Chương 14: Đường Về Phía Nam

Chương 14: Đường Về Phía Nam Ở phía bên này, Thường Sinh đã bước ra khỏi hành lang.

Trước mắt hắn, sảnh chính của toà nhà mở rộng ra, cửa kính vỡ nát.

Anh sáng bên ngoài chiếu xuyên qua nền nhà loang lổ vết máu và dấu kéo lê.

Thường Sinh khẽ thờ dài, mới mấy ngày trước nơi này còn đầy sinh viên, tiếng cười nói, tất cả như vừa mới hôm qua, vậy mà giờ đây, chỉ còn lại máu, mùi tử khí nồng nặc.

Hắn bước tiếp về phía cửa chính, ngay khi đặt chân ra ngoài, tiếng động gầm rú đột ngột vang lên, phá tan sự yên tĩnh Thường Sinh khựng lại, ánh mắt co rút.

Ngoài cổng trường, một chiếc jeep sơn loang lổ đang rú ga điên cuồng, bánh xe cán nát xác Zombie dưới đất, máu đen bắn tung tóe khắp nơi.

Trên thùng xe, mấy tên người đứng cười hô hố, tay cầm gậy sắt, dao phay, có kẻ còn huơ huc chai xăng, ánh mắt điên dại như đang chơi trò giải trí.

“Ha ha ha! Chạy nữa đi lũ chó chết!”

“Rẽ trái! Rẽ trái! Kéo thêm bọn nữa coi!” Chiếc jeep đột ngột đánh lái, vòng qua quảng trường trước cổng trường, cố tình kéo theo mộ đám Zombie lảo đảo phía sau, tiếng gầm gừ hòa lẫn tiếng cười cuồng loạn.

“Lũ điên…”

Đúng lúc đó, một tên trên xe đột nhiên nhìn thấy bóng người dưới mái sảnh.

Hắn sửng sốt trong chớp mắt, rồi khóe miệng kéo lên thành một nụ cười méo mó.

“Ê_w “Có người kìa!” Cả chiếc xe lập tức náo loạn, một tên khác thò nửa người ra ngoài, chỉ thẳng về phía Thường Sinh.

“Ha! Có con mồi mới rồi! “Dụ đám Zombie qua đó! Cho hắn chạy chơi coi!” Tiếng cười rộ lên đầy hưng phấn.

Chiếc jeep bẻ lái, động cơ rú lên một lần nữa, hướng thẳng về phía sảnh chính.

Đám Zombie phía sau lập tức đổi hướng, gào rống, kéo lê thân thể mục rữa lao theo.

Thường Sinh đứng ở giữa sân ngoài sảnh, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt hắn bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“…Tự tìm đường chết.”

Tiếng động cơ gầm rú vang lên từ ngoài cổng, chiếc jeep lao tới như một con thú sắt điên cuồng, Ba tên ầm gậy nhảy xuống trước khi xe kịp dừng hẳn, gót giày nện mạnh xuống nền xi măng.

Trên tay chúng là những cây gậy sắt dài, đầu gậy còn dính máu khô.

Ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn bệnh hoạn, như thể trước mặt không phải người sống, mà là một món đồ chơi mới.

“Đánh gãy chân hắn trước.”

Một tên cười khặc khặc.

“Đừng giiết, để hắn bò.”

Chúng tản ra rất thô sơ, nhưng đủ để khóa hướng rút lui.

Ba cây gậy giơ cao, đồng loạt ép tới.

Thường Sinh không lui mà tiến, tay hắn đặt trên chuôi kiếm, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo.

Khoảng khắc cây gậy đầu tiên vung xuống.

Thân ảnh hắn mờ đi.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Không phải biến mất, mà là dịch chuyển trong tích tắc, để lại một tàn ảnh mỏng manh tại chí cũ.

Tên ở giữa còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy trước mắt lóe lên một đường kiếm quang xanh nhạt.

Xoet— Hắn ngã gục xuống đất, gậy sắt rơi leng keng.

Tên bên trái hoảng hốt quay đầu, gậy vừa giơ lên— Kiếm đã tới.

Không tiếng hét, không kịp phản ứng.

Thân thể đổ sập như bị rút cạn lực sống.

Tên cuối cùng trọn to mắt, miệng vừa há ra.

“Cái —” Một nhịp thỏ.

Kiếm phong lướt qua.

Mọi thứ kết thúc.

Ba thân thể nằm rải rác trên nền sảnh, máu nhanh chóng loang ra, thấm vào những vết bẩn cũ đã khô từ lâu.

Chỉ trong chưa đầy năm giây.

Tên ngồi trên xe jeep chết lặng, hắn còn chưa kịp đạp ga.

Một bóng người đã áp sát.

“Không—! Âm! Một cú đá thẳng mặt.

Cơ thể hắn văng khỏi ghế lái, lăn dài trên nền xi măng, đầu va mạnh, choáng váng chưa kịp đứng dậy.

Thường Sinh lúc này đã ngồi vào ghế lái.

Động cơ gầm lên, chiếc xe jeep lao đi, để lại phía sau tiếng gào tuyệt vọng, tiếng gào nhanh chóng bị nuốt chửng.

Những bóng đen lảo đảo từ xa đã tới gần zombie nhào lên, âm thanh xương thịt va chạm, tiếng rÍt gào méo mó vang lên phía sau.

Thường Sinh hắn không quay đầu hắn lái xe rời khỏi sân trường, ánh mắt bình thản như làm xong một việc không đáng nhắc tới, cứ thế hắn lái xe đi tới phía nam.

Chiếc jeep lao vun v-út trên con đường nhựa nứt nẻ dẫn về phía nam.

Hai bên đường, xe cộ bỏ hoang nằm chỏng chơ, cửa xe mở toang.

Có chỗ còn vương vãi hàn! lý, giày dép, dấu vết của một cuộc tháo chạy hỗn loạn đã kết thúc từ lâu.

Thường Sinh điểu khiển chiếc xe chạy ngang qua, hắn không tăng tốc, cũng không giảm, chỉ lái đều đều, như đang rời khỏi giấc mộng kéo dài.

Sau hơn nữa giờ, kim xăng bắt đầu tụt xuống mức nguy hiểm.

Phía trước, một trạm xăng nhỏ hiện ra bên lề đường.

Biển hiệu nghiêng lệch, chữ sơn bong tróc, nhưng khu vực xung quanh khá trống trải.

Thường Sinh giảm tốc, cho xe trườn vào, hắn không có xuống xe ngay mà ngồi yên lắng nghị vài giây.

không có tiếng gào, tiếng kéo lê lúc này hắn mới xuống xe.

Tiếng gió thổi qua những bảng kim loại kêu cọt kẹt, nghe lạnh lẽo đến mức khiến người ta nổi da gà.

Thường Sinh vừa đặt chân bước xuống, cơ thể vẫn còn hơi mệt, vai phải nhức âm ¡ mỗi khi hít sâu, nhưng so với trước kia thì đã nhẹ hơn rất nhiều.

Hắnđi vòng quanh khu trạm xăng một lượt, kiếm tra nhanh không có Zombie, cũng không.

có dấu vết gì khác, lúc này hắn mới cầm vòi, đổ xăng.

Mùi xăng nồng nặc lan trong không khí, hắn tranh thủ uống vài ngụm nước, tựa lưng vào thân xe nghỉ ngơi.

Ánh năng buổi trưa chiếu xuống làm hắn hơi nheo mắt, đầu óc cuối cùng cũng có cảm giác tỉnh táo.

Ngay lúc đó— Một tiếng động khẽ rất vang từ đằng sau cửa hàng tiện lợi của trạm xăng.

Soạt.

Thường Sinh lập tức thẳng người, tay đặt lên thanh kiếm.

Chỉ vài giây sau, cánh cửa kính phía sau mới dần khẽ hé mở một khe nhỏ.

Một khuôn mặt người phụ nữ gầy gò hiện ra trước mắt, tóc rối bù, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

Nửa người bà chắn trước cửa, phía sau lộ ra một bé gái chừng sáu, bảy tuổi, đang ôm chặt áo mẹ, ánh mắt vừa sợ hãi vừa cảnh giác.

Người phụ nữ run giọng: “Cậu…

cậu là người sống sao?”

Thường Sinh liếc nhìn hai mẹ con họ vài giây.

Không có mùi thối, không có dấu hiệu mắt đỏ ngầu, không có dấu hiệu nhiễm bệnh, lúc này hắn mới buông lỏng cảnh giác, gật đầu.

“Ừ” Người phụ như gần như sụp xuống vì nhẹ nhõm, vội vàng kéo con ra ngoài nhưng vẫn giữ khoảng cách.

“Xin lỗi…

chúng tôi ở đây hai ngày rồi.

Nghe tiếng xe tôi sợ là…”

Bà không nói hết câu, Thường Sinh ngầm hiểu.

⁄Ở đây an toàn tạm thời,” hắn nói, giọng không mang nhiều cảm xúc, “nhưng không nên ở lâu.”

Người phụ như gật đầu liên tục, ánh mắt nhìn về Phía xe jeep với chút do dự, rồi đánh liêu hỏi: “Cậu có thể cho chúng tôi đi nhờ một đoạn được không? Chỉ cần ra khỏi khu này là được.

Tôi…

có thể đổi đồ ăn.”

Bà mở balô, lộ ra vài gói bánh méo mó.

Đứa bé phía sau khẽ kéo áo mẹ, thì thầm gì đó, ánh mắt nhìn về phía Thường Sinh không sợ hãi như người lớn, mà tò mò xen.

lẫn hy vọng.

Thường Sinh im lặng vài giây, ánh mắt lướt qua đôi tay run của người phụ nữ, rỔi dừng lại trên đứa bé đang nép sau lưng mẹ.

Cuối cùng, hắn mở cửa xe.

“Lên điV “Nhưng nhớ kỹ không được gây tiếng động, không được tự ý hành động.”

Người phụ nữ sững người, rồi cúi đầu thật thấp.

“Cảm ơn…

cảm ơn cậu.”

Đứa bé leo lên xe, ngồi im re, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi.

Chiếc xe jeep khởi động lại, rời khỏi trạm xăng.

Trên con đường hướng nam, lần này, trong xe không còn chỉ một mình hắn nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập