Chương 8: Khai Giảng

Chương 8 :

Khai Giảng

Ngày 6 tháng 9, trời Hưng Thành xanh trong kỳ lạ.

Ánh nắng sớm rọi xuống những tòa tháp ma lực lơ lửng, tạo ra hàng ngàn vệt sáng long lanh như tỉnh thạch rơi chậm giữa không trung.

Học Viện Ma Pháp Hưng Thành hôm nay đông vui, rực rỡ hon mọi ngày.

"Thức tỉnh pháp ấn – Hộ vệ nhân loại!

"

Từ cổng trường xây bằng đá nguyên khối, hàng trăm tân sinh viên nối đuôi nhau bước vào, ai cũng khoác phù hiệu riêng của học khu mình sắp nhập học.

Hai bên đường treo kín băng rôn, khẩu hiệu rực màu:

"Một ma pháp sư, một niềm kiêu hãnh của liên minh!

"

"Ma pháp là vinh quang!

"

"Vì Liên Minh Nhân Loại!

"

Mạc Chính Nhân và Đào Công Du lẫn vào dòng người, mắt đảo liên tục.

Bên trái là khu chiêu mộ của Câu lạc bộ Pháp Thuật Ứng Dụng.

Một học viên tóc bạc đang phô diễn Hỏa Cầu Thuật, đốt cháy mấy con rối gỗ, làm đám tân sinh viên phía đưới la ó, vỗ tay ầm ĩ.

Xa xa trên mái vòm trung tâm, pháp trận gom năng lượng vẽ thành các dải hào quang lấp lánh, tạo hình bảy chòm sao – biểu tượng của bảy hệ ma pháp cổ điển.

Đào Công Du vừa đi vừa nói không ngơi:

— Nhìn bên kia kìa, Hỏa hệ đấy, nổi tiếng nhất trường luôn.

Bọn hệ Hỏa đánh nhau lúc nào cũng như siêu anh hùng.

= Tao nghe nói Lôi hệ mới thật sự mạnh.

Một tia sét thôi là quái dị tộc bé cũng cháy thành than ngay!

Từng trải qua lễ chiêu sinh ở kiếp trước, Mạc Chính Nhân cũng quá quen với cảnh này.

Hồi đó hắn còn tham gia CLB Ứng Dụng Ma Pháp, TỐt cuộc chẳng thu được gì, chỉ phí thời gian.

Nghĩ lại, kiếp này tốt nhất để dành thời gian mà lo tu luyện cho chắc ăn.

Vừa trò chuyện, hai người vừa dừng lại ở quảng trường trung tâm.

Một sân khấu khổng lồ dựng lên giữa trời, cờ phướn bay phấp phới, luồng ma năng xoáy nghiêng trong không khí.

Trên khán đài, Đại tá Lê Trung Nguyên – người phụ trách quân huấn, cũng là giảng viên danh dự -— đang bước ra giữa đám đông.

"Đến quảng trường tập hợp!

"

"Tập hợp!

Tập hợp!

'

Tiếng hô vang dồn đập.

Một thầy giáo bụng bia đứng trên bục cao hét lớn, giọng ông vang như sấm rền giữa núi rừng.

Đó là La Vân Phong, kiếp trước học sinh toàn gọi ông là La Vân Ba vì cái miệng to, hét lúc nào cũng hết cỡ.

Hắn còn là bạn nhậu ruột của Mạc Chính Nhân.

"Lão La, lâu quá rồi nhỉ.

"

Sau khi tốt nghiệp, Mạc Chính Nhân lang bạt nhiều nơi học Cao đẳng, rồi tòng quân, lại đi tìm cách trị v:

ết thương – mà mãi chẳng đâu vào đâu.

Đến tuổi 30, hắn quyết định lên Yên Kinh lăn lộn, hơn một năm cuối cùng cũng trở thành Thẩm Duyệt Viên – coi như cũng ổn định cuộc sống.

Suốt gần chục năm lông bông, mỗi lần về lại Hưng Thành là hắn lại nhậu vó lão La.

Chỉ tiếc, Mạc Chính Nhân rời Hưng Thành được năm năm thì La Vân Phong đột tử vì uống quá nhiều rượu bia.

Từ đó, anh cũng bỏ nhậu, chuyển qua thuốc lá như một cách giải khuây cho đỡ buồn.

Ngay sau tiếng hô, hàng loạt học sinh mặc áo trắng từ các hướng tràn ra.

Chỉ vài phút, mấy trăm người đã xếp hàng chỉnh tể trên quảng trường trung tâm.

Đồng phục của họ là áo khoác trắng tinh, ngực trái gắn phù hiệu ngôi sao bạc, quần dài xám bạc – nhìn đầu cũng thấy một màu sáng choang.

Quảng trường bỗng lặng như tờ.

Lê Trung Nguyên đứng thẳng, giọng nói dội khắp nơi:

"IM LẶNG!

"

Tất cả học sinh thẳng người, im phăng phắc.

Ai nấy đều từng gặp giáo viên giảng bài, nhưng quân pháp sư thì khác.

Họ từng ra trận, mang theo sát khí, không giống những người chỉ biết truyền dạy kiến thức.

Đám học sinh vừa ra đời thực sự chẳng dám hó hé gì.

Trên khán đài, Đại tá Lê Trung Nguyên ra hiệu.

Ngay lập tức, một nhóm binh sĩ mặc quân.

Phục ma pháp bước đều ra quảng trường, tiếng chân dập xuống nền đá như nhịp trống.

Giữa họ là một bức tường sắt khổng lồ, cao hơn ba mét, dày nửa thước, lơ lửng nhờ pháp trận trượt nổi.

Ma nguyên lam sắc xoay quanh, phát ra tiếng ù ù trầm đục.

Bức tường phản chiếu nắng sớm, ánh sáng chói lóa.

Một lúc sau, những nhân vật quan trọng nhất buổi lễ xuất hiện:

Chu hiệu trưởng, Đặng Khải Dương Tác Hà.

Chu hiệu trưởng là linh hồn của trường, ngôi sao sáng nhất Học Viện Ma Pháp Hưng Thành Đặng Khải – Đại tá quân đrội Ma Pháp, vừa là người đứng đầu đội thợ săn trị an ở Hưng Thành.

Còn Dương Tác Hà là đại diện của Liên Minh Nhân Loại tại Hưng Thành, quyền lực đủ ảnh hưởng đến cả Thành chủ.

Đám nhân vật lớn này, ở kiếp trước Mạc Chính Nhân cũng từng gặp nhiều lần.

Chỉ tiếc, tất cả họ sau này đều đã ngã xuống trong những cuộc chiến khốc liệt bảo vệ nhân tộc.

Mạc Chính Nhân nhìn họ, thầm nghĩ:

"Những cái tên như cây cao bóng cả.

Chậc, c-hết còn sớm hơn cả mình đấy"

Một lúc sau, có mấy người đeo huy hiệu hình sói xuất hiện.

Mạc Chính Nhân chỉ cần liếc que đã nhận ra đó là huy hiệu của Thợ săn.

Nhìn kiểu ăn mặc thì sạch sẽ, huy hiệu còn bóng loáng — rõ là đám này không phải loại thường xuyên ra ngoài đánh nhau.

Nếu là thợ săn M:

Pháp thật sự thì người đã lấm lem, huy hiệu trầy xước vì lăn lộn nhiệm vụ, chứ không bóng.

bẩy như vậy.

Đoán chắc, bọn này hẳn là Pháp Nhân, hoặc mấy ông chủ của Thợ Săn Quán thôi.

Thợ Săn Quán ấy mà, là chỗ tụ của những thợ săn giải nghệ — đa phần b:

ị thương, tích góp được chút vốn rồi về mở quán, tự lập phe nhóm, chiêu mộ thêm thợ săn.

Nhờ các mối quan hệ với Liên Minh Thợ Săn, họ kiếm được mấy nhiệm vụ ngon để chia nhau kiếm sống.

Pháp sư tham gia thì được chia đội nhóm hỗ trợ nhau, cũng dễ thở hơn.

Nói thật, cách này ổn, nhưng cũng phải nộp tận 50% phần thưởng cho ông chủ quán, chưa kể mỗi tháng bắt buộc phải nhận thêm một nhiệm vụ, mà nhiệm vụ thì nhiều khi nguy hiểm nữa.

Kiếp trước, Mạc Chính Nhân từng làm người phân nhiệm vụ nên tận mắt thấy bao nhiêu thợ săn dính phải nhiệm vụ xui xẻo, sự nghiệp tiêu tán trong chớp mắt.

Mấy người này chắc là Quán Chủ hoặc đại diện cho Thợ Săn Quán, nhìn khí chất thì tu vi cũng chỉ tầm Sơ Giai hoặc lắm thì Trung Giai — nói chung, họ là những người gần chạm tới cấp bậc trung cấp ma pháp sư nhất ở đây.

Ở Hưng Thành này, ai lên được trung cấp ma pháp sư đã gọi là xuất sắc rồi.

Thế lực nào cũng muốn lôi kéo, sẵn sàng tặng chức vụ béo bở để giữ chân người tài về phía mình.

Nói thẳng ra, nếu Mạc Chính Thuần mà thành trung cấp ma pháp sư, chẳng ai dám tới làm phiền, ngược lại còn chủ động kết giao.

Đơn giản vì nguyên cả Hưng Thành, số người đạt tớ trung cấp ma pháp sư đếm trên đầu ngón tay.

Lần này trường Hưng Thành làm lớn thật — mời nhiều quá trời.

Nhìn mà thấy, ai có chút tiếng tăm ở Hưng Thành này cũng nhận được thiệp mời hết.

Lúc này, có người trong nhóm Thợ Săn Quán thì thầm với người bên cạnh:

– Dĩ nhiên rồi, mỗi năm chỉ có một lần khai giảng, huống hồ lần này còn có thành chủ mới tới.

Nghe nói ông ta là người Yên Kinh, chắc là con cháu nhà quyền quý phái xuống, nên phải làm cho rực rỡ để tăng thành tích chính trị cho người ta.

– Haiz, lại thêm một cậu ấm nhà giàu nữa.

Mấy người như vậy chỉ biết chỉ tay năm ngón, sao mà bằng Mục Thành Chủ trước kia được?

Ông ấy quan tâm đến dân chúng bọn mình biết bao.

– Nhỏ tiếng thôi, người ta là thế gia tử đệ, không phải thứ mình bàn tới được đâu.

Nghe nói Mục Lão thành chủ vì bất mãn vài chuyện nên bị điều đi chỗ heo hút, goi là “khai hoang cho Liên Minh” đấy.

– Cái này không phải là cái chúng ta có thể nói được đâu

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập