Chương 17:
Một kiếm không hơn!
Bạch Lan cuối cùng cũng tha cho Bạch Hạo Quân, lát sau cả ba tiến đến trước một bãi cỏ rộng rãi, xung quanh là từng hàng cây cao toả bóng mát cùng hoa nở thom ngát.
Nhẹ nhàng đặt cái túi trứng trên vai xuống đất, Hạo Quân lật từng góc vải ra để lộ từng viên hình tròn kích thước to nhỏ đều có, bề mặt chúng xù xì nhìn chẳng khác viên đá bình thường là bao.
“Thếnào, nhiều quá phải không?
Đây là ta phải cố gắng hết sức mới lấy được từng này đó, hai người không cần khách sáo đâu, cứ việc ăn thoả thích.
Hì hì hì”.
Hạo Quân ưỡn ngực ngẩng cao đầu, nói xong hắn cúi xuống hai tay bốc lấy một quả lên rồi tự mình thưởng thức.
“Cạch.
Cạch.
từng tiếng vang lên, thấy mặt ngoài đã xuất hiện vết nứt, Hạo Quân liền hí hửng ngửa cổ lên rồi đưa quả trứng trong tay lên có ý định một hơi uống cạn.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn, quả trứng trong tay lại chẳng có thứ gì giống như cao lương mỹ vị chảy ra cả, chỉ có từng vụn đá rơi vào trong miệng.
“Ngươi!
Cái đồ óc heo đầu đất này!
Aaaaa.
Lão nương hôm nay nhất định phải griết ngươi”.
Bạch Lan bỗng nhiên gầm lên giận dữ, nàng bổ nhào về phía Hạo Quân, làm hắn giật nảy cả mình.
Tức thì Hạo Quân lại chạy tới chạy lui, đằng sau là Bạch Lan đang không ngừng truy đuối, dường như không cho hắn một trận thì nàng ta không cam chịu.
“Lan Lan, ngươi làm sao vậy?
Tự dưng lại nhảy bổ vào ta làm gì, đừng nói là ngươi vẫn còn giận cái chuyện ta làm bại lộ đó nhé?
“Câm miệng!
Ngươi đứng lại cho bổn cô nương, để ta bắt được thì đừng có trách!
”.
Bạch Hạo Quân nghe lời đe doạ của Bạch Lan thì mất hết tỉnh thần, nhất thời hắn dừng lại làm Bạch Lan ở đằng sau không phản ứng kịp.
Diệu thay thế nào ở dưới lại có một đoạn rễ cây, Bạch Lan vấp vào đó rồi theo đà mà lao tới đẩy ngã Hạo Quân, hai người kẻ trên người dưới nhất thời dính vào nhau.
Mở mí ra thứ đầu tiên đập vào mắt Hạo Quân là đôi môi hồng hào mềm mại như hoa đào chóm xuân.
Bạch Lan đang đè chặt hắn xuống đất.
Từng hơi thở ấm áp của nàng ta phả vào mặt Hạo Quân, nhất thời làm trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả.
Đôi mắt đen láy sắc sảo mọi ngày của Bạch Lan lúc này bỗng nhiên trở nên rụt rè lạ thường, da mặt trắng như trứng gà bóc của nàng chỉ phút chốc đã trở nên đỏ như than hồng.
Nhìn thấy tên ngốc Hạo Quân phía dưới nở nụ cười ngây ngô nhìn mình, Bạch Lan bỗng nhiên không giữ nổi bình tĩnh!
Nàng giơ cao cánh tay mềm mại nhưng dày dặn của mình lêr rồi tát Hạo Quân một cái “bốp”!
“Đê tiện!
Vô sỉ!
Lưu manh!
Bạch Lan chỉ nói ba từ rồi vội vàng đứng dậy quay người rời đi, bỏ lại tên ngốc Hạo Quân đang chống tay nhoài người dậy, tay còn lại thì ôm một bên mặt.
“Tư Mặc thúc, thế nào rồi!
Có hy vọng gì không?
Bạch Lan tiến tới hỏi Bạch Tư Mặc vẫn đang ở lại chỗ gốc cây nãy giò.
Dư âm từ chuyện vừa rồi vẫn còn khiến nàng ta khó mà kiểm soát được ngữ điệu.
Lão khất cái Tư Mặc nghe thấy tiếng Bạch Lan thì như thiên lôi sai đâu đánh đó, lập tức đứng sang một bên.
Nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng như ngọn lửa của Bạch Lan, ông ta không dám chậm trễ nói:
“A.
A, hì hì!
Tiểu Lan à, ta nói người đừng giận nhưng xem ra chúng ta quả thực là không có phúc hưởng mấy quả trứng đó rồi.
Toàn bộ số này đều là.
Lúc này Bạch Hạo Quân cũng lẽo đẽo từ phía xa tiến tới, trên mặt vẫn còn in nguyên vết bàn tay của Bạch Lan.
Chọt toàn thân Hạo Quân nổi da gà lên, hắn vội vàng nhìn qua chỉ thấy cái ánh mắt đáng sợ của Bạch Lan.
Nói thật thì hắn còn chẳng biết mình phạm phải sai lầm gì mà khiến nàng ta tức giận như vậy.
Bất đắc dĩ Hạo Quân chỉ đành hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tư Mặc lão nhân, nhưng lão già lôi thôi này thì vờ như mù điếc mà không dám làm gì, ông ta chỉ ngồi đó nhổ từng ngọn cỏ lên đếm.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?
Mau lại đây xem cái chuyện tốt mà ngươi làm ra đi”.
Bạch Hạo Quân không có chút nào dám chậm trễ, hắn vội vàng tiến tới cầm mấy quả trứng lên nhìn tới nhìn lui, trước sau gì cũng không thấy có chỗ nào là không ổn cả.
“Ngươi nói đúng, mấy cái thứ này đích thực là rất ổn!
Nhưng ngươi có biết chúng là gì không?
Bạch Hạo Quân tỏ vẻ không hiểu, hắn đang định lên tiếng hỏi thì Tư Mặc lão nhân ở bên cạnh không diễn nổi nữa, ông ta lăn ra đất vừa cười vừa ôm bụng nói:
“Là phân!
A ha ha ha.
Chúng ta phí sức leo cả nửa ngày, thậm chí không tiếc mạo hiểm tất cả chỉ để đổi lấy một túi phân chim.
Cười chết lão phu rồi.
Ha ha ha.
Bạch Lan nhắm chặt mắt, nàng hít một hơi sâu rồi chậm rãi thở ra.
“Đồ ngốc, trứng của lũ Ẩn Thạch Điểu chính là tỉnh hoa của bản thân chúng, hình dạng nó giống như Dạ Minh Châu vậy.
Còn cái thứ mà ngươi đem về chỉ là phân của chúng thải ra khi ăn đá vào mà thôi.
Bạch Hạo Quân “.
lúc này hắn thật sự không nói được gì nữa.
Bao nhiêu công sức mạo hiểm của mọi người đến cuối cùng chẳng đổi lại được gì.
Chọt Bạch Hạo Quân nghĩ đến cái gì đó hắn nói:
“Nếu là thứ giống như Dạ Minh Châu đó thì ta có một viên đây, chỉ là tiện tay nhặt lấy, quả thật là không nghĩ rằng đó mới là trứng chim.
Nói xong hắn liền đưa tay vào túi quần rồi lục lợi, nhưng loay hoay một hồi cũng chẳng lấy được đổ vật gì ra.
Bạch Lan lúc này cũng hết muốn nói nữa, nàng chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống rồi nằm ườn ra bãi cỏ êm đềm, ánh mắt đen láy liếc nhìn lên những tán lá trên cao.
Ánh nắng chói gắt xuyên qua cành cây kẽ lá lại trở thành êm dịu chiếu xuống khuôn mặt trắng đẹp của nàng.
Từng cơn gió thổi qua làm cành lá xào xạc, ánh nắng chiếu xuống cũng thành từng tia thoắt ẩn thoắt hiện.
Lão khất cái Tư Mặc cũng lười cười đùa mà leo lên một cành cây to dày nằm ườn ra đó, hai chân ông ta gác chéo đung đưa theo nhịp gió.
Bàn tay khô gầy nhẹ nhàng đưa cái tẩu lên hút rồi thở ra từng làn khói phiêu đãng.
Vẻ loay hoay của Bạch Hạo Quân cũng biến mất, hắn biết rằng hiện tại chẳng còn cái hy vọng gì nữa rồi, sự thật đã rõ ngoài cái đống phân kia ra thì chẳng còn lại gì.
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Bạch Lan, khuôn mặt Hạo Quân hiện rõ sự áy náy cùng day dứt, hắn nói bằng giọng nhỏ nhẹ:
“Lan Lan, Tư Mặc thúc.
Xin lỗi.
Chỉ vì ta vô dụng mà công sức của mọi người lại thành công cốc.
Thật sự xin lỗi hai người!
Tư Mặc lão nhân nghe thấy nhưng cũng không nói gì, vẫn chỉ nằm đó lặng lẽ đung đưa cái chân, một tay làm gối, một tay nâng tẩu thuốc lên miệng.
Bạch Lan thì đưa bàn tay của mình ra vỗ vỗ xuống thảm cỏ xanh êm ái, Bạch Hạo Quân không ngốc đến vậy, hắn biết ý nàng ta bảo hắnnằm xuống.
Nhẹ nhàng đặt lưng xuống thảm cỏ, Bạch Hạo Quân cũng làm theo Bạch Lan, hắn ngẩng đầt lên nhìn tán cây trên cao.
Nhưng do chọn vị trí hơi xấu.
Nên hắn chỉ thấy được phần dưới của Tư Mặc lão nhân và c¿ cái động tác đưa tay gãi mông rổi lại dùng chính bàn tay đó châm tẩu thuốc.
Nhất thời Bạch Hạo Quân lại phải lùi vào một đoạn, chọt vai hắn chạm vào cánh tay của Bạch Lan.
Nhưng lần này thì khác, chỉ thấy Bạch Lan vẫn nằm yên ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên.
Hạo Quân ban đầu còn ngại ngùng nhưng sau đó cũng.
chẳng bận tâm nữa.
Bộ quần áo thợ săn màu đất của Bạch Lan nhìn rất nổi bật giữa thảm cỏ xanh ngát, y phục gấm trắng dính màu bùn đất của Hạo Quân cũng nổi bật không kém.
Giữa hai người bây giờ chỉ cách nhau một cái tấm vải như vậy mà thôi.
Lúc này Hạo Quân bỗng cảm thấy tìm đập nhanh hơn, cảm giác khó tả mới ban nãy khi Bạc!
Lan đè hắn xuống lại xuất hiện.
Bất giác hắn quay đầu qua nhìn về phía Bạch Lan.
Tình cờ thay Bạch Lan cũng làm y như hắn, ánh mắt hai người thế nào lại chạm nhau một lầi nữa.
Bạch Hạo Quân đỏ bừng mặt vội vàng quay đầu đi ngay, nhưng Bạch Lan thì không như vậy nàng vẫn liếc nhìn tên ngốc trước mặt một lát rồi mới chậm rãi đưa đầu về.
“Ha ha ha, ngươi đúng là tên ngốc.
Nhiều lúc ta tự hỏi tại sao lại có thể quen biết và làm bằng hữu với một tên thiên tử ngờ nghệch như ngươi chứ?
Bạch Lan nhẹ giọng nói ra tâm tư trong lòng.
Bạch Hạo Quân nghe vậy thì chỉ biết cười khổ, hắn muốn lên tiếng nói cái gì đó nhưng chợt Tư Mặc lão nhân từ trên cây nhào xuống, hai chân ông ta mắc vào cành cây treo ngược như con doi.
“Lão phu chợt nhớ ra ở nhà có chôn một bình Ngọc Tuyền Tửu rất ngon, hai người các ngươ chờ ta ở đây, lão phu về bắt mấy con gà.
Chúng ta đem nướng lên rồi thưởng thức cùng Ngọc Tuyển Tửu cũng coi là có chút bỏ vào bụng”.
Tư Mặc lão nhân nói bằng giọng hí hửng rồi nhanh chóng lộn người xuống chạy về nhà.
Nhất thời nơi này chỉ còn lại Hạo Quân và Bạch Lan.
Sự im lặng bao trùm cả hai.
Cùng lúc tại phủ của Hạo Quân, Bạch Phú đang hùng hổ bước vào.
Tên gia nô canh cửa thấy ông ta bước vào thì vội vàng quỳ.
xuống hành lễ.
Nào ngờ Bạch Phú chẳng nói chẳng rằng đã một tay túm cổ tên gia nô này lại rồi lôi hắn đến trước cửa phòng của Hạo Quân, ông ta ném kẻ trong tay như ném một cái bao thịt.
Cánh cửa bằng gỗ cứng rắn mở toang ra, bên trong chỉ có khung cảnh thường thấy, Hạo Quân tất nhiên là không có ở đây.
Bạch Phú nhìn thấy cảnh này thì càng tức giận hơn, ông ta thu tay phải thành trảo hút lấy têr gia nô vào rồi bắt đầu sưu hồn, mặc kệ tiếng la hét thảm thiết của kẻ trong tay Bạch Phú không hề dừng lại chút nào.
Không lâu sau tiếng la hét biến mất, Bạch Phú không thu được gì từ việc sưu hồn thì cau chặ mày lại, ông ta buông tên gia nô trong tay ra, có điều hai tròng mặắt hắn đã trắng dã không còn chút sức sống.
Chọt Bạch Phú nhớ đến cái người mà Hạo Quân đứng ra bênh vực trong đoạn hình ảnh kia, ông ta ngay lập tức nhận ra đó là Bạch Lan.
“Đại nhân, ngài cho gọi lão nô!
Tên quản gia thân cận của Bạch Phú quỳ xuống trước chính sành.
“Giao cho ngươi một việc, nội trong hôm nay hoàn thành xong.
Nhớ kỹ phải diễn thật giống”.
Nghe vậy tên quản gia vội lĩnh mệnh rời đi, để lại Bạch Phú với ánh mắt xa xăm nhìn về phức bên ngoài, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.
Cứ như vậy thời gian trôi qua đã sắp đến chiều tà.
Lúc này Hạo Quân cũng vừa từ trong giất ngủ tỉnh dậy, hắn ngó quanh thì thấy Bạch Lan vẫn nằm ở bên cạnh.
“Hạo Quân.
Ngươi có ước mơ gì không?
Bạch Lan bỗng nhiên hỏi một câu.
Bạch Hạo Quân thì hả một cái tỏ vẻ bất ngờ, chưa đợi hắn làm gì Bạch Lan đã nói tiếp, vừa nói nàng ta vừa đưa tay lên nhẹ nhàng như cốnắm thấy thứ gì đó từ trong không trung:
“Ước mơ của ta chính là được chu du khắp thiên hạ, ngắm nhìn dòng sông dài nhất, ngọn núi cao nhất, phố thị phồn hoa nhất, .
Một ngày nào đó nếu có thể ta sẽ rời khỏi gia tộc, cũng sẽ có ngày ta và ngươi sẽ không còn gặp nhau được nữa.
Đến lúc đó giữa chúng ta.
Hy vọng ngươi vẫn có thể nhớ đến ta qua những thứ gọi là kỷ niệm này!
“Lan Lan.
Ngươi.
“Ha ha.
Xin lỗi vì đã bắt ngươi nghe cái câu chuyện ước mơ của ta, chắc là ngươi thấy buồr cười lắm”.
“Không, ý ta không phải như vậy, Lan Lan!
Ước mo của ngươi rất tuyệt, ta tin rằng ngươi sẽ làm được!
Nếu có ngày ngươi rời đi nhớ phải gọi ta đến, chúng ta không say không về”.
Bạch Lan chọt cười lên ha hả, nàng thẳng nửa thân trên dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Hạo Quân hỏi hắn:
“Ngươi mà cũng biết uống rượu ư?
Đến lúc đó chỉ sợ ngươi chưa nổi mấy chén đã lăn ra mà ngửi mùi đất rồi.
Không nói đến chuyện đó nữa!
Kể cho ta nghe về ước mơ của ngươi đi, đừng nói là ngươi không có ước mơ gì đấy nhé”.
Bạch Hạo Quân tỏ vẻ ngại ngùng, hắn cười gượng, đắn đo mãi mới chịu nói:
“Ước mơ của ta.
Chính là trở thành đệ nhất tu sĩ, đứng trên vạn người chỉ một cái phất tay cũng có thể khiến trời đất chao đảo.
Lúc đó ta sẽ dẹp tan ma đạo, giúp đỡ tất cả mọi người”.
“Ha ha ước mơ của ngươi đúng là cao cả, vậy thì cùng hứa đi!
Ngươi sẽ thành tu sĩ mạnh nhất, còn ta sẽ trở thành người tự do nhất”.
Bạch Lan đưa bàn tay ra, nàng hướng ngón út tỏ vẻ muốn ngoắc tay.
Bạch Hạo Quân cũng không nghĩ.
nhiều mà hớn hở đưa tay ra ngoắc hứa với Bạch Lan, hắn vui đến mức mặt mày toe toét.
^ đúng TỔi, có một chuyện ta gặp qua khi vào cái hang động đó, ta nghĩ nên cho ngươi biết chuyện này.
Bạch Hạo Quân giải toả được nỗi lòng về việc mình làm rồi mới nói đến chuyện bộ xương mà hắn gặp.
Hắn lấy từ trong ngực ra một vật, là một cái túi bằng gấm xanh, trên đó thêu hoa văn lạ mắt hình con gì đó mà hắn không rõ.
Bạch Lan nhanh nhạy nhận ra rằng thứ trong tay Hạo Quân là một cái túi trữ vật, nàng liền cầm lấy cố gắng mở thử nhưng vô ích.
Cuối cùng nàng bó tay đành đưa ra hạ sách.
“Cái này ta nghe nói là chỉ có sử dụng nguyên khí mới mở được, nếu như cái túi này có cấm chế của người trước thì càng khó mở hơn.
Chuyện này lát nữa nhờ Tư Mặc thúc thử xem”.
Bạch Hạo Quân không có ý kiến gì, hắn nhẹ nhàng cất cái túi trữ vật lại.
Ánh mắt nhìn về cái dáng chiều tà phía chân trời đỏ rực như ngọn lửa thiêu đốt thiên địa.
“Nghĩ lại thì ngươi không.
thấy kỳ lạ sao Lan Lan.
Tại sao cái bộ xương này lại ở đó?
Bạch Lan chẳng những không.
bất ngờ mà còn trả lời một cách tự nhiên:
“Hài!
Ngươi thật sự là ngốc đến mức nào vậy, chuyện này thì có gì lạ chứ.
Tanghĩ chắc là chủ nhân của cái túi trữ vật này cũng như chúng ta vào đó nhưng không may bỏ mạng.
Trong lúc hấp hối hắn đã cố gắng làm ra hành động cuối lưu lại truyền thừa của mình.
Chuyện này trước nay vốn rất phổ biến, trước khi c-hết thì chỉ đơn giản là muốn lưu lại chút dấu vết trên thế gian.
Ngay cả ta cũng đã chuẩn bị sẵn một cái truyền thừa của riêng mình!
“Ngươi lưu lại truyền thừa.
Đừng có nói gở như vậy chứ!
Nhưng mà quả thật cũng là một chuyện thú vị.
Một ngày nào đó khi ta thành tựu đệ nhất tu sĩ, truyền thừa mà ta lưu lại nhất định sẽ rất.
A!
Đau“.
Bạch Lan véo tai Hạo Quân rồi nhướng mày quát hỏi hắn:
“Tên ngốc này!
Ngươi đừng có cái kiểu câu trước thì quan tâm rồi câu sau lại cổ xuý được không”.
Bạch Hạo Quân vội vàng hai tay vỗ vỗ xuống đất tỏ vẻ xin hàng, hắn quay ra cười gượng rồi xin lỗi một câu.
Chưa được bao lâu tên ngốc này lại không nhịn được cái tính tò mò mà hỏi:
“Vậy Lan lan.
Truyền thừa của ngươi rốt cuộc là cái gì, có thể cho ta xem được không?
Bạch Lan quả thật là chịu đựng giỏi, cuối cùng nàng, vẫn nhịn được mà nói:
“Nói cho ngươi cũng không phải là không được, chỉ là từ nay ngươi phải nhất nhất gọi ta là Bạch Lan đại nhân!
Bạch Hạo Quân không chút do dự gật đầu.
Bạch Lan thấy cái động tác nhanh gọn không hề có vẻ gì là suy nghĩ này thì cũng chỉ khẽ lắc đầu tỏ vẻ bó tay.
Nàng ta đứng thẳng dậy, tay phải giơ cao, ngón trỏ chỉ thiên.
Phong thái vô cùng trác tuyệt, Bạch Hạo Quân ngồi dưới đất thì ngước lên bằng ánh mắt chờ mong.
“Xoet!
Một vệt sáng bỗng loé lên trước tầm mắt Hạo Quân, trong cái dáng.
chiều tà này thì vệt sáng này nổi bật hơn hết thảy!
Bạch Lan phía đối diện thì không thấy được cái vệt sáng này, nàng chỉ cảm thấy toàn thân bỗng nhiên mát lạnh, bàn tay phải đang chỉ thẳng lên trời bỗng nhiên vô lực.
Nhất thời Bạch Lan theo phản xạ muốn ngước cổ sang nhìn xem chuyện gì xảy ra.
Nhưng bỗng nhiên trong tầm mắt nàng ta chỉ cảm thấy trời đất chao đảo giống như tất cả đang bị đảo lộn.
Tiếp theo thì giống như một người nằm xuống đất lăn qua lăn lại rồi dừng hẳn.
Trongánh mắt đen láy của Bạch Lan lúc này là hình ảnh khuôn mặt đang co rúm lại của Hạo Quân.
Trên mặt hắn xuất hiện những vết nhăn giống như lão già gần đất xa trời, nhìn rất tức cười.
Bạch Lan trong suy nghĩ còn đang muốn hỏi tại sao hắn lại làm ra cái khuôn mặt ngớ ngẩn như vậy nhưng đột nhiên ánh mắt của nàng ta co rụt lại thành mũi kim.
Trong con ngươi đen láy lúc này là hình ảnh bên cạnh Bạch Hạo Quân, nói đúng hơn là thảm cỏ bên cạnh hắn.
Tại đó có một cánh tay người cụt lủn chỉ có phần từ khuỷu tay đổ xuống!
Từng giọt máu đỏ tươi từ cánh tay vẫn đang tuôn ra thấm đẫm cả thảm cỏ màu xanh, Bạch Lan không khỏi lấy làm lạ.
Cánh tay kia quả thật có chút nhìn quen mắt.
Nàng muốn quay qua hỏi Bạch Hạo Quân nhưng chợt tầm mắt trở nên mờ nhạt, ngay cả cái liếc mắt cũng giống như nặng ngàn cân.
Từng sợi chỉ màu đen dần xuất hiện trong tầm mắt của Bạch Lan, chúng như vết dầu trong nước, chỉ một lát sau đã bao chùm toàn bộ.
Cho đến cuối cùng Bạch Lan cũng chẳng nhìn nổ khuôn mặt Bạch Hạo Quân một lần cuối.
Ánh mắt của nàng đã tắt ngúm như mặt trời đẳng xa khuất dần sau những ngọn núi, con ngươi đen láy cũng dần mất đi sắc thái chỉ còn lại hiện thực sau cùng.
Bạch Lan đã c-hết!
Nàng c-hết một cách rất chóng vánh, thậm chí cho đến lúc c-hết cũng không biết là mình bị griết.
Trên khuôn mặt nàng vẫn còn nét ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Nói ra thì đài dòng nhưng chuyện này chỉ diễn ra trong chưa đầy ba hơi thở đến lúc Bạch Lan buông xuôi thì vừa đủ ba nhịp.
Bạch Hạo Quân chứng kiến tất cả!
Ban đầu chỉ là một vệt sáng loé qua như sợi chỉ nhưng sau đóhắn thấy được cái đầu thiếu nữ xinh đẹp của Bạch Lan nghiêng ngả rồi rơi xuống đất.
Cánh tay phải giơ cao cũng theo ngoại lực mà rơi xuống, lăn đến đập vào cánh tay đang.
chống xuống thềm cỏ của hắn.
Giọt máu đỏ tươi mới chảy ra còn giữ được chút hơi ấm nhưng chỉ tích tắc đã nguội lạnh, ngón trỏ của bàn tay Bạch Lan còn chạm vào làn da đang tái nhợt lại của Hạo Quân.
Sự hoảng sợ nhanh chóng bao trùm lấy tên thiếu niên trước mặt, giống như màn đêm đang dần buông xuống thiên địa, nuốt trọn từng chút ánh sáng le lói còn lưu lại.
Trong cơn sợ hãi Hạo Quân thấy được cái đầu của Bạch Lan theo ngoại lực mà rơi đến ngay trước người mình.
Từng ánh mắt, từng đường nét trên khuôn mặt của nàng ta cho đến khi vẫn lạc đều hằn sâu vào trong ký ức của hắn.
A.
Kh.
Không thể nào!
Khôngggggg.
“.
Từng câu từng chữ run rẩy thoát ra từ khoé miệng thâm tái của Hạo Quân.
Hắn muốn đứng dậy làm ra cái hành động gì đó cũng được, bỏ chạy cũng tốt, ở lại khóc thương cũng không sao.
Nhưng toàn thân Hạo Quân lúc này mềm nhũn vô lực, mồ hôi sớm đã thẩm đẫm toàn thân.
Lát sau một bóng đen từ đằng xa dần xuất hiện trong tẩm mắt của hắn, người này mặc một bộ ám phục đen từ đầu đến chân, đeo một cái mặt nạ hình quỷ.
Trong tay hắc nhân này là một lưỡi kiếm sắc lạnh được buộc với một sợi dây thép dài mảnh, từng giọt máu đỏ tươi vẫn còn vương trên đó.
Tiến tới trước mặt Hạo Quân, người này nhẹ nhàng dùng chân đá một cái vào phần đầu còn lại của Bạch Lan, làm cho nó như quả bóng mà lăn qua một bên.
Ánh mắt của hắc nhân nhìn xuống Hạo Quân giống như nhìn một kẻ đã c.
hết, lưỡi kiếm trê:
tay loé lên sáng loáng như gương.
Trên đó thấy được cả khuôn mặt sợ hãi đến cực độ của Hạo Quân.
“Tiểu tử, ngươi chính là thiên tử Bạch gia?
Hôm nay bổn nhân đến đây chính là để lấy mạng của ngươi, ngươi xuống đó làm ma rồi!
Có trách thì trách bản thân mình không đủ mạnh.
Khà Khà.
Hắc nhân nói vài lời sau cùng rồi vận lực ở tay.
Nhất thời lưỡi kiếm lại loé lên rồi vụt đi như tia sáng, nó thoát ẩn thoắt hiện theo một cái qui đạo khó lường.
Động tác của hắc nhân chậm rãi tiến tới giống như muốn thưởng thức khoảng khắc lấy mạng tên thiên tử trước mắt.
Xích kiếm trong tay thì nhanh vô cùng, động tác của hắc nhân điều khiển nó xoay quanh giống như một lớp bảo hộ.
Nhìn vừa đẹp mắt vừa lãnh khốc đến lạnh cả xương.
Bước chân hắc nhân chọt nhanh lên, chân trụ của y giậm mạnh về phía trước, cánh tay phải cũng khẽ vươn lên cao rồi vụt xuống một cách dứt khoát.
Lưỡi kiếm sáng như lưu tỉnh xoet qua giữa không trung, trong tầm mắt Hạo Quân chỉ thấy được một tia sáng giống hệt như thứ đã lấy mạng Bạch Lan.
“Ngươi c hết được rồi!
Hắc nhân không hề dừng động tác trong tay lại, giọng nói thốt ra như sớm đã biết trước.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập