Chương 5: Quyết tâm của Raiden

Chương 5:

Quyết tâm của Raiden.

Bầu trời ảm đạm, con mưa dày đặc trút xuống, lãnh địa của gia tộc Voltaren bắt đầu bước Vào mùa mưa, quanh tháng không thấy được ánh mắt trời.

Từng tốp mây đen cứ ùn ùn kéo đến bên trên vùng trời lãnh địa.

Tại phòng làm việc gia chủ.

Một người thư kí đang đưa một tập hồ sơ cho gia chủ để xử lí.

Gia chủ ôm đầu mệt mỏi:

"Lại tiến vào mùa mưa, nước l-ũ lại dâng cao à, Black?

"

– Gia chủ hỏi.

"Vâng, đúng TỔi ạ.

"

– Black đáp lại.

Gia chủ thở dài:

"Vấn đề này đúng là mệt mỏi thật, không biết khi nào mới có thể triệt để giả;

quyết được.

Nếu tình trạng này kéo dài lâu, đất ẩm ướt bùn dâng cao, người dân không sản xuất được thì gay to.

Ngươi có ý kiến gì không, Black?

"

Black thở dài, lắc đầu.

"Sắp đến cuộc thi săn bắt nữa chứ, nếu lũ l-ụt cứ kéo dài ta e là không tổ chức được.

"

Những lời nói đó của gia chủ, Raiden đứng ngoài cửa cậu bé đã nghe thấy hết.

Raiden rời khỏi đó.

Sau đó thì Raiden tìm đến chỗ của Mash để hỏi thăm tình hình và xin thêm ý kiến.

Mash gio tay lên cằm suy nghĩ:

"Lũ lụt sao?

"

"Đúng thế ạ.

Có cách nào để nước l-ũ rút nhanh hơn không ạ?

"

Sau một hồi suy nghĩ thì dường như Mash đã nghĩ ra một điều gì đó, cậu đứng dậy và ròi đi

"Có lẽ anh có cách đấy, nhưng phải thực nghiệm lại xíu xem ổn không đã?

"

Raiden hớn hở vui vẻ:

"Thật sao ạ?

"

Cứ thế Raiden lon ton chạy theo sau lưng Mash.

Đứng bên ngoài cửa trên tay Mash cầm theo một cây xẻng.

Mash lo ngại:

"Em có chắc là muốn đi theo anh không thế, Raiden?

"

Raiden vẻ mặt quyết tâm:

"Chắc chắn ạ.

"

"Nhưng trời mưa lớn lắm đấy, em có thể bị cảm đấy, Raiden.

"

Raiden lắc đầu, quyết tâm.

Mash thở dài:

"Thôi được rồi nhưng để đảm bảo an toàn em phải theo sát anh đấy nhé.

"

Raiden gật đầu liên tục:

"Vâng"

Cứ thế Raiden theo Mash đến nơi bị ngập lụt, đến nơi khung cảnh không khác gì một cái hồ, đường đi nhà cửa dường như ngập toàn bộ, các ngôi nhà chỉ còn lại phần mái là chưa ngập, người dân đều sinh hoạt trên đó, các người hầu của gia tộc Voltaren cũng đang dùng những chiếc thuyền gỗ nhỏ để tiếp tế đồ ăn, nước uống và nhu yếu phẩm cho người dân.

Mash tiến đến một nơi khô ráo, cậu bắt đầu dùng xẻng để đào một đường rãnh nhỏ dẫn đến một vũng nước gần đó, nước theo đường rãnh mà chảy toàn bộ về phía nơi khô ráo khiến vũng nước từ từ cạn dần.

Mash phấn kích:

"Đó, thấy chưa Raiden, dường như cách này có hiệu quả.

"

Raiden cũng phấn khích không khác gì Mash nhưng cậu đặt ra một câu hỏi.

Raiden thắc mắc:

"Nhưng nếu chỉ đào những đường rãnh này dẫn nước dường như không ổn lắm nhỉ anh Mash?

"

Mash cắm xẻng xuống đất:

"Đúng vậy, cái này anh chỉ đào để mô phỏng cho em coi thôi, thực tế nếu cứ để như vầy thì phần đất bên dưới sẽ liên tục bị nước làm nhão, hiệu quả rất kém.

"

"Thế thì phải làm sao ạ?

"

Mash nhìn xuống cái rãnh vừa đào:

"Đương nhiên là như này rồi.

"

Sau đó Mash đào sâu thêm bên dưới, cậu sử dụng những viên đá hình vuông gần đó xếp chúng lại thành một hình vuông rỗng TuỘt rồi chèn vào bên trong cái rãnh.

Mash thở phào:

"Phù, xong rồi.

"

Raiden vẻ mặt ngưỡng mộ Mash:

"Uầy, tuyệt quá anh Mash.

"

"Đúng vậy, để khắc Phục vấn đề này chúng ta phải dùng đá làm thành các đường ống rồi chèn xuống dưới, do đặc tính của đá nên sẽ không bị nhão đi như bùn đất mà giá trị sử dụng lại lâu dài, nhưng các đường ống không thể làm hình vuông như này được vì rất tốn diện tích và chi phí nên làm hình trụ là ổn nhất.

"

Raiden thắc mắc:

"Nhưng còn nước chúng ta sẽ dẫn đi đâu nhi?

"

Mash chống cằm lên xẻng suy nghĩ:

"Đây cũng là một vấn đề lớn đấy Raiden.

"

Chợt Mash nhìn thấy những cánh ruộng phía trước cậu hỏi Raiden.

"Raiden có phải nơi này vào mùa khô thì h-ạn h:

án, vào mùa mưa thì lũ lụt đúng không?

"

"Đúng a.

"

– Raiden đáp.

Mash cười:

"Vậy thì anh có cách rồi.

"

Không lâu sau bọn họ trở về dinh thự để báo cáo chuyện này cho gia chủ, Mash gõ cửa phòng gia chủ, Raiden núp sau lưng cậu có vẻ e dè, giọng gia chủ vang lên.

"Vào đi.

"

Mash mở cửa tiến vào, Raiden núp sau lưng cậu.

"Cậu tìm ta có chuyện gì không, Mash?

"

Mash nhìn Raiden cười:

"À, là chuyện về vấn đề 1-ũ lụt mà lãnh địa gia tộc Voltaren đang gặp phải.

Gia chủ bất ngờ ngồi chồm dậy:

"Cậu có hướng giải quyết cho vấn đề này sao?

"

Mash gật đầu xác nhận.

Sau một hồi đề cập đến kế hoạch để dẫn nước cho gia chủ nghe.

Gia chủ gật đầu tán thưởng:

"Ta chưa bao giờ nghĩ đến những cách như này.

"

"Cậu giỏi thật đấy, Mash.

"

Mash lắc đầu:

"Không đâu ạ, một phần cũng vì R.

ây da.

"

Gia chủ thắc mắc nhìn Mash:

"Cậu sao vậy?

"

Đột nhiên Raiden nhéo Mash khiến lời nói khựng lại.

Mash ấp úng:

"Không có gì đâu thưa gia chủ.

"

"Được tồi, vậy ta sẽ cho người thực hiện những thứ mà cậu đã đề cập.

"

Mash và Raiden tiến ra khỏi phòng gia chủ, Mash thắc mắc hỏi Raiden.

"Sao em nhéo anh vậy?

"

Raiden ấp úng:

"Chỉ là em không muốn cha biết em có dính dáng đến việc này thôi.

"

Mash trầm ngầm nhìn Raiden sau đó xoa đầu cậu:

"Thằng nhóc này.

"

Cứ thế sau đó kế hoạch của Mash được triển khai trên toàn lãnh thổ nhà Voltaren, một hệ thống dẫn nước hoàn chỉnh ra đòi.

Một tháng sau đó, nhìn thành quả của mình làm ra toàn bộ nrước lũ đã được xử lí.

Raiden hỏi Mash.

"Tuyệt thật đấy anh Mash, sao anh nghĩ ra được ý tưởng này vậy?

"

Mash xoa cằm:

"Ừm, thật ra là anh lấy ý tưởng từ mấy cái máng uống nước của bọn gia súc trong chuồng ở quê anh, thấy nó có khả năng dẫn nước nên anh thử làm theo thôi.

"

Raiden ánh mắt ngưỡng mộ:

"Tuyệt vời quá anh Mash.

"

"Nhưng mà lượng nrước lũ còn lại đã đi đâu vậy anh Mash?

"

– Raiden hỏi.

"Em còn nhớ anh hỏi em về 2 mùa chủ yếu của lãnh địa Voltaren chứ?

"

"Dạ vẫn nhớ.

"

"Đúng vậy, để giải quyết vấn đề cho cả mùa h-ạn hán anh đã làm thêm một hệ thống lấy ý tưởng từ các đường vân trên lá cây, những mạch ngầm này sẽ đóng vai trò dẫn nước đi khắp lãnh địa Voltaren, và những đường ống này hấp thụ luôn cả nước sinh hoạt hằng ngày của người dân.

Đương nhiên là phải dùng ma pháp để lọc thành nước có thể tưới cây được.

Nhờ vào việc đó mùa I-ũ có thể hạn chế lụt và mùa khô có thể hạn chế được hạn hán.

Đương nhiên nếu người dân muốn sử dụng hệ thống này phải trả một phần tiền cho lãnh địa Voltaren vì chi phí vận hành ma pháp lọc là chủ yếu.

Cách này sẽ khiến nông dân không cần tưới nước nữa sẽ thoải mái hơn rất nhiều, nếu thiếu nước để tưới tiêu hệ thống này có thể bơm trực tiếp nước từ các con sông bao quanh lãnh địa Voltaren, tận dụng triệt để phần tài nguyên mà nơi này có.

"

"Tuyệt thật đấy anh Mash.

"

"Vậy là cuộc thi săn bắt vẫn có thể tiếp tục diễn ra rồi.

"

Mash nhìn Raiden thắc mắc:

"Cuộc thi săn bắt sao?

"

Raiden hớn hở:

"Đúng vậy, năm nào ở nơi này cũng sẽ tổ chức cuộc thi săn bắt, toàn bộ ngườ dân trên lãnh thổ này đều được tham gia đó.

"

"Ồ, Ta là vậy sao!

"

Mash cười trêu chọc Raiden:

"Thì ra em tìm anh để giải quyết vấn đề này là cho mục đích nài hả?

"

Raiden đỏ mặt:

"Không, đúng, đây chỉ là một phần lí do thôi.

"

Mash cười:

"Được rồi, không cần giải thích đâu, anh hiểu mà.

"

"Do em thấy cha suy nghĩ rất nhiều mà không tìm được giải pháp, thậm chí còn thức rất khuya, với lại em không muốn thấy cảnh người dân ở đây phải sống trong cảnh này nên mớ;

nhờ anh giúp.

"

Mash ngưng cười nhìn Raiden với vẻ mặt trầm ngâm, sau đó ngước nhìn lên trời đặt tay lên vai Raiden:

"Raiden, anh tin chắc sau này em nhất định sẽ trở thành một gia chủ tài ba đấy.

"

Raiden đỏ mặt đấm vào chân Mash:

"Anh nói gì đấy hả, em không muốn làm gia chủ đâu, mệt c-hết mất.

"

Cứ thế Mash và Raiden đứng nhìn những thành quả mà họ đã tạo ra được, đồng thời cũng nhìn thấy sự hạnh phúc của người dân.

Gần đến ngày cuộc thi săn bắt diễn ra, Raiden và Mash đang ở sân luyện tập của gia tộc Voltaren.

"Em muốn luyện tập trước cuộc thi sao, Raiden?

"

Raiden hớn hở tay cầm cung:

"Đúng vậy, em muốn giành được giải nhất lần này.

"

Mash xoa cằm:

"Ừm, nhưng anh cũng không biết dùng cung cho lắm nhưng đã từng thấy the săn ở quê anh sử dụng vài lần rồi, có lẽ có thể thử xem.

"

Thế rồi Mash mượn cây cung từ tay Raiden, cậu nhớ lại tư thế của người thọ săn khi trước mà làm theo, trong tư thế bắn cung Mash tập trung tuyệt đối, sau khi cậu buông dây cung ra mũi tên nhanh chóng lao nhanh về phía trước đâm vào ngay giữa hồng tâm.

Raiden ngạc nhiên há to miệng:

"Dính.

dính hồng tâm luôn kìa.

"

Raiden quay qua vẻ mặt hoài nghi:

"Anh có chắc là đây là lần đầu mình bắn cung không vậy, Mash?

"

Mash cũng khá bất ngờ trước kết quả trước mắt:

"Ừm, đúng thật đây là lần đầu anh dùng cung.

"

Sau đó Mash thử lại thêm vài lần nữa thì chỉ có 2 lần là không vào hồng tâm còn lại đểu dính hồng tâm hết.

Raiden ngỡ ngàng, phấn khích nhảy dựng lên:

"Mash ơi, chỉ em đi với, khả năng này của an mà chỉ em thì có thể dành được hạng nhất đấy, Mash.

"

Sau đó Mash cùng Raiden luyện tập bắn cung từ sáng đến tối, Mash chỉnh từng tư thế cho Raiden đúng với tư thế của người thợ săn trong trí tưởng tượng của cậu.

Raiden học rất nghiêm túc dường như cậu ấy cũng rất có tài năng trong lĩnh vực này.

Một lúc sau.

Raiden quỳ người chống tay xuống đất:

"Phù phù, mệt quá em sắp gục rồi anh Mash.

"

Mash quan tâm:

"Hay là hôm nay chúng ta tới đây thôi?

Anh thấy em cũng mệt rồi đấy Raiden, hay chúng ta nghỉ ngơi đi, mai luyện tập tiếp cũng chưa muộn mà.

"

Raiden đang ngã gục vì mệt mỏi nhưng cậu lập tức đứng dậy hừng hực ý chí:

"Không, em phải bắn dính hồng tâm thì mới được nghỉ.

"

Tiếp theo sau đó Mash và Raiden lại tiếp tục luyện tập đến khuya, suốt đêm phòng luyện tập vẫn sáng đèn, và rồi cuối cùng Raiden cũng bắn dính hồng tâm.

Raiden vui vẻ nhảy lên:

"Em làm được rồi anh Mash, cuối cùng cũng làm được rồi.

"

Vừa giây trước còn vui vẻ nhảy nhót, giây sau Raiden đã gục xuống ngủ ngay tại đó, Mash không muốn đánh thức cậu bé dậy nên đã lấy chăn đến đắp cho Raiden rồi ngồi xuống một nơi ở gần đó.

Bỗng có tiếng mở cửa.

"Gia chủ, ngài chưa ngủ à?

"

Gia chủ lắc đầu:

"Ta mới xong công việc thấy nơi này còn sáng đèn nên đến kiểm tra thử.

"

Nhìn Raiden nằm trên đất gia chủ trầm ngâm hỏi Mash:

"Nó đã luyện tập rất chăm chỉ nhỉ?

"

Mash cũng đáp lại đầy nghiêm túc:

"Đúng vậy, Raiden hiện tại đã có thể dùng cung bắn dính hồng tâm.

"

Gia chủ thở dài:

"Mọi chuyện của Raiden nhờ vào cậu, ta là cha mà chẳng giúp được gì cho nó.

"

Mash vội xua tay:

"Ngài đừng nói vậy mà, cha, mẹ nào mà không thương con cái của mình chứ?

"

Gia chủ bật cười:

"Hay cho câu nói cha, mẹ nào mà không yêu thương con cái của mình.

"

Sau đó là những lời tâm sự của gia chủ.

"Cậu biết sao, nó cố gắng như vậy không?

"

Mash lắc đầu.

"Khi mẹ của nó còn sống, nàng ấy rất thích cuộc thi săn bắt, có lần Raiden hứa với mẹ nó sẽ giành giải nhất về cho nàng ấy nhưng lời hứa đó có lẽ không thực hiện được, ít lâu sau thì nàng ấy bị phải một căn bệnh lạ và qua đrời.

Raiden vẫn luôn day dứt vì lần đó không thể giành được giải nhất về.

"

Nghe lời tâm sự của gia chủ mà Mash trầm ngâm rồi cậu bỗng nói.

"Raiden cũng rất quan tâm ngài đấy gia chủ, sự việc các đường thoát nước là do Raiden đã nhờ cháu giúp đỡ, em ấy thấy sự vất vả của ngài và không muốn thấy cảnh khó khăn của người dân.

"

Nghe xong lời Mash nói gia chủ mỉm cười, có lẽ nụ cười ấy chất chứa rất nhiều tâm sự cũng như tự hào về đứa con của mình.

"Được tỔi, ta đi trước đây, cậu cũng đi ngủ sớm đi.

"

Gia chủ rời đi để lại Mash và Raiden ở phòng luyện tập, đi dưới ánh trăng gia chủ nói lẩm bẩm.

"Ela à, có lẽ con chúng ta trưởng thành rồi, sẽ có một ngày nó kế vị ta sớm thôi, khi đó có lẽ ta sẽ được gặp nàng.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập