Chương 7: Ma Pháp

Chương 7 :

Ma Pháp

Sáng ngày 6 tháng 9.

Trời phủ một lớp mây bạc nhạt, nắng yếu xẹt qua kế lá rồi rơi xuống con đường nhỏ dẫn ra khỏi khu phố cũ.

Mạc Chính Nhân đeo chiếc balo cũ mèm, đi cạnh Đào Công Du.

Quần áo hắn còn dính chút bụi lấm lem từ căn nhà mái thấp.

“Cuối cùng cũng đến ngày này rồi đấy, Nhân!

” — Công Du vỗ vai hắn, mặt tươi rói – “Hôm nay là ngày thức tỉnh ma pháp!

Mày tưởng tượng nổi không?

Từ giờ, bọn mình chính thức bước vào thế giới của pháp sư đấy!

Mạc Chính Nhân chỉ gật khẽ, mắt cứ nhìn thẳng về phía trước.

Gió thu buổi sáng luồn vào tóc, mang theo cái mùi sắt, khói bụi quen thuộc của thành phố.

Công Du vẫn nói không ngừng, cứ như một cơn gió hè không chịu mệt.

“Nghe bảo Sơ Giai chia làm bảy hệ Ma Pháp nhé!

Phong, Hỏa, Thủy, Lôi, Thổ, Quang, Băng.

Đoán xem, tao sẽ thức tỉnh hệ nào?

“Mày á?

— Mạc Chính Nhân.

liếc sang, giọng tỉnh bơ = “Chắc Phong.

Mày ồn ào như gió.

Công Du phá lên cười:

“Haha, tao mà là Phong hả?

Người như tao phải là Hỏa hoặc Lôi mới hợp chứ.

"

Nói rồi Công Du vung tay làm như đang thi triển gì đó.

Thật ra, cậu lúc nào chẳng mơlàm pháp sư hệ Hỏa hoặc Lôi.

Nhưng đâu phải chỉ mình Công Du, hầu như ai mới thức tỉnh cũng đều mơ được hai hệ ấy.

Nhìn qua, ai chả muốn trở thành pháp sư tung chiêu oanh tạc, sức mạnh trấn công rực rỡ.

Ai mà chẳng muốn mạnh mẽ ngay từ đầu, vì đa số đều kẹt lại ở Sơ Giai, không có đủ tài nguyên lên Trung Giai.

Không lên được Trung Giai thì khỏi mơ có hệ thứ hai, nên lần đầu ai cũng muốn chọn hệ công mạnh.

Có hệ mạnh ngay từ đầu, ít nhất còn bảo vệ được mình.

Cũng vì thế mà hệ Quang, hệ Thủy lúc đầu bị chê chẳng thương tiếc.

Đặc biệt là Quang, mới thức tỉnh thì chỉ phát sáng, ai mà đt kiên nhẫn chờ đến khi lên được Cao Giai.

Với tụi trẻ con nghèo như bọn hắn, Cao Giai nghe xa lạ lắm.

Ở Hưng Thành này, cảnh giới cao nhất chỉ có Trung Giai cấp 3.

Pháp sư Cao Giai đều được phân bổ về các thành phố hạng hai cả rồi.

Hưng Thành rộng thật đấy, nhưng so với các thàn!

phố lớn cũng chỉ như một quận nhỏ.

Nhớ lại kiếp trước, lúc lên Yên Kinh, Mạc Chính Nhân phải mất khối thời gian mới quen được với nhịp sống và khoảng cách ở Hưng Thành.

Đổi lại chuyện mưu sinh ở đây càng khó hơn.

Nghe Công Du thao thao, Mạc Chính Nhân chỉ cười thầm, chẳng buồn đáp.

Thực ra, ở kiếp trước Đào Công Du lại thức tỉnh hệ Phong, dù ngoài mặt thì luôn mơ Hỏa, Lôi.

Cuối cùng cậ thành trinh sát viên – trợ thủ trong chiến trận.

Lần cuối gặp Công Du cũng đã một năm về trước, khi cậu vừa lên Trung Giai và nhận lệnh.

đến Toron.

Công Du vẫn không chịu dừng:

“Thế còn mày?

Anh em mình, một đứa Hỏa, một đứa Phong, hợp đội chuẩn bài luôn nhi!

“Hệ Phong á?

“Đúng rồi!

Mày làm trinh sát, còn tao tấn c:

ông.

Hỗ trợ tao hết nấc, chưa kể Phong còn có chiêu Nguyệt Nhận nữa.

Gió giúp Hỏa Cầu mạnh hơn, sát thương lan rộng, nghĩ xem, có phải bá đạo không?

“Hoặc thôi, mày làm Thổ đi cũng được!

Mày làm cái khiên, tao cứ thế mà lao lên trấn công, kẻ địch khỏi lo.

Đánh không lại thì tao núp luôn sau lưng mày, yên tâm khỏi sợ gì hết!

” Công Du nói càng hăng, Mạc Chính Nhân càng buồn cười.

Đời trước, hắn cũng từng mong thức tỉnh Phong hoặc Hỏa như Công Du, tiếc là cuối cùng lại thành.

Thủy Hệ.

Nói thật, Thủy và Quang lúc mới vào xếp hạng bét bảng.

Lý do cũng đơn giản, tấn công yết chẳng đáng kể, Thủy phải lên cấp 2 mới có chút phòng thủ, mà cũng chẳng bằng Thổ cấp 1.

Thủy ở Sơ Giai chủ yếu chỉ biết hỗ trợ, giữ chân đối thủ, nhiều lúc còn bị đem làm.

bia đỡ đạn.

Kiếp trước, Mạc Chính Nhân chính là cái bia giữa trận, đỡ đòn cho một pháp sư Hỏa khác, kết quả là bị phế hết pháp lực.

Điều bực mình nhất là tên pháp sư kia chỉ bị trừ điểm công huân với bồi thường chút đinh, chả ai trách phạt gì.

Sau vụ đó, Mạc Chính Nhân cũng chẳng còn mặn mà với Ma Pháp, dù lúc ấy làm Thẩm Duyệt Viên – ngày nào cũng tiếp xúc đủ tin tức về pháp sư may mắn, cơ hội đổi đời cứ văng vắng bên tai.

Cũng may trí nhớ hắn tốt, nhó được không ít tin quan trọng.

Đó là vốn quý nhất khi hắn được sống lại lần này, là thứ duy nhất đủ để lật ngược ván cờ, đổi lấy một số phận khác.

Nghĩ đến đó, Mạc Chính Nhân siết chặt tay.

“Ha, mỗi hệ đều có cái hay riêng.

À, nghe bảo có người đặc biệt lắm, thức tỉnh cùng lúc hai hệ, gọi là song hệ pháp sư đấy!

Mạc Chính Nhân không trả lời.

Hắn cứ thế lặng lẽ bước tiếp.

Hắn chỉ chậm bước lại một chút, ánh mắt lạc vào khoảng không xa tít.

“Song hệ à?

— Mạc Chính Nhân nhắc lại, giọng trầm trầm.

“Thật sự có người như vậy cơ đấy”

Kiếp trước, đúng là có mấy kẻ sinh ra đã khác biệt về Ma Pháp.

Có người thức tỉnh phụ trợ cho hệ, có người lại sở hữu Linh Chủng Thiên Sinh – nói chung, đều là dạng hiểm và mạnh vượt trội.

Hắn từng tận mắt thấy vài kẻ sở hữu.

Song Hệ.

Loại này không chỉ trời sinh hai hệ, mà linh hồn lực còn cực kỳ mạnh mẽ, Tĩnh Trần cũng vượt trội luôn.

Nhưng đổi lại, tài nguyên cần cho Tĩnh Trần của họ cũng phải gấp đôi.

Dù vậy, những người hắn từng gặp, hoặc là con ông cháu cha, hoặc là thiên tài trời cho, may mắn cứ tự tìm tới tận cửa.

Lần nào đọc về bọn họ, Mạc Chính Nhân cũng thấy như đang đọc truyện cổ tích.

“Ít lắm!

Một trăm vạn người chưa chắc có nổi một.

Nhưng mày biết không, tao nghe nói ai mang linh hồn khác thường thì sẽ thức tỉnh năng lực khác thường, lạ lắm.

Chắc là còn tùy vào cường độ linh hồn nữa.

Mạc Chính Nhân nhướng mày:

“Cường độ linh hồn?

Kiếp trước hắn cũng từng nghe qua cái khái niệm này.

Chỉ tiếc lúc ấy bản thân đã phế tồi, chẳng còn bận tâm nữa, nên bỏ qua luôn.

“Ừ.

Ma pháp đâu chỉ dựa vào tình trần trong người, nó còn là phản chiếu linh hồn nữa.

Linh hồn càng mạnh, sức mạnh càng kỳ diệu.

— Công Du vừa nói vừa liếc nhìn bạn — “Mà thôi, đừng cau mày nữa.

Hôm nay là ngày vui mà!

Hai người cứ thế đi qua con phố nhỏ, đến trạm xe dẫn tới Học viện Ma Pháp Hưng Thành.

Từ xa, tòa nhà lớn vươn lên như pháo đài ánh sáng, cờ học viện tung bay phần phật trong gió.

Công Du hít thật sâu:

“Tới rồi!

Haha, truyền kỳ của tao với mày bắt đầu từ đây!

Mạc Chính Nhân nhìn ánh sáng hắt ra từ những ô cửa kính trong suốt của học viện, lòng chợt dâng lên cảm giác khó tả – vừa thân quen, vừa xa lạ.

Noi này chứa đầy kỷ niệm thời hắn mới thức tỉnh, từ những buổi học hệ Thủy, rồi tới thi thực hành Ma Pháp, rồi tốt nghiệp.

Tốt nghiệp xong, ai cũng bận rộn cuộc sống riêng, gặp lại nhau chẳng là bao.

Lần cuối hắn ghé Học viện Ma Pháp Hưng Thành cũng đúng lúc Liên Minh ban chính sách “Vươn Mình Phát Triển”.

Hồi đó, các thành trì chỉ có một Học viện Ma Pháp, giờ cho mở thành ba.

Thậm chí tư nhân cũng được lập học viện riêng.

Thế là thời kỳ Ma Pháp Sư bùng nổ, số lượng Ma Pháp Sư tăng vọt, nhưng cũng không ít người bị đào thải.

Học viện Ma Pháp Hưng Thành bị tách thành ba:

Hưng Chiểu, Phương Liên, Toàn Cung.

Chưa kể, còn hai trường tư cho con nhà giàu ở Hưng Thành, do Tiêu Gia và Hứa Gia mỏ – Học viện Ma Pháp Hứa Vân, Học viện Ma Pháp Tiêu Thần.

Đúng là.

Nói chung, lúc đó làm Ma Pháp Sư là nghề hái ra tiền nhất xã hội.

Có lần hắn còn đùa, goi đc là “lạm phát Ma Pháp Sư.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập