Chương 2: Vị khách không mời

Chương 2: Vị khách không mời Sau khi nghỉ ngơi một lúc để lấy lại sức, Thường Sinh chậm rãi đứng dậy.

Vừa nhúc nhích, hắn liền cảm nhận rõ ràng sự khác biệt trong thân thể.

Các khớp xương linh hoạt hơn trước, sức lực trong tay mạnh mẽ hơn vài phần.

Đặc biệt là cảm giác khi cầm dao quen thuộc đến kỳ lạ, như thể hắn đã tập luyện với nó suốt nhiều năm.

"Cứu với, làm ơn có ai cứu tôi với"

một tên nam sinh la hét cầu cứu giọng thảm thiết hắn đang bị một nhóm Zombie đuổi ở đằng sau, chạy một hồi hắn vấp ngã khi chuẩn bị đứng dậy nhưng một bàn tay bám vào chân hắn cắn vào.

"A, con mẹ ngươi thả ta ra"

Vùng vẫy thoát khỏi bàn tay của tên Zombie kia nhưng có một tên từ đằng sau bám vào vai hắn tàn nhẫn cắn, tên nam sinh kia la hét cầu cứu nhưng không có một bóng ai cả chỉ còn lại một đám Zombie nhào vào cắn xé hắn.

dần dần tiếng nói không có nữa chỉ nghe được tiếng bị xé nát.

Im lặng nhìn qua cửa sổ hắn quan sát hết thảy nhưng hắn không có ý định cứu tên kia, một làhắn không có thực lực để cứu tên kia thoát khỏi đám Zombie, hai là hắn và tên kia không có quan hệ gì cả, tại sao hắn lại giúp tên kia chính hắn cũng chả phải thánh mẫu.

Hững hờ nhìn xem xác của tên kia đã bị đám Zombie ăn xạch chỉ còn lại phần đầu còn lại các bộ phận khác không biêt đã đi đâu rồi, trong thời tận thế này kẻ không có thực lực thì là thức ăn của kẻ mạnh, mạnh làm vua thua làm giặc quy tắc tàn nhẫn như vậy.

Vừa rồi hắn vừa thi triển chiến kỹ mới học kia chỉ có thể đủ sức thi triển một lần.

Nếu gặp nhiều Zombie cùng lúc, kết cục của hắn rất có thể cũng chẳng khác gì người kia.

Hắn cần mạnh hon, ánh mắt hắn chuyển sang quyển công pháp còn lại đặt trên giường.

“Thổ Nạp Căn Nguyên.”

Không do dự nữa, hắn đưa tay cầm lấy, lật trang đầu tiên.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Cuối cùng, khi đọc xong toàn bộ nội dung, Thường Sinh khoanh chân ngồi xuống, điều chỉnh hơi thở, bắt đầu vận chuyển khí tức theo đúng tâm pháp ghi chép trong sách.

Một luồng khí ấm áp chậm rãi sinh ra trong cơ thể hắn len lỏi khắp kinh mạch, thấm vào từng thớ thịt.

Cảm giác đau nhức và mệt mỏi tích tụ suốt cả ngày dần dần tan biến, tỉnh thần hắn trở nên nhẹ nhõm lạ thường.

Thường Sinh hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác ấy, quên mất cả thời gian trôi qua bao lâu, lúc hắn mở mắt ra thì trời đã trở tối:

"Ngẩần ấy thời gian mà trôi qua nhanh vậy sao đã tối rồi."

Hắn lúc này mới đứng dậy cảm nhận được cơ thể hắn thay đổi rõ rệt.

Thân thể nhẹ hơn trước, các khớp xương vận động tron tru, từng thớ cơ ẩn chứa sức mạnh sung mãn.

Hắn nắm chặt bàn tay, khẽ siết lại.

Một cảm giác chắc chắn truyền đến, như thể lực đạo trong cơ thể đã mạnh hơn gấp bội so với lúc trước.

Ngay cả nhịp tim cũng ổn định, hơi thở kéo dài và sâu hơn.

Những vết đau nhức còn sót lại từ trận b:ị điánh trước đó gần như đã biến mất.

"Hệ thống"

[ Thường Sinh J]

[Tuvi]

:0/100

[ Cảnh Giới ]

: Luyện thể (Sơ kỳ)

[ Điểm Tích Lũy ]

: 103 “Đây là…

Luyện Thể sao?”

Dù chỉ mới bước vào cảnh giới đầu tiên, nhưng sự chênh lệch giữa trước và sau tu luyện đã khiến hắn không khỏi kinh ngạc.

Lúc này cơn đói mới ập tới như thể hắn đã nhịn đói cả tuần trời, hắn cần thức ăn để thỏa mắn con đói này, may thay ở trong phòng còn đồ ăn đủ hắn dùng hết hôm nay.

Đêm khuya yên tĩnh, dù ngoài hành lang kia hắn vẫn nghe được vài tiếng chân qua lại, nhưng mà hắn hiện tại không muốn ra ngoài mạo hiểm.

Dãy kí túc lúc này hắnnhìn xung quanh các phòng chỉ có phòng hắn mở đèn điện, hắn đoán lúc này chắc lúc này chỉ có chính bản thân ở lại đây.

Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè.

Phần lớn sinh viên đã về quê từ sớm, ký túc xá vốn đã vắng người.

Những người còn ở lại đa phần cũng chỉ là vài sinh viên học lại, thực tập hoặc vì hoà cảnh đặc biệt.

Mà theo tình hình trước mắt, e rằng những người đó…

hoặc đã ròi đi, hoặc đã không còn là con người nữa.

Nghĩ đến đây, Thường Sinh khẽ tắt bót đèn trong phòng, chỉ chừa lại một bóng nhỏ đủ để nhìn rõ xung quanh.

Trong thời tận thế này, ánh sáng đôi khi cũng là một loại nguy hiểm.

Ánh đèn trong phòng vừa tắt bót, bóng tối lập tức nuốt chửng không gian.

Thường Sinh nằm trên giường, tay vẫn đặt gần con dao, tỉnh thần không hề thả lỏng hoàn toàn.

Dù thân thể mệt mỏi, nhưng trong hoàn cảnh này, hắn không dám ngủ quá sâu.

Không biết qua bao lâu.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, một âm thanh rất nhỏ vang lên.

"…cạch…"

Rất khẽ, nhưng đủ để khiến Thường Sinh mở bừng mắt.

Hắn nín thở, lắng nghe.

Ngoài hành lang truyền tới tiếng bước chân rất nhẹ, không phải kiểu lê lết nặng nề của zombie.

Âm than ấy có tiết tấu, có ý thức.

Là…

người? Một giọng nói thì thầm vang lên: “…nhẹ thôi.”

Hai bóng người lén lút đi qua hành lang, trên tay cầm túi vải căng phồng.

Họ dừng lại trước một căn phòng tối om.

"Rắc…"

Cánh cửa được đẩy ra.

Bên trong vang lên tiếng lục lọi rất nhỏ, xen lẫn hơi thở gấp gáp.

“Không còn nước.”

“C-hết tiệt…

tìm tiếp đi.”

Khi đi ngang qua phòng của Thường Sinh, thấy bên trong tối om không một tia sáng, họ dừng lại.

Ổ khóa vừa bị động vào.

Bên trong, Thường Sinh đã đứng.

sẵn phía sau cánh cửa.

“Rắc—” Ổ khóa bị cạy mở.

Cánh cửa hé ra một khe hẹp.

Người đi trước lách vào trước, người còn lại theo sau, vừa khép cửa lại vừa quay lưng về phía hành lang.

Ngay khoảnh khắc đó, một cánh tay từ trong bóng tối vươn ra.

Lưỡi dao lạnh ngắt áp sát cổ người đi cuối.

“Đừng nhúc nhích.”

Giọng nói trầm thấp vang lên sát tai.

Co thể người kia cứng đờ, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Người phía trước giật mình quay đầu, suýt nữa hét lên nhưng bị ánh dao phản chiếu trong bóng tối làm nghẹn cứng cổ họng.

“Khoan — khoan đã!”

“Hiểu lầm…

là hiểu lầm thôi!” Thường Sinh đứng sau cánh cửa, nửa người chìm trong bóng tối, dao trong tay không hề run.

“Các người vào phòng tôi để làm gì?”

Người bị kề dao nuốt khan, giọng run rẩy nhưng cố giữ nhỏ.

“Bọn tôi…

bọn tôi là sinh viên.”

“Chỉ đi tìm vật tư thôi…

trong nhóm có người b:ị thương, cần nước và đồ ăn…

nếu không thì không sống nổi.”

Người kia khẽ gio hai tay lên, động tác chậm rãi, sợ kích thích kẻ phía sau.

“Bọn tôi tưởng phòng trống…

thấy không bật đèn nên mới…”

Không khí trong căn phòng yên lặng đến đáng sợ.

Chỉ cần lưỡi dao tiến thêm nửa tấc, máu sĩ chảy.

Thường Sinh không nói gì, trong thời mạt thế, lời nói có thể là thật…

nhưng cũng có thể là bẫy chết người.

“Đại ca…”

Giọng người kia khàn đi vì sợ hãi.

“Có thể…

có thể để dao xuống được không? Chúng tôi thật sự không có ý xấu với anh đâu.”

Thường Sinh vẫn đứng yên, ánh mắt tối lại.

“Nhóm các người có bao nhiêu người?”

Người bị kể dao lập tức trả lời, không dám chậm nửa nhịp.

“Mười hai người…

bọn tôi đi cùng nhau.“ Người còn lại vội vàng: “Là sinh viên trong ký túc xá này, lúc đầu chỉ có sáu người…

nhưng trên đường trốn chạy, gặp thêm người sống sót nên tụ lại.”

Thường Sinh im lặng một lúc lâu.

Dao trong tay cuối cùng cũng hạ xuống, không còn kể sát cổ nữa, nhưng vẫn chưa rời tay.

“Trong phòng này không còn gì đâu.”

Hai người kia sững lại.

“Các người đi tìm nơi khác đi.

Ở đây không có vật tư cho các người.”

Nghe vậy, cả hai như trút được một hơi thở dài.

Người bị uy hriếp khẽ cúi đầu.

“Được…

được tỒIi.”

“Chúng tôi sẽ rời đi ngay.”

“Cảm tạ đại ca đã không ra tay.”

Hai người chậm rãi lùi ra cửa, không dám quay lưng quá nhanh.

Trước khi đi hẳn, người đi trước bỗng dừng lại, do dự một chút rồi quay đầu.

“À…

nếu đại ca không chê…”

“Bọn tôi đang tập hợp người sống sót.

Mạt thế nguy hiểm thế này, đi một mình rất khó sống.”

“Hay là…

đại ca gia nhập với bọn tôi?”

Căn phòng lại rơi vào im lặng.

Thường Sinh nhìn chằm chằm vào cánh cửa một lúc lâu, như đang cần nhắc điều gì đó rất sâu xa.

Cuối cùng, hắn lắc đầu: “Tôi sẽ không gia nhập.”

Hai người kia ngẩn ra.

“Tại sao?”

Người kia không nhịn được hỏi.

“Trong thời tận thế…

chẳng phải đi cùng nhau mới an toàn sao?”

Thường Sinh cầm dao, ánh mắt lạnh lẽo nhưng bình tĩnh.

“Tôi có lý do riêng.”

Không giải thích thêm một câu nào.

Hai người nhìn nhau, biết hỏi nữa cũng vô ích.

Họ gật đầu, không ép buộc.

“Hiểu tồi…”

“Vậy…

chúc đại ca bình an.”

Cánh cửa khép lại, hành lang lại chìm vào yên tĩnh.

Khi nghe bên ngoài 2 người đi xa không còn tiếng động, lúc này mới thả lỏng cơ thể căn cứng, không còn những vị khách không mời màn đêm tối cuối cùng cũng yên tĩnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập