Chương 4:
Ủy Ngaạo Thiên
Một luồng kiếm khí vô thanh vô tức bỗng nhiên từ đâu bay đến, nó rất nhanh, phải nói là nhanh vô cùng, giống như thuấn di vậy.
Tuy đến sau nhưng nó lại có thể bắt kịp kiện tam xoa kích đang toàn lực lao xuống kia.
Khoảng khắc mà kiếm khí chạm vào kiện tam xoa kích, ngay lập tức làm cho nó rung lên bần bật, tốc độ kinh người cũng trong nháy mắt dừng lại giống như một thanh lao ném đi nhưng bị bit lại giữa không trung.
Kiện tam xoa kích rung lên phát ra tiếng leng keng, nó dường như muốn cường ngạnh mà thoát ra nhưng vô ích.
Từ đầu đến cuối đạo kiếm khí kia không hề có một chút gì gọi là suy yếu cả.
“Rắc, rắc” từng vết nứt bắt đầu xuất hiện trên thân kiện tam xoa kích, ban đầu chỉ là vài vết nhỏ không đáng kể nhưng rất nhanh nó đã lan ra khắp toàn thân kích.
Cuối cùng dưới sự kinh hoảng của đám người Bạch gia đang đứng từ trên cao nhìn xuống, đạo kiếm khí kia chỉ mất vài nhịp thở đã chấn nát thiên kiếp Băng Linh Cường Mâu.
Từ đầu đến cuối chỉ có sự áp đảo hoàn toàn, không hề có một chút nào gọi là yếu thế cả.
Kiệt tam xoa kích hoá từ Băng Linh Cường Mâu kiếp làm cho một đám gia hoả tứ đẳng ngũ đẳng Bạch gia hợp sức lại cũng không làm gì được, vậy mà chỉ cần một đạo kiếm khí đã đánh nó thành mảnh vụn.
Nhìn lên giao lão tộc trưởng Bạch gia, khuôn mặt kẻ nào cũng bàng hoàng ngỡ ngàng không tin vào mắt mình.
Tất cả đều có chung một ý nghĩ:
“Là ai đã ra tay?
Nhưng đáp lại bọn họ chỉ có hiện thực trước mắt, nhìn xuống lầu các đã xụp đổ, kiện tam xoa kích tan vỡ toả ra hàn khí đã đóng băng cả toà lầu các lại.
Tất nhiên là sinh mạng của đám người bên trong cũng không ngoại lệ, từ lão bà Dung Yến cho đến tất cả thị nữ đều đã bị đóng thành băng, ngoại trừ một người.
Đây là viên thị nữ đã ôm lấy Bạch Hạo Quân vào lòng mà che cho hắn, nàng may mắn nhận vòng bảo hộ từ đạo kiếm khí sau khi phá tan thiên kiếp hoá thành.
Nhưng đó chỉ là hàn khí mà thôi, cơ thể nàng lúc này chỉ chít những lỗ máu to nhỏ khác nhau, tất cả đều từ những mảnh vỡ của kiện tam xoa kích bắn tới.
Những giọt máu đỏ tươi theo ngoại lực mà rơi xuống, có giọt rơi lên sàn nhà liền đóng băng tạo thành những cột băng nhỏ xíu với màu đỏ tươi của máu.
Cũng có giọt rơi xuống tấm vải trắng đang bao bọc lấy sinh linh bên trong.
Đến lúc chư vị gia lão tộc trưởng mở đường xông vào thì máu đã chảy thấm đẫm cả cái tấm vải trắng toát này, viên thị nữ hai tay ôm Bạch Hạo Quân trong lòng cũng đã tắt thở, hai tay nàng buông xoã khiến cho Bạch Hạo Quân rơi xuống sàn băng lạnh lẽo.
Cái lạnh cùng với mùi tanh nồng của máu khiến hắn tỉnh lại từ giấc ngủ mà khóc toáng lên, Bạch Phú việc nhân đức không nhường ai đã vội tiến tới cởi chiếc áo gấm bằng lụa Tằm Kim Giác của mình ra mà bọc lấy hắn.
Bỗng lúc này một luồng uy áp khổng lồ ập đến, ngay cả lão tộc trưởng Ngũ Đẳng đứng trước luồng uy áp này cũng không làm ra được cái phản ứng gì mà bị đè rụp xuống đất.
Bản thân Bạch Thiên Hào còn như vậy đừng nói gì đến đám gia lão còn lại, kẻ nào cũng.
giống như có một ngọn núi đè lên vai vậy.
Chỉ có tên nhóc Bạch Hạo Quân được cái lồng nguyên khí bảo hộ là không bị gì cả.
“Ha ha.
Xem như các ngươi may mắn, gặp đúng lúc lão phu đang du ngoạn qua đây thấy thiên kiếp Băng Linh Cường Mâu, nên mới ra tay giúp các ngươi tránh được một kiếp”.
Một giọng nói thần bí từ trên bầu trời vang lên.
Chư vị gia lão tộc trưởng Bạch gia lúc này có ngu cũng biết được rằng đây chính là cái người đã ra tay đánh tan thiên kiếp vừa rồi.
Đối phương chỉ dựa vào một đạo kiếm khí mà đánh nát cái thiên kiếp khiến bọn họ khó khăn mới đỡ được.
Chỉ dựa vào chuyện này cũng đủ để cho đối phương cao ngạo, còn đám người Bạch gia thì không dám làm ra cái hành động gì ngu ngốc, sợ mạo phạm đến đối phương.
Lúc này một bóng người từ trên biển mây bay xuống, nói là bay xuống nhưng nhanh gần như là thuấn di vậy.
Người này một thân ngạo khí lẫm liệt, y phục màu tím với hoa văn rồng Phượng tung bay trong gió khiến chúng trông rất sống động.
Khuôn mặt người này rất đẹp, có thể nói là một mỹ trung nam cũng không ngoa.
Vừa có nét đẹp của sự lăn lộn từng trải, vừa có cái nét đẹp thuần tuý, kết hợp với kiểu tóc búi cao gọn gàng, có vài lọn tóc bạc xoã xuống trước mặt khiến cho càng nhìn càng thấy người này tiêu sái vô cùng.
Bạch Thiên Hào khó khăn ngước cổ lên nhìn thấy đối phương, ánh mắt ông ta co rụt lại vì sọ tuy đã lường trước thực lực của người ra tay ắt không tầm thường nhưng thân phận người trước mặt vẫn khiến ông ta sợ hãi.
“Văn bối Bạch Thiên Hào, xin thay mặt toàn bộ Bạch gia cảm ơn tiển bối Ngạo Thiên đã ra tay cứu giúp”.
Lão tộc trưởng sau khi nhận ra thân phận đối phương liền vội vàng lên tiếng cảm ơn.
”Ô!
Ngươi biết lão phu?
Người nọ có chút bất ngờ hỏi.
“Vấn bối lúc còn chưa thành tộc trưởng có từng gia nhập Bách Đường Môn làm đệ tử ngoại môn, trong đại hội tuyển chọn tỉnh anh đệ tử có may mắn thấy được dung mạo của tiền bối” Lão tộc trưởng không chút giấu giếm nói ra.
“Ừm!
Cũng không cần nhiều lời nữa, lần này Kiếm Ngạo Thiên ta ra tay, chính là vì nhìn trúng tên tiểu tử kia”.
Người nọ tự nhận là Ngạo Thiên nói bằng giọng cuồng ngạo.
Nghe đến đây chư vị gia lão, nhất là Bạch Phú đều cau mày khó chịu trong lòng, người này tuy thực lực bất phàm nhưng trong chính đạo thì quy củ mới là đứng đầu.
Cái người tên Ngạo Thiên này muốn lấy tên thiên tử của Bạch gia một cách trắng trọợnnhư vậy, tướng ăn không khỏi quá khó coi rồi.
Nhưng lão tộc trưởng thì nghe vậy lại tỏ ra vui như trúng quả mà cười nói:
“Tiểu chất được tiền bối nhìn trúng quả đúng là tam sinh hữu hạnh, có điều.
“Đủ tồi!
Lão phu cho các ngươi mười tám năm, tin rằng các ngươi tự biết thu xếp”.
Kiếm Ngạo Thiên vứt lại một câu rồi biết mất vô thanh vô tức, ngay cả cái rắm cũng không dò ra được.
Đám người Bạch gia vẫn không hay biết gì, chỉ đến lúc uy áp trên người biến mất bọn họ mó dám hành động.
Thấy đám gia lão xúm lại mà chất vấn hành động vừa rồi của mình, lão tộc trưởng tức điên mà quát:
“Các ngươi thì biết cái gì?
Vị đó là Kiếm Ngạo Thiên, tiên tu Lục Đẳng, đường chủ Kiếm Đường của Bách Đường Môn.
Nói cho các ngươi hiểu!
Đối phương cho chúng ta mười tám năm đã là tốt lắm rồi”.
Đứng trước thân phận không hề tầm thường của đối phương, tất cả gia lão trở mặt như lật bàn tay.
Giống như chuyện vừa rồi vốn không hề xảy ra vậy.
Sau khi chúc mừng Bạch Phú khiến cho lão ta mang bọn họ một cái ân tình xong, tất cả đều lê cái tấm thân tàn tạ của mình mà rời đi.
Bạch Phàm lúc này cũng đang cố gắng cùng với lão quản gia Tôn Chính thoát khỏi hốc cây, lối ra bị một tảng băng lớn chặn lại, nếu không nhanh ra ngoài thì c-hết vì ngạt thở là điều chờ đợi bọn hắn.
Nhưng tảng băng rất dày, với sức của cả hai loay hoay mãi vẫn không làm gì được.
Cuối cùng người phá được tảng băng cứu hai kẻ bọn hắn ra lại là Bạch Phú.
Lúcnày cuối cùng Bạch Phàm cũng.
thấy được dung mạo của vị gia lão này, vẫn là cái dáng người thẳng tắp như thương, nhưng khuôn mặt thì.
Có thể nói là mặt chuột tai nheo cũng chẳng phải nói quá.
“Tôn Chính!
Mau tìm người xây dựng lại nơi này, chuyện phí tổn nhớ phải báo cáo kỹ cho ta còn nữa cử hành một cái tang:
Lễ nhỏ cho Uông Tình”.
Nghe Bạch Phú nói vậy lão quản gia Tôn Chính không dám chậm trễ liền lui ra, lúc này chỉ còn lại Bạch Phàm cùng với vị cường giả tứ đẳng Bạch Phú trước mặt.
Bạch Phàm muốn rời đi nhưng Bạch Phú cứ đứng chặn ở trước cái hốc cây, nhất thời hắn cũng không biết nên làm gì cho phải.
Cuối cùng bản năng cầu sinh trong hắn vẫn chiến thắng nỗi sợ trong lòng, Bạch Phàm chuẩn bị đứng lên lách qua Bạch Phú thì nào ngờ đối phương lại ra tay trước.
Hắn chỉ cảm thấy bị một cú đánh mạnh vào gáy rồi ngất đi tức thì.
Bạch Phú kêu lão quản gia Tôn Chính vừa rời đi còn chưa xa quay lại, vừa nói ông ta vừa đưa cánh tay đang xách gáy áo tên thiếu niên ném qua cho Tôn Chính:
“Uông Tình đã c-hết!
Tiểu tử này lại là tên gia nô duy nhất còn sống sau chuyện vừa rồi, chắc ngươi cũng biết ý ta là gì.
Cứ đem nó ra cho mọi người phi nhố, tin rằng ngươi không làm ta thất vọng”.
Xong xuôi mọi chuyện Bạch Phú bước về khu phủ của mình, nơi này lầu các còn muốn cao rộng xa hoa hơn chỗ của Bạch Tình nhiều.
Bước vào trong chính sảnh là một mùi hương trần ập vào mũi khiến cho tâm hồn thư thái.
Chính giữa là một cái đỉnh với hoạ tiết rồng bay phượng múa rất tỉnh xảo, mùi trầm hương từ đây mà ra.
Xung quanh là hai hàng ghế cũng được làm hoàn toàn từ gỗ trầm hương, trông hoạ tiết thì cũng là cùng một kiểu với cái đỉnh kia.
Trên cao là một loạt các viên Dạ Minh Châu to nhỏ khác nhau, nhìn lên giống như một bầu trời đầy sao.
Xung quanh thì đầy ắp những món đồ bằng vàng, ngay cả giá nến hay giá đèn lồng cũng đều là vàng thật.
Phía lầu hai cũng xa hoa tú lệ không kém, trong một căn phòng có một cái giường mây lộng lẫy, trên đó đang nằm một vị Phụ nhân tuy dung mạo có phần lớn tuổi nhưng độ lồi lõm trê:
cơ thể thì khỏi phải bàn.
Nàng ta bận một thân y phục có phần hơi thiếu vải, dáng nằm nghiêng người, một tay chống vào thái dương, một tay thì khẽ bốc lấy quả ngọt cho vào miệng.
Xung quanh là rất nhiều thị nữ đang đứng, người thì bê trái thom quả ngọt, người thì khẽ phe phẩy cái quạt phiến cán đài trong tay, .
Lúc này Bạch Phú đang từ bên ngoài tiến vào, một tay ông ta bồng đứa nhỏ Bạch Hạo Quân trước ngực, tay còn lại thì vắt chéo sau lưng.
Hai tên gia nô gác cửa thấy Bạch Phú liền vội vàng mở cửa ra.
Khung cảnh xoa hoa tú lệ hiện ra trước mắt nhưng Bạch Phú không máy may bận tâm, ông ta nhẹ nhàng đặt đứa nhỏ trong tay xuống rồi kêu thị nữ cho đại phu đến xem xét cho hắn.
Xong việc này Bạch Phú thoáng dừng lại trước cầu thang dẫn lên lầu hai, ông ta nhắm mắt hít thở sâu cố gắng bình tĩnh lại tâm cảnh của mình.
Bước chân ông ta vang lên theo nhịp điệu âm trầm, dường như muốn qua cái nhịp bước này mà bình tĩnh lại.
Nhưng càng ngày bước chân của Bạch Phú càng nhanh, cũng không còn giữ được cái tiết tấu trước đó nữa, giống như tiếng lòng ông ta muốn thông qua cái bước chân này mà thể hiện ra vậy.
Vị phụ nhân nọ trên lầu thấy Bạch Phú hùng hổ bước lên thì chỉ khẽ nhướng mày rồi cười nói đầy mị hoặc:
“Lão gia!
Ngài tự nhiên hùng hổ xông lên như vậy thật là khiến cho người ta s-ợ chết khiếp đi được”.
“Câm miệng, mụ đàn bà âm hiểm nhà ngươi làm ra cái chuyện gì ta còn không biết sao?
Ngươi hãm hại ả Uông Tình đó làm ta tốn tiền lo hậu sự thì cũng thôi đi nhưng đứa nhỏ mà ta hạ sinh lại là thiên tử ngươi có biết không?
Nếu như đứa nhỏ đó có mệnh hệ gì, ngươi cho dù có là đường muội của lão tộc trưởng Uông Tiêu Hỗ cũng đừng mong yên ổn ở Bạch gia này!
”.
Người phụ nhân nọ tất nhiên là đại phu nhân Uông Dao, nghe thấy Bạch Phú quát như vậy bà ta vội vàng ngồi dậy, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ bất ngờ xen lẫn vui mừng.
“Đứa nhỏ thiên tử kia mẫu thân đ:
ã c:
hết, nếu như Uông Dao ta được làm cữu mẫu của nó.
Chẳng phải là một bước lên mây hay sao”.
Tiếng lòng của bà ta nhanh chóng nổi lên nhưng cũng biến mất rất nhanh khi Bạch Phú cho bà ta biết chuyện Kiếm Ngạo Thiên đã cường ngạnh ép buộc Bạch gia phải từ bỏ tên thiên tử này.
Nói xong Bạch Phú cũng chẳng muốn ở lại nhìn mặt ả phụ nhân trước mắt nữa, ông ta lại hùng hổ mà đi xuống.
Nhưng chỉ cần là người hữu tâm liền nhận ra sự đe doa trong lời nói của Bạch Phú:
“Ta cho ngươi biết, đứa nhỏ kia hiện tại chính là thiên tử của Bạch gia, hơn nữa còn được Kiếm Ngạo Thiên để mắt đến, ngươi tốt nhất đừng có gây cái gì bất lợi cho nó!
Bước xuống dưới lầu, lúc này viên thị nữ nọ cũng đã kêu đại phu tới.
Sau khi xem xét kỹ càng, chắc chắn rằng đứa nhỏ Hạo Quân không có chuyện gì Bạch Phú mới dám thở phào.
Sau đó ông ta liền vội vã đi bế quan chữa thương, chuyện ngạnh kháng thiên kiếp vừa rồi quả thật gây cho ông ta rất nhiều thương tích.
Nói là chữa thương nhưng lạ thay nơi mà Bạch Phú tiến lên lại là lầu hai, lát sau ở trên đó cũng phát ra các âm thanh “á, ớ, .
chọt cao chọt thấp, giống như có người đang chịu điều gì đó mãnh liệt lắm vậy, nghe ra thì là giọng của một phụ nữ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập