Chương 8:
Chạm trán vương giả
Thời gian nhanh chóng chuyển đến ngày Mash phải rời khỏi lãnh địa Voltaren để bắt đầu nhập học tại học viện ở vương đô.
Cậu thức dậy từ rất sớm, khi ánh bình minh còn chưa lên, tránh tai mắt của những kẻ theo dõi.
"Cậu có chắc không cần đội ky sĩ hộ tống chứ?
"
– Gia chủ hỏi.
"Vâng, hiện tại chúng ta đang bị tai mắt của bọn chúng để ý nên cháu không muốn quá bị để mắt.
– Mash đáp.
"Vậy được rồi, thế cậu lên đường bình an, có gì thì cứ dùng đá truyền tin để liên lạc với ta.
Sau khi trò chuyện cùng gia chủ, cuối cùng cậu cũng lên đường rời đi, bóng dáng Mash dần khuất sau những cánh rừng u tối.
Theo bản đồ của gia chủ đưa thì cậu phải băng qua hai khu rừng, một ngọn núi và vùng đồng bằng rồi mới đến được vương đô Regalis.
Mash băng qua từng nhánh cây trong khu rừng tối tĩnh mịch, cậu không mang theo nhiều đổ, chỉ mang theo một cái túi vải nhỏ và một bộ đồ bình thường.
Tựa như không gian xung quanh chỉ có tiếng chân Mash vang lên trong màn đêm.
"Lựa chọn đi vào thời điểm này có lẽ sẽ tránh được tai mắt của đám người theo dõi.
Mong là gia chủ có thể giải quyết được hết tai mắt của vương đô gửi đến cài vào lãnh địa Voltaren.
Mash vừa đi mà vừa suy nghĩ, không để ý trước mắt cậu giờ đây là một khung cảnh vô cùng kì lạ, ở sâu trong rừng vậy mà có một đoàn thương nhân đang dừng chân nghỉ ngơi tại một con suối lớn.
Mash cảnh giác.
"Thương nhân sao?
Mash lại nhìn vào bản đồ.
"Có nhầm không vậy?
Sao thương nhân lại trong khu vực này, khu rừng này còn chưa được khai hoang mà, nếu muốn đi ít nhất họ phải băng thêm 20 dặm nữa mới có thể đến được đường chính.
Mash khó hiểu, nhưng cuối cùng cậu cũng lại suối lấy nước, sau đó ngồi dựa vào một tảng đá gần đó để nghỉ ngơi.
Dựa lưng vào đá:
"Có lẽ mình sẽ nghỉ chân ở đây một lát vậy.
Mash nhìn sơ bộ qua đoàn thương nhân để phân tích tình hình, trong thời đại này không ai có thể phân biệt được bạn hay thù.
"Nhóm người này không có ma pháp sư sao?
Chỉ có một vài lính đánh thuê.
Chọt Mash chú ý đến một người kì lạ đang trùm một chiếc áo choàng đen toàn thân, không để lộ bất cứ thứ gì đang ngồi trên một tảng đá lớn và đang ăn.
"Người đó thật kỳ lạ.
Nhưng rồi, nhìn vào logo dán trên hàng hoá của họ, Mash biết họ cũng đang trên đường đến vương đô.
Sau một lúc thì đoàn thương nhân cũng rời đi, Mash đợi bọn họ đi hết rồi cậu mới đi, tránh để bị nghi ngờ là có ý đồ xấu.
Một lúc sau khi đoàn thương nhân đã đi được một lúc, lúc này Mash cũng đứng dậy, cậu phủi bụi dính vào quần áo rồi cũng mang hành lý xuất phát.
Từ lúc ở khu vực đó Mash đã có cảm giác không đúng lắm.
Cậu cứ cảm giác được có thứ gì đó đang ở trong bóng tối nhìn chằm chằm vào, nhưng Mash không biết rốt cuộc thứ đó nhắm vào điều gì.
Từ lúc đoàn thương nhân rời đi Mash cũng không còn cảm nhận được ánh mắt đó nữa.
Cứ thế Mash tiếp tục tiến về phía trước, nhưng bỗng cậu nghe có tiếng đánh nhau ở phía trước, Mash tiến đến xem thì đoàn thương nhân đang bị một đám ma thú trấn công.
"Ma thú sao?
Là loại ma thú sống theo bầy đàn.
Ở khu vực này không có bất kì quý tộc nào quản lí nên việc xuất hiện nhiều ma thú là điểu hết sức bình thường, nhưng kì lạ là trong đám ma thú này bọn chúng dường như nhắm vào kiện hàng mà đoàn thương nhân đang cố vận chuyển.
Có vẻ với binh lực yếu ớt, đoàn thương nhân đang dần thất thế trước bọn ma thú.
Mash quan sát kĩ để xác nhận xem chính xác là ma thú gì.
Đột nhiên cậu bất ngờ.
"Là Ma Lang sao?
Không phải theo đặc tính của Ma Lang hệ vong linh thì bọn chúng chỉ quan tâm đến tử thi thôi sao?
Nhưng một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu Mash.
Điều này khiến cậu càng tò mò xem rốt cuộc bọn họ đang vận chuyển thứ gì.
Cuối cùng, Mash cũng triệu hồi GOE của mình để hỗ trợ đoàn thương nhân.
Từ trên cao, vòng tròn ma pháp sau lưng Mash xuất hiện, từng sợi huyết xích lao với tốc độ xé gió về phía cuộc chiến khiến bầy Ma Lang và đoàn thương nhân cũng bất ngờ không biết đó là thứ gì.
Dây xích của Mash liên tục tấn c:
ông đám Ma Lang nhưng số lượng của bọn chúng vô cùng nhiều, giết mãi không hết.
Nghĩ thầm:
"Lần trước Oculus có nói nếu muốn sử dụng sức mạnh từ hắn thì chỉ có thể thu thập linh hồn, có lẽ đây là cơ hội để thử.
Mash lúc này cậu cũng không còn cảm xúc, những dây huyết xích cứ thế lần lượt tiễn lũ Ma Lang về trời, linh hồn của chúng cũng bị GOE của cậu nuốt chửng.
Sau khi xử lí xong đám Ma Lang, Mash cũng chú ý đến người mang áo choàng đen, trong trận chiến vừa nãy hắn rất bình tĩnh, dường như Ma Lang không phải mối đe doạ quá lớn.
Sau khi xong việc, Mash định rời đi trong âm thầm, cậu không muốn gây chú ý quá mức, nhưng dường như kẻ mang áo choàng đen kia đã phát giác được sự hiện diện của Mash mà ngay đến cậu cũng không biết.
Cứ thế Mash tiếp tục tiến về phía trước, bóng dáng cậu lại ẩn khuất vào trong khu rừng bí ẩn.
Một hồi lâu sau, bỗng sau lưng Mash xuất hiện một tiếng động như có thứ gì đó đang tiến nhanh về phía cậu, Mash quay lại cảnh giác tột độ.
Chảy mồ hôi:
"Chuyện gì thế, âm thanh càng ngày càng gần.
Từ trong bóng tối một chiếc bóng đen lao qua trước mặt Mash, cậu sửng sốt.
"Cái gì vừa lướt qua mình vậy.
Một tiếng vọng hú từ phía sau.
"Tiếng hú này là Ma Lang sao?
Đột nhiên từ trong bóng tối một cổ uy áp khổng lồ đè nén lên Mash, hệt như lúc cậu chịu áp bức trước sức mạnh của gia chủ vậy.
"Thứ sức mạnh này chắc chắn không phải Ma Lang tầm thường.
Bỗng nhiên cái bóng đen ấy quay lại, nắm tay Mash kéo cậu chạy đi trong cái ngơ ngác chả hiểu cái gì của Mash.
Tên đó kéo cậu vào một gốc cây, ra hiệu Mash im lặng.
Lúc này cậu nhìn người hắn, toàn thân là v-ết trhương be bét máu như vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt với thứ đó.
Mash biết rất rõ khứu giác của Ma Lang rất nhạy, máu như này chắc chắn nó sẽ phát hiện ra sớm thôi.
Mash triệu hồi GOE của mình.
Cậu ra lệnh cho nó, trước sự bất ngờ của tên áo đen.
"Chương 1, hồi 3:
Không gian của Spatian.
Một kết giới dựng lên bao bọc lấy Mash và kẻ áo đen.
Mash nghĩ thầm:
"Đây là ma pháp kết giới mới lần trước chưa có cơ hội thử mong nó có thể giúp tránh khỏi khứu giác của Ma Lang”.
Từ phía sau con thú đó cũng dần lộ diện.
Mash liên tục chảy mổ hôi, dù cậu đã mất một phần cảm xúc nhưng thứ trước mặt thực sự khiến cậu phải rùng mình sợ hãi.
"Ma Lang vương sao?
Là một trong các ma thú đã tiến đến cấp bậc vương giả.
Cấp bậc vương giả là một tồn tại đỉnh cao dùng để gọi các ma thú đã đạt đến trình độ có thể đối đầu với các ma pháp sư đỉnh cấp của nhân loại.
Ma Lang vương với thân hình to lớn cao khoảng năm mét, bốn chân của nó vô cùng to lớn cc bắp, vuốt dài và bén như kiếm, bộ lông đen huyền dày, chiếc đuôi vô cùng dài được chải chuốt gọn gàng, hai chiếc răng nanh sắc nhọn, toàn miệng nó đầy máu như vừa trải qua một cuộc tàn sát.
Trên mắt phải có một vết sẹo dài, nó có một chiếc bờm màu trắng sáng nhưng bị nhuộm đỏ bởi máu bởi cuộc tàn sát lúc nấy.
Như phát hiện ra sự hiện diện của kẻ nó đang truy đuổi ở đây, nó nhìn xung quanh và nhìn đúng vào gốc cây Mash đang núp, nó tiến lại gần.
Mash vô cùng sợ hãi, cậu càng thở gấp.
Bỗng nó dùng móng.
vuốt của mình chém bay cái cây đi nhưng không phát hiện ai đằng sau đó, nó tức giận gầm lên một tiếng rồi cũng bỏ đi.
Mash may mắn kéo kẻ trùm áo đen nằm thụp xuống, tay vô thức ôm chặt lấy người hắn như để tránh hắn làm bừa, nhịp tim Mash đập nhanh đến mức tên áo đen kia cũng nghe thấy.
Bỗng một giọng nói nữ cất lên.
"Tim ngươi đang đập nhanh lắm đấy.
Tới lúc này Mash dường như thấy có gì đó sai sai, cậu vội buông tên áo đen ra lùi về sau cảnh giác.
"Ngươi là nữ à?
Tên áo đen bị Mash đẩy mạnh ra, đau đón ôm vết thương.
"Ngươi làm ta đau đấy.
Mash biết mình bất kính nên liền xin lỗi nhưng vẻ mặt vẫn không có chút biểu cảm nào.
Cậu đứng dậy định rời đi nhưng nhìn lại tên áo đen thấy vẫn đang ngồi, không đứng dậy.
Cậu hỏi.
"Ngươi không đi à?
Đợi Ma Lang vương quay lại thì không còn cơ hội đâu.
Đáp lại Mash chỉ là những tiếng rên rỉ trong đau đón.
Bỗng nhiên Mash ngồi xuống đỡ hắn dậy, với sự bất ngờ của tên áo đen.
Hắn nhìn cậu chằm chằm.
"Đừng hiểu lầm, ta không thể thấy c-hết không cứu.
Sau đó hai người di chuyển đến một hang động cách đó một khoảng, cậu đỡ tên áo đen ngồi xuống bệ đá gần đó.
Thở phào:
"Cuối cùng cũng thoát.
– Mash nói.
Cậu bỗng ngồi xuống nắm lấy chân của tên đó kéo lên, hắn giật mình.
"Ngươi làm gì thế"
"Ngồi yên đi.
Cậu xem v-ết trhương cho tên áo choàng đen, viết trhương coi bộ cũng khá nặng.
Mash đứng dậy.
"Ngồi đây đợi ta chút.
Mash tiến ra ngoài trong sự bất ngờ của tên áo đen.
Một hồi sau cậu đi về với trong tay một vài cây cỏ kì lạ, Mash dầm chúng ra, sau đó lấy nước rửa qua vết thương.
Có vẻ tên áo đen đó chịu đau khá tốt, trong suốt quá trình Mash xử lí vết thương hắn không kêu la gì.
Bỗng cậu băng xong chân của hắn, một giọt máu nhỏ xuống tay cậu, Mash ngạc nhiên vội đứng lên dùng tay kéo mũ chùm của tên đó xuống trong sự bất ngờ của tên áo đen.
Phía sau lớp chùm đầu hiện lên một khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc đen mượt dưới đuôi tóc còn có phần tóc xanh nối liền với nhau, lông m¡ dài cùng với đôi mắt vàng tựa như ánh trăng huyền bí.
Cô gái ngại ngùng đỏ mặt.
Lắp bắp:
"Cậu.
cậu.
Mash không quan tâm, vén tóc lên để lộ ra một vrết t-hương liên tục chảy máu do Ma Lang vương gây ra.
Thấy cô gái cứ loay hoay, cậu nói.
"Nếu ngươi cứ cử động như này ta không thể xử lí vết thương được.
Sau một hồi thì cũng chịu ngồi yên, bỗng có tiếng cất lên.
"Cậu không quan tâm sao?
Mash thờ o.
"Quan tâm gì?
Cô gái vội vàng nói qua chuyện khác.
"Tôi tên là Ariane cậu tên là gì?
Lạnh lùng:
"Không muốn nói.
Phồng má:
"Cái tên này.
Thở dài:
Tôi tên Mash.
"Cuối cùng cũng xử lí vết thương xong.
Mash ngồi xuống cạnh đó đối diện Ariane:
"Được rồi, kể tôi nghe đi, sao cậu lại bị Ma Lang vương truy sát.
Cô ấy cúi mặt xuống kể lại tình hình lúc đó.
"Tôi đang trên đường đến vương đô, thì được một người quen nhờ vả là giúp hộ tống chuyến hàng này, thuận đường nên tôi cũng giúp, nhưng không ngờ thứ họ vận chuyển lại l con của Ma Lang vương.
Sau khi đám Ma Lang kia bị cậu đánh bại thì không lâu sau Ma Lang vương xuất hiện, cả đoàn không thoát khỏi số phận bị tiêu diệt, tôi may mắn chạy được.
"Sao cậu biết tôi là người tiêu diệt đám Ma Lang đó chứ?
– Mash thắc mắc.
Bỗng Ariane ngước lên nhìn Mash, đôi đồng tử vàng của cô ấy phát sáng.
"Chính nhờ vào cặp mắt này.
Thấy Mash nhìn chằm chằm, Ariane cũng cúi mặt xuống.
Cô lẩm bẩm.
"Cậu không thấy sợ sao?
"Sợ chứ, thứ đó mà ai chẳng sợ.
– Mash đáp lại.
Lời nói của Mash như làm tim của Ariane ngưng lại một nhịp, vẻ mặt cô cúi xuống không rõ biểu cảm.
Mash không biết tiếp tục nói.
"Ma Lang vương là vương giả đấy, ngay cả các ma pháp sư hàng đầu cũng e dè chứ nói gì đến một người bình thường như tôi.
Nghe Mash nói xong, Ariane bất ngờ ngước lên nhìn Mash.
"Cậu đang nói về Ma Lang vương à?
Mash khó hiểu quay qua nhìn.
"Không phải à?
Ariane hơi cúi mặt xuống.
"Không, ý tôi là cậu không sợ tôi sao?
Mash đáp với khuôn mặt tỉnh bơ, sau đó bật cười.
"Sợ sao?
Tại sao tôi phải sợ chứ?
Thấy Mash cười, Ariane đỏ mặt nói.
"Cặp mắt của tôi cùng với mái tóc hai màu này mọi người nói tôi là hiện thân của ác quỷ bị nguyền rủa đấy.
Mash vẫn tiếp tục cười.
"Ác quỷ sao?
Buồn cười thật chứ?
Đám người đó chắc chưa bao giờ thấy ác quỷ thật sự rồi, thật ngu ngốc mà.
Bỗng Mash đứng sững lại, cậu nhìn vào bản thân mình.
"Mình vừa cười sao?
Sao tự nhiên lại cười chứ, chả phải cảm xúc này đã mất đi rồi sao?
Thấy đột nhiên Mash sững lại, Ariane hỏi.
"Cậu bị gì vậy?
Giật mình:
"À không có gì.
Thấy biểu cảm của Mash như vậy, trên môi của Ariane cũng bất giác nở một nụ cười.
"Thôi được tồi, tôi đi đây nếu không sẽ không kịp đến vương đô mất.
Mash định rời đi nhưng Ariane nói to.
"Cậu định bỏ tôi lại một mình à?
Mash tỉnh bơ.
"Cậu nghỉ ngơi đi, khi nào khỏi hắn rồi xuất phát sau.
"Nhưng còn Ma Lang Vương?
"Yên tâm đi, chắc nó không quay lại đâu, nếu nó quay lại thì sẽ có một bữa trưa ngon đấy.
Ariane tức giận với tên trước mặt, cô nhắm mắt.
"Được tổi, cậu đi đi, nhìn thấy cậu làm tôi bực thêm.
Đang tức giận thì Ariane bất ngờ, Mash tiến lại đỡ cô lên.
"Cậu ồn ào thật đó, đi thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập