Chương 15: Một đêm yên tĩnh

Chương 15: Một đêm yên tĩnh

Trong khoang xe jeep, không khí ¡m lặng đến mức nghe rõ tiếng động cơ gầm đều đều.

Gió đêm thổi qua cửa kính vỡ một nửa, mang theo mùi máu khô và bụi đất.

Thường Sinh một tay đặt trên vô lăng, tay còn lại thả lỏng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn thẳng con đường tối phía trước.

Hắn không nói gì.

Người phụ nữ ngồi ghế phụ cũng im lặng.

Bà ôm chặt balô vào lòng, thân thể hơi nghiêng về phía sau như vô thức muốn giữ khoảng cách.

Cô bé ngồi ghế sau co chân lại, hai tay nắm chặ dây đeo, ánh mắt len lén nhìn lên lưng ghế trước.

Im lặng kéo đài.

Quá lâu.

Thường Sinh khẽ nhíu mày.

Không phải vì khó chịu…

mà vì cảm giác này quá lạ.

Từ lúc mạt thế bùng nổ đến giờ, hắn quen với tiếng gào, tiếng kim loại v-a chạm, quen cả mùi máu.

Đột nhiên ngồi trong một chiếc xe, có người sống bên cạnh, lại không ai nói gì cảm giác ấy khiến hắn hơi…

không quen.

Người phụ nữ cuối cùng lên tiếng.

Giọng bà không lớn, có chút khàn vì căng thẳng.

“Cậu…

ăn chút gì không?”

Bà cẩn thận mở balô, lấy ra một gói bánh quy còn nguyên bao bì và một chai nước khoáng đi bị móp.

“Tôi còn ít đồ, không nhiều…

nhưng cậu lái xe cũng mệt rồi.”

Thường Sinh liếc sang.

Một thoáng im lặng.

Rồi hắn lắc đầu.

“Không cần”

Giọng hắn bình thản, không lạnh, nhưng cũng mang theo ý cảm kích.

Người phụ nữ khựng lại, tay cầm gói bánh dừng giữa không trung.

Bà vội thu tay về, hơi lúng túng.

“À…

xin lỗi.”

“Không phải vậy.”

Thường Sinh nói tiếp, ánh mắt vẫn nhìn đường.

“Đồ ăn ở mạt thế rất quý, bà giữ cho con đi.”

Cô bé phía sau nghe vậy, ngẩng đầu lên.

Đôi mắt to hơi sợ sệt, nhưng lại rất trong.

Người phụ nữ mím môi, một lúc sau mới khẽ thở ra, như để tự trấn an mình.

Bà chỉnh lại tư thế ngồi, rồi chủ động lên tiếng.

“Dù sao cũng cảm ơn cậu.”

“Nếu không có cậu, hai mẹ con tôi chắc đã…”

Bà không nói hết câu.

Thường Sinh không đáp.

Người phụ nữ do dự một chút, rồi hạ giọng.

“Tôi tên là Lâm Uyển.”

“Còn đây là con gái tôi, Trần Nghiên.”

Cô bé nghe được gọi tên, vội ngồi thẳng lưng, hai tay đặt gọn trên đầu gối.

Dù gương mặt còn tái, nhưng vẫn cúi đầu rất lễ phép.

“Con…

chào chú.”

Giọng nhỏ, nhưng rõ ràng.

Chú sao, Thường Sinh hơi nghiêng đầu, liếc nhìn qua gương chiếu hậu.

Ánh mắt hắn dừng lại trên cô bé trong nửa giây, rồi khẽ gật đầu.

“Chào.”

Chỉ một từ, nhưng đủ.

Cô bé rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, vai thả lỏng ra một chút.

Lâm Uyển nhìn phản ứng đó, trong lòng nhẹ đi không ít.

Bà lấy thêm can đảm.

“Cậu…

tên gì vậy?”

Lần này Thường Sinh không im lặng quá lâu.

“Thường Sinh.”

Hắn nói ngắn gọn.

“Thường Sinh?”

Lâm Uyển lặp lại, gật đầu.

“Tên rất hay.”

Thường Sinh không đáp lại lời khen ấy.

Hắn nhìn về con đường phía trước, giọng đều đều.

“Tôi cũng đang đi về phía nam.”

“Nghe nói…

bên đó có một khu quân sự vẫn còn hoạt động.”

Không khí trong xe thoáng chốc thay đổi.

Lâm Uyển sững người, rồi ánh mắt bà sáng lên rất rõ.

“Thật sao?”

“Cậu cũng nghe được tin đó à?”

“Chúng tôi cũng đang định tìm đường tới phía nam, nhưng không có xe, lại không dám đi ban đêm…”

Bà nói nhanh hơn một chút, nhưng rồi chợt nhận ra mình nói quá nhiều, vội dừng lại.

“À ý tôi là…

nếu tiện thì…”

“Tôi không đảm bảo an toàn.”

Thường Sinh vẫn nhìn thẳng, hắn nói trước.

“Trên đường sẽ gặp Zombie, có thể gặp cả người.”

“Đi cùng tôi, đồng nghĩa với việc phải tự chịu trách nhiệm cho bản thân.”

Hắn không phải cảnh báo mà là sự thật.

Lâm Uyển siết chặt quai balô, trầm mặc vài giây, rồi gật đầu thật mạnh.

“Tôi hiểu.”

Cô bé Trần Nghiên không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước, đôi mắt phản chiếu ánh đèn đường đã tắt từ lâu.

Chiếc jeep tiếp tục lao về phía nam.

Trong bóng tối, ba người xa lạ ngồi chung một chiếc xe, mỗi người mang theo một nỗi sợ khác nhau.

Còn Thường Sinh, tay vẫn vững trên vô lăng, ánh mắt lạnh và tỉnh, hắn không biết quyết định này đúng hay sai.

Bóng đêm dần nuốt trọn con đường phía trước.

Chiếc jeep lao ra khỏi khu nội thành, ánh đèi đường thưa thớt dần rồi biến mất hẳn.

Những tòa nhà đổ nát bị bỏ lại phía sau, thay vào đó là một con đường nhựa cũ kỹ kéo dài thẳng tắp.

Hai bên là đường là đồng bằng.

Xa xa, cỏ dại lay động trong đêm, qua khỏi đồng bằng, bóng cây bắt đầu dày lên, rừng thấp chen lẫn bụi rậm, che khuất cả bầu tròi.

Chỉ còn một con đường duy nhất, không có lối rẽ, không có ánh đèn, không có dấu hiệu sự sống, trong xe, không ai nói gì.

Động cơ gầm đều đều, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường trở thành âm thanh duy nhất.

Lâm Uyển ngồi ghế phụ ôm chặt balô trước ngực, thỉnh thoảng liếc gương chiếu hậu.

Cô bé Trần Nghiên phía sau co người, trán tựa vào cửa kính lạnh.

Thưởng Sinh giữ tay trên vô lăng, hắn không nói chuyện.

Không phải vì lạnh lùng, mà không biết nên nói gì.

Chạy thêm hơn một giờ.

Kim xăng bắt đầu hạ thấp.

Thường Sinh liếc mắt nhìn đồng hồ trên bảng điểu khiển, rồi nhìn về phía trước.

Con đường phía trước bị rừng cây nuốt chửng, bóng tối dày đến mức đèn pha cũng chỉ chiếu sáng được vài chục mét.

Hắn chậm rãi giảm tốc.

“Chúng ta sẽ nghỉ lại đây.”

Giọng hắn vang lên trong xe, không lớn, nhưng đủ rõ.

Lâm Uyển hơi giật mình, quay sang nhìn hắn.

Một lát sau, cô khẽ gật đầu.

Chiếc jeep rẽ khỏi mặt đường chính, dừng lại ở một khoảng trống nhỏ ven rừng.

Động cơ tắt, 1m lặng ập tới gần như ngay lập tức.

Không phải là sự yên tĩnh dễ chịu, mà là thứ im lặng khiến người ta phải nín thở để nghe tiếng gió thổi, côn trùng rúc rích.

Thường Sinh xuống xe trước.

Hắn đứng một lúc, mắt quen dần với bóng tối, tay đặt lên chuôi kiếm giấu dưới lớp vải.

Xác nhận xung quanh không động tĩnh, hắn mới ra hiệu.

“Xuống đi”

Lâm Uyển dắt cô bé xuống xe, động tác rất nhẹ, như sợ làm ồn cả khu rừng.

Hắn bật đèn bin vốn đã có sẵn ở đai lưng, chiếu rọi cả cánh rừng xung quanh, những thân cây thấp, bụi rậm xung quanh, lá khô phủ dày dưới chân.

Không có dấu hiệu chuyển động nào quanh đây, ít nhất là trong phạm vi ánh sáng chiếu tới.

Thường Sinh thu lại ánh đèn lại, quay đầu ngắn gọn:

“Ở yên gần xe.”

Hắn không chờ câu đáp lại, xoay người bước vào rìa rừng.

Ban ngày nắng gắt, nhưng ban đêm ở vùng này nhiệt độ hạ rất nhanh.

Gió đêm mang theo hơi lạnh luồn qua quân áo mỏng, nhất là đối với trẻ con chỉ cần một đêm nhiễm lạnh, trong tình cảnh hiện tại cũng đủ nguy hiểm.

Lửa trại là thực sự cần thiết, không phải để sưởi ấm, mà để giữ nhiệt cơ thể và giữ tỉnh thần tỉnh táo.

Thường Sinh chỉ nhặt những nhánh cây đã khô, gãy rời từ trước, vỏ sẫẵm màu, đễ bén lửa.

Khoảng mười phút sau, hắn đã gom được một bó củi vừa đủ không nhiều, nhưng đủ cho đống lửa nhỏ duy trì đến sáng.

Quay lại bãi trống, Lâm Uyển đang ngồi ôm cô bé sát xe, mắt luôn hướng phía rừng.

Thấy Thường Sinh trở về ánh mắt cô có vẻ thả lỏng hơn một chút.

Hắn bắt đầu đặt bó củi xuống, cúi người xếp lại gọn gàng, không dựng lửa lớn.

Chỉ là một đống lửa thấp, sát mặt đất trong bán kính vài mét.

Lửa bén lên.

Ánh lửa cam nhạt lay động, xua đi phần nào cái lạnh đang thấm dẫn trong cơ thế.

Không khi xung quang đó lập tức khác hẳn, ấm hơn, sống hơn và ít đáng sợ hơn.

Trần Nghiên nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, đôi mắt phản chiếu ánh sánh nhấp nháy.

Lâm Uyển kéo áo khoác cho con, khẽ nói:

“Cảm ơn cậu”

Thường Sinh không đáp.

Hắn ngồi xuống ở vị trí chếch ra ngoài rìa ánh lửa, mặt hướng về lỗi rừng, một bên là ánh sáng, một bên là bóng đêm.

Nếu như có thứ gì đó tới gần, hắn sẽ là người đầu tiên nhìn thấy.

Trong khoảng khắc ngắn ngủi hiếm hoi này, thế giới như chậm lại, không còn tiếng gào, không còn truy đuổi, chỉ có ba người sống sót.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập