Chương 16:
Kịch tính, hoảng sợ, thoát trong gang tấc!
Bạch Hạo Quân khó khăn đặt chân lên mặt đất, hắn ngồi bịch xuống đất thở hồng hộc.
“Phù!
Cuối cùng cũng lên đến nơi!
Cái Điểu Đầu Sơn này làm sao lại khó leo như vậy chứ”.
Noi Bạch Hạo Quân đang ngồi là một mảnh đất nhỏ cheo leo trên sườn núi dựng đứng.
Ngh ngơi xong.
hắn vội vàng liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy trong bụi cây trước mặt là hai người Bạch Lan và Tư Mặc lão nhân.
“Này!
Hai người thật là quá đáng, nhanh như vậy đã leo lên, bỏ ta ở lại chật vật mãi mới lên được đây đó”.
Bạch Hạo Quân vừa chạy tới vừa lớn tiếng nói.
Bỗng nhiên Bạch Lan vội vàng chạy từ trong bụi cây ra, nàng đưa tay bịt kín miệng Hạo Quân lại, Tư Mặc lão nhân cũng một tay túm vào đè chặt hắn xuống đất.
Bạch Hạo Quân ra sức giãy giụa nhưng vô ích, song quyền nan địch tứ thủ.
Hắn bị Tư Mặc lão nhân làm ra hành động gì đó khiến cả người cứng đơ không cử động nổi.
Nhìn qua nét mặt hai người Bạch Lan thì ai cũng nghiêm trọng.
Được một khắc sau, Bạch Lan mới dám lên tiếng quát nhỏ:
“Ngươi cái tên ngốc này, ngươi có biết đây là nơi nào không mà lại lớn tiếng như vậy!
”.
Bạch Hạo Quân nghe thì được nhưng vẫn bị bất động không làm ra hành động gì nổi, Tư Mặc lão nhân lúc này mới ra tay khiến hắn trở lại bình thường.
“Xin lỗi.
Cũng do ta hơi phấn khích.
Rốt cuộc đây là địa phương nào mà hai người lại lén lút như vậy?
Bạch Hạo Quân làm ra vẻ hối lỗi nhưng rất nhanh sự tò mò đã thế chỗ.
“Ngươi không phải có hai con mắt hay sao?
Tự đi qua đó nhìn xem cái chuyện mà ngươi suýt làm ra cho bổn cô nương!
Bạch Lan thấy thái độ lật mặt như lật bàn tay của Bạch Hạo Quân thì tức giận nói cho hắn một trận.
Lấy Bạch Lan làm đầu, ba người lại nhẹ nhàng tiến vào bụi cây trước mặt, Bạch Hạo Quân được xếp là người đi sau cùng.
Từng cành cây chiếc lá được Bạch Lan đi đẳng trước khéo léo gat sang một bên tạo thành một con đường.
Sau một lát công phu thì Bạch Lan mới ra hiệu cho hai người đằng sau dừng lại, Bạch Hạo Quân tuy đi sau cùng nhưng lại nhao lên giành chỗ với Tư Mặc lão nhân.
Nhẹ nhàng vén mở bụi cây.
Hiện ra trước mắt Hạo Quân là một địa phương cũng chẳng mấy bắt mắt nếu không muốn nói là bình thường, nơi này còn chẳng bằng nơi sân phủ của hắn.
Mảnh đất nhỏ mà ba người Hạo Quân đang đứng cũng chỉ rộng khoảng năm mươi trượng, một nửa đối diện với tầm mắt hắn là những vách đá cao v-út chọc lên tận mây xanh.
Nửa còn lại thì chính là mảnh đất nhỏ cheo leo giữa vách đá này, chính giữa nó là một cái hồ nước trong vắt nhìn thấy cả đáy, xung quanh cũng chỉ là hoa cỏ bình thường.
Bạch Hạo Quân không khỏi cảm thấy hụt hằng, hắn còn tưởng hai người Bạch Lan lại phối hợp lừa mình nên đang muốn quay ra chất vấn.
Chọt Hạo Quân thấy dị động từ phía cái hồ, mặt nước đang phẳng lặng như mặt gương bỗng nhiên xảy ra dao động, dù chỉ là rất nhỏ nhưng hắn có ánh mắt rất tốt nên vẫn phát hiện ra.
Lát sau trước mắt Hạo Quân dần hiện ra thân hình của một con chim, nói là chim cũng không hẳn bởi vì thứ sinh vật này không hề có lông mà giống như con gà bị làm thịt hơn.
Da của nó thô ráp giống như da thằn lằn, đầu có một cái mào đỏ chót, mỏ dài nhọn như mỏ hạc, hai mắt thì lại bé tí như hạt đậu, cả người phía dưới có hai cánh to khoẻ như cánh dơi, hai chân lại giống như của loài chim bình thường.
Nói loài sinh vật này xấu xí vô cùng cũng không phải nói quá.
Ban đầu chỉ có một con nhưng về sau số lượng cũng càng ngày càng nhiều, tất cả đều bất chọt từ trong hư không hiện ra.
“Đây là Ấn Thạch Điểu, chúng là loài đặc trưng của Điểu Đầu Sơn này, nhưng nơi sinh sống lại là gần đỉnh núi, nơi mà chúng ta đang đứng chính là do ta vô tình phát hiện ra.
Đây là nơi sinh sản của bọn xú điểu này, mười năm mới có một ngày bọn chúng từ trên đỉnh núi xuống nơi này thôi”.
Bạch Lan nhẹ giọng giải thích cho Hạo Quân.
“Vậy hai người kêu ta tới đây chính là muốn chứng kiến sự kiện mười năm một thủa này?
“Ngươi cái tên ngốc này, thật sự nghĩ là bổn cô nương cực nhọc leo nửa ngày lên đây chỉ để ngắm cái đám xú điểu này hả?
Nói cho ngươi biết trứng của chúng chính là mỹ vị hiếm có đấy.
Lát nữa Tư Mặc thúc sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, ngươi và ta phải nhanh chân chạy vào cái hang kia lấy trứng ra”.
“ý ngươi là muốn bảo ta ăn trộm trứng của bọn chúng?
Không được!
Có là mỹ vị đi nữa nhưng đó cũng là thành quả mà lũ Ấn Thạch Điểu vất vả tạo được.
Trộm đi rồi ngươi có nghĩ đến cảm xúc của bọn chúng hay không?
Bạch Hạo Quân đột nhiên đứng phắt dậy, chuyện mà Bạch Lan nói dường như khiến hắn không chấp nhận được Nếu như là lúc khác thì Bạch Lan đã sớm đánh cho tên ngu ngốc Hạo Quân này một trận rồi nhưng tình thế hiện tại không cho phép nàng làm vậy.
Bạch Hạo Quân nổi đoá làm cho đám Ẩn Thạch Điểu chú ý, nhìn chúng chỉ nhỏ như con gà nhưng con nào cũng đẳng đẳng sát khí.
“Chạy mau tên ngốc này, đừng nhìn bọn xú điểu này như vậy mà coi thường, chỉ một cái mồ cũng có thể khiến ngươi đi đời nhà ma đấy!
Còn không mau chạy!
Bạch Lan cuống quýt kéo Bạch Hạo Quân trở vào trong bụi cây.
“Tư Mặc thúc!
“Để lão phu tới”.
Kế hoạch mà Bạch Lan vạch ra bị Hạo Quân làm hỏng, bất quá nàng cùng Tư Mặc lão nhân đành làm liều.
Lên đến tận đây để rồi tay không trở về, quả thật là không cam lòng.
Tư Mặc lão nhân một thân nhảy ra khỏi bụi cây, lão hút cái tẩu trên tay một hơi dài rồi thổi r.
vô số khói trắng, làn khói này sau đó biến thành bốn Tư Mặc khác nhau.
Nhìn qua thì tổng cộng là năm Tư Mặc lão nhân, kẻ nào cũng giống nhau như đúc, dưới chân đều là một đám khói trắng nâng đỡ cả năm bay lên.
Rất nhanh năm người này chia nhau ra năm hướng khác nhau bay đi, đám Ẩn Thạch Điểu trong cơn giận dữ cũng chia thành năm hướng khác nhau đuổi theo.
Lát sau nơi này chỉ còn lại một vài Ấn Thạch Điểu già yếu ở lại canh chừng.
“Nghe cho kỹ đây!
Bây giờ ta và ngươi sẽ chia nhau thành hai hướng tiến tới cái hang kia, lũ xú điểu này có khả năng ẩn thân nên không biết ngoài mấy con già yếu kia có còn gì khác không.
Với lũ xú điểu già yếu đó ngươi chỉ cần không gây tiếng động là được, chúng sẽ không phát hiện ra đâu.
Nếu như bị phát hiện hoặc gặp phải bọn xú điểu khoẻ mạnh thì cứ chạy hết sức mà giữ mạng”.
Bạch Lan mặc kệ tên ngốc Hạo Quân trước mặt có muốn hay không, nàng vứt lại một câu cảnh báo hắn về mấy con xú điểu rồi nhanh chóng men theo bụi cỏ tiến về hướng cái hang đá.
Hiện tại Tư Mặc lão nhân thì đem thân ra mạo hiểm làm mồi nhử câu giờ cho hai người Hạo Quân, Bạch Lan thì cũng đành bất chấp nguy hiểm mà tiến vào cái hang đá kia.
Nghĩ đến đây Bạch Hạo Quân cũng chỉ đành cắn răng mà làm theo lời Bạch Lan, tuy hắn không muốn làm nhưng nghĩ đến việc hai người Bạch Lan đang mạo hiểm như vậy, hắn không đành lòng để bọn họ tay trắng mà về.
Hạo Quân men theo bụi cỏ, nhìn thấy mấy con xú điểu già nua đang nằm trên mặt đất hắn cảm thấy khó hiểu tại sao Bạch Lan lại sợ mấy sinh vật này.
Dường như để đáp lại câu hỏi trong lòng Hạo Quân, một con Ấn Thạch Điểu khẽ vươn người dậy rồi tiến tới cái vách đá trước mặt, nó chỉ cách hắn chưa đầy hai bước chân.
Chuyện tiếp theo xảy ra làm Bạch Hạo Quân tim nhảy dựng lên!
Chỉ thấy con xú điểu trước mắt tuy thân hình nhỏ như con gà lại thêm cơ thể già nua nhưng lại hướng cái cổ ra sau rồi mãnh liệt mổ về phía trước.
Vách đá cứng rắn nhưng trước cú mổ này lại chẳng khác gì đậu hũ, chỉ chốc lát đã bị con xú điểu tạo thành một cái lỗ nhỏ.
Từng viên đá được con xú điểu nuốt lấy ừng ực vào miệng, sau khi nuốt phải đến hai cân đá nó mới chậm rãi quay trở về rồi lại tiếp tục nằm ườn ra mặt cỏ êm ái.
Bạch Hạo Quân chứng kiến cảnh này thì thầm sợ hãi trong lòng, hắn không ngờ uy lực của bọn Ẩn Thạch Điểu này lại kinh khủng như vậy.
Nếu hắn bị mổ trúng một phát thì đúng như lời Bạch Lan nói, đi đời nhà ma là cái chắc.
Cũng may mấy con Ẩn Thạch Điểu già nua này hai mắt thoái hoá chẳng nhìn rõ cái gì, nên Bạch Hạo Quân mới không bị phát hiện.
Đoạn đường tiếp theo Hạo Quân không dám chủ quan chút nào, hắn thậm chí còn bỏ giày ra, xé một đoạn vải rồi buộc vào chân để tránh gây tiếng động.
Tính ra thì từ lúc Tư Mặc lão nhân đánh lạc hướng thì cũng đã được gần một khắc chung, Bạch Hạo Quân tuy không.
nắm chắc nhưng cũng đoán rằng hắn chỉ có tối đa hai khắc chung.
Từ chỗ hắn đến cái hang còn cách một đoạn, trước mắt là một vùng thông thoáng không một bóng con Ẩn Thạch Điểu nào cả.
Bạch Hạo Quân đang định chạy vọt vào xem có lấy được quả trứng nào không rồi nhanh chóng rời khỏi cái chỗ nguy hiểm này.
Nhưng bất chọt từ phía đối diện nơi mà Bạch Lan di chuyển phát ra tiếng kêu vang dội, Hạo Quân vội nhìn sang.
Chỉ thấy ở phía cửa hang nhanh chóng hiện ra thân hình mười con Ẩn Thạch Điểu khoẻ mạnh, chúng đang đằng đằng sát khí nhìn về phía bụi cỏ trước mắt.
Thân hình Bạch Lan nhảy từ trong bụi cỏ ra, nàng quát to:
“Đám xú điểu các ngươi, không nghĩ là cũng dám cả gan mai phục bổn cô nương!
Có giỏi thì đuổi theo ta, hôm nay quyết phải đánh cho các ngươi thành con gà cụt lông”.
Vừa nói Bạch Lan vừa lấy từ bên hông ra một cái ná, nàng bắn thẳng vào mấy Ẩn Thạch Điểu trước cửa hang.
Lập tức cả đám bao gồm cả mấy con già nua đểu hung hăng lao lên bac vây lấy nàng ta.
Bạch Lan thân hình uyển chuyển lách qua lại giữa những vách đá rồi đến bụi cây, đôi mắt của mấy con xú điểu nhỏ tí nên hoàn toàn không theo kịp chuyển động này.
Bất giác trước cửa hang bây giờ lại trở nên trống trải.
Bạch Hạo Quân có ngu cũng không bỏ qua cái cơ hội này, hắn lập tức chạy thẳng vào trong hang động trước mắt.
Rất may là không còn con xú điểu nào mai phục nên hắn toàn thân thuận lọi tiến vào.
Chỉ thấy bên trong không những không u tối mà lại có ánh sáng êm dịu, nhìn qua thì chính là từ những viên đá Dạ Minh Châu trong động phát ra.
“Ông trời ơi!
Đây đều là Dạ Minh Châu, viên nào cũng to quá đầu người thế này.
Nếu đem ra ngoài thì chính là một khoản lớn đó!
Bạch Hạo Quân nhìn mà trong lòng hưng phấn hẳn lên.
Nhưng sau đó hắn liền bỏ cái suy nghĩ này đi, số lượng Dạ Minh Châu quá nhiều, Hạo Quân biết rằng có cố thì cũng chẳng mang được nhiều, hắn chỉ nhặt một viên tầm cỡ nắm tay tồi đi tiếp.
Hang động rất rộng, Bạch Hạo Quân chạy một lát mới tới được phía cuối.
Lúc này trước mặt hắn là hai cái cửa hang khác nhau dẫn về hai hướng trái phải.
Biết rằng thời gian không cho phép chần chừ nên Hạo Quân tiến thẳng vào cái hang bên phải.
Bên trong vẫn là không gian rộng lớn với ánh sáng của những viên Dạ Minh Châu, chỉ khác là nơi này là một cái hang hình cầu độ dài cũng không lớn.
Chỉ mất một lát Bạch Hạo Quân đã nhìn thấy toàn bộ không gian bên trong, rất nhanh hắn đã thấy được những quả trứng nằm gọn gàng trong những cái tổ.
Nói là tổ cũng không hắn, nó giống như một hố đất hình bán cầu hon.
Bạch Hạo Quân nghĩ đến cảnh con Ẩn Thạch Điểu vừa rồi mổ vách đá thì thầm hiểu được tại sao cái tổ của chúng lại kỳ lạ như vậy.
Những quả trứng nhỏ bằng hai ngón tay nhanh chóng được Bạch Hạo Quân nhặt lên rồi bỏ vào người.
Ban đầu hắn chỉ nhặt một ít nhưng cuối cùng vẫn là lợi ích làm đầu, đạo đức hay nhân cách gì đó đều vứt sang một bên.
Hạo Quân thấy trên người hết cả chỗ để trứng, hắn bèn cởi chiếc áo ngoài của mình ra làm thành một cái túi nải rồi gom hết toàn bộ số trứng có thể lấy được lại.
Hắn nhanh chóng gói lại rồi vác lên vai, túi nải đầy ắp khiến cho Hạo Quân khó khăn bước đi, phải mất một phen công phu hắn mới ra được bên ngoài.
“Bên phải này chắc là phòng ấp trứng.
Không biết cái hang còn lại là như thế nào đây?
Tuy đã đạt được mục đích nhưng Bạch Hạo Quân vẫn còn tò mò về bên cửa hang còn lại.
Hắn nhẩm bụng tính toán thời gian thấy vẫn còn một lát, tức thì Hạo Quân liền đặt cái túi trứng trên vai xuống rồi chạy thẳng vào cửa hang bên trái.
Trong cửa hang này thì đối lập hoàn toàn với nơi hắn vừa bước ra, bên trong tối đen như mực, không gian cũng.
chẳng mấy rộng rãi.
Hạo Quân phải nghiêng người mới đi được, sau một đoạn ngắn do không thấy gì nữa nên hắn không dám mạo hiểm.
Chợt hắn nhìn xuống túi quần của mình, chỉ thấy nó đang phát r‹ ánh sáng êm dịu.
Một viên Dạ Minh Châu mà hắn tiện tay nhặt không nghĩ lại phát huy tác dụng nhanh như vậy, có nó Hạo Quân nhìn rõ được trước mắt.
Ánh sáng từ nó toả ra nhanh chóng chiếu sáng không gian xung quanh lên, chỉ thấy đây chỉ là một cái hang nhỏ đủ cho bốn người trưởng thành đứng.
Bạch Hạo Quân vội hướng ánh mắt tò mò của mình ra tìm kiếm xung quanh xem có phát hiện được cái gì không.
Bỗng hắn kêu lên thất thanh, nghe qua thì là hoảng sợ vô cùng.
Viên Dạ Minh Châu trên tay cũng rơi xuống rổi lăn về phía trước, chút ánh sáng của nó chiết đến làm hiện ra trước mắt là một bộ xương người với những mẩu quần áo đã mục nát.
Bộ xương theo tư thế nửa nằm nửa ngồi tựa lưng vào vách đá, đầu gục sang một bên, hai tay buông xoã.
Có vẻ là chết một cách từ từ.
Bạch Hạo Quân tuy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng từ từ tiến lại gần xem xét, chọt hắn thấy nơi bàn tay của bộ xương có đang nắm một vật gì đó!
Lúc này lý trí thì bảo hắn nên nhanh chóng rời đi nhưng con tim thì lại muốn ở lại xem đồ vật trong tay bộ xương là gì.
Cuối cùng Hạo Quân vẫn là chọn con tim, hắn run.
rẩy tiến lại gần bộ xương rồi mở bàn tay ra, lấy xong đồ vật ở đó thì nhìn cũng chẳng thèm nhìn liền nhanh chóng rời khỏi.
Bên trong chỉ còn lại bộ xương trắng và viên Dạ Minh Châu lăn lốc trên mặt đất.
Ít lâu sau khi hắn rời đi thì chuyện kinh biến mới thật sự xảy ra, bộ xương người bỗng nhiên như cát bụi mà tan biến thành một làn khói đen rồi bám vào viên Dạ Minh Châu!
Ánh sáng biến mất, tức thì cả nơi này lại trở nên u tối vô cùng.
Bạch Hạo Quân không hay biết gì về chuyện này, hắn nhanh chóng bước ra bên ngoài, trên lưng vác cái túi trứng to đùng.
“Tên ngốc này, ngươi làm gì mà lâu thế hả?
Thiếu chút nữa là định bỏ ngươi ở lại rồi đấy!
Bạch Lan thấy Hạo Quân từ trong hang động bước ra thì mừng rỡ nhưng vẫn mắng hắn một câu.
Bên cạnh nàng là Tư Mặc lão nhân đang không ngừng thở ra từng làn khói trắng bao trùm xung quanh cửa động.
Đám Ẩn Thạch Điểu bước vào đây thì như bị mù không phân biệt được phương hướng, những con may mắn tiến tới cửa hang thì bị Bạch Lan khéo léo dụ ra ngoài.
Chưa đợi Bạch Hạo Quân trả lời, Tư Mặc lão nhân đã tiến tới một tay túm lấy hắn rồi nhanh chóng thổi ra một đám khói dưới chân nhấc cả hai bay lên.
“Tiểu Lan!
Khụ.
Ngươi mau nhảy lên đây, phân thân cuối cùng của ta vừa bị phá tồi, sợ là không lâu sau tất cả đám súc sinh kia sẽ đổ về đây.
Lúc đó thì không còn đường thoát đâu!
Bạch Tư Mặc ho khan, khó khăn nói với Bạch Lan phía xa.
Bạch Lan cũng biết đây là cơ hội duy nhất để thoát thân, nàng liền nhảy lên vách đá gần đó tạo đà rồi vọt lên giữa không trung, đúng lúc Tư Mặc lão nhân bay qua một tay bắt được nàng.
Bạch Tư Mặc làm ra hành động cuối cùng, ông ta đưa cái tẩu lên hít một hơi rất sâu rồi thổi ra lượng khói kinh người bao trùm lại cả mảnh đất cheo leo này lại.
Mấy con Ấn Thạch Điểu thì tức giận nhưng bị làn khói làm mất phương vị, chúng mổ loạn xạ lên, có con mổ vào núi đá làm vang lên âm thanh như pháo nổ, thậm chí mổ vào đồng loạ:
cũng không phải là ít.
Một khắc sau ba người Hạo Quân thuận lợi rời khỏi Điểu Đầu Sơn, lúc này cả ba mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Hạo Quân hãnh diện đưa túi trứng ra khoe trước mặt hai người còn lại.
“Ngươi cái tên óc heo này!
Nếu không phải vì ngươi đột nhiên làm bại lộ, chuyện này còn sọ khó khăn hiểm tử như vậy hay sao?
Bây giờ chưa hối lỗi mà đã dám vênh mặt lên rồi sao, để bổn cô nương cho ngươi một trận!
Bạch Lan vẫn còn tức giận chuyện Hạo Quân làm ra nên cho hắn một trận.
Tên ngốc Hạo Quân thì chạy tới chạy lui rối rít xin lỗi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập