm của trẻ con, làn da non nớt hồng hào mềm mại như bông hoa đầu xuân.
Khuôn mặt tròn trịa đáng yêu kết hợp với cái m bánh bao phúng phính khiến người ta nhìn vào không khỏi yếu lòng.
Thân hình vị tiểu thiên tử trôi nổi giữa không trung, kết hợp với lồng ánh sáng từ nguyên khí đang nâng đỡ khiến từ dưới nhìn lên trông giống như tiểu thiên thần.
Độ nửa khắc, sau khi mọi người đã được chiêm ngưỡng long thể của vị thiên kiêu chỉ tử này xong.
Lồng nguyên khí liền đưa đứa nhỏ quay trở lại tay của Kiếm Ngạo Thiên.
“Không giấu gì các vị, lần này lão phu đại giá quang lâm ngoài để chúc phúc đệ tử ra, còn có một chuyện muốn thông báo.
Ngạo Thiên ta hành tẩu cả đời người, chưa từng thu nhận đệ tử nào, hôm đó khi thấy thiên tượng ở đây lão phu cũng chả mấy để ý.
Nhưng từ sâu thắm trong tâm hồn có một thứ linh tính mách bảo ta phải đến đó, lúc đó bản thân ta đang du ngoạn cảm nhận thiên địa nên cũng tò mò chạy lại xem.
Chỉ thấy khi đó tiểu tử này đang bị thiên kiếp phủ xuống, vừa thấy ta đã biết đây chính là người có duyên sư đồ với mình.
Không nghĩ nhiều ta liền ra tay phá tan thiên kiếp giúp tiểu tử này thoát được một mạng.
Tuy nó còn nhỏ nhưng cũng sẽ trưởng thành mạnh mẽ trong tương lai, lão phu thân là vi sư cũng không thể không chuẩn bị cái gì cho nó được.
Lần này đến đây chính là muốn nói ta sẽ bế quan chuẩn bị quà bái sư cho tiểu đồ này.
Trong thời gian đó mong các vị đạo hữu để ý giùm tiểu đổ, nếu để nó gây ra chuyện gì, kẻ thân làm sư phụ như ta thật là hổ thẹn”.
Nghe vậy quần hùng vội vàng nhao nhao cả lên hưởng ứng theo lời Ngạo Thiên, Bạch Thiên Hào cũng nhanh trí cầm một chén rượu đầy lên, hướng vị tiên tu Lục Đẳng này nói:
“Nỗi lòng của tiền bối cũng chính là nỗi lòng của đám trưởng bối trong tộc như vãn bối đây.
Chén rượu này vãn bối xin thay mặt Bạch gia kính tiền bối.
Tiển bối yên tâm kẻ làm trưởng, bối như Bạch Thiên Hào đây sẽ đốc sức dạy bảo tiểu Hạo Quân thành người, quyết không làm phụ lòng tiền bối”.
Nói xong lão tộc trưởng Bạch gia một hơi uống cạn chén rượu, đồng thời hướng lòng chén đưa ra trước mặt toàn bộ các nhân vật ở đây.
Quần hùng cũng đồng loạt hưởng ứng cầm chén rượu lên rồi uống cạn, sau đó cũng đưa lòng chén ra.
Không lâu sau buổi đại lễ cũng đã kết thúc trong sự vui sướng của Bạch gia.
Kể từ giờ tương lai phía trước của Bạch Hạo Quân chính thức được mở rộng, hắn là thiên kiêu chi tử Bạch gie đệ tử của Kiếm Ngạo Thiên.
Tương lai phía trước của hắn ắt phải là nhân trung long phượng hoặc cũng có thể không phải.
Nói cho cùng cũng là chuyện tương lai, làm gì có ai biết trước được chứ?
Ha ha ha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập