Chương 1: Một Nhát Dao Một ngày hè nóng nực như bao ngày khác.
Trong ký túc xá nam của Trường Đại học Khoa Học, hai nam sinh đang vây đánh một tên gầy.
Nắm đấm liên tiếp giáng xuống, không cho hắn cơ hội chống đỡ.
“Này…
đánh vậy có hơi quá không?”
Một tên đứng phía sau nhìn cảnh tượng trước mắt, giọng có chút do dự.
“Hừ, lo cái gì?”
Một trong hai tên dừng tay, quay đầu cười khinh miệt.
“Ai bảo hắn dám đắc tội Phàm đại ca.”
“Có tố cáo thì sao? Cùng lắm bị gọi lên uống trà.”
Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
Mấy tên kia cười cọt thêm vài câu ri bỏ đi, để lại tên kia nằm sõng soài trên sàn, mặt mũi bầm tím, máu rỉ ra nơi khóe miệng.
Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ nhúc nhích.
Thường Sinh chật vật chống tay ngồi dậy, lê thân thể nặng nề về chiếc giường tầng, ngồi xuống thở dốc.
Hắn tên là Thường Sinh.
Hắn năm nay tròn mười chín tuổi, sinh viên năm nhất của Trường Đại học Khoa Học.
Ba kẻ vừa rồi đều là bạn cùng lớp của hắn.
Chỉ vì một lần vô tình đắc tội với Trần Phàm con trai thứ hai của Trần Chiến, người đứng đầu tập đoàn Trần gia.
Mà bị bọn tiểu đệ của hắn đánh cho hư người.
Đang định đi rửa mấy vết bầm trên người, Thường Sinh vừa bước được nửa bước thì bỗng cảm thấy ngực hơi nóng lên.
Hắn khựng lại, đưa tay sờ xuống cổ.
Viên ngọc nhỏ mà hắn đeo từ bé thứ vốn chẳng có gì đặc biệt lúc này không biết từ khi nào đã dính một vệt máu khô, màu sẫm bám ở mép ngoài.
Z „ Hắn còn chưa kịp suy nghĩ thì viên ngọc bỗng khẽ rung lên.
Một tia sáng xanh lục cực nhỏ lóe qua, nhanh đến mức hắn tưởng mình hoa mắt vì bị đánh đến hoa mắt mới sinh ra ảo giác.
Nhưng ngay giây tiếp theo, viên ngọc trên cổ hắn đột nhiên vỡ ra thành từng mảnh ánh sáng, hóa thành một quả cầu màu xanh lục nhạt lơ lửng trước mặt hắn.
Thường Sinh giật lùi nửa bước, tim đập mạnh.
“Cái quái gì thế này…?”
Quả cầu ánh sáng im lặng trôi nổi giữa không trung, bề mặt như đang chảy động, tỏa ra một loại khí tức lạnh lẽo nhưng không hề mang ác ý.
Hắn còn chưa kịp phản ứng thì quả cầu đột ngột lao thẳng về phía hắn.
“Khoan—Y Không kịp né tránh.
Ánh sáng xanh xuyên.
thẳng vào trán hắn.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Thường Sinh như bị một vật nặng đập mạnh.
Ý thức chấn động, vô số hình ảnh vỡ vụn hiện lên rồi tan biến.
Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lẽo, máy móc vang lên trong đầu hắn: “Kích hoạt Tu Tiên Hệ Thống.”
“Quà tân thủ đã sẵn sàng ”
“Ký chủ xác nhận nhận thưởng.”
Giọng nói vang lên lần nữa.
Vâng” Hắn trả lòi theo bản năng.
“Ký chủ nhận được: —1 Tẩy Tủy Đan — 1 quyển thổ nạp công pháp (Thổ Nạp Căn Nguyên)
— 1 quyển chiến kỹ (Kiếm phong)
— 100 điểm tích lũy.”
Một bảng giao diện màu xanh xuất hiện trước mắt hắn:
[ Thường Sinh J]
[Tuvi]
:0/10
[ Cảnh Giới ]
: Phàm nhân
[ Điểm Tích Lũy ]
: 100 Ngay sau đó, trước mặt hắn xuất hiện một viên đan được.
Viên đan chỉ lớn bằng đầu ngón tay, toàn thân trong suốt như ngọc, bên trong mơ hồ có những tia sáng xanh nhạt chảy động, tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt khiến người ta hít vàc liền cảm thấy thoải mái.
Cùng lúc đó, hai quyển công pháp lơ lửng bên cạnh.
Trên bìa sách, hai chữ “Kiếm Phong” được viết bằng nét chữ sắc bén, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta da đầu tê dại.
Quyển còn lại lại hoàn toàn trái ngược.
Bìa sách mang màu xanh nhạt, khí tức ôn hòa, trên đc ghi bốn chữ “Thổ Nạp Căn Nguyên” khiến người nhìn vào không hiểu sao lại cảm thấy tâm thần dần lắng xuống.
Thường Sinh nhìn chằm chằm viên đan trong tay.
Hình dáng bình thường, nhưng hắn lại nghĩ thứ này không hề đơn giản.
Ngay lúc đó, một dòng chữ hiện lên trước mắt:
[ Tẩy Tủy Đan ]
: Thanh trừ tạp chất trong thân thể, cải tạo kinh mạch, đánh thức tiềm lực tu hành.
“Nếu đây chỉ là ảo giác…”
Hắn đưa tay quơ qua lại trước màn hình xanh, chữ rõ ràng đến mức không giống tưởng tượng.
Hắn thậm chí còn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ viên đan trong tay.
Ảo giác có thể chân thật đến mức này sao? Thường Sinh hít sâu một hơi, ánh mắt dần trầm xuống.
Nếu đây chỉ là ảo giác thì ta làm gì cũng có sao đâu nhi? Ngón tay siết chặt viên đan.
“Sống mười chín năm chẳng có gì trong tay…”
Hắn khẽ cười, nụ cười mang theo chút tự giễu, chút bất cần.
“Vậy thì, thử một lần nữa có mất gì đâu.”
Ngay khi chạm vào đầu lưỡi, một vị đắng nhạt lan ra, giống như vị thuốc bắc chưa kịp sắc kỹ, vừa chát vừa khô.
Hắn theo bản năng cắn thử một cái.
Cạch.
Viên đan cứng đến mức răng va vào phát ra tiếng khẽ, bề mặt không hề mẻ đi chút nào, ngược lại còn khiến lợi hắn tê dại.
Không còn cách nào khác, Thường Sinh nuốt thẳng viên đan xuống.
Viên đan trôi qua cổ họng, để lại một cảm giác mát lạnh kỳ dị, như một dòng nước lạnh chảy ngược vào bụng.
Chưa kịp để hắn cảm nhận rõ ràng hơn, bụng dưới đã truyền tới một cảm giác nóng rực.
Cơn nóng đó không lan chậm, mà bùng lên gần như ngay lập tức.
Tim hắn đập mạnh.
Chưa kịp đứng vững, một luồng đau đớn dữ dội từ trong cơ thể bộc phát, giống như có thứ gì đó đang cưỡng ép xé mở từng thớ thịt, từng đường kinh mạch.
Thường Sinh quy gối xuống đất, hai tay chống sàn, trán toát đầy mồ hôi lạnh.
Đây là cơn đa khủng khiếp nhất trong đời hắn.
Ý thức dần chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại, đã là buổi trưa.
Thường Sinh mơ màng mở mắt, nhìn căn phòng quen thuộc, cười khổ:
"Hóa ra, chỉ là giấc mơ thôi nhỉ…"
Một mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Thường Sinh nhíu mày, theo bản năng cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay mình.
Trên da hắn, một lớp chất đen sẵm như bùn, đính đầy kẽ tay, còn phát ra mùi khó chịu.
Quầy áo trên người hắn cũng dính đầy vết bẩn đen giống hệt.
Không chỉ vậy khi đứng dậy, cơ thể hắn nhẹ hơn rất nhiều, không phải lúc trước không có sức sống gì nặng trĩu.
Hắn cúi đầu nhìn thân thể mình, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Không nói thêm gì, Thường Sinh xoay người bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Nước lạnh xối xuống, cuốn trôi từng mảng chất bẩn đen sẵm trên da.
Phải mất khá lâu, mùi hôi khó chịu mới dần biến mất, làn da lộ ra bên dưới trở nên sạch sẽ và săn chắc hơn hẳn.
Sau khi tắm xong, hắn thay bộ quần áo sạch, vừa tròng áo thun xong.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập, âm thanh thô bạo khiến tim hắn chọt siết lại.
Ở ngoài cửa đã phát ra tiếng đập liên tiếp âm thanh rất to dẫn đến hắn có chút kỳ quái nhìn ở phía cửa, đang chuẩn bị mở cửa nhưng lúc này da gà hắn nổi lên, trực giác đang cảnh báo hắn.
Trực giác từng cứu mạng hắn nhiều lần khiến động tác mở cửa khựng lại.
Hình ảnh buổi sáng chợt hiện lên trong đầu hắn những nắm đấm giáng xuống không thương tiếc, tiếng cười khinh miệt, ánh mắt coi thường của bọn người kia.
Nếu vừa rồi không phải bọn chúng đánh hắn chơi cho vui, mà là muốn làm thật thì sao? ý nghĩ đó khiến bàn tay hắn siết chặt lại.
Thường Sinh lặng lẽ lùi lại, xoay người đi vào khu bếp nhỏ trong phòng ký túc.
Ánh mắt hắn dừng lại trên con dao phay đặt ở góc bàn.
Hắn do dự đúng một nhịp thở, rồi đưa tay cầm lấy.
“Phòng thân thôi…”
Hắn tự nhủ, quay lại trước cửa.
Thường Sinh hít sâu một hơi.
Tay phải vươn ra nắm lấy tay nắm cửa, tay trái cầm dao giấu ra sau lưng, cơ bắp căng cứng.
Cạch— Khi cửa mở tới một đoạn đủ để mắt có thể nhìn ở Phía ngoài kia thì có một cánh tay dính đầy máu bám vào ở cửa dùng sức đẩy ra làm hắn phải lùi lại mấy bước cảnh giác nhìn chằm chằm.
Một kẻ cao khoảng 1m7 đứng khập khễnh trước mặt hắn.
Đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân đầy vết cắn, máu me bê bết.
Hắn gào thét chạy về phía Thường Sinh há to miệng.
cắn ở cổ tay Thường Sinh nhưng tên kia cắn hụt Thường Sinh.
Thường sinh theo bản năng rút tay phải lại tay trái cầm dao dấu ở đằng sau dơ lên đâm vào cổ tên kia.
Phập! Tên kia giãy giụa một hồi rồi ngã xuống, không còn cử động.
Hắn đứng c-hết lặng nhìn xác nằm dưới đất, cổ họng khô khốc.
Tay run rẩy, con dao trượt khỏi tay rơi xuống sàn.
Vừa rồi…
hắn đã giết người sao? Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, hơi thở trở nên gấp gáp.
Không phải người…
không thể là người được.
Tên đó đã lao vào cắn hắn trước, ánh mắt đỏ ngầu, hành vi điên loạn như dã thú.
Có lẽ là bệnh dại, hoặc thứ bệnh khủng khiếp nào đó đã phá hủy lý trí con người.
Đúng vậy…
chỉ là tự vệ thôi.
Đợt cơn buồn nồn dâng lên khi hắn nhìn lại trhi thể tên kia, mất hồi lâu hắn mới dịu lại.
Ngay lúc đó, giọng nói vang lên trong đầu:
"Đing, chúc mừng đã g:iết Zombie cấp thấp +1 điểm tích lũy."
Bảng thông tin hiện lên:
:101 “Zombie…”
“Tận thế sao…”
Hắn lẩm bẩm.
Hắn ngẩn người thờ thẫấn nhìn vào bảng màu xanh hiển thị trước mắt.
Đọt có tiếng động sột soạt ở ngoài hành lang làm hắn giật nảy mình.
Tim hắn chọt thót lại.
Không hiểu vì sao hắn nhặt lại dao, bàn tay đang nắm chặt con dao bỗng siết mạnh hơn.
Một ý nghĩ mơ hồ, lạnh lẽo không biết từ đâu trồi lên trong đầu hắn thúc giục hắn đi ra ngoài.
Một Zombie quay lưng về phía hắn đang ăn xác một học sinh, có vẻ là sinh viên ở phòng kí túc gần bên.
Đi giết nó.
Ý nghĩ ấy không dữ dội, không gào thét, chỉ lặng lẽ len vào tâm trí của hắn, như thể đó vốn dĩ là việc hắn nên làm.
Thường Sinh không kịp suy nghĩ nhiều.
Trước khi nhận ra, chân hắn đã tự động bước ra khỏ phòng.
Hắn lại gần chậm rãi nhẹ nhàng không do dự cầm dao đâm xuống, một nhát chí mạng.
Phốc!
"Đing, chúc mừng đã griết Zombie cấp thấp +1 điểm tích lũy."
Thường Sinh đứng bất động, hơi thở gấp gáp.
Lần này hắn không còn buồn nôn nữa.
Nhìn cảnh sinh vật kia gặm nhấm thịt người, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác kỳ lạ không phải sợ hãi.
Nếu thứ đó có thể ăn con người, thì con người giết lại nó, cũng chỉ là chuyện hợp lý mà thôi Thậm chí, hắn cảm thấy hưng phấn.
“Ta…
bị điên rồi sao?”
Nhưng hệ thống này, rõ ràng giống hệt một trò chơi.
Hắn tiếp tục tiến lên, lặng lẽ quan sát tên sinh vật tiếp theo kia đang ăn thịt người ngoài hành lang.
Ý nghĩ vừa nãy lóe lên thì trong đầu hắn lại dâng lên một cảm giác khó tả, như có thứ gì đó đang âm thầm thúc giục.
Phải griết chúng.
Thường Sinh không biết ý niệm đó đến từ đâu.
Không phải giọng nói của hệ thống, cũng không hẳn là suy nghĩ của chính hắn.
Nó chỉ tồn tại lặng lẽ trong đầu, từng chút một đẩy hắt tiến lên.
Hắn tiếp tục bước dọc theo hành lang, lặng lẽ ra tay.
Qua mấy lần quan sát, hắn dần nhận ra đám sinh vật kia tuy sức mạnh rất lớn, thính giác và khứu giác nhạy bén, nhưng thị giác lại cực kỳ kém, gần như không có tác dụng.
Chỉ cần tránh phát ra tiếng động, tiếp cận từ phía sau, rồi một nhát dao chuẩn xác vào cổ — là có thể kết liễu.
Hắn làm theo, từng lần một.
Dao đâm xuống, thân thể ngã gục, bảng thông báo lóe lên rồi biến mất.
Không biết từ lúc nào, nỗi sợ hãi ban đầu đã bị sự mệt mỏi và căng thẳng thay thế.
Mỗi bước đi đều khiến thần kinh hắn như bị kéo căng đến giới hạn.
Cuối cùng, khi hai tay bắt đầu run rẩy, hơi thở trở nên nặng nể, hắn mới ép bản thân quay tr‹ về phòng ký túc.
Đóng cửa lại, lưng tựa vào tường, Thường Sinh trượt người ngồi xuống đất.
Lúc này, trong đầu hắn mới dần yên tĩnh trở lại.
Hắn ngẩng đầu, nhìn vào giao diện màu xanh đang lơ lửng trước mắt, tim đập thình thịch.
Vừa rồi rốt cuộc là hắn đang g-iết những sinh vật đó hay là có thứ gì đó, đang mượn tay hắn để giết? Ánh mắt Thường Sinh vô thức dời đi, rơi xuống chiếc giường phía trước.
Hai bản công pháp vẫằnnằm yên ở đó “Kiếm Phong” và “Thổ Nạp Căn Nguyên”.
Rõ ràng là không có gì thay đổi, nhưng không hiểu vì sao, hắn lại cảm thấy bản “Kiếm Phong” như đang phát ra một loại khí tức sắc bén vô hình, giống hệt cảm giác khi hắn vung dao đâm xuống cổ Zombie.
Trái lại, quyển “Thổ Nạp Căn Nguyên” lại mang đến cho hắn cảm giác hoàn toàn khác ôn hòa, chậm rãi, như muốn kéo ý thức hắn lắng xuống, áp chế thứ xao động trong lòng.
Hai loại cảm giác đối lập khiến đầu hắn đau nhói.
Trong đầu hắn chọt hiện lên hình ảnh vừa rồi ở hành lang khoảnh khắc lưỡi dao đâm xuyên qua cổ, thân thể đối phương gục xuống.
Nếu như tiếp tục đối mặt với sinh vật ngoài kia trực diện lần nữa không biết hắn có đủ sức có thể chống lại không.
Bàn tay Thường Sinh run nhẹ, cuối cùng vẫn vươn ra lấy không phải là quyển mang lại cảm giác an toàn cho hắn, mà là quyển khiến khiến tim hắn đập mạnh hơn, nắm chặt quyển công pháp “Kiếm Phong”.
Lật trang đầu tiên, từng dòng chữ hiện ra như lưỡi dao cắt vào ý thức.
Hắn càng đọc càng bị cuốn vào, hoàn toàn quên mất thời gian trôi qua.
Cho đến khi đọc xong trang cuối cùng, giọng nói máy móc đột ngột vang lên trong đầu, khiến hắn giật mình tỉnh lại.
“Đinh! Chúc mừng ký chủ đã học được công pháp Kiếm Phong (Nhập Môn)
.”
Gần như theo bản năng, Thường Sinh nắm chặt con dao trong tay.
Thân thể tự động chuyển động, từng chiêu được thi triển liên tiếp nhanh, chuẩn, dứt khoát, không thừa một động tác.
Khi chiêu thức cuối cùng kết thúc, sức lực trong người hắn như bị rút cạn.
Hai chân mềm nhũn, hắn ngã ngồi xuống sàn, lưng tựa vào tường, thở dốc.
Mệt mỏi đến cực hạn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập