Chương 8: Bạch, Uông, Hoành – Tam đại gia tộc (2)

Chương 8:

Bạch, Uông, Hoành – Tam đại gia tộc (2)

Chương 8:

Bạch, Uông, Hoành – Tam đại gia tộc (2)

“Đám sâu kiến Bạch gia này không ngờ lại lớn mật như vậy, dám tung tin đồn nói rằng ta nhận tiểu tử thiên kiêu kia làm đệ tử ký danh, xem ra lão phu đúng là đã quá dễ dãi với bọn chúng khi đó TỒi”.

Ngạo Thiên nộ khí xung thiên nói.

Cả căn điện bỗng chốc bao trùm bởi không khí nặng nể, khí tức Lục Đẳng toát ra như thuỷ triều, Lăng Hầu ở một bên cũng không dám làm ra hành động gì.

Được một lát sau, vị đường chủ Ngạo Thiên mới rằn xuống con thịnh nộ trong lòng, khuôn mặt cũng hoà hoãn hơn một chút.

“Nhưng cũng không sao.

Như vậy cũng tốt, giúp ta không phải tốn công đấu đá với mấy lão gia hoả kia.

Sâu kiến thì sao?

Chỉ cần không làm ảnh hưởng đến lợi ích của lão phu thì mặc các ngươi”.

Lăng Hầu thầm thở phào, nhưng bỗng nhiên có đệ tử truyền tin chạy từ bên ngoài vào dâng lên một tấm bái thiếp, hắn nói:

“Bẩm đường chủ, có người của Bạch gia đến đưa tấm bái thiếp này, nói là muốn mời ngài đến dự đại lễ chúc phúc cho thiên tử mới sinh của bọn họ”.

Tâm trạng của Ngạo Thiên lão quái lúc nấy giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào nhưng cố kìm lại, bây giờ nghe đến chuyện này thì không còn giữ nổi nữa mà phun trào mãnh liệt, ông ta vừa cười gằn vừa nói:

“Ha ha ha, giỏi cho một đám sâu kiến, không những mượn uy danh của lão phu bây giờ lại còn dám mượn luôn lão phu để thị uy trước hai nhà còn lại ư?

Lớn mật!

Nhưng.

Ta thân là chính đạo cự phách cũng không thể c-ướp không tiểu tử kia được, cứ coi như cho chúng cái ân tình này đi, đợi ngày sau sẽ đòi cả vốn lẫn lời”.

Nói là vậy nhưng hai nắm tay Ngạo Thiên lão quái siết chặt lại thành quyền, đến mức gân xanh nổi hết lên.

Việc một người có thân phận như ông ta bị một gia tộc mà ngày thường chỉ cần một chút công phu là dẹp được, bây giờ lại dám lấy uy danh của mình ra mà làm lợi cho bọn họ.

Nghĩ đến thôi cũng đủ thấy sự khó chịu của Ngạo Thiên lúc này.

Quay trở lại Bạch gia, lúc này trong nghị sự đường, lão tộc trưởng Bạch Thiên Hào và chư vị gia lão trọng thần đang tụ lại bàn chuyện.

Một vị gia lão lên tiếng, nhìn qua thì chính là Bạch Chung:

“Việc giao bái thriếp cho hai gia tộc lớn đã sắp xếp người đi làm rồi, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.

Duy chỉ có một chuyện làm bọn lão lo lắng”.

Vừa nói Bạch Chung vừa đứng dậy tiến về phía lão tộc trưởng ở chính giữa.

Bạch Thiên Hào lão tộc trưởng nghe vậy cũng biết được ý đối phương muốn nói điểu gì, ông ta nói:

“Đủ rồi!

Ta biết việc mạo hiểm đưa bái thiếp cho Kiếm Ngạo Thiên là không tốt, nhưng đối Phương thân là chính đạo cự phách muốn đoạt thiên tử của Bạch gia ta ư?

Nào có dễ dàng như vậy.

Các vị yên tâm, dám cá là Kiếm Ngạo Thiên cũng không dám manh động đâu, ngoài ông ta ra còn có mấy lão quái vật như Hoang Thiên Dã, Thiệt Hồ Trung, Hàn Ôn.

Nếu ra tay làm khó dễ chúng ta hiện tại chả khác gì cho mấy lão quái vật này cái cớ để ra tay tranh chấp tiểu Hạo Quân cả.

Phú quý thì phải cầu trong hiểm, không vào hang cọp làm sao bắt được cop con.

Đây là cơ hội trời cho, nếu không tận dụng làm sao mà Bạch gia có thể quật khởi đè bẹp hai nhà còn lại được”.

Lời lão tộc trưởng Bạch gia nói quả thật cũng có lí, khiến một bộ phận gia lão vốn phản đối chuyện giao bái thiếp cho Ngạo Thiên nhất thời không á khẩu được gì.

Tiếp theo cũng không có cái gì, chủ yếu là cuộc đấu khẩu giữa hai phe Bạch Chung và Bạch Phú, đây đều là thế lực gia lão cộm cán của Bạch gia.

Vốn trước đó còn có Bạch Phong nhưng sau vụ thiên kiếp hôm nọ khiến thực lực ông ta đại giảm, bây giờ cũng chẳng còn mấy quyềr hành trong tộc.

“Được tồi, mọi chuyện dừng lại ở đây thôi, chắc các vị cũng đang có việc cần phải làm gấp đúng chứ, vậy thì nghị sự gia tộc hôm nay kết thúc ở đây thôi.

Ta còn phải đi chuẩn bị cho đc lễ, tránh để không yếu thế trước hai lão già Uông, Hoành kia.

Lão tộc trưởng Bạch gia chủ động đứng đậy rời đi, chỉ vứt lại một câu nói cho chư vị gia lão ở đằng sau.

Bạch Thiên Hào nói đúng tiếng lòng của tất cả gia lão ở đây, bây giờ cách ngày tên thiên tử Bạch Hạo Quân kia ra mặt trước các thế lực lớn chỉ còn vài ngày.

Lúc đó chắc chắn kẻ hưởng nhiều lợi lộc nhất sẽ là lão keo kiệt Bạch Phú kia, bây giờ còn không lo bảo toàn lợi ích còn đợi đến khi nào, chẳng lẽ đợi “mất bò mới lo làm chuồng?

Lúc sau cả nghị sự đường náo nhiệt đã chả còn lại mấy người, những kẻ này bao gồm cả Bạch Phú.

Ông ta ngồi lại cũng đơn giản thôi, bởi hiện tại chỉ cần Bạch Phú ngồi không cũng sẽ có người chạy đến dâng bảo vật lên, không cần tìm đâu xa những kẻ trước mắt này chính là như vậy.

Còn những tên rời đi kia ư?

Đơn giản là quyền lực và tài chính không đủ nên cũng biết chả đổi lấy được cái ân tình gì từ Bạch Phú, nên rời đi tìm một thế lực khác vừa tầm với, nhằm bảo toàn lợi ích của mình là điều dĩ nhiên.

Tiển tài tự dâng đến cửa, có ai lại đi cự tuyệt chứ?

Bạch Phú thấy vậy liền ra vẻ “miễn cưỡng” nhận lấy, Ông ta luôn miệng cười cùng với đôi tay lưu loát đang nhận từng cái túi trũ vật đầy ắp.

Sau khi cảm thấy đã đủ hoả hầu, vị gia lão quyền thế này liền đứng lên chắp tay nói lớn:

“Chư vị, tấm lòng của các vị dành cho tiểu Hạo Quân thật sự làm Bạch Phú ta phải lau mắt mà nhìn, đợi sau buổi đại lễ kết thúc các vị cứ đến phủ của ta, đám lão già chúng ta phải luật đàm một phen.

Các vị yên tâm, quà này ta sẽ thay mặt nhi tử hảo hảo bảo quản thật tốt cho đến lúc nhi tử trưởng thành, không cần các vị phải nhọc lòng”.

Chư vị gia lão xung quanh nghe vậy thì ngoài mặt cũng chỉ biết cười trừ, trong lòng ai cũng tức giận:

“Vô sỉ, nhận tiền tài của ta xong mà lại còn mặt dày nói là đứng ra giúp chúng ta bảo quản, vậy chẳng phải ta mắc nợ ân tình lão ư?

Trong lòng thì là như vậy nhưng đứng trước thế cục hiện tại, có ai dám lên tiếng chứ.

Nhiều khi thứ thế cục vô hình này còn mạnh mẽ hơn bất cứ loại sức mạnh nào trên đời, nó vô hình vô chất nhưng khiến cho ngươi bị trói chặt vào trong cái gông xiềng “lợi ích” này.

Ngay cả đại năng tiên tu lục đẳng như Kiếm Ngạo Thiên đứng trước cái thế cục và gông xiểng lợi ích này cũng phải rằn xuống nộ hoả trong lòng mà nhìn Bạch gia quật khởi trên danh nghĩa của mình.

Lúc này ở Uông gia và Hoành gia, bái thiếp cũng đã đến tay hai lão tộc trưởng.

Mở bái thiết ra đọc, điều đầu tiên mà hai người nghĩ đến là sự kinh hoảng:

“Sao?

Kiếm Ngạo Thiên lão quái vật muốn nhận tiểu tử thiên kiêu kia làm đệ tử ký danh?

Trong thiếp lại còn nói rõ lão quái vật này cũng đến dự đại lễ Khốn kiếp!

Lão già Bạch Thiê:

Hào tại sao lại có vận khí cứt chó như vậy.

Tại sao lại không phải là Uông / Hoành gia ta”.

Cầm bái thriếp trong tay mà hai lão tộc trưởng như cầm than nóng, kẻ nào cũng chỉ muốn vứt quách đi cho rồi, nhưng tình thế trước mắt nếu ngươi không đến hoặc có hành vi phá rối đại lễ này chẳng khác gì đang đắc tội với lão quái vật Kiếm Ngạo Thiên kia.

“Hài, xem ra khoảng thời gian tới không hề đễ dàng rồi, người đâu mau chóng lấy tộc ấn ra, ta cần phải gửi thư cho Uông / Hoành gia”.

Lạ thay hai vị tộc trưởng bình thường vẫn luôn đấu đá nhau, chỉ hận không thể cắn một miếng thịt của đối phương, lại có chung một luồng suy nghĩ như vậy.

Tuy vậy lão tộc trưởng Uông gia cũng có được một tin tốt so với Hoành gia chỉ toàn tin dữ kia.

Bạch Tình “không may” mà chết, Uông Tiêu Hỗ vẫn luôn canh cánh cái thứ tàn dư còn sót lại này nhưng thân là chính đạo lão không thể làm liều được.

Bạch Phú giam lỏng nàng ta trong phủ cũng khiến cho lão cũng chẳng có cơ hội mà ám toán, bây giờ chút bỏ được nỗi lo trong lòng khiến bản thân vị tộc trưởng cảm thấy vui vẻ hơn phần nào.

Vậy mới biết cái thứ “thế cục” kia mạnh mẽ như thế nào, đứng trước nó ngươi đâu thể làm g khác được.

Dẫu vậy, có hoạ thì ắt sẽ có phúc, trước sự cường thịnh đã định sẵn trong tương lai của Bạch gia, hai đại gia tộc còn lại đã liên hợp lại, điều mà bình thường có đánh chết cũng không có ai tin.

Trước Bạch gia đang như hùm như hổ kia, ngươi đâu để một mình chống lại được, chỉ có hợp minh mới có thể bảo toàn được lợi ích cho bản thân và cho cả gia tộc.

Lúc này tại chính phủ của Bạch Phú, đại phu nhân Uông Dao và tam phu nhân Hoành Lan cũng vừa kết thúc việc hợp tác và phân chia lợi ích sau này.

Một loạt sự kiện mang tính then chốt ảnh hưởng đến lợi ích của từng thế lực tại vùng nhỏ của Hoang Kim quận này.

Có kẻ quật khởi, cũng có kẻ ngã xuống, càng có thêm nhiều kẻ không may dính vào vòng xoáy này mà bỏ mạng.

Thế giới này là vậy, đã nói đến lợi ích thì đừng mong có chuyện xuôi chèo mát mái gì cả.

Đor giản chính là đạo lý:

“Người không vì mình trời tru đất diệt”.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập