Chương 4: Nút thắt được gỡ bỏ

Chương 4:

Nút thắt được gỡ bỏ

Bước ra khỏi phòng khách, Mash nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ thì thấy cậu bé ấy đang chơi một mình bên ngoài khu vườn, trong đầu cậu nhớ đến những lời gia chủ khi nãy.

Gia chủ cúi gầm mặt:

"Ta có một đề nghị không biết cậu có thể không?

"

"Ngài cứ nói đi ạ.

"

Gia chủ thở dài, ôm trán:

"Là đứa con trai út của ta nó tên Raiden, từ khi mà mẹ nó mất thì nó dường như thu mình lại, rất ít trò chuyện với người khác kể cả ta.

Công việc của ta rất bật nên cũng không dành nhiều thời gian cho nó được, chỉ mong cậu có thể giúp đỡ nó.

"

Nhìn bóng dáng Raiden ngoài cửa sổ mà cậu dường như thấy bóng dáng của chính mình trong cậu bé ấy, một bóng dáng cô đơn lẻ loi.

Đương nhiên là Mash không muốn Raiden phải chịu những cảm giác như cậu rồi.

Mash tiến lại gần Raiden từ phía sau:

"Này, em chơi gì đấy?

"

Raiden không đáp lại cậu, nhưng Mash hiểu nhiêu đó vẫn chưa đủ để hai người có thể kết thân, vì chính Mash cũng chưa bao giờ kết thân với bất kì ai.

Mash lại gần một gốc cây gần đó, ngồi xuống nhìn Raiden trong suốt buổi nhưng cậu đã thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ vì Mash đã quá mệt mỏi với những chuyện đã xảy ra.

Không gian màu đỏ bao trùm Mash.

Mash giật mình:

"Chuyện gì xảy ra thế?

Nơi này là đâu?

"

Mash lạc trong không gian đỏ thẫm:

"Đây là không gian bên trong cuốn sách.

"

Nhưng xung quanh lúc này khung cảnh vô cùng quỷ dị, những tiếng gào thét và những sợi xích đã biến mất hoàn toàn, dường như chúng đang sợ một thứ gì đó.

Bỗng trên bầu trời những vết nứt xuất hiện, toàn bộ không gian rung chuyển tựa như có thứ gì đó kinh khủng đang cố gắng thoát ra vậy, từ vết nứt đó xuất hiện một cặp mắt đỏ rực nhìn về phía Mash.

Mash sợ hãi:

"Không cử động được, uy áp lớn quá.

"

Ánh mắt đó nhìn chằm chằm vào mắt của Mash khiến mồ hôi trên trán cậu đổ ra liên tục, từ ánh mắt Mash có thể chắc chắn thứ bên trong vết nứt đó vô cùng tà ác, chỉ với uy áp của đôi mắt đã đường như khiến linh hồn của Mash bị xé nát, mắt cậu hẳn lên những đường tơ máu.

Mash giật mình tỉnh lại, hét to:

"Aaaa.

"

Mash bật dậy từ giấc mơ, mặt cậu tái nhợt, trán lấm tấm mổ hôi, đôi mắt có thể cảm nhận được sự sợ hãi từ đấy.

Mash ôm lấy ngực:

"Thứ đó nó không griết mình sao?

"

"Nếu mình không tỉnh lại nhanh có thể tưởng tượng chỉ với ánh mắt đó nó có thể giết mình ngay lập tức.

"

Raiden thấy cậu kì lạ cũng quay lại nhìn, cậu chỉ có thể cười gượng để tránh ánh mắt của Raiden.

Khoảng thời gian sau đó, Mash tiếp tục cố gắng ở bên làm thân với Raiden nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh, những chuyện như kết thân này thật sự rất khó với một ngườ chỉ luôn sống một mình như Mash.

Buổi tối, Mash về phòng trong sự mệt mỏi.

Mash ôm lưng:

"Ối, ngày hôm nay mệt thật, cái lưng của mình.

"

Nguyên ngày hôm nay cậu đều theo sát Raiden, nhưng cậu bé vẫn không chịu nói chuyện với Mash, nhưng Mash không ghét cậu nhóc mà có lẽ Mash nhìn thấy chính mình bên trong.

Raiden nên cậu mới quyết tâm như vậy, vì chính Mash hiểu cảm giác cô đơn đáng sợ đến như nào.

Mash ngã người xuống chiếc giường êm ái đang dần đần chìm vào giấc ngủ, bỗng một tiếng động từ phòng Raiden vang lên, tiếng kính vỡ vụn.

Mash mở trừng mắt:

"Chuyện gì vậy.

"

Mash tức tốc chạy qua phòng Raiden, cậu mở rầm cửa.

Mash hét to lo lắng:

"Raiden có chuyện gì xảy ra vậy?

"

Một kẻ bịt mặt đen đang tóm chặt miệng của Raiden lại, hắn thấy cậu vội nhảy ra ngoài cửa sổ kéo Raiden theo, qua ánh mắt của Raiden, Mash có thể thấy cậu bé hiện tại đang vô cùng sợ hãi.

Mash hét lớn:

"Thả Raiden ra ngay.

"

Mash chạy vội lại cửa sổ liền thấy tên đó đang chạy về phía khu rừng, không nghĩ gì nhiều cậu tức tốc đuổi theo mà không cần suy nghĩ, đuổi theo tên thích khách đó mà trong đầu Mash rất nhiều nghi hoặc.

"Hắn là ai vậy chứ?

Sao lại nhắm đến Raiden?

"

Tốc độ của Mash thực sự rất nhanh, cậu nhanh chóng đuổi kịp tên thích khách đó nhưng lúc này cả hai đã tiến vào bên trong rừng thoát khỏi địa phận của gia tộc Voltaren, tên thích khách dừng lại, hắn dùng Raiden làm con tin, kể đao sát cổ cậu nhóc.

Mash sững lại không dám manh động sợ hắn làm hại đến Raiden, nhìn Raiden cậu có thể thấy ánh mắt của cậu bé vô cùng sợ hãi.

Mash trấn an Raiden.

"Bình tĩnh đi Raiden, anh không để hắn làm em bị thương đâu.

"

Từ phía sau bỗng những thanh phi tiêu phi về phía Mash, nó găm thẳng vào người cậu khiết máu tóe ra.

Mash quy xuống đau đón, Raiden mở to mắt như sắp khóc, cậu bé vô cùng lo lắng cho Mash.

Thì ra trên cây vẫn còn thêm hai tên thích khách nữa, thấy cậu b:

ị thương tên thích khách đang giữ Raiden cũng thả lỏng cảnh giác, nhân cơ hội đó cậu nhanh chóng dùng tốc độ của mình lao đến hất tung con dao hắn đang cầm, đấm vào mặt hắn thành công cứu Raiden ra khỏi tay hắn.

Mash đứng chắn trước người Raiden liên tục trấn an cậu bé.

"Raiden đứng sau lưng của anh.

"

Raiden nhìn những vrết thương đang chảy máu của Mash mà vô cùng lo lắng.

Mash nghĩ thầm:

"Bây giờ mình chỉ có thể đánh cược vào cuốn sách thôi.

"

Từ lần mơ thấy cặp mắt đáng sợ ấy, Mash không dám dùng lại cuốn sách nhưng đây thực sự là tình huống vô cùng cấp bách.

Mash nhanh tay lấy cuốn sách giấu trong áo ra, cậu nhanh chóng.

cắn ngón tay quét một đường máu lên cuốn sách, một vòng tròn ma pháp xuấthiện sau lưng Mash những sợi dây xích từ đó lao ra nó tấn công hai tên thích khách đang ở trên cây.

Hai tên thích khách ngỡ ngàng:

"Hắn là ma pháp sư sao?

"

Mash chưa xác định được là có bao nhiêu tên thích khách nên cậu cũng không dám manh động, tên thích khách mà cậu đấm khi nãy lao nhanh về phía Mash, hắn linh hoạt né hết những sợi xích tấn công về phía trước, tốc độ hắn nhanh đến mức khiến lá cây xung quanh đều bị gió thổi tung hết cả lên, hắn đâm dao thẳng về cổ của Mash định kết liễu cậu thật nhanh nhưng may mà một dây xích đã chặn lại kịp cứu Mash một mạng, do Raiden vẫn còn ở phía sau nên Mash cũng không dám rời khỏi vị trí để đánh nhau với hắn.

Hai tên thích khách trên cây đang cố chống lại ma pháp từ cuốn sách của Mash.

Hai tên thích khách tức giận:

"Đáng ghét, đám đây xích này là sao?

Chém không đứt được còn dường như có linh tính vậy.

"

Chỉ trong một phút lơ là mà một tên đã bị dây xích đâm vào cổ, c:

hết ngay tại chỗ.

Tên kia cũng bị xích đâm vào bụng.

Tên thích khách cuối cùng thấy mọi chuyện sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, lợi dụng khoảng h‹ của những sợi xích chém về cổ Mash lúc này lưỡi dao đã kể sát chỉ cách đúng một chút là chém đến, nhưng bỗng Mash nở nụ cười khiến hắn sững lại.

Một vòng ma pháp xuất hiện trên đầu hắn prhát nổ khiến tên thích khách c-hết ngay lập tức.

Mash lấy hơi:

"Phù phù, cuối cùng cũng giải quyết xong, nguy hiểm quá.

"

Raiden bỗng chạy đến, cậu bé hỏi han.

Raidenlo lắng:

"Mash Mash, anh anh không sao chứ.

"

Mash dần mất ý thức do mất nhiều máu quá, trước khi cậu gục hoàn toàn hình ảnh cậu thấy chỉ là những tiếng gào của Raiden nhưng cậu không nghe rõ âm thanh nữa.

Trong con hôn mê, cậu lại bắt gặp đôi mắt đó nữa.

Nhưng lần này linh hồn của Mash đã bị những sợi xích trói chặt, cậu không thể cử động dù chỉ một chút, bắt buộc phải đối diện một một với thứ đáng sợ trên bầu trời ấy.

Mash cố gắng thoát ra nhưng không cách nào thoát ra được, uy áp đè lên cậu càng ngày càng lớn.

Mash chỉ có thể giãy giụa trong bất lực, hai sợi xích cũng kéo mắt cậu lên không thể nào nhắm lại được, ánh mắt đó phát sáng, một tia sáng chiếu thẳng về mắt Mash khiến cậu đau đớn, hai mắt của Mash liên tục chảy máu, máu chảy nhiều đến mức ướt cả áo của cậu.

Mash đau đớn gào thét:

"Đau quá, mắt mình đau quá, c-hết mấttttttt!

"

Mash càng vùng lên, xích trói càng chặt, lúc lâu sau đó Mash dần không còn la hét nữa, có lẽ cơn đau đã làm cho ý thức của cậu quá tải.

Mash bật ngồi dậy ôm mắt:

"Mắt mình.

"

Mash tỉnh lại cậu thấy một vài người hầu đang ở kế bên chăm sóc cậu, đang ngồi đằng kia là Raiden, cậu nhóc ấy đang ngủ, người hầu mừng quá vội chạy đi báo tin.

Raiden tỉnh dậy thấy Mash đã tỉnh cậu ấy vui vẻ chạy lại ôm chầm lấy Mash, Mash xoa đầu Raiden.

Gia chủ từ bên ngoài bước vào, Raiden vội phóng xuống ra vẻ lạnh lùng.

"Mash, cậu ổn rồi chứ?

"

– Gia chủ hỏi.

"Vâng, gia chủ, tôi ổn rồi ạ.

"

"Cậu lại cứu con trai ta lần nữa, ta thật sự rất biết ơn cậu, gia tộc Voltaren thực sự không có g để đền đáp cho cậu.

Cậu có bất kì yêu cầu gì có thể nói với ta.

"

"Vâng!

"

Sau đó mọi người rời đi cho Mash nghỉ ngơi, cậu sờ vào mắt mình nhớ lại những chuyện xảy ra mà trán cậu lại vô thức đổ mồ hôi vì chuyện đó không khác gì cậu đang bị t-ra tấn trong địa ngục, sau khi bình phục thì Mash đến tìm gia chủ để báo cáo lại tình hình.

Trong phòng khách.

"Cậu nói là chúng sử dụng cả ám khí sao?

"

– Gia chủ hỏi.

"Đúng vậy ạ.

"

"Ta đã cho người đi điểu tra rồi, sóm muộn gì cũng sẽ tìm ra kẻ chủ mưu.

đằng sau thôi.

"

Đột nhiên giọng gia chủ tức giận:

"Dám nhắm vào con trai của ta, ta sẽ khiến kẻ đằng sau sống không bằng crhết.

"

Giọng Gia chủ dịu lại:

"Thực sự cảm on cậu nhiều, Mash.

"

Sau khi rời khỏi phòng khách, cậu gặp lại Raiden, cậu nhóc không còn lạnh lùng với Mash nữa.

Raiden lo lắng hỏi:

"Những vrết thương anh hết đau rồi chứ ạ?

"

"Ừm, anh không sao rồi.

"

– Mash đáp, tay xoa đầu Raiden.

Kể từ lần đó, khoảng cách của Raiden và Mash đã sát lại gần nhau hơn.

Đêm đó Mash đi ra lấy nước uống cậu nhìn qua cửa sổ thì thấy Raiden đang ngồi một mình ngoài sân vườn.

Raiden đang thẫn thờ nhìn lên bầu trời không biết cậu bé đang suy tư chuyện gì.

Mash tiến ra ngồi gần Raiden cậu hỏi.

"Em không đi ngủ sao Raiden?

"

"Dạ không!

"

Nhìn vẻ mặt có tâm sự của Raiden, Mash nhẹ nhàng hỏi:

"Em có tâm sự sao?

"

Raiden quay qua nhìn Mash, cậu bé co chân lên gục mắt xuống đầu gối, giọng lí nhí:

"Anh Mash, tại sao anh lại muốn chơi với em vậy?

"

Mash khá bất ngờ trước câu hỏi của Raiden rồi cậu cũng nhanh chóng trả lời.

Mash thở dài:

"Thật ra một phần ban đầu là do cha em bảo anh làm vậy, nhưng phần quan trọng hơn, anh thấy hình ảnh của chính anh trong em Raiden.

Bóng dáng cô đơn của chúng ta sẽ chẳng ai có thể nhìn thấu được nếu họ không từng trải qua như chúng ta, nhưng anh biết được cảm giác cô đơn đáng sợ đến mức nào nên anh không muốn em phải trải qua những cảm giác giống anh vì anh tin em xứng đáng nhận được những điểu tốt hơn.

"

Mash mái trải lòng mà không để ý hai hàng nước mắt của Raiden đã rơi, có lẽ những lời nói của Mash đã chạm đến chỗ sâu nhất bên trong nội tâm của Raiden.

Cậu quay qua nhìn hoảng hốt.

"Raiden em ổn chứ?

"

Raiden gật đầu:

"Từ lúc mẹ em mất đến giờ chưa từng ai quan tâm và nói những lời như vậy với em cả, các anh trong nhà đều không ai quan tâm đến em, bọn họ chỉ luyện tập và sau đó gia nhập học viện mãi không về, có lẽ trong mắthọ không muốn có một người như em tồn tại.

"

Mash xoa đầu Raiden nói:

"Chắc họ có nỗi khổ riêng thôi, anh tin chắc bọn họ đều yêu thương em hết mà.

"

Trên môi Raiden nở một nụ cười hạnh phúc, có lẽ những nút thắt bấy lâu nay trong lòng Raiden đã được Mash gỡ bỏ, ánh trăng bên ngoài chiếu rọi vào như thể hiện sự gắn kết giữa Mash và Raiden giờ đây đã trở nên bền chặt chắc hon.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập