Chương 11:
Thiếu niên Bạch Hạo Quân.
Hôm sau Bách Đường Môn liền truyền ra thông báo vị đường chủ Kiếm đường Ngạo Thiên chính thức bế quan.
Các thế lực lớn cũng lục tục nổi lên phong thanh, đặc biệt là ba gia tộc lớn Bạch, Uông, Hoành.
Khí xuân tươi mới rót thêm sức sống, nắng hạ oi ả đem đến sự sôi động, gió thu mát mẻ khiến người ta lưu luyến, trời đông buốt giá làm vạn vật tĩnh lặng lại.
Chớp mắt đã trôi qua mười hai năm.
Những năm qua tại góc nhỏ Hoang Kim Quận này có muôn vàn biến động, có thế lực quật khởi, có thế lực lụi tàn.
Tại một căn phòng được bày biện theo phong cách thư sinh, từng.
tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh, tia nắng đầu hạ theo cách cửa mở hé chiếu vào làm sáng lên không gian bên trong Nhìn qua cả căn phòng chỉ có một cái kệ sách, một chiếc giường với chăn nệm đầy đủ, một cái bàn gỗ chạm khắc tỉnh xảo được đặt trước một cái cửa sổ khẽ hé, nhưng từ khe hỏ này vẫn thấy được đằng xa phía bên ngoài là một khu Liên Trì rất đẹp.
Có một thiếu niên dáng người bình thường nằm ngủ gục theo tư thế nằm sấp, hai bàn tay vẫn còn đang đặt lên từng trang sách, bên cạnh là một chồng sách cao quá một đứa trẻ.
Trông dáng vẻ cậu thiếu niên này chỉ tẩm mười một mười hai tuổi, khuôn mặt lúc ngủ cũng rất ưa nhìn, thiếu niên ngủ rất say, đến mức nước dãi theo khoé miệng chảy ra thấm đẫm cả trang sách mà vẫn không hay biết.
“Cộc.
Cộc.
Một loạt tiếng động lạ vang lên đứt quãng, giống như có ai đang ném vật gì đó vào bức tường vậy.
Bỗng nhiên một cơn gió mát thổi qua làm cho khe cửa đang hé mở toang ra, chỉ thấy theo đó là một viên đá cuội nhỏ bay vào.
Lạ thay viên đá này thế nào lại rơi trúng đầu cái cậu thiếu niên đang say ngủ kia làm phát ra tiếng “cốc” rất rõ.
Cơn đau ập đến làm cho thiếu niên tỉnh lại từ trong giấc ngủ vội, đầu cậu đau ê ẩm.
“Hạo Quân, Hạo Quân, .
Ngươi có ở trong đó không?
Một giọng nói từ bên ngoài truyền vào, nghe qua thì tông giọng không cao lại có chút kìm nén giống như kết hợp giữa nói to và thì thầm.
Thiếu niên trong căn phòng nghe vậy thì khuôn mặt ngái ngủ cùng với biểu cảm nhăn mặt do đau bỗng biến mất thay vào là sự hớn hở, cậu vội vàng đáp lại, dường như sợ người nọ b‹ đi mất:
“Lan Lan!
Là ngươi đó hả?
Ta ở trong này, ngươi vào đi”.
Vừa nói cậu thiếu niên vừa nhanh chóng trèo lên rồi nhoài ra ngoài cửa sổ trước bàn học.
Ánh sáng chiếu đến, lúc này mới thấy rõ được dung mạo của người thiếu niên.
Tóc búi cao theo kiểu thư sinh đèn sách, mày kiếm nhưng vẫn thiếu một chút sắc bén, ánh mắt đen trắng phân minh không một chút tạp nham, mũi ưng cao thẳng, khoé miệng thanh tú.
“Ể Người đâu?
Thiếu niên trong căn phòng ngỡ ngàng tìm kiếm xung quanh, cậu ngó trái ngó phải vẫn không thấy gì.
Bỗng nhiên có một bóng người từ phía dưới cánh cửa sổ đứng phắt dậy, hù một cái làm cậu giật bắn mình.
Đến mức nhảy dựng lên sắp rơi từ trên cái bàn xuống đất.
“A!
Á!
Ơ.
Thiếu niên hết vươn người về trước lại cong người về sau cố giữ thăng bằng để không bị rơi xuống đất.
Nhưng cuối cùng cơ thể cậu cũng không cầm cự được lâu, trong lúc sắp rơi từ trên cái bàn xuống thì một bàn tay trắng đẹp nhưng không hề nuột nà mà có phần rắn rỏi vươn tới bắt lấy tay cậu thiếu niên.
“Đồ ngốc!
Ngươi làm cái trò gì khó coi vậy?
Định chọc cho ta cười hả, hi hi hi.
Lần này th giọng nói rõ ràng hơn, nghe ra thì là giọng một cô gái.
“Còn không phải do ngươi hù doạ ta sao, làm bổn thiếu gia kém chút nữa là tim nhảy ra khỏ ngực, lại còn suýt ngã xuống đất nữa chứ”.
Cậu thiếu niên tỏ vẻ hậm hực giận đỗi nói.
Lúc này người bên ngoài cũng đã theo khung cửa sổ mà trèo vào, ấy vậy mà đúng thật là mộ cô gái, khuôn mặt rất xinh đẹp nhưng lại pha chút trải đời, nhìn trang phục cũng không giống các thiếu nữ cùng tuổi mà bận y phục theo kiểu thợ săn.
“Hi hi.
Ngươi đó!
Bạch Hạo Quân, chút hù doạ đó không đủ làm cho một tên thiên tử thế gia như ngươi tim nhảy khỏi ngực được đâu.
Không phải trước đó đã dặn ngươi rồi hay sao, đừng có nhảy lên chắn ngang cửa như vậy, ngươi cản đường làm sao bổn cô nương có thể đi vào được?
Lần này hù doạ như vậy cũng là giúp ngươi nhớ kỹ, những lần sau đó cũng biết mà tránh đường cho bổn cô nương.
Còn nữa, lúc ngươi sắp ngã không phải ta đã cứu ngươi hay sao?
Tính ra ngươi phải cảm ơn ta mới đúng”.
Cậu thiếu niên trước mặt này không phải ai khác, chính là thiên tử Bạch Hạo Quân, mười ha năm trôi qua bây giờ đã là một đứa trẻ tuấn tú như này rồi.
“Bạch Lan!
Ngươi.
Vô si“.
Bạch Hạo Quân cứng họng không nói được gì.
“Được tồi, ta vô sỉ hay không thì cũng đâu liên quan đến ngươi.
Vào chuyện chính đi, lần này đến là muốn rủ ngươi đi gặp một người rất thú vị, trước khi quen ngươi, người này chính là hảo bằng hữu số một của ta đó”.
Nghe thấy vậy Bạch Hạo Quân vội hón hỏ ra mặt, sự giận dỗi cũng không cánh mà bay, bỗng hắn do dự nói:
“Ý tốt của ngươi ta hiểu.
Nhưng ta còn phải hoàn thành khảo luyện mà phụ thân giao.
Bạch Lan nghe vậy thì càng lôi Hạo Quân đi nhanh hơn, vừa đi nàng vừa nói:
“Ngươi gọi cái đống sớ mực giấy đó là khảo luyện à?
Ta nhìn ngươi cũng đâu có thích thú gì cái thứ đó?
Đừng có sống vì cái nhìn của người khác nữa đồ ngốc, cho dù đó có là phụ thân ngươi”.
Bạch Hạo Quân vẫn còn chưa dứt được nỗi do dự trong lòng, nhưng dần theo khoảng cách Bạch Lan kéo hắn đi càng rời xa căn phòng thì sự do dự càng vơi mất.
Cuối cùng vị thiên kiêu thế gia này mặc kệ cái gì mà khảo luyện của phụ thân đều vứt ra sau đầu.
Hai kẻ trạc tuổi, một nam một nữ, nam thì ăn bận trang phục thư sinh trắng toát như mây, khí chất rụt rè, ngây ngô.
Nữ thì khí chất mạnh dạn, phóng khoáng, trang phục thợ săn màu.
đất khác xa hoàn toàn với thiếu niên bên cạnh.
Cứ như vậy Bạch Lan đi đằng trước dẫn đường cho Bạch Hạo Quân tới một cái hốc chó vừa đủ cho một người chui qua, cái hốc này không biết từ đâu nhưng nhìn phong cách lấy bụi rậm che lại thì có vẻ là do người làm.
Thiếu nữ chui qua trước rồi xem xét xung quanh, cảm thấy không có gì là không ổn nàng mới ra hiệu cho tên thiếu niên bên kia bức tường chui qua.
Bạch Hạo Quân vội chui xuống, hắn co người khép nách hết cỡ, cố gắng chui lọt qua cái lỗ chó chui này.
Bụi đất bám đầy lên bộ y phục trắng toát, thậm chí còn dính cả vào mặt nhưng Hạo Quân không hề để ý, trong đầu hắn bây giờ chỉ còn lại ý niệm trườn lên để ra được bên ngoài.
Cuối cùng Bạch Hạo Quân cũng chui lọt qua, còn đứng dậy cười phó lớ vang vọng.
khắp xung quanh.
Bạch Lan đối diện vội đưa cánh tay trắng toát nhưng đầy vết chai sạn lên che miệng.
hắn lại.
Vì lo sợ có người nghe thấy mà đến nên cả hai nhanh chóng rời đi, Bạch Hạo Quân làm theo lời Bạch Lan mà trét bùn đất lên mặt, tránh để tộc nhân nhận ra làm sinh chuyện, cảm thấy chưa đủ nàng còn đưa thêm cho hắn một cái mũ rơm rách nát đội lên.
Cứ như vậy một nam một nữ lại tiếp tục bước tiếp, đến giữa một khu phố thị sầm uất, người người tới lui, tiếng chào hàng, tiếng nói chuyện vang vọng khắp nơi.
Bạch Hạo Quân đến đây thì như con chim non lần đầu bay lượn giữa bầu trời, hắn trái tới phải lui, đi qua đủ các hàng quán nơi này.
Hết mua kẹo hồ lô, lại đến chơi chong chóng, xem múa tối, .
Nhưng được một lát vị thiên tử này liền bị đuổi ra khỏi sạp hàng, nhìn cái tướng mạo hắn, mặt thì trét bùn lên nhìn lấm lem bẩn thỉu, quần áo thì lại mặc y phục đắt tiền trắng toát nhưng dính đầy bụi bẩn nhem nhuốc.
Nghĩ thôi cũng chẳng có nổi một cái thiện cảm, mấy tay chủ tiệm lo sợ hắnlàm ảnh hưởng đến khách hàng nên đuổi đi ngay.
Hết trò vui, Bạch Hạo Quân hậm hực mắng mỏ vài câu rồi quay ra tìm Bạch Lan.
Để tìm được nàng ta thì cũng không mất nhiều công sức, cái trang phục thợ săn màu đất quả thật quá nổi trội giữa nơi phố phường hoa lệ này.
Khoảng khắc chạy đến cách Bạch Lan chỉ vài bước chân, bỗng Bạch Hạo Quân nghe được một tiếng nói có vẻ bất ngờ xen lẫn sự chán ghét:
“Này!
Không phải là cái thứ sao chổi Bạch Lan hay sao?
Mau cút đi!
Ngươi xuất hiện ở đây bảo sao ông đây cả buổi chẳng buôn bán được gì“.
Tiếng kẻ này ông ổng như tiếng trống, rất nhanh đã vang khắp xung quanh, dù Bạch Lan đã nguy trang khá kỹ và đội mũ rơm che đi khuôn mặt nhưng vẫn bị người này nhận ra.
Dòng người xung quanh bỗng nhiên dừng lại.
Hàng trăm cặp mắt chán ghét kèm theo bực tức nhìn vào Bạch Lan.
Bạch Hạo Quân lúc này cũng tiến lên đứng ngang vai với nàng ta, chỉ thấy khuôn mặt rạng rỡ tươi cười khi nãy của Bạch Lan bây giờ đã trắng bệch, cắt không còn giọt máu, gương mặt cúi xuống đất cố tránh né ánh mắt xung quanh.
Xung quanh ngày càng có nhiều tiếng chửi bói nhằm vào nàng.
“Im đi!
Các ngươi đừng có mà vu khống, Bạch Lan là người tốt, thử hỏi đã bao giờ cô ấy làm ra cái hành động gì sai trái chưa?
Tại sao mấy kẻ các ngươi lại cứ áp đặt cái chết của phụ mẫu lên người Bạch Lan vậy?
Bạch Hạo Quân bỗng nhiên tức giận gầm lên, giọng nói hắn bình thường chẳng có mấy âm lượng nhưng lúc này lại nghe ra khí chất rõ ràng.
Nhưng đáp lại hắn thì chỉ có sự khinh miệt:
“Ta nhổ vào, cái thứ người không ra người, ngọm không ra ngợm như ngươi mà cũng đòi dạy đời ông đây?
Nhìn tướng mạo ngươi rất lạ, nói!
Ngươi là kẻ nào.
Chẳng lẽ là gián điệp trà trộn vào Bạch gia ta?
Mấy tay chủ hàng lăn lộn ở nơi này tất nhiên không phải là hạng người ngây thơ gì cả, đều I¡ một đám ăn thịt không chịu nhả xương.
Thiếu niên Hạo Quân vắt mũi chưa sạch tất nhiên là đấu không đấu lại võ mồm với bọn họ.
“Ngươi!
Gián điệp cái đầu nhà ngươi, nếu ta là gián điệp ngươi nghĩ ta lại biết nội tình Bạch Lan mà đứng ra bênh vực à?
Còn nữa, gián điệp thì việc gì phải ngu ngốc đứng ra lộng ngôn chứ?
Nói cho ngươi biết bổn công tử chính là Bạch Hạo.
ƯYƯmmmm.
Bạch Hạo Quân trong cơn nóng giận suýt chút nữa đã nói toạc ra thân phận của mình, cũng.
may là Bạch Lan trong lúc này vẫn giữ được tỉnh táo mà bịt miệng hắn lại.
Nàng quay ra lắc đầu tỏ vẻ không nên với Bạch Hạo Quân rồi luồn lách qua từng kẽ hở giữa dòng người mà rời khỏi chốn thị phi này.
Bạch Hạo Quân thấy đẳng xa có chấp pháp sự ngh‹ thấy ồn ào mà đến, nên cũng vội rời đi.
Thấy hắn như vậy, mấy tay chủ hàng được đà lấn tới càng lời ra tiếng vào gắt như mưa xối, từng tiếng chửi cứ như pháo nổ bên tai Bạch Hạo Quân.
Với thân phận của hắn, bình thường ra ngoài đều là tộc nhân nhún nhường mà chào, bây giò lại bị nhục mạ như này quả thật là khó chịu.
Cuối cùng hai người Bạch Hạo Quân đã bước ra khỏi con đường náo nhiệt vừa rồi.
Nơi bọn hắn đang đứng vẫn có người qua lại nhưng vơi đi nhiều, đa số cũng đều là gia nô thị nữ trên đường.
“Hạo Quân.
Cảm ơn ngươi!
”.
Bạch Lan cúi mặt, nàng nhẹ giọng lên tiếng cảm on Hạo Quân.
Bạch Hạo Quân thấy thế thì khẽ đưa cánh tay ra, hắn do dự mà chạm một tay lên vai đối phương, nói bằng giọng ai ủi cùng đồng cảm:
“Lan Lan, ngươi là bằng hữu tốt của ta, mặc kệ những tộc nhân khác nghĩ gì về ngươi.
Trong mắt tên thiên tử này, ngươi vẫn mãi là Bạch Lan mà ta biết”.
Chỉ thấy cả người Bạch Lan vội run lên, Bạch Hạo Quân còn tưởng có chuyện gì không ổn vội tiến sát vào mặt nàng ta mà nhìn.
“Phù!
Ha ha ha, tên ngốc này!
Ngươi quả thật là ngây thơ quá đấy, bổn cô nương đây việc gì phải để tâm mấy lời đàm tiếu đó chứ.
Nhưng.
Lời lúc nãy là cảm ơn ngươi thật lòng.
Không nói nhiều nữa, đi!
Ta dẫn ngươi đi gặp người này”.
Thấy Bạch Lan cười phì lên thống khoái, vẻ mặt tươi cười xoá nhoà đi những thứ tiêu cực vừa rồi.
Bạch Hạo Quân ngây ngô cũng khẽ mỉm cười theo, hắn không nói nhiều nữa mà tiế{ tục đi theo đối phương.
Giữa một khu phố thị, với những dãy lầu các xa hoa, cái nào cũng đều treo lồng đèn đỏ chót, cho dù là đang chập tối nơi này vẫn sáng như ban ngày.
Nhưng nhìn kỹ thì có một căn nhà lùn tịt, sơ sài, trông như gà giữa bầy hạc.
Bên trong chỉ có một vài ánh đèn dầu lay lắt chập chờn lúc sáng lúc tối, vừa đủ chiếu sáng một khoảng tối bê:
trong.
Cách cửa cũ kỹ phát ra tiếng “cót két” khi cơn gió chiều tà thổi qua, từ bên ngoài nhìn vào chẳng khác gì ngôi nhà ma cả.
Hai người Bạch Hạo Quân đang đứng trước căn nhà này.
“Đến nơi rồi”.
Bạch Lan khẽ lên tiếng, giọng nói nàng ta run run thì thầm khiến cho Bạch Hạo Quân bên cạnh cảm thấy lạnh cả người.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn theo Bạch Lan tiến vào căn nhà trước mắt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập