Chương 3 :
Tai Nạn
Chủ nhiệm biên tập Tống Minh đã hút đến nửa bao thuốc đêm nay, mà vẫn muốn hút nữa.
Chỉ riêng bài viết về tuyên giáo trung ương Yên Kinh thôi, hắn đã viết đi viết lại không dưới mười lần.
Một tuần trước đã nộp xong, lãnh đạo chỉnh sửa mấy lượt.
Từ mười bản xuống tám, rồi sáu.
Đến tận hôm nay, ngày cuối cùng, vẫn phải sửa tiếp cho mấy lão bên trên vừa ý.
Tống Minh chưa đến bốn mươi mà tóc đã thưa lắm rồi.
Hắn mệt rũ, không thuốc thì chẳng trụ nổi.
Thấy Mạc Chính Nhân ngả người trên ghế, đeo tai nghe thả hồn đâu đâu, Tống Min!
lắc đầu, tiến lại gần vỗ vai, liếc mắt ra hiệu về phía phòng h:
út thuốc.
Châm điếu mới, Tống Minh hít một hơi dài, thở ra làn khói rồi lẩm bẩm:
"Muộn rồi đấy, mà đã bốn, năm ngày thế này rồi, thật chịu không nổi.
Cứ thế này nữa chắc tôi đột tử mất!
"
Mạc Chính Nhân cầm điếu thuốc, không hút, chỉ xoay xoay trong tay, mắt đõi ra ngoài cửa sổ, đèn đường vàng vọt.
Hắn hỏi:
"Lão Tống, chúng ta bao lâu rồi chưa dùng Ma Pháp nhi?
Vẫn chưa hết thở dài, Tống Minh đập điếu thuốc mới hút vài hơi, nhét lại vào bao:
"Ông lại nhớ chuyện xưa à?
Lão Mạc, bót nghĩ đi.
Liên Minh mở cửa Ma Pháp phát triển cũng được mười lăm năm rồi.
"Hừ, giờ Pháp Sư đông như kiến, chẳng còn chỗ cho lũ già chúng mình.
Cẩn thận bọn trẻ nó đá mình ra khỏi ghế đấy.
Tống Minh cũng giống Mạc Chính Nhân, chỉ khác cái là hắn làMa Pháp Sư Sơ Giai, có quan hệ với chủ tòa soạn.
Được làm Pháp Nhân từ những ngày đầu, gọi là công thần cũng đúng, nên phúc lợi mới cao, chứ 8ơ Giai Pháp Sư ở Yên Kinh thì một nghìn cũng có 800 vơ bừa cũng được một đống Sơ Giai ấy chứ.
Mạc Chính Nhân liếc ra ngoài, cười chua chát:
"Nhớ thật đấy.
Ngày xưa, đỗ Học Viện Ma Pháp là sự kiện lớn, cả nhà kéo đến chúc mừng, oai phong một cõi.
Giờ thì pháp sư đầy đường, ai cũng là pháp sư.
Tống Minh bật cười khẩy:
"Thật ra làm Pháp Sư cũng chẳng sung sướng gì.
Nhiều khi brị brắt ra chiến trường, liều mạng với tụi dị tộc ấy.
Nhìn tay trái của ông là rõ.
"Không có cái tay tàn này, năm đó sao ông được rút khỏi Đông Nam Doanh?
Sau đó cả doanh bị t-hảm s-át, pháp sư Cao Giai chết ba người kia kìa.
"Trận đó, bên mình pháp sư Trung Giai c-hết hơn trăm, Sơ Giai thì chẳng ai đếm nổi.
Haizz, đôi khi trai nạn lại là may mắn, đúng không, lão Mạc?
Haha.
Mạc Chính Nhân xua tay, thở dài.
Hắn hiểu Tống Minh xưa nay nói năng chẳng kiêng đè, nhưng chưa bao giờ có ý xấu.
Nên hắn cũng thoải mái nhớ lại.
Sự kiện Triều Dã đã cách đây gần mười lăm năm rồi.
Khi đó, bao nhiêu cao thủ Nhân Tộc ngã xuống, không tàn thì phế.
Người như Mạc Chính Nhân, bị phế ma pháp, lại thành ra là may mắn, được rút khỏi chiến trường, không thì cũng bỏ mạng ở đó.
Số Ma Pháp Sư hy sinh bao nhiêu chẳng ai đếm được.
Sau loạt biến cố đó, Liên Minh quyết định mở ra
"Kỷ Nguyên Phát Triển"
dốc sức gia tăng số lượng pháp sư, mở ra một thời kỳ mới.
Pháp sư mọc lên như nấm, chiêu thức, kỹ năng cũng.
phát triển bùng nổ.
Đúng là thời đại hoàng kim, chỉ tiếc những người như hắn đã tụt lại phía sau quá lâu.
Dòng suy nghĩ cứ chạy vòng vòng trong đầu.
Hắn chọt nhớ hồi cấp ba, học Ma Pháp, mọi chuyện còn vui vẻ, lúc đó vẫn là kẻmơ mộng.
Nhưng thực tế tàn khốc đâu chứa nổi một kẻ mơ mộng như hắn.
Nghĩ tồi lại châm thuốc.
Nói rồi lại nhớ tới một khuôn mặt đã chôn sâu trong trí nhớ.
"Không biết cô ấy bây giờ ra sao nhi?
Gần hai mươi năm rồi.
"Cười cái coi, mặt ông như mông cóc ấy!
Tống Minh thấy Mạc Chính Nhân ngồi ủ rũ, liền vỗ vai, cười sáng khoái.
Mạc Chính Nhân mỉm cười, đứng dậy rời phòng h:
út thuốc, để lại lão Tống phía sau.
Hắn biết, chắc Tống Minh áp lực còn nặng hơn mình.
Bản thân Mạc Chính Nhân, nói đi cũng còn may.
Hắn đã bị phế Ma Pháp, không cần tài nguyên nuôi Tinh Trần nữa.
Tống Minh thì khác, muốn giữ chức chủ bạ phải liên tục bơm tài nguyên cho Tĩnh Trần, không là cạn kiệt, pháp lực cũng tàn dần, bị thay thế ngay.
Mỗi nguyên liệu Tỉnh Trần đểu đắt đỏ, toàn tính bằng
"vạn"
trở lên.
Chưa kể, lão Tống còn có thằng con trai sắp thi vào Học Viện Ma Pháp, áp lực tiền bạc chất đống lên đầu.
"Làm cha mẹ khổ thật vì con cái.
Reng reng, điện thoại của Mạc Chính Nhân rung lên có tin nhắn.
Mẹ- Lương Nhu
Ngủ chưa?
Tết này con có về không?
Nhắc đến mẹ, hắn mới giật mình, bao lâu rồi chưa về Hưng Thành?
Chắc cũng ba năm, ba cái tết trôi qua ở Yên Kinh, công việc ngập đầu, áp lực tiền bạc đè nặng, dần dần hắn quên mất nhiều thứ, cả người thân nữa.
Hắn cũng ít nói chuyện với mẹ hơn.
Có lẽ năm n.
Hai giờ sáng, cuối cùng cũng xong việc.
Tổng biên tập nhắc phòng thẩm duyệt kiểm tra lần cuối.
Bài 1 ổn!
Bài 2 ổn!
Bài 3 cũng ổn!
Bài 11 không vấn để gì!
Bài 12 cũng vậy!
Chuyên mục tuyên giáo xong xuôi!
Hai giờ mười lăm, sửa hết.
Quá nửa đêm rồi, hắn lái xe về nhà.
Lạ thật, xe ngoài đường vẫn đông nghịt.
Đặc sản Yên Kinh mà — tắc đường không kể ngày đêm.
Cứ thếnày thì Mạc Chính Nhân cũng phát bực, nằm vật ra ghế xe thở dài.
Chắc do dạo này áp lực nhiều quá.
Hắn bật nhạc lên, đúng bài Miracle của Shinedown.
Thói quen cũ rồi, cứ lái xe buổi tối là phải mở vài bài cho tỉnh táo, đỡ buồn ngủ.
Trên xe toàn album của Shinedown với Nickelback.
Thỉnh thoảng, hắn còn tự kéo nhau đi KTV một mình, hét hò cho nhẹ đầu.
Sau cú sốc bị Tĩnh Trần loại khỏi ngành, Mạc Chính Nhân mới phát hiện mình có khiếu ca hát.
Mấy năm đầu đi làm, chẳng vui vẻ gì, áp lực nặng nể, hát là cách duy nhất để xả stress.
Trước khi lên Yên Kinh, tối nào bí bách cũng tìm chỗ hát, bài nào cũng thử, không lên nổi thì cứ hét cho đã, nhiều lần hát đến nghẹt thở.
Mà không hiểu sao, có hôm bỗng dưng như thông mạch, bất ngờ nắm được kỹ thuật phát âm, từ đó đi thi văn nghệ tòa soạn ba năm liền, lấy mấy bài cao v-út mà áp đảo hết đám nhà thơ lẫn mấy tay ngoại viện gạo cội.
Ba năm ôm giải nhất, gom đủ một vạn Kinh Tệ, đủ mua được con xe này.
Trên đường về hắn gặp trai nqạn giao thông.
Một chiếc SUV đâm vào taxi ngay ngã tư, nhìn cảnh tượng mà rợn người.
Xe SUỮV còn đỡ, người trong taxi thì không.
thấy rõ mặt mũi gì nữa.
Mạc Chính Nhân lái chậm qua, lặng lẽ nhìn qua gương.
chiếu hậu, chợt nghĩ đời người, sướng khổ đúng là khó lường.
Ở Yên Kinh, chuyện này chẳng hiếm.
Đường phố toàn người phóng nhanh vượt ẩu, mà đạo này, trai nạn xuất hiện trước mắt hắn hơi nhiều thật.
Về đến chỗ tro.
Phòng cũ, nằm trong ngõ nhỏ.
Hắn phải gửi xe ở bãi gần đó rồi đi bộ vào.
Nghe giới thiệu thì hai bên ngõ còn phải tránh nhau — kiểu trọ Hà Nội mà còn oái oăm hơn.
Phòng hắn thuê chỉ là một căn khép kín, có mỗi phòng ngủ với nhà vệ sinh, chưa đến 30 mét vuông.
Nhưng so với nhiều người lao động ở Yên Kinh, hắn vẫn còn may.
Ở đây, nhà trọ tệ nhất chưa phải là cùng cực, luôn còn có cái tệ hơn nữa.
Các ông trùm bất động sản ở Yên Kinh đúng là sáng tạo, ngoài việc tận dụng từng tấc đất, họ còn đào sâu đưới lòng đất làm phòng cho thuê.
Ở dưới tầng hầm quanh năm tối om, chắc Mạc Chính Nhân không sống nổi Điều duy nhất hắn thích ở căn phòng op ep này là nó có cửa sổ, nhìn ra được ánh sáng.
Vừa bước vào, chắc còn ám ảnh vụ tai nạn lúc nãy, hắn chẳng buồn ngủ nữa.
Hắn mở toang cửa sổ, nằm vật ra ghế salon rồi bật TV lên cho đỡ trống trải.
Oong!
Hắn lại ù tai.
Đột nhiên, Mạc Chính Nhân thấy mình rơi vào một cảm giác kỳ quái.
Cơ thể như rút lại, dồn hết vào bên trong.
Màn hình TV chậm hẳn, động tác của diễn viên chậm gấp mười lần bình thường.
Hình ảnh chỉ còn đen trắng, mọi thứ mờ dần.
Hắn cảm giác mình đang bay.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập