Chương 16:
Dương Nam
Trời vừa hửng sáng.
Sương mỏng còn đọng trên lá cây ven đường, ánh nắng nhạt xuyên qua tầng mây.
Đống lửa đêm qua chỉ còn lại là tro tàng.
Thường Sinh mở mắt ra trước, hắn đứng dậy, dùng mũi giày dập tắt hoàn toàn phần than đỏ còn sót lại cào nát tro cho vào đất.
Hắn quay người nhìn chiếc xe.
Lâm Uyển đã tỉnh từ lúc nào không hay, đang kéo lại áo khoác cho cô bé.
Trần Nghiên vẫn còn cuộn tròn người ngủ, khuôn mặt dính chút tro mờ.
Thường Sinh không nói gì, hắn mở cửa xe, kiểm tra nhiên liệu.
Kim xăng vẫn còn hơn nữa.
Đủ để có thể đến tới thành phố tiếp theo.
Hắn ngồi vào ghế lái, khởi động xe, động cơ nổ lên.
Trần Nghiên giật mình tỉnh dậy, dụi mắt ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa xe.
“Trời.
sáng rồi ạ?
Thường Sinh lên tiếng, giọng thấp không quay đầu:
“Ăn gì thì ăn trên xe.
Không phải là quan tâm, cũng không phải ra lệnh mà là chỉ một câu thông báo.
Chiếc jeep lăn bánh, con đường đất vắng kéo dài về phía nam.
Vượt qua cánh rừng dài một đoạn có biển báo rỉ sét nghiêng ngả, chữ mờ gần như hết, chỉ còn mũi tên chỉ hướng “Nam'.
Thường Sinh không giảm tốc, hai giờ sau.
Đường nhựa xuất hiện trở lại.
Các tòa nhà cao tần;
trước mặt bắt đầu lộ ra, cuối cùng cũng tới nơi.
“Thành Phố Dương Nam“.
Chiếc xe jeep tiến thẳng vào lòng thành phố.
Cảnh tượng trước mắt khiến người ta không thế nhầm lẫn, đây từng là một thành phố sống, nhưng giờ chỉ còn lại là xác.
Cửa kính vỡ nát, bảng hiệu treo xiêu vẹo, xe cộ bỏ lại giữa đường như bị đông cứng trong khoảng khắc hỗn loạn cuối cũng.
Điều khác thường là không có Zombie, không có tiếng gào, không có bóng dáng lảo đảo kéo lê thân thể, quá sạch.
sạch đến mức khiến người ta bất an.
Thường Sinh liếc mắt nhìn hai bên đường.
Những vết đạn ở trên tường, hố cháy đen, xác Zzombie bị thiêu đen nằm rải rác các góc phố, dấu vết của cuộc thanh trừng.
“Quân đội”
Chỉ có họ mới làm được điều này, xe chạy sâu thêm một đoạn, bóng người bắt đầu xuất hiện lác đác.
Những người sống sót đứng nép sau cửa hàng, hoặc ngồi bên lề đường, ánh mắt dõi theo chiếc jeep lăn bánh.
Có cảnh giác.
Có tò mò.
Thường Sinh không nhìn lại, xe tiếp tục tiến về phía trước.
Qua ba ngã rẽ, cuối cùng một tấm biển lớn hiện ra phía trước.
“KHU QUÂN SỰ – KHU VỰC QUẢN CHẾ
DÂN THƯỜNG XẾP HÀNG KIỂM TRA – CẤM GÂY RỐT
Bên dưới là mũi tên chỉ dẫn.
Thường Sinh rẽ theo, khu quận sự nằm ở rìa phía nam thành phố, chiếm trọn một khu đất rộng lớn.
Hàng rào thép gai nhiều lớp dựng cao, tháp canh bố trí đều đặn, trên cao còn có lính cầm súng quan sát bốn phía.
Cổng chính mở rộng, trước cổng, là một dòng người rất dài đang xếp hàng.
Già trẻ, nam nữ, đủ loại trang phục.
Có người b:
ị thương, có người được băng bó sơ sài, có người chỉ còn ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Tiếng loa qruân đrội vang lên đều đặn, lạnh lùng, không cảm xúc:
“Giữ khoảng cách.
“Chuẩn bị kiểm tra thân nhiệt và vrết thương.
“Người bị cắn, tự giác báo cáo.
Binh lính mang súng thật đứng dọc hai bên, ánh mắt sắc lạnh, không giống người bảo về mà giống người canh giữ.
Thường Sinh giảm tốc, cho xe dừng ở cuối hàng, hắnnhìn dòng người đông đúc ở phía trước.
Rồi nhìn vào hàng rào thép gai, tháp canh, họng súng đen ngòm.
Một nơi gọi là trú ẩn, nhưng cũng rõ ràng đây cũng là một cái lồng.
Thường Sinh tắt máy, trong xe không ai lên tiếng, chỉ có tiếng động cơ vừa nguội dần.
hắn mở cửa, bước xuống xe.
Gió thổi qua khu quân sự mang theo mùi khói thuốc súng, khiến da người tê rần.
Hắn đứng thẳng người, ánh mắt lướt nhanh một vòng.
Sau đó hắn quay đầu lại.
“Đid I.
Giọng hắn thấp, ngắn gọn.
Lâm Uyển khựng lại một nhịp, rồi hiểu ra.
Cô gật đầu, nắm tay con gái, mở cửa xe bước xuống.
“Cứ xếp hàng phía trước.
Lâm Uyển hơi sững sờ, nhưng không hỏi thêm.
cô kéo cô bé tiến về phía dòng người.
Trần Nghiên ngoái đầu nhìn lại Thường Sinh một lần, ánh mắt có chút do dự, rồi nhanh chóng quay đi khi mẹ siết tay.
Thường Sinh đứng lại bên chiếc Jeep, hắn không nhập hàng ngay.
Chỉ lặng lẽ nhìn hai mẹ coi hòa vào dòng người, bị nuốt chửng giữa những khuôn mặt xa lạ, mệt mỏi và bất an.
Thường Sinh đứng tựa lưng vào thân xe.
Ánh mắt hắn vẫn dõi theo từng dòng người phía trước, cho đến khi một cái bóng chậm rãi tiến vào tầm nhìn.
Một người đàn ông không còn trẻ, vóc người gầy, lưng hơi còng.
Trên đầu đội chiếc mũ xanh bạc màu, vành mũ kéo thấp che gần nữa khuôn mặt.
Quận áo chỉnh tề nhưng không phải quân phục tiêu chuẩn.
Ông ta không biết từ đâu xuất hiện.
Chỉ đứng cách Thường Sinh chừng hai bước, ánh mắt bình thản quan sát hắn từ trên xuống dưới.
“Xe của cậu?
Giọng khàn, không cao không thấp.
Thường Sinh liếc qua, không trả lời ngay.
“Phải.
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt dừng lại ở tay lái, rồi quét nhanh qua thùng xe phía sau.
“Không xếp hàng?
“Chờ.
Thường Sinh đáp gọn.
Người kia khẽ cười, nụ cười mỏng như một vết cắt.
“Ở đây, chờ sai chỗ cũng c:
hết người.
Ông ta đưa tay chỉ về phía cổng sắt nơi dòng người đang chậm chạp tiến lên.
“Muốn vào Dương Nam, có ba thứ bắt buộc.
“Thân thể sạch.
“Lý lịch rõ.
“Và.
có giá trị, ”
Thường Sinh hơi nheo mắt.
“Không có thì sao?
Người đàn ông đội mũ xanh không trả lời thẳng.
Ông ta chỉ liếc về phía bên phải nơi một nhóm binh lính đang áp giải một người đàn ông khác rời khỏi hàng, miệng bị bịt, chân loạng choạng.
Tiếng kêu bị bóp nghẹt rất nhanh.
“Thì đi lối khác.
Ông ta quay lại nhìn Thường Sinh, ánh mắt như nhìn một món hàng.
“Cậu có gì?
Không khí giữa hai người bỗng chùng xuống.
Thường Sinh im lặng vài giây.
Rồi hắn nói, giọng bình thản:
“Tôi lái xe.
Người đàn ông khựng lại một nhịp.
Ánh mắt lần đầu tiên có chút thay đổi.
Rồi ông ta cười.
Không phải kiểu cười thân thiện, càng không phải cười vui.
Chỉ là khóe miệng nhếch lên rất nhẹ, như thể vừa nghe được một câu trả lời đúng ý.
“Lái xe à.
Ông ta lặp lại, giọng trầm xuống.
Ánh mắt đảo về phía chiếc jeep, dừng lại ở vết trầy xước trên thân xe, lớp bùn khô bám bánh rồi quay lại nhìn Thường Sinh.
“Trong thời buổi này, biết lái xe không c:
hết đã là một loại năng lực.
Ông ta rút một tấm thẻ mỏng từ túi áo, trên đó chỉ có một con số đỏ và dấu mộc mờ.
“Đi theo tôi.
“Không cần xếp hàng.
Thường Sinh không nhúc nhích.
“Còn hai người kia?
Người đàn ông đội mũ xanh liếc về phía dòng người.
“Phụ nữ và trẻ con thì cứ theo quy trình.
“Cậu thì khác.
Ông ta quay lưng, bước đi chậm rãi.
“Nếu cậu thật sự chỉ là người lái xe thì tôi sẽ trả cậu về cuối hàng.
“Còn nếu không —”
Ông ta dừng lại nửa bước, không quay đầu.
“Dương Nam thiếu rất nhiều thứ.
“Nhưng không bao giờ thiếu chỗ cho người có ích.
Không đợi câu trả lời, ông ta tiếp tục bước đi, như thể đã chắc chắn Thường Sinh sẽ theo sau.
Thường Sinh đứng yên thêm một nhịp.
Rồi hắn nhìn về phía hàng người một lần cuối — nơi Lâm Uyển và Trần Nghiên đã sắp đến cổng kiểm tra.
Bàn tay hắn khẽ siết, cuối cùng, hắn rời khỏi thân xe, bước theo bóng lưng đội mũ xanh,
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập