Chương 12: Tư Mặc lão nhân.

Chương 12:

Tư Mặc lão nhân.

Chương 12:

Tư Mặc lão nhân.

Bước vào bên trong, không khí càng u ám đến rợn người, ánh đèn dầu chập chòn lúc sáng.

lúc tối làm đổ xuống hai cái bóng đen một cao một thấp, in dấu lên bức tường cũ kỹ dính đầ bụi bồ hóng.

Cái bóng cao hướng đến Bạch Lan đang bình thản ngang nhiên bước đi.

Nhìn lại vị thiên tử Bạch Hạo Quân thì khom người sợ sệt, hết nhìn phải lại liếc trái làm cái bóng của hắn trên bức tường cũng biến đổi hình thái liên tục.

Bỗng nhiên một làn khói trắng từ đâu xuất hiện che đi tầm mắt của Hạo Quân làm hắn tay chân loạn xạ cả lên, làn khói này đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ một hơi thở đã tan biến.

“Phù, làm ta sợ hết hồn, Lan Lan!

Ngươi không sao chứ, cái nơi này sao lại đáng sợ đến vậy?

Bạch Hạo Quân sau khi lấy lại phần nào bình tĩnh vội quay ra hỏi Bạch Lan.

Nhưng chuyện hiện ra trước mắt khiến tim của hắn chững lại một nhịp.

Bạch Lan mới nãy còn ở đây nhưng bây giờ lại không thấy người đâu, chỗ của nàng ta bây giờ chỉ còn lại một con búp bê người rơm.

Nhìn qua thì cũng giống Bạch lan đến bảy tám phần.

Bất giác cả căn phòng u tối chỉ còn lại Bạch Hạo Quân, hắn theo bản năng mà lùi về sau hướng đến chỗ cánh cửa thoát ra phía ngoài.

“Rầm!

chưa kịp đợi Hạo Quân chạy ra ngoài, cánh cửa đã đột nhiên đóng lại, cho dù có dùng sức cạy mở thế nào cũng không xong.

Ánh đèn chập chờn bỗng nhiên chuyển sang mà xanh lam, cả căn phòng phút chốc trở nên quỷ dị vô cùng.

Con búp bê Bạch Lan bằng rơm cũng đột nhiên chuyển động, nó nhảy tập tênh về phía Bạch Hạo Quân.

Nhìn qua thiếu niên Hạo Quân lúc này.

Hai chân hắn run cầm cập, răng trên răng dưới va vào nhau liên tục, nước mắt nước mũi như thuỷ triều mà tuôn ra thấm đẫm cả bùn đất trên mặt.

Hạo Quân ngồi bệt xuống đất, vừa run rẩy vừa dùng sức ở hai chân đẩy cơ thể lùi về sau, phía sau lưng là bức tường cũ kỹ nhưng.

vẫn dư sức chặn lại không cho hắn ròi đi.

“Ngươi là người hay là ma!

Đừng.

Đừng tới đây, nói cho ngươi biết Hạo Quân ta chính là thiên tử Bạch gia đó, ngươi mà động vào ta thì đừng mong yên ổn”.

Rơi vào đường cùng, Bạch Hạo Quân đành lôi cái thân phận của mình ra mà hù doạ, nhưng con búp bê rơm vẫn nhảy về phía hắn không chút do dự.

Khoảnh khắc con búp bê Bạch Lan bằng rom sắp nhảy tới, Bạch Hạo Quân theo phản xạ mà nhắm chặt mắt, rụt cổ về sau, hai tay quơ quơ đằng trước cố làm ra chút phản kháng vô nghĩa.

“Phì!

Khặc khặc khặc.

Vui, vui quá đi mà.

Bạch Lan tiểu hữu, không nghĩ người mà ngươi nói đến lại là một tên thiếu niên thú vị như thế này.

Được!

Tư Mặc ta đồng ý nhận hắn làm bằng hữu”.

Một giọng nói khàn khàn xen lẫn vẻ già nua vang lên, nghe qua thì rất là khoái chí.

Bạch Hạc Quân nghe thấy giọng nói lạ lùng này thì vội mở mắt ra.

Chỉ thấy con búp bê rơm đã biến mất, ánh lửa xanh rợn người cũng trở về bình thường.

Làn khói trắng lại một lần nữa xuất hiện, nhưng lần này nó không hề tan biến mà vẫn phảng phẩ ởđó.

Từ trong đó có hai bóng người đang bước ra, cái bóng thứ nhất nhìn rất bình thường, bước r.

bên ngoài là một thiếu nữ mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt xinh đẹp nhưng không hề yểu điệu mà là cá tính cùng từng trải.

Không phải Bạch Lan thì còn ai vào đây.

Liếc qua cái bóng thứ hai thì chỉ thấy đậm vẻ tiên phong đạo cốt, mái tóc giống như có gió thổi qua mà bay phấp phới, tay người này cầm một thứ gì đó như cây phất trần.

Nào ngờ bước ra lại là một lão nhân đầu tóc như cái tổ qua, nhìn chẳng khác gì lão khất cái, cái thứ tưởng như tóc bay phấp phới hoá ra chỉ là mái tóc rối mù cùng với làn khói nhấp nhô tạo cảm giác nhất thời.

Ngay cả thứ đồ vật người này cầm trên tay cũng không phải là cây phất trần gì cả, mà là một cái tẩu thuốc rất to, nhìn giống như một cây tre vậy.

Nói thô thiển ra thì nó giống như một cái.

Điếu cày.

Chỉ khác là đầu hút của nó nhỏ như cái đầu tẩu.

Lão nhân khất cái trước mắt khẽ đưa cánh tay khô gầy ra nâng cái tẩu kỳ lạ trong tay lên mà phì phèo.

Nhìn ông ta gầy yếu, da bọc xương nhưng mỗi lần thở ra đều là lượng khói trắng kinh người.

Bạch Hạo Quân lúc này mới kịp hoàn hồn, hắn tức đến mức muốn nổ phổi.

“Bạch Lan!

Ngươi!

Aaaaaa, ngươi là đồ xấu xa.

Cái gì mà dẫn đi gặp người, rõ ràng là ngươi muốn làm nhục bổn công tử để mua vui cho hai kẻ các ngươi”.

Bạch Hạo Quân chửi ầm lên, không có chút phong thái gì của thiên tử thế gia.

Hắn chửi rất gắt, đến mức một đám bụi bồ hóng ở trên nóc nhà theo tiếng chửi ầm mà rơi xuống trúng ngay đầu vị thiên tử này.

Hai người Bạch Lan thấy vậy thì lại càng cười như được mùa.

Nhưng thấy Hạo Quân dường như sắp đến giới hạn, Bạch Lan vội dừng lại, nàng dậm mạnh vào chân lão nhân bên cạnh làm đối phương không cười được nữa mà ôm chân kêu đau.

“E hèm!

Vừa rồi quả thật có phần hơi quá đáng.

Công tử Hạo Quân, mong công tử đừng để bụng”.

Bạch Lan bỗng nhiên làm ra hành động khom người hành lễ, lời nói cũng trang nghiêm không còn vẻ đùa cợt nữa.

Bạch Hạo Quân nghe vậy thì rợn cả tóc gáy, lần đầu tiên hắn thấy Bạch Lan nói bằng giọng như vậy.

Nói là tức giận nhưng rất nhanh Hạo Quân đã ném cái cảm xúc này ra khỏi bụng.

Bảo hắn là người nhẹ dạ, dễ đãi có lẽ cũng không sai.

^ đúng rồi!

Đây là Bạch Tư Mặc, tuy bề ngoài có phần hơi dị hợm nhưng thúc ấy rất tốt đó.

Lần này dẫn ngươi đến cũng là muốn giới thiệu hai người với nhau“.

Bạch Lan thấy Hạo Quân tươi cười trở lại thì vội chuyển để tài.

Lão nhân được gọi là Bạch Tư Mặc kia nghe vậy thì mặc kệ cái chân còn đang đau.

vẫn cố giữ thể diện mà vươn người ưỡn ngực làm ra phong thái cao ngạo.

“Tiểu tử, được quen biết lão phu chính là phúc phận của ngươi, được làm bằng hữu của ta chính là lấy hết tam sinh phúc hạnh của ngươi.

Còn không mau biết ơn lão phu?

Tư Mặc lão nhân bề ngoài thì khất cái te tua nhưng ngữ khí thì cao ngạo vô cùng.

Vì đối phương vẫn chưa xin lỗi nên Bạch Hạo Quân vẫn còn để bụng chuyện vừa rồi, nghe lão nhân nói vậy hắn không những không làm theo mà còn mạnh miệng nói lại:

“Cái gì mà tam sinh phúc hạnh?

Nhìn lại ông đi lão khất cái!

Nói cho ông biết ta chính là thiên tử Bạch gia hiện tại, thân mang tiên tư nghịch thiên, tương lai ấn định sẽ là nhân trung long phượng.

Người phải biết on là Ông mới đúng”.

“Ngươi!

Tên tiểu tử láo xược, gia pháp xem ra cũng không trị được ngươi nhỉ?

Vậy thì hôm nay để lão phu một lần nữa vì gia tộc mà dạy ngươi một bài học.

Nói cho ngươi biết trước đây ta chính là đệ nhất nhân Bạch gia đó”.

Tư Mặc lão nhân cũng không vừa, liền thẳng tiếng đáp trả.

Bạch Lan đứng ở giữa nhìn hai tên trang phục cùng dung mạo dị hợm trước mặt ngươi tới ta lui thì nhăn mày thành một cục.

Cuối cùng nàng phải ra tay cho mỗi tên một quyền mới khiến cả bọn dừng lại.

“Được tồi!

Hai người định làm loạn đến bao giờ hả?

Tư Mặc thúc!

Chẳng phải thúc mới nói nhận Hạo Quân làm bằng hữu hay sao?

Nếu là vậy thì không nên hơn thua mới phải.

Còn ngươi đó Hạo Quân, trước đây ngươi từng nói muốn làm quen một vị tu sĩ cường giả hay sao?

Tư Mặc thúc đây chính là người ngươi đang tìm đó.

Chuyện từng là đệ nhất nhân gia tộc cũng hoàn toàn là sự thật”.

Bạch Lan vừa đấm vừa xoa, nhưng lại hết sức hiệu quả với hai tên trước mặt.

“Đệ nhất nhân gia tộc?

Lão khất cái này ư?

Hạo Quân tất nhiên không tin mà hỏi ngược lại.

“Không tin thì có thể về hỏi phụ thân ngươi”.

Nghe đối Phương nói vậy Bạch Hạo Quân mới chịu tin, tức thì hắn lật mặt như lật bàn tay mà quay ra cười nói với Tư Mặc lão nhân.

“Hù!

Tiểu tử láo xược, cuối cùng cũng biết sự lợi hại của lão phu rồi hả?

Được rồi!

Nếu đã là bằng hữu thì mấy chuyện đó ta cũng không thèm chấp nhặt”.

Tư Mặc lão nhân đắc chí vừa vuốt chùm râu đê dài vừa nói.

“Vậy thì.

Tư Mặc thúc, người dạy Hạo Quân công pháp vô thượng đi.

Ta muốn sau này trở thành thiên tử có thể một tay che trời, dẹp tan ma đạo, cứu giúp mọi người”.

Bạch Hạo Quâr da mặt cũng không buồn giữ lại, nói toạc ra yêu cầu của mình.

Nhưng trái lại với sự mong chờ của hắn, Tư Mặc lão nhân lại nhăn mặt mếu máo.

Trước sự vô sỉ vừa quen đã đòi công pháp vô thượng của tên thiếu niên trước mặt, Bạch Tư Mặc tuy rất muốn chửi cho hắn thối đầu nhưng hình tượng vừa mới xây dựng cũng sẽ không cánh mà bay.

“Công pháp vô thượng.

Cái này.

Không phải là không có, chỉ là.

Tư Mặc lão nhân do dự.

“Chỉ là?

Bạch Hạo Quân vội hỏi.

“Lão phu phải đi đại tiện đã, việc này hôm khác nói!

”.

Nào ngờ Tư Mặc lão nhân da mặt cũng không kém gì Bạch Hạo Quân, lại trực tiếp lấy cái lý do thô thiển như vậy mà rời đi.

Ông ta vội đưa cái tẩu kỳ lạ của mình lên miệng rồi hít một hơi thở ra một làn khói trắng, một hơi thở sau làn khói biến mất nhưng người cũng không thấy đâu cả.

Bạch Hạo Quân vội ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm nhưng đến cái rắm hắn cũng chẳng mò ra được.

Quay ra hỏi Bạch Lan thì nàng ta chỉ cười trừ nói:

“Ngươi thôi đi, ngươi coi công pháp vô thượng là rau ngoài chợ à?

Tư Mặc thúc đào đâu ra cái thứ đó, cho dù có cũng đừng mong cho ngươi.

Được rồi!

Trời cũng không còn sớm nữa, mau trở về đi.

Nếu để cho phụ thân ngươi phát hiện được thì hỏng bét”.

Bạch Hạo Quân tuy vẫn còn luyến tiếc nhưng nghe Bạch Lan nhắc đến phụ thân mình, hắn vội vàng theo lời nàng mà rời đi.

Cả căn nhà uám bỗng chốc lại mất đi vẻ náo nhiệt hiếm có, làn khói trắng nọ lại xuất hiện từ không trung, Tư Mặc lão nhân từ đó bước ra.

Nhìn về phía nơi mà hai người Hạo Quân dần bước vào phố phường hoa lệ bên ngoài cuối cùng lẫn vào dòng người tấp nập, trong lòng ông ta dấy lên một nỗi tâm tư:

“Bạch Hạo Quân.

Thiên tử Bạch gia.

Xem ra là một tên tiểu tử thú vị.

Hy vọng ngươi không giống như kẻ già Tư Mặc này.

Hãy vươn cao đôi cánh của ngươi đưa Bạch gia đi lên điịnh cao, nơi mà lão phu đã không thể”.

Bạch Hạo Quân vẫn không hay biết gì về chuyện này, hắn vẫn đang một thân trang phục cùng dung mạo nhem nhuốc, bước đi trên phố thị ngập tràn sự náo nhiệt.

Tối nay nơi này có tổ chức lễ hội gì đó, nghe nói là cầu chúc phúc cho thiên tử Bạch gia sắp tới bước sang tuổi mười ba.

Tiếng pháo hoa vang lên rộn ràng, từng hàng người phục sức hoa lệ đứng hai bên đường, nam nhân thì đứng bên gia đình nhỏ hạnh phúc, một tay ôm thê tử xinh đẹp, một tay ôm nhi tử tĩnh nghịch năng động.

Nữ nhân khẽ liếc về phía những đứa con thơ của mình với ánh mắt nhu hoà, cũng tựa đầu, vươn đôi tay mềm mại ra đặt lên ngực phu quân mà mim cười hạnh phúc.

Từng đứa trẻ được ăn mặc gọn gàng, tay cầm chong chóng, tay cầm kẹo hồ lô, vừa chơi đùa vừa cười nói khúc khích.

Chính giữa con đường là từng đoàn người phục sức lễ hội, người thì múa lân, người thì nhảy điệu ông địa, từng.

tốp mỹ nhân cũng vươn đôi tay trắng trẻo nõn nà ra, phô diễn từng điệu múa đẹp mắt.

Nổi bật nhất là một con rối hình rồng rất to, phía dưới là hơn chục nam nhân trai tráng vươn cánh tay cơ bắp, từng khối thịt nổi lên như những cục sắt được tôi luyện trong lửa nóng.

Bọn họ mỗi người một vị trí từ đầu đến cuối thân rồng mà múa, tuy có khoảng cách xa nhau đặc biệt là người ở đầu và đuôi rồng, nhưng từ đầu đến cuối đều không có sự lạc nhịp nào cả, chỉ có sự ăn ý đến mê lòng người.

Bạch Hạo Quân bước đi ở mép con đường, nhìn qua lễ hội náo nhiệt mà tộc nhân tổ chức chc chính mình trước mắt.

Từng tiếng pháo hoa giống như muốn lôi cái tâm hồn thiếu niên của hắn ra đắm chìm vào trong lễ hội trước mắt.

Nhưng hắn biết bản thân không thể, nếu như phụ thân Bạch Phú biết chuyện thì hắn bị nghiêm trị là khó tránh khỏi.

Ánh mắt của thiếu niên trẻ tuổi thành công dứt ra khỏi từng đoàn người múa l Ễ với từng gia điệu đẹp đến mê người kia.

Nhưng khoảnh khắc liếc nhìn đến những đứa trẻ với khuôn mặt vui tươi hồn nhiên bên phụ mẫu, từng tiếng cười khúc khích lại giống như những thanh lợi khí đâm thẳng vào tâm hồn của Bạch Hạo Quân.

Trong lòng vị thiên tử này dấy lên tâm tư khó nói thành lời, nhưng.

để nói thì chính là sự tủi thân, đau xót.

“Hạo Quân!

Ngươi làm cái gì mà lề mề vậy?

Nhanh lên nếu không sẽ không kịp trở về phủ của ngươi đâu”.

Nghe thấy Bạch Lan lên tiếng thúc giục như vậy, Bạch Hạo Quân mới vội vàng chạy theo đối Phương.

Cuối cùng.

hắn cũng trở về được phủ của mình mà không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập