Chương 3:
Viết tiếp phần còn lại
Mash cố gắng chịu đau, tay cậu cầm vào cái cột nhà cố gắng rút miếng gỗ đang cắm sâu vào chân ra, máu bắn ra từ vết thương tóe ra xung quanh, bàn chân của cậu bây giờ toàn một màu đỏ thẫm của máu, trên đầu thì dung nham sắp đổ xuống đến nơi.
Mash cắn răng, cố sức rút cọc gỗ Ta:
"Đáng ghét.
"
Tảng dung nham từ núi lửa đổ ầm xuống chỗ người phụ nữ đang bế đứa trẻ nướng chín bà ta, đứa trẻ vô tội cũng không thoát khỏi số phận.
Tiếng gào thét của người phụ nữ khi từng thớ da bị thiêu cháy dần dần, mặt bị đốt đến mức biến dạng trông vô cùng đáng sợ, phần thân dưới đã bị dung nham bao phủ đốt cháy.
Người phụ nữ vươn tay về phía Mash, gào thét khủng khiếp:
"Cứu tôi, cứu tôi.
Mash chỉ biết bất lực ngồi nhìn không thể làm gì được, vì hiện tại chính cậu cũng đang gặp nguy hiểm.
Dung nham lan dần về phía Mash, cậu chỉ biết nhìn, gần đến mức một phần ống quần của Mash đã bị thiêu r‹ụi, bất lực vô cùng.
Nhưng rồi một chuyện kì lạ đã xảy ra, cuốn sách mà Mash đem về từ hang động đột nhiên mở ra, ánh sáng đỏ bao trùm một phần nhỏ khu vực, từ bên trong đó rất nhiều sợi dây xích lần lượt chui ra từ cuốn sách.
Mash giật mình vô cùng ngạc nhiên:
"Đó là những thứ đã đuổi mình trong giấc mơ hôm đó.
Những sợi xích như có linh tính nó đâm vào trhi thể của người phụ nữ và đứa trẻ trước mặt, rất nhiều xích lần lượt đâm liên tục vào đó.
Từ trong thân xác của họ, hai linh thể màu xanh được kéo ra như lúc Mash bị kéo vào trong cuốn sách vậy, hai linh thể đó bị xích trói chặt và kéo vào bên trong cuốn sách.
Mash biết điều gì đang chờ đợi bọn họ nên cậu cố ngăn cản cuốn sách.
Mash hoảng hốt:
"Này, mày làm gì vậy, đứa trẻ đó vô tội mà?
Không nghe lời của Mash, linh thể của hai bọn họ bị kéo vào trong cuốn sách.
Đột nhiên dưới chân cậu xuất hiện một vòng ma pháp lớn màu đỏ rực, Mash không hiểu chuyện gì đang.
diễn ra, sau đó những ánh sáng từ vòng ma pháp toả ra vô cùng dày đặc, những cột sáng bắn lên trời, cơ thể Mash dần dần tan biến theo cột sáng ấy, sau khi ma trận kết thúc Mash cũng biến mất khỏi nơi đó.
Ở một nơi cách đó không xa, vòng tròn ma pháp xuất hiện Mash cũng từ đó hiện ra nhưng không hiểu chuyện gì, v:
ết thương sâu ở chân Mash được một luồng năng lượng đỏ bao quanh từ từ hồi phục lại.
Mash nhìn vết thương:
"Thì ra đây là cách mà cuốn sách chữa thương cho mình khi trước sao?
Sau khi kết thúc thảm h-ọa, Mash và những người còn sống sót đứng trước ngôi làng bị tàn phá nặng nể, nhà cửa bị thiêu rụi chẳng còn để lại gì cả, từng mảng dung nham bắt đầu đặc lại.
Những tiếng khóc của những người còn sống tiếc thương cho những người thân của họ đã c:
hết trong thảm hoạ.
Mash nhìn nơi mình lớn lên bị tàn phá thành ra như vậy, trong lòng cậu nặng trĩu không biết phải nói gì, đứng lặng yên nhìn thời gian cứ trôi qua trước mắt.
Đợi dung nham cô đặc hoàn toàn, dân làng bắt đầu tiến vào để tìm kiếm thi thể những người đrãã chết.
Sau một buổi tìm kiểm, họ chẳng tìm được gì vì tất cả đều bị nhấn chìm trong dung nham, đoàn pháp sư đến từ đế quốc cũng không thoát khỏi kết cục bi thảm.
Thảm hoạ đến quá nhanh nhưng những bi kịch và hậu quả nó để lại sau đó thật quá khủng khuiếp.
Sau một lúc, trưởng làng cất tiếng thông báo.
Trưởng làng thở dài:
"Được rồi mọi người ngưng tìm kiếm đi, không cứu vớt được gì nữa đâu.
Giọng trưởng làng nặng xuống:
"Ngôi làng và mảnh đất này đã bị phá hủy hết rồi, không thể sống ở đây được nữa.
Giọng trưởng làng nghẹn lại:
"Đi thôi.
”
Nghe trưởng thôn thông báo mà lòng mọi người vô cùng nặng nề, đây không chỉ là nơi bọn họ sinh sống mà còn là quê hương của họ, không thể nói bỏ là bỏ đi được, làm gì có ai mà vứt bỏ đi quê hương của mình chứ?
Mash cũng vậy, trong lòng cậu không muốn nhưng khung cảnh trước mắt đã nói rỡ lên điều cần làm lúc này, nơi này đã bị phá hủy, không thể sống tiếp ở đây được.
Khung cảnh chuyển dần đến chiểu tà, sau khi người dân tưởng nhớ người thân và xây mộ cho họ tại nơi này xong, lần lượt các tốp người cũng mang hành lý rời đi, Mash và trưởng.
làng là hai người rời đi cuối cùng.
Mash đứng nhìn lại khung cảnh một lần nữa, ánh hoàng hôn chiếu xuống đôi vai của cậu phản phất hình ảnh ngôi làng khi xưa, bóng lưng cậu vô cùng cô độc, tự hỏi vì sao ông trời lại để những điều này xảy ra nơi duy nhất mà cậu thuộc về.
Trưởng làng tiến ra, đặt tay lên vai cậu.
Trưởng làng an ủi:
"Ai rồi cũng sẽ phải có một cuộc sống khác thôi, cháu còn trẻ, hành trình trước mắt còn dài nên hãy cứ bước tiếp và viết tiếp phần còn lại.
Trưởng làng cười vui vẻ:
"Biết đâu sau này cháu sẽ trở thành một người mà ai ai cũng kính trọng thì sao?
Trưởng làng cười vui vẻ rời đi.
Mash đáp lại nhưng giọng nhỏ đến mức chẳng ai nghe.
Trưởng làng cũng đã rời đi.
Mash siết chặt tay:
"Cháu sao?
Cậu rất day dứt trong lòng vì khi thảm hoạ này xảy ra, điều duy nhất cậu chỉ biết làm là chạy, không thể bảo vệ được chính nơi mình sinh sống.
"Một người ngay cả quê hương mình cũng không bảo vệ nổi thì sẽ được ai kính trọng chứ?
Hai hàng nước mắt cậu rơi trong ánh hoàng hôn, khi mọi người rời đi hết cậu mới dám bộc lộ cảm xúc thật của mình, tuy trong làng có rất nhiều người đối xử tệ với Mash nhưng nếu không có họ có lẽ cậu cũng chẳng thể đứng đây.
Cậu cúi người chào những người không thể trở lại trong thảm hoạ một lần cuối như lời từ biệt cũng như sự biết ơn trong những năm qua.
Sau đó Mash cũng quay lưng rời đi, để lại phần quá khứ này phía sau và tiến về phía trước viết tiếp phần còn lại của cuộc đời cậu.
Đi trong khu rừng, Mash vừa đi vừa cầm cuốn sách lên xem đầy hoài nghĩ.
Mash lật từng trang ra xem:
"Vẫn không có gì trong này?
Vậy những sợi xích từ đâu ra vậy chứ?
Mash đi với rất nhiều suy nghĩ trong đầu.
"Làm sao để kích hoạt những thứ đó?
Đột nhiên Mash nhớ lại cảnh tượng lúc đó, khi cậu b:
ị thương máu đã văng lên trên quyển sách và cây rìu của cậu, có thể đó là xúc tác để mở khoá.
Nghĩ xong, Mash liền đặt quyển sách xuống đất, cậu cắn vào ngón tay mình để nhỏ máu lên trên bìa sách, quả nhiên giọt máu vừa chạm xuống phần bìa màu đen đã bị quyển sách hấp thụ hoàn toàn.
Bên trong những trang giấy cũng bắt đầu xuất hiện những dòng chữ kì lạ nhưng cũng chỉ xuất hiện được 2 trang, những trang còn lại vẫn không có gì thay đổi.
Bỗng từ phía trước khu rừng xuất hiện những tiếng động lớn thu hút sự chú ý của Mash, có cả tiếng người cầu cứu.
Cậu vội cầm quyển sách từ dưới đất lên, chạy về phía trước xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra Khung cảnh trước mắt, một đoàn xe ngựa trông giống của các quý tộc đang bị tấn công bởi một đám c-ướp, các ky sĩ và đám crướp giao tranh hỗn loạn, tình hình hết sức nguy cấp, xác người nằm la liệt khắp nơi.
Ở giữa làn khói bụi của cuộc chiến, một người quản gia đang ôm lấy một cậu bé, nhìn tuổi chắc khoảng chừng 8 tuổi nhỏ hơn Mash, đang sợ hãi co rúm người lại trong lòng của người quản gia đang cố bảo vệ.
Mash không biết phải làm gì, cậu rất muốn cứu nhưng chuyện trước mắt không phải là một đứa trẻ 10 tuổi như cậu có thể xen vào được, nếu làm liều cậu cũng khó giữ mạng.
Một lúc sau, phe ky sĩ thất thế, tất cả đều bỏ mạng dưới tay đám c-ướp, một tên xông về phía cậu bé, vung kiếm lên định xử lí.
Cuốn sách trong tay Mash lại sáng lên, có lẽ máu của cậu lúc nấy vẫn khiến nó trong trạng thái kích hoạt, từ cuốn sách những sợi dây xích xuất hiện đâm vào những xác c:
hết kéo linh thể của họ vào trong cuốn sách, những trên cướp còn sống cũng không hiểu chuyện gì xảy r‹ chỉ thấy những linh hồn xanh lần lượt bị kéo đi, xong trên ngực của những trên cướp xuất hiện một vòng tròn ma pháp tổi tự động phát nổ, hơn 50 tên c-ướp c-hết không biết lí do vì sao, máu bắn tung toé nhuộm đỏ cả một vùng cảnh tượng giết chóc khủng kh-iếp ngay cả Mash, người luôn điểm đạm cũng sửng người.
Những trên cướp vừa chết cũng bị cuốn sách thu mất linh hồn, cậu nhìn vào cuốn sách như phát hiện một điều gì đó.
Mash đổ mồ hôi, lẩm bẩm với vẻ mặt tái nhọt vì thứ cậu cầm trên tay quá quỷ dị không khác gì quỷ dữ:
"Thứ này kích hoạt bằng cách nuốt linh hồn của người khác sao?
Mash chạy ra chỗ người quản gia và cậu bé ấy xem mọi người có sao không.
"Mọi người ổn cả chứ?
– Mash hỏi.
Vị quản gia liền cúi dập đầu cảm ơn Mash:
"Cảm ơn cậu rất nhiều, ma pháp sư.
Mash vội xua tay, lắc đầu:
"Cháu không phải ma pháp sư gì đâu ạ.
Vị quản gia ngạc nhiên:
"Nhưng trên tay cậu là GOE mà nhi?
"GOE?
"Đúng vậy, GOE là những sách phép mà các ma pháp sư sở hữu khi làm lễ thức tỉnh.
Thì ra Mash trước giờ vẫn nghĩ GOE là một thứ gì đó khác chứ không phải một cuốn sách.
Mash gãi đầu cười bất lực.
Vị quản gia nói tiếp:
"Dẫu sao cũng cảm ơn cậu rất nhiều vì đã cứu chúng tôi.
Vị quản gia kéo tay cậu nhóc đang còn sợ hãi đến trước mặt Mash để cậu bé cảm on cậu.
Cậu bé giọng ấp úng sợ hãi:
"Cảm.
cảm ơn anh!
Mash tươi cười xoa đầu cậu bé:
"Hai người định đi đâu thể?
"Chúng tôi đang trên đường trở về dinh thự thì bị bọn cướp trấn công.
– Quản gia trả lời.
Sau một hồi trò chuyện, Mash đi theo hộ tống hai người trở về dinh thự cho an toàn, đến dinh thự rộng lớn.
Mash trầm trồ:
"Rộng.
rộng quá.
Quản gia mời cậu vào nhà để nói lời cảm ơn nhưng Mash vội từ chối, nhưng vị quản gia cứ nài nỉ nên cuối cùng Mash đành đi vào trong.
Bên trong dinh thự vô cùng rộng lớn, người hầu tấp nập đi lại khung cảnh nhộn nhịp vô cùng, còn có cả một sân vườn rộng lớn.
Mash chỉ biết trầm trồ vì những thứ này thật quá ngoài sức tưởng tượng của cậu.
Mash ngồi trong phòng tiếp khách một hồi lâu một vị gia chủ uy nghiêm mở cửa bước vào.
Nhìn vào thần thái của người trước mặt, Mash biết đây chắc chắn không phải người bình thường.
Vị gia chủ cao lớn, trên vai khoác lên một chiếc áo lông thú màu đen, trên vai còn đính các trang sức quý giá càng làm tôn lên vẻ quyền uy của ông ta.
Vị gia chủ ngồi xuống đối diện Mash, cậu lúc này có chút dè chừng, bầu không khí xung quanh im lặng đến đáng sợ, vị gia chủ cất tiếng nói.
"Thật lòng cảm ơn cậu rất nhiều vì đã cứu con trai của ta, ta không có gì cảm kích hơn.
Mash xua tay:
"Đó là chuyện nhỏ thôi ạ.
Vị gia chủ nhìn vào cuốn sách ma pháp trên tay Mash, ông ấy hỏi:
"Cậu là ma pháp sư sao?
Mash lắc đầu:
"Không, cháu chỉ là một người bình thường thôi.
"Ta đã nghe quản gia nói lại, nếu cậu là người bình thường sẽ không thể nào điều khiển GOF được đâu.
Mash cũng không biết trả lời sao cho đúng.
Gia chủ nói tiếp:
"Tiếp theo cậu có dự định gì không?
Mash ấp úng:
"Không có ạ.
– Mash đáp.
"Vậy thời gian sắp đến cậu cứ ở lại đây đi, hãy cho ta thời gian để trả ơn cậu.
"Thế thì không ổn lắm đâu ạ.
Gia chủ cũng biết Mash đang nghĩ gì, cậu ấy không muốn sống dựa dẫm vào người khác, sat một hồi suy nghĩ, Gia chủ lên tiếng:
"Nếu vậy cậu có thể ở lại với tư cách là một ma pháp sư của gia tộc Voltaren.
Lời để nghị này ổn chứ?
Sau một hồi suy nghĩ thì cuối cùng Mash cũng chấp nhận lời đề nghị của Gia chủ và từ đây một chương mới về hành trình của Mash sẽ được mở ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập