Chương 4: NGƯỠNG CỬA CỦA ĐỊA NGỤC

Ngày thứ hai mươi mốt kể từ sau vụ ám sát Tehran.

Bên trong lòng núi đá vôi Alborz, bầu không khí đã không còn là thứ dưỡng khí để duy trì sự sống;

nó đã biến thành một hỗn hợp đặc quánh, mang vị kim loại rỉ sét và mùi hắc nồng của hóa chất.

Hệ thống lọc khí thải của Fordow, vốn được thiết kế cho những chu trình vận hành ổn định, nay phải gồng mình xử lý những vết rò rỉ khí Uranium Hexafluoride ($UF_6$)

liên tục từ những dàn máy ly tâm chắp vá.

Ánh đèn đỏ dự phòng không bao giờ tắt, biến những hành lang dài hun hút thành một cõi trung giới, nơi những kỹ sư Iran di chuyển vật vờ như những bóng ma bị nguyền rủa dưới áp lực của cái chết đang cận kề.

Giáo sư Mohsen Rezai đứng tựa lưng vào một cột thép lạnh lẽo, đôi mắt ông dán chặt vào bảng đồng hồ hiển thị con số:

61, 4%.

Trong ngôn ngữ của các nhà vật lý hạt nhân, 60% là

"điểm không thể quay đầu"

Để làm giàu từ nồng độ tự nhiên lên 20%, người ta cần hàng nghìn máy ly tâm và nhiều tháng trời.

Nhưng từ 60% lên 90%, nỗ lực vật lý giảm xuống nhưng rủi ro lại tăng lên theo cấp số nhân.

Ở nồng độ này, Uranium không còn là một khối khí lười biếng;

nó trở nên nhạy cảm, hung hãn và sẵn sàng phát nổ nếu áp suất hoặc nhiệt độ dao động dù chỉ một phần nghìn đơn vị.

Nó giống như việc đang vận chuyển một khối thuốc nổ cực nhạy trên một chiếc xe tải cũ nát đang chạy với tốc độ tối đa trên một con đường gồ ghề.

"Giáo sư, dãy máy số 3 đang có dấu hiệu quá nhiệt.

Những vòng bi lấy từ dàn IR-1 cũ không chịu nổi lực ly tâm nữa, "

Arash bước tới, giọng khản đặc và đứt quãng.

Cậu ta trông như một xác sống:

đôi mắt sâu hoắm, làn da xám xịt và những mảng đỏ tấy trên cổ—dấu hiệu của việc tiếp xúc với bức xạ liều thấp kéo dài.

"Nếu không giảm tốc độ vòng quay xuống 15%, toàn bộ trục quay sẽ văng ra khỏi bệ đỡ.

Chúng ta sẽ mất trắng khu vực B.

"Mohsen không nhìn Arash.

Ông nhìn vào đôi bàn tay mình—đôi bàn tay từng viết nên những công trình khoa học vĩ đại, giờ đây đầy những vết cắt sâu và vết bỏng hóa chất đen sạm.

"Không được giảm tốc, "

Mohsen thì thầm, giọng ông lạnh lẽo như thể phát ra từ lòng đất.

"Nếu chúng ta dừng lại bây giờ, Uranium nồng độ cao sẽ lắng đọng và đông kết bên trong các ống dẫn.

Chúng ta sẽ phải tháo dỡ toàn bộ để sục rửa bằng acid, việc đó mất ít nhất hai tuần.

Chúng ta không có mười bốn ngày, Arash.

Chúng ta thậm chí không chắc mình còn có mười bốn giờ.

"Trong khi Mohsen đang đánh bạc với tử thần dưới hầm ngầm, thế giới phía trên mặt đất đang chứng kiến sự sụp đổ của một nền văn minh dựa trên dầu mỏ và trật tự cũ.

Bản đồ địa chính trị thế giới lúc này giống như một tấm gương bị đập vỡ.

Tại Washington, phòng tình huống của Nhà Trắng luôn sáng đèn 24/7, nhưng những báo cáo đổ về chỉ mang lại sự bế tắc.

Việc đóng cửa eo biển Hormuz của Iran đã biến thành một cuộc chiến tiêu hao tàn khốc.

Mỗi ngày, hàng triệu thùng dầu bị kẹt lại trong vịnh Ba Tư, khiến giá nhiên liệu tại Mỹ tăng vọt lên mức 10 USD/gallon.

Những hàng dài người dân xếp hàng chờ đổ xăng bắt đầu biến thành những cuộc bạo động trên đường phố, làm lung lay tận gốc rễ sự ổn định của cường quốc số một thế giới.

Tại châu Âu, bóng tối của Nga đã thực sự bao trùm.

Sau khi Gazprom cắt hoàn toàn khí đốt, nền công nghiệp Đức—trái tim của EU—chính thức ngưng trệ.

Các nhà máy hóa chất khổng lồ ở vùng Ruhr phải đóng cửa, hàng triệu công nhân mất việc làm chỉ sau một đêm.

Cái lạnh của mùa xuân năm 2026 trở thành một công cụ tra tấn chính trị.

Các chính phủ tại Paris và Berlin bắt đầu rạn nứt:

phe cực hữu trỗi dậy, đòi hỏi chính phủ phải ngừng ủng hộ Mỹ và Israel để đổi lấy khí đốt từ Putin.

NATO lúc này chỉ còn là một cái tên trên giấy tờ khi các quốc gia thành viên bắt đầu tranh giành nhau từng lô dầu dự trữ cuối cùng.

Trung Quốc, trong khi đó, đang lặng lẽ thu hoạch những lợi ích từ sự hỗn loạn.

Bắc Kinh trở thành

"trung gian hòa giải"

duy nhất mà Iran chấp nhận đàm phán, nhưng thực tế, họ đang dùng vị thế này để ép Mỹ phải nhượng bộ tại các điểm nóng Thái Bình Dương.

Những vệ tinh Bắc Đẩu của họ vẫn tiếp tục cung cấp tọa độ cho các lực lượng ủy nhiệm của Iran tấn công vào các hạm đội Mỹ.

Hải quân Mỹ, dù sở hữu những tàu sân bay khổng lồ, nay phải đối mặt với một chiến trường

"bất đối xứng"

đầy chết chóc.

Toàn bộ Trung Đông là một chảo lửa đỏ rực.

Israel, dưới áp lực của mưa tên lửa liên tục, đã bắt đầu thực hiện các đợt không kích điên cuồng.

Tuy nhiên, tình báo Mossad lúc này đang mù quáng.

Sau cái chết của kẻ phản bội Eli, mọi nguồn tin bên trong Fordow đã bị cắt đứt.

Họ chỉ thấy những báo cáo địa chấn kỳ lạ từ các cảm biến đặt ngầm xung quanh núi Alborz—những rung động không phải của động đất, mà là của máy móc đang vận hành quá công suất dưới áp lực điên cuồng của Mohsen.

Choang!

Tiếng kim loại vỡ vụn xé toạc sự tĩnh lặng của khu vực máy ly tâm số 3 tại Fordow.

Một vòng bi chắp vá từ máy cũ đã nổ tung dưới áp lực cực hạn.

Những mảnh thép sắc lẹm bắn ra như đạn lạc, xuyên thủng lớp vỏ bảo vệ và làm đứt các ống dẫn khí $UF_6$.

"Báo động đỏ!

Rò rỉ nồng độ cao khu vực B!"

Tiếng loa gào rú trong tuyệt vọng.

Khói trắng—thứ khói acid Hydrofluoric ($HF$)

chết chóc sinh ra khi Uranium phản ứng với hơi ẩm—bắt đầu tràn ra nhanh chóng.

Binh lính an ninh vốn đã mệt mỏi, nay hoảng loạn tháo chạy.

Nhưng Mohsen Rezai không chạy.

Ông giật lấy mặt nạ phòng độc từ tay một kỹ sư trẻ đang ngã quỵ, lao thẳng vào căn phòng đầy sương mù hóa học.

Bên trong, tầm nhìn chỉ còn chưa đầy nửa mét.

Hơi acid bắt đầu ăn mòn lớp áo bảo vệ và tấn công vào da thịt.

Mohsen lách qua những thiết bị đang rít lên đau đớn, đôi tay ông mò mẫm trong làn sương trắng xóa để tìm van chặn thủ công.

Da tay ông bắt đầu bỏng rát, cảm giác như hàng nghìn cây kim đang đâm vào thịt.

Mohsen nghiến răng đến mức bật máu môi.

Ông tìm thấy chiếc van sắt nóng hổi.

Nó đã bị kẹt do nhiệt độ tăng cao.

Mohsen dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể, dồn hết sức tàn vào đôi cánh tay gầy gộc, xoay mạnh.

Rắc!

Tiếng khớp xương vai của ông kêu lên khô khốc hòa cùng tiếng van sắt chuyển động.

Dòng khí bị ngắt.

Mohsen gục xuống, hơi thở khò khè qua lớp lọc.

Arash và đội cứu hộ lao vào, kéo ông ra ngoài ngay trước khi ông lịm đi vì sốc nhiệt.

Khi ra đến khu vực an toàn, Mohsen đẩy mặt nạ ra, ho sặc sụa.

Ông không quan tâm đến vết bỏng trên mặt và tay mình, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Arash.

"Con số.

thế nào?"

Arash nhìn vào bảng điều khiển cầm tay, giọng run rẩy:

"Hệ thống đã ổn định.

nồng độ đạt 62, 8%.

Nhưng Giáo sư, chúng ta đã mất thêm 15 máy ly tâm IR-6.

Chúng ta không còn một linh kiện dự phòng nào nữa.

Chỉ cần một vụ nổ nhỏ nữa thôi, tiến trình sẽ sụp đổ hoàn toàn.

"Mohsen ngồi dựa lưng vào bức tường bê tông, hơi thở đứt quãng.

Ông biết Arash nói đúng.

Sự tự lực cánh sinh đã chạm đến giới hạn vật lý.

Nga và Trung Quốc có thể hỗ trợ mặt đất, nhưng họ bỏ mặc ông trong hố sâu hạt nhân này.

"Giáo sư.

.."

Arash quỳ xuống bên cạnh, đưa cho ông một chiếc máy tính bảng quân sự.

"Tín hiệu từ đội quan sát mặt đất.

Chúng ta không còn thời gian để tranh luận về việc sửa chữa nữa.

"Mohsen nheo mắt nhìn vào màn hình.

Đó là hình ảnh nhiệt từ vệ tinh gián điệp mà mạng lưới tình báo vừa hack được.

Trên màn hình, ba vệt sáng rực rỡ đang di chuyển từ Địa Trung Hải hướng về phía không phận Iran.

"F-35I Adir của không quân Israel, "

Mohsen thầm thì, giọng ông khản đặc.

"Chúng mang theo 'Blue Sparrow' – tên lửa mồi bẫy để thử hệ thống phòng không của chúng ta trước khi tung ra bom xuyên tháp GBU-57.

Chúng đã đánh hơi thấy Fordow qua các dao động địa chấn mà dàn máy rách nát của chúng ta tạo ra.

"Ông nhìn chằm chằm vào con số 64, 2% vừa nhảy lên trên màn hình.

Vẫn còn quá thấp cho một phản ứng dây chuyền hoàn hảo, nhưng đã đủ để tạo ra một địa ngục trần gian nếu được kích hoạt đúng cách.

"Dừng toàn bộ quá trình làm giàu nồng độ cao lại, "

Mohsen ra lệnh đột ngột.

Arash bàng hoàng:

"Nhưng Giáo sư, chúng ta chưa đạt ngưỡng vũ khí.

.."

"Nghe đây!

"Mohsen túm lấy cổ áo Arash, kéo sát gương mặt tái nhợt của cậu ta lại gần.

"Chúng ta sẽ không đợi đến 90% nữa.

Chúng ta sẽ lấy toàn bộ số Uranium 60% hiện có.

Ngay lập tức.

Chuyển chúng sang khu vực đúc khuôn cơ khí.

Chúng ta sẽ thiết kế một đầu đạn 'lai' – một quả bom bẩn bọc trong lớp vỏ Uranium làm giàu trung bình.

Nó có thể không san phẳng một thành phố, nhưng nó sẽ biến cả khu vực này thành một vùng đất chết.

"Mohsen đẩy Arash ra, bước đi lảo đảo về phía khu vực kỹ thuật tối tăm nhất của hầm ngầm – nơi đặt các khuôn đúc chì và hệ thống kích nổ bằng laser mà họ chưa bao giờ dám dùng tới.

"Kể từ giờ phút này, chúng ta không còn là những nhà khoa học nữa, Arash, "

Mohsen nói vọng lại, giọng ông chìm vào tiếng u uất của máy móc đang giảm tốc.

"Chúng ta là những kẻ đúc nên sự tận thế.

Và nếu thế giới muốn chúng ta biến mất trong bóng tối, thì trước khi đi, chúng ta sẽ để lại cho chúng một thứ ánh sáng mà chúng sẽ không bao giờ quên được.

"Đúng lúc đó, một chấn động cực mạnh dội xuống từ đỉnh núi.

Trần bê tông của Fordow rung lên, bụi đá rơi xuống như mưa.

Mohsen không nhìn lên, ông chỉ siết chặt bàn tay đang bỏng rát của mình và bước thẳng vào phòng hóa rắn Uranium.

Cánh cửa thép dày khép lại với một tiếng rầm khô khốc, ngăn cách thế giới bên ngoài với những gì sắp sửa thành hình bên trong bóng tối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập