Chương 17: Siêu Phàm

Chương 17:

Siêu Phàm Thường Sinh đi theo người đàn ông đội mũ xanh, rẽ khỏi dòng người đông đúc.

Chỉ cần bước lệch vài mét, không khí đã hoàn toàn khác.

Bên này không có tiếng ồn ào, không chen lấn, không tiếng trẻ con khóc.

Chỉ có một quầy kiểm tra dựng tạm bằng container sắt, phía trước xếp lác đác vài người không quá năm.

Mỗi người đứng cách nhau một khoảng, im lặng tuyệt đối.

Hai binh lính mang súng đứng hai bên lối vào, báng súng đặt trước ngực, ánh mắt không hề rời khỏi hàng người.

Người đàn ông đội mũ xanh dừng lại, nghiêng đầu nói nhỏ:

“Chờ ở đây.

Rồi ông ta bước lên trước, nói gì đó ngắn gọn với binh lính gác quầy.

Không to, nhưng đủ để người đối điện lập tức đứng thẳng người hơn.

Thường Sinh để ý thấy những người trong hàng này, không ai nhìn nhau.

Mỗi người đều cúi mắt, như đang cố giấu đi thứ gì đó.

Đến lượt người đầu tiên.

Một người đàn ông trung niên được gọi tên.

Vừa bước vào quầy, cánh cửa kim loại khép lại ngay sau lưng.

Không đầy một phút.

Cửa mở ra.

Người đó bước ra, sắc mặt tái nhợt, cổ áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng trên tay đã có một miếng thẻ kim loại màu xám.

Hắn được một binh lính dẫn đi theo hướng khác không phải hướng vào khu dân cư.

Người thứ hai vào.

Lần này lâu hơn.

Có tiếng kim loại v-a chạm nhẹ, rồi một tiếng “bíp” ngắn vang lên từ trong container.

Khoảng hai phút sau, người đó đi ra nhưng không có thẻ.

Hai binh lính lập tức kẹp hai bên, không nói một lòi, dẫn hắn rẽ sang một lối nhỏ có hàng ràc che khuất.

Hắn không phản kháng.

Chỉ cúi đầu.

Thường Sinh nhìn cảnh đó, ánh mắt không đổi, nhưng trong lòng đã có đáp án, nơi này không chỉ kiểm tra thân phận.

Mà là phân loại người.

Người đàn ông đội mũ xanh quay lại, nhìn Thường Sinh một cái.

“Đến lượt cậu.

Cửa container mở ra, bên trong sáng.

trắng.

Một chiếc ghế kim loại đặt giữa phòng, xung quanh là các thiết bị đơn giản nhưng lạ mắt dây dẫn, màn hình nhỏ, ống quét hình vòng cung.

Một binh sĩ ngồi sau bàn, không ngẩng đầu.

“Ngồi xuống.

Thường Sinh làm theo.

“Không cần căng thẳng.

“Chỉ là kiểm tra tiêu chuẩn.

Một thiết bị được đặt lên cổ tay hắn, màn hình sáng lên.

Dòng số chạy qua rất nhanh, đột nhiên màn hình khựng lại.

Người binh sĩ dừng tay, người đàn ông đội mũ xanh nheo mắt, bước tới gần.

“Có vấn đề?

Binh sĩ do dự nửa giây.

“Chỉ số sinh lý bình thường.

“Nhưng có phản ứng năng lượng rất yếu.

không giống dị năng giả.

Căn phòng im lặng trong một nhịp.

Người đàn ông đội mũ xanh nhìn Thường Sinh, ánh mắt sâu hơn trước.

“Cậu từng tiếp xúc với thứ gì không nên tiếp xúc chưa?

Thường Sinh ngẩng đầu, ánh mắt bình thản.

“Zombie tính không?

Một thoáng yên lặng.

Rồi người đàn ông bật cười.

Lần này, tiếng cười rõ ràng hơn.

“Ha.

thú vị” Ông ta phất tay.

“Ghi chú:

quan sát đặc biệt.

Rồi quay sang Thường Sinh.

“Chào mừng đến Dương Nam, nhưng từ giờ trở đi.

cậu không còn là người bình thường nữa” Thường Sinh bước ra khỏi căn phòng kiểm tra.

Cánh cửa kim loại sau lưng khép lại, phát ra một tiếng cạch khô khốc, như thể cắt hắn ra khỏi một thế giới khác.

Người đàn ông đội mũ xanh lúc này đứng chờ cách đó không xa.

Ông ta không nhìn hắn ngay, chỉ cúi đầu ghi chép gì đó lên tấm bảng kim loại trong tay.

Thường Sinh bước tới, dừng lại cách ông ta một bước.

“Phòng vừa rồi, là để làm gì?

Người đàn ông khựưng bút một nhịp.

Rồi ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Thường Sinh, lần này không còn là ánh nhìn đánh giá lạnh lùng ban.

đầu, mà mang theo chút thận trọng.

“Phân loại người vào khu trú ẩn.

Thường Sinh nhíu mày.

“Người thường?

hắn hỏi.

“Dị năng giả?

Người đàn ông gật đầu.

“Đúng” Ông ta dừng lại một chút, rồi bổ sung:

“Và một loại khác.

Thường Sinh không nói gì, chi chờ.

“Những người không khớp với hai loại trên.

Người đàn ông mũ xanh tiếp tục bước đi, giày đạp lên nền bê tông phát ra tiếng khô khốc.

Hành lang này hẹp hơn khu đăng ký chính, ánh đèn trắng treo cao, lạnh lẽo, mỗi bóng người đi qua đều bị kéo dài thành những vệt đổ xiên trên tường.

“Không dị năng, nhưng cũng không phải người thường.

Ông ta liếc sang Thường Sinh một cái rất nhanh, nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ tưởng chỉ là vô tình.

Ông dừng lại trước một cánh cửa thép xám, trên đó chỉ dán một mảnh giấy nhỏ:

“Ghi chú:

quan sát đặc biệt.

“Các chỉ số sinh học lại vượt chuẩn.

Thường Sinh khẽ nhíu mày “Vượt chuẩn?

“Sức mạnh.

“Phản xạ”

“Sức chịu đựng.

“Khả năng thích nghi.

Giọng ông ta đều đều, không mang cảm xúc, như đang đọc một bản báo cáo.

“Có người bị cắn ba lần, không biến dị.

“Có kẻ không ngủ bốn ngày vẫn giữ được tỉnh táo.

“Có người tay không griết Zombie.

Ông ta quay hẳn người lại, ánh mắtlần này không còn lơ đãng.

Thường Sinh chọt hiểu.

“Cho nên chúng tôi không dám gọi đó là tiến hóa.

“Chỉ dám gọi là.

Siêu việt” Cánh cửa thép mở ra, bên trong không phải phòng thí nghiệm, mà là một phòng kiểm tra năng lực.

Không gian rộng hơn Thường Sinh tưởng, trần cao, ánh đèn trắng chiếu thẳng xuống nền sàn.

Dọc hai bên tường là và cả căn phòng toàn là nền màu trắng lát tấm kim loại.

Ông ta bước sang một bên, ra hiệu cho Thường Sinh đi vào.

Ông ta cười nhẹ, nụ cười rất mỏng.

Thường Sinh bước vào phòng, không quay đầu.

“Vậy tôi thuộc loại nào?

Người đàn ông mũ xanh đứng ngoài cửa, tay đặt lên khung thép, đáp gọn:

“Hiện tại?

“Loại thứ ba.

Cửa khép lại.

Rầm—!

t.

Các thiết bị đồng loạt sáng lên, từng đèn chỉ thị chuyển từ đỏ sang vàng.

Một giọng điện tử lạnh lùng vang lên:

“Đối tượng kiểm tra:

Thường Sinh.

“Phân loại tạm thời:

Siêu việt.

“Nội dung kiểm tra bắt đầu.

Đèn trong phòng đồng loạt đổi sang màu trắng nhạt.

Một khung kim loại từ sàn trồi lên, cao ngang ngực, bề mặt phủ lớp cao su dày.

Trên đó hiện lên các con số đếm ngược.

[ Kiểm tra sức mạnh – đánh trực diện ]

Đánh toàn lực.

Thường Sinh đứng yên một giây.

Hắn không hít sâu, cũng không siết nắm tay thật chặt như người bình thường trước khi đồn sức.

Chỉ đơn giản điều chỉnh tư thế, bước lên nửa bước.

Bịch.

Cú đấm trông rất bình thường, nhưng khung kim loại khẽ rung lên, các con số trên màn hìn!

nhảy vọt rồi dừng lại đột ngột.

Một dòng chữ nhỏ xuất hiện bên dưới:

“Lực ổn định, không bộc phát.

Đèn chuyển sang vàng.

Khung kim loại hạ xuống.

Chưa kịp để Thường Sinh suy nghĩ, sàn nhà đưới chân hắn bỗng tách ra, các tấm kim loại trượt đi, lộ ra một khoảng trống.

[ Kiểm tra phản xạ – né tránh tự động ]

Từ bốn phía, các cánh tay cơ giới bật ra, đầu gắn vật thể mềm nhưng tốc độ cực nhanh.

Không có tiếng đếm ngược.

Không có cảnh báo.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên lao tới, thân thể Thường Sinh đã di chuyển.

Không phải nhảy lùi, không phải lăn né.

Chỉ là những bước dịch rất nhỏ, rất tiết kiệm, vừa đủ để các vật thể sượt qua sát da.

Các cánh tay tăng tốc.

Thường Sinh vẫn giữ nhịp thở đều, ánh mắt không dao động, thân thê di chuyển như đã quen với kiểu tấn công này từ lâu.

Đèn chuyển sang xanh nhạt.

Các cánh tay thu lại.

Cuối cùng, một chiếc mũ kim loại mỏng từ trên trần hạ xuống, dừng cách đầu hắn vài centimet.

[ Kiểm tra thần kinh – áp lực tỉnh thần ]

Âm thanh thấp, đều, gần như không thể nhận ra vang lên khắp căn phòng.

Ánh sáng bắt đầu thay đổi chậm rãi, không theo quy luật.

Nếu là người thường, thần kinh sẽ rối Loạn.

Nếu là dị năng giả, năng lượng sẽ dao động.

Nhưng trên màn hình giá-m s-át bên ngoài, đường biểu đồ của Thường Sinh gần như phẳng.

Không phát hiện sóng dị năng.

Không phát hiện kích hoạt ngoài ý thức.

Khả năng chịu áp lực:

cao.

Rồi giọng điện tử vang lên lần nữa, lần này chậm hơn:

“Hoàn tất giai đoạn một.

“Đánh giá sơ bộ:

đối tượng không thuộc dị năng giả.

“Thể chất vượt chuẩn.

“Phản xạ vượt chuẩn.

“Thần kinh ổn định vượt chuẩn.

Bên ngoài, người đàn ông đội mũ xanh nhìn màn hình, nét mặt không thay đổi.

Chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên rất nhẹ, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

Đèn trong phòng kiểm tra tắt dần, ánh sáng trắng rút đi, chỉ còn lại ánh đèn vàng mờ trên trần.

Xoạch.

Cánh cửa thép mở ra một khe hẹp.

Giọng ông ta vang vào trong, đều đều, không mang theo cảm xúc:

“Chúc mừng.

Chỉ là một câu thông báo.

Thường Sinh đứng yên, không bước ra ngay.

“Xong rồi?

“Giai đoạn đầu.

Ông ta đáp.

“Hồ sơ của cậu sẽ được đánh dấu.

“Trong thời gian ở Dương Nam, cậu không cần xếp hàng phân phối.

Ông ta nhìn Thường Sinh, ánh mắt như đang đánh giá một vật thể cần đặt đúng vị trí.

“Nhưng mỗi hành động của cậu sẽ được ghi lại.

Thường Sinh bước ra khỏi phòng.

“Nghe giống quản thúc.

“Không” Người đàn ông nói.

“Là theo dõi.

Ông ta quay người, ra hiệu đi theo hành lang.

oi đây, chúng tôi không đối xử cậu như dị năng giả.

“Cũng không xem cậu là dân thường.

“Cứ coi như người tạm thời không thuộc biên chế” Thường Sinh không đáp, chỉ hỏi một câu:

“Vậy tôi có thể gặp lại hai mẹ con kia không?

Người đàn ông đội mũ xanh liếc sang bên cạnh.

“Họ đang ở khu đăng ký sinh tồn phía Đông.

“Nếu không có vấn để, tối nay sẽ được phân chỗ.

“Còn cậu hôm nay nghỉ.

Ông ta đưa cho cậu ta một thẻ có số phòng ở trên, nền đen, viền vàng sậm, không hoa văn, chỉ có một dãy số phòng và ký hiệu khu vực được in.

“Phòng của cậu, ở khu C.

“Khu C ở đâu?

Người đàn ông đội mũ xanh im lặng một nhịp.

“Không dễ tìm.

Ông ta xoay người, bước đi trước.

“Đi theo tôi.

Thường Sinh không nói gì, nhét thẻ vào túi áo, theo sau.

Hai người rời khỏi khu kiểm tra, băng qua một lối đi hẹp chỉ đủ hai người song song.

Đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy yếu ớt.

“Đây là khu C.

Người đàn ông đội mũ xanh vừa đi vừa nói, giọng bình thản.

“Khu ký túc dành cho dị năng giả và những cá thể đặc biệt.

Thường Sinh bước chậm lại nửa nhịp.

“Ký túc?

Hành lang dần rộng hơn, hai bên là những cánh cửa thép xếp thẳng hàng, mỗi cửa đều có bảng số phòng giống hệt tấm thẻ trong tay Thường Sinh.

Khi đi tới dãy cuối hành lang đứng trước cửa phòng C10-03.

Ông ta giơ tay, quẹt thẻ.

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

“Phòng của cậu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập