Chương 18:
Bạn cùng phòng
Sau khi người đàn ông đội mũ xanh dẫn Thường Sinh vào căn phòng rồi chuẩn bị rời đi, hắn bỗng lên tiếng gọi lại.
“Chờ đã.
Người đàn ông quay đầu, ánh mắt vẫn giữ được sự điểm tĩnh quen thuộc của bản thân.
“Ông tên gì?
Ông ta hơi khựng lại một chút, dường như không ngờ Thường Sinh lại hỏi chuyện này, rồi đáp ngắn gọn:
“Tôi là Lý Hồng Quân.
Thường Sinh gật đầu, ghi nhớ tên ấy trong đầu, rồi nói tiếp, giọng không cao không thấp:
“Tôi có thể nhờ ông một việc không?
Lý Hồng Quân nhìn hắn vài giây, sau đó đáp:
“Nói đi”
“Gia đình tôi sống ở khu vực “Nam An!
cách đây không xa, nếu họ còn sống khả năng lớn là đã được quân đrội s-ơ tán.
“Tôi muốn biết là họ có ở đây không.
Lý Hồng Quân im lặng vài giây, rồi gật đầu.
“Tôi sẽ nhờ bộ phận hậu cần kiểm tra danh sách người sống sót, cậu cứ ghi thông tin tại đây.
Lý Hồng Quân không biết lấy từ đâu ra một cuốn sổ bìa cứng đã sờn góc, bên trong kẹp một cây bút bi mực xanh.
Ông lật nhanh vài trang, dừng lại ở một trang còn trống, rồi đưa cho Thường Sinh.
“Ghi đầy đủ họ tên, năm sinh, địa chỉ cũ.
Nếu nhớ được đặc điểm gì thì ghi thêm.
Thường Sinh nhận lấy cuốn sổ, ngòi bút chạm giấy, nét chữ hắn gọn gàng, không nhanh không chậm.
Từng dòng thông tin được viết ra rất rõ ràng, như thể đã được ghi nhớ từ lâu, không cần suy nghĩ.
Viết xong, hắn trả lại cuốn sổ.
Lý Hồng Quân liếc qua vài dòng, khẽ gật đầu.
“Tôi sẽ nhờ người hỏi giúp ở khu tập trung phía nam.
Có tin gì sẽ báo lại.
“Đa tạ”
Hắn quay vào trong phòng, phòng rất sạch, gọn gàng, đồ đạc đơn giản những được xếp gọn.
gàng.
Đối diện là hai chiếc giường đơn, trải chăn màu xám nhạt, khoảng cách vừa đủ cho hai người sinh hoạt mà không quá chật chội.
Rõ ràng đây là phòng dành cho hai người, có vẻ lát nữa sẽ có bạn cùng phòng.
Thường Sinh liếc nhìn chiếc giường còn trống bên kia, trong lòng không khỏi sinh ra tò mò.
Người còn lại là ai, tính cách ra sao, với hắn không quan trọng chỉ cần không gây phiền phức cho hắn là được.
Nước lạnh giối xuống người, cuốn trôi mùi khói bụi ở người.
Thường Sinh đứng yên dưới vòi sen một lúc, để dòng nước chảy qua vai phải nơi v-ết thương đã được băng lại cẩn thận.
Hắn tắt nước, lau khô người, thay quần áo sạch mà trong phòng đã chuẩn bị sẵn trước đó là một chiếc áo màu xanh lá nhạt quen thuộc của qruân điội.
Ngay khi bước ra ngoài, ngay lúc này.
“Tích”
Tiếng khoá cửa vang lên rất khẽ, cửa phòng được đẩy ra, một tên nam sinh bước vào.
Tóc nhuộm vàng óng, hơi rối, trên tai vẫn đeo một bên tai nghe.
Trên người cậu ta là áo khoác để phong cách rock, khoá kéo kim loại lấp lánh dưới ánh đèn.
Sau lưng đeo chéo một cây guitar điện, vỏ ngoài đã trầy xước không ít, rõ ràng là đồ thường xuyên dùng chứ không phải để trang trí.
Cậu ta bước vào vừa tháo tai nghe, ánh mắt lướt qua căn phòng, r Ổi dừng lại người Thường Sinh.
Hai người nhìn nhau trong chốc lát.
Một bên trầm tĩnh, im lặng như mặt nước phẳng lặng.
Một bê mang theo khí chất phóng khoáng, tự do, hoàn toàn trái ngược.
Nam sinh tóc vàng nhếch môi cười nhẹ, giọng mang chút tuỳ ý:
“À.
xem ra tôi không đến sớm.
“Tôi tên Văn Bình, rất vui được gặp cậu!
Văn Bình đưa tay ra có ý định bắt tay Thường Sinh, hắn có chút hăng hái nhìn tên thấp hon mình trước mặt một chút, nhưng dáng người rắn rỏi.
Thường Sinh không vội đáp lại, ánh mắt hắn bình thản quét từ đầu xuống chân đối phương.
Tóc nhuộm vàng, tai nghe, áo khoách phong cách rock, cây guitar điện sau lưng.
Bề ngoài nhìn như một kẻ không hợp với mạt thế, quá nổi bật.
Ánh nhìn của Thường Sinh dừng lại ở bàn tay đang đưa ra trong chốc lát, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu.
“Thường Sinh”
Hắn không bắt tay, chỉ báo tên không khí khẽ ngừng lại một nhịp.
Văn Bình hơi sững, rồi bật cười khẽ, tự nhiên thu tay về, chẳng hề tỏ ra khó chịu.
“Ha, cậu ít nói nhỉ?
Hắn xoay người, quăng cây guitar lên chiếc giường đối diện, động tác quen thuộc như đã làm hàng trăm lần.
“Không sao” Văn Bình nói tiếp, giọng thoải mái.
“Sau này ở chung phòng, làm quen dần là được.
“Cậu có dị năng gì?
Hắn liếc nhìn Thường Sinh đang ngồi trên giường đối diện, câu hỏi bật ra rất nhanh, có vẻ không mang theo dò xét hay cảnh giác, thuần tuý là thói quen nói nhiều của hắn.
Thấy Thường Sinh chưa trả lời, Văn Bình đã tự nói tiếp, miệng không chịu yên:
“Đừng hiểu lầm nha, tôi không có ý điều tra gì đâu.
“Chỉ là ở đây hầu như ai cũng có chút năng lực gì đó, biết trước thì dễ phối hợp hơn thôi.
Hắn gãi đầu, cười hề hề.
“Chứ gặp ngoài kia rồi mới phát hiện đồng đội mạnh hay yếu thì.
muộn lắm.
Thường Sinh đứng yên, không lập tức đáp, ánh mắt hắn nhìn Văn Bình một lúc, như đang cân nhắc mức độ nên nói ra.
“Siêu Phàm.
Thường Sinh chỉ nói không giải thích gì thêm.
Văn Bình đang dựa lưng vào ghế bỗng khựng lại, biểu cảm trên mặt hắn thay đổi rõ rệt, từ thoải mái chuyển sang kinh ngạc, rồi xen lẫn trong đó chút hưng phấn.
Hắn đi tới trước mặt Thường Sinh quay vài vòng nhìn hắn, TỔi mới bảo.
“Thế cậu có thể tay đập nát đầu Zombie được không?
“Không”
Thường Sinh trả lời rất nhanh.
“Tôi dùng kiếm.
Nói xong, ánh mắt hắn liếc về bên cạnh giường.
Dựa sát mép giường là một thanh kiếm được quấn kín bằng băng vải.
Lớp vải đã thấm máu khô sẫẵm màu, quấn rất gọn, chuôi kiếm lộ ra một đoạn ngắn, giản dị đến mức không hề bắt mắt.
Văn Bình thuận theo ánh nhìn đó mà nhìn sang, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Ô?
Hắn bước tới gần hơn một chút, nhưng dừng lại đúng lúc, không chạm vào.
“Giữa mạt thế mà còn dùng thứ này, hiếm thật.
Hắn bật cười, giọng đầy hứng thú:
“Vậy là cậu thuộc dạng cận chiến thuần túy hả?
“Ngầu đấy.
Thường Sinh không đáp, chỉ càm thấy thái dương hơi nhức, tên này có hơi phiền phức, đặc biệt là lắm mồm.
Hắn thở dài một hơi rồi, nhìn hắn mới hỏi lại.
“Cậu có năng lực gì?
Câu hỏi ngắn gọn, Văn Bình nghe vậy thì như cá gặp nước.
“Woa, hỏi đúng người rồi đó!
Văn Bình giơ tay lên, lần này một tia sét vàng chói hiện ra trong lòng bàn tay hắn, những luồng điện mảnh như sợi tơ lướt nhẹ qua các đầu ngón tay, phát ra tiếng “tách, tách' rất khẽ.
“Đây là loại dị năng thuộc hàng mạnh lắm đó nha!
” hắn nói giọng nửa đùa nửa thật.
“Ông chú đội mũ xanh còn bảo tôi tiểm lực không thấp.
hắn nghiêng đầu nhìn Thường Sinh, cười hì hì:
“Bảo tôi nếu luyện tập tốt thì sau này có thể làm chủ chiến lực của một khu luôn.
Nói xong, Văn Bình thu tay lại, ngồi phịch xuống giường, hai chân đung đưa.
“Cho nên á, ở chung phòng với tôi cũng không thiệt đâu.
Thường Sinh nghe vậy, chỉ liếc hắn một cái.
Cứ thế, hai người ở chung phòng, trò chuyện rải rác không nhiều lời qua lại, nhưng đủ để Thường Sinh nắm được vài thông tin cơ bản.
Hắn biết tên trước mặt bằng tuổi mình.
Trước khi mạt thế bùng nổ, người này đã không học tiếp, mà rời trường giữa chừng để theo đuổi đam mê riêng.
Văn Bình từng tham gia một nhóm nhạc rock nhỏ, hoạt động ngầm, không danh tiếng, chủ yếu biểu diễn ở những nơi ít người chú ý.
Cây guitar điện sau lưng.
hắn không phải vật trang trí, mà là thứ hắn mang theo bên mình suốt nhiều năm, quen thuộc đến mức gần như trở thành một phần cơ thể.
So với vẻ ngoài n ào và có phần tuỳ tiện, hắn lại là người sống rất rõ ràng:
thích gì thì làm nấy, không vòng vo, cũng không che giấu.
Thường Sinh không đánh giá cao hay thấp con đường đó.
Trong căn phòng nhỏ, hai người hoàn toàn khác biệt về khí chất, nhưng lại không tạo ra cảm giác xung đột.
Một người trầm lặng như nước, một người tự do như tia sét, tồn tại song song trong cùng một không gian, tạm thời không can nhiễu lẫn nhau.
Sau một hồi thì điện thoại bàn trong phòng làm cắt ngang cả hai, Thường Sinh mới đi tới bắt máy đầu dây bên kia, đó là một giọng máy móc tự động.
“Đã đến giờ ăn.
Mời các cư dân trong khu sinh hoạt di chuyển đến nhà ăn theo chỉ dẫn.
Thông báo kết thúc rất nhanh, đường dây tự ngắt đột ngột sau khi giọng máy móc kia không còn.
Thường Sinh đặt ống nghe xuống, không cần trao đổi thêm, hắn cùng Văn Bình rời khỏi phòng.
Ngoài hành lang lúc này, các cánh cửa phòng cũng lần lượt mở ra.
Tiếng bước chân vang lên rải rác hoà lẫn với những âm thanh khe khẽ của kim loại, balô v-a chạm.
Hành lang này có hơn mười phòng, mỗi phòng đều là phòng đôi, người đi ra có cả nam lẫn nữ, độ tuổi không đồng đều.
Có người mang vẻ mệt mỏi, có người cảnh giác, cũng có người ánh mắt vẫn còn nét bàng hoàng chưa kịp tan đi.
Thường Sinh bước đi giữa dòng người, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt một cách rất nhanh, chỉ để ghi nhớ, không dừng lại đánh giá.
Văn Bình theo sát phía sau, dáng vẻ thoải mát hơn hẳn những người xung quanh.
Cả hành lang chậm rãi đổ về cũng một hướng.
Nhà ăn của khu trú ẩn.
Không gian bên trong rộng hon tưởng tượng.
Những đãy bàn dài bằng kim loại đực xếp thẳng hàng, ánh đèn trắng chiếu xuống tạo cảm giác lạnh lẽo nhưng trật tự.
Mùi thức ăn nón hổi lan ra, dù đơn giản nhưng vẫn đủ khiến nhiều người nuốt nước bọt.
Sau khi tận thế diễn ra, nhiều người chưa có một bữa ăn đúng nghĩa, dòng người xếp hàng lấy đồ ăn, tiến lên từng chút một.
Khi đến lượt Thường Sinh, hắn bước tới quầy, đưa khay ra phía trước, hắn khựng lại người đứng phía sau quầy, đang cầm muôi múc thức ăn cho hắn là Lâm Uyển.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt Thường Sinh dừng lại trên khuôn mặt quen thuộc kia, đáy mắt thoáng hiện một tia kinh ngạc hiếm hoi, rồi rất nhanh trở lại bình tĩnh.
Lâm Uyển cũng nhận ra hắn.
Bàn tay đang múc đồ ăn hơi chậm lại một nhịp, nhưng không dừng hẳn.
Bà đặt khẩu phần xuống khay hắn, rồi mới khẽ lên tiếng giải thích.
Sau khi được kiểm tra thân phận và xác nhận an toàn, bà được sắp xếp ở lại khu trú ẩn này, Phụ trách nhà ăn, xem như đổi sức lao động lấy chỗ ở và khẩu phần ổn định.
Thường Sinh nghe xong, khẽ gật đầu, hắn không nói thêm gì, nhận lấy khay đồ ăn, xoay người rời khỏi quầy.
Hắn chọn một bàn ở góc nhà ăn, ngồi xuống.
Thức ăn không phong phú, chỉ là cơm nóng, chút canh loãng và một phần rau nấu đơn giản, nhưng với hoàn cảnh hiện tại, đã là xa xỉ.
Chưa ăn được mấy miếng, một bóng người đã kéo ghế ngồi xuống đối diện là Văn Bình.
Hắn liếc về phía quầy nhà ăn một cái, rồi lại nhìn Thường Sinh, vẻ tò mò hiện rõ trên mặt.
“Người hồi nãy là ai vậy?
Thường Sinh không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục ăn, giọng bình thản:
“Người quen.
Văn Bình nhướng mày.
“Ồ?
Nhìn phản ứng của cậu không giống người lạ nha.
“Chi là tình cờ gặp lại thôi.
Câu trả lời ngắn gọn, không để lại chỗ cho truy hỏi thêm.
Văn Bình nhìn hắn vài giây, rồi nhún vai, rất thức thời không đào sâu nữa.
Hắn cúi đầu ăn tiếp, miệng vẫn nhai nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc quanh nhà ăn, như đang quan sát mọi thứ như thói quen nhiều chuyện của hắn.
Bàn ăn nhỏ nhanh chóng chìm trong yên lặng.
Giữa tiếng thìa chạm khay lách cách và những âm thanh ồn áo xung quanh, Thường Sinh vẫn ăn rất chậm, rất đều như thế có mọi suy nghĩ đượchắn giấu kỹ sau vẻ ngoài bình thản ấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập