Chương 22: Tổ đội

Chương 22:

Tổ đội Sau khi tất cả tập trung tại trước cổng khu an toàn, một tổ đội được chia thành sáu người.

Thường Sinh và Văn Bình ở trong tổ đội số 7 được chỉ định trước đó.

Khi đi tới khu tập trung của tiểu đội, Thường Sinh liếc mắt nhìn qua bảng kim loại treo bên cạnh, xác nhận lại số hiệu rồi mới cùng Văn Bình đi vào khu vực được khoanh tạm bằng dây cảnh giới.

Bên trong đã có vài người đứng đợi.

Người đầu tiên gây chú ý là một nam đầu đinh, vóc dáng.

rắn rỏi, hai tay khoanh trước ngực, đứng sát mặt đất bê tông.

Hắn liếc nhìn Thường Sinh một cái, ánh mắt trầm tĩnh, không nói lời nào.

Người nam còn lại đứng hơi lùi về phía sau, tóc dài buộc thấp, đeo kính gọng mỏng.

Ánh mắt hắn đảo qua khu vực xung quanh một vòng, dường như đang ghi nhớ gì đó.

Ở phía bên kia là hai nữ.

Một người mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, thân hình mảnh khảnh, đứng thẳng lưng, ban tay đặt bờ hông.

Dù không làm gì, nhưng xung quanh cô ta, những bụi cỏ dại mọc sát mép tường khẽ rung nhẹ trong gió, trông như đang phản ứng với hiện diện của cô ta.

Người còn lại khuôn mặt dịu dàng, đôi mắt híp lại như đang quan sát từng chi tiết nhỏ trong khu tập trung, ánh nhìn không hề dừng lại ở một chỗ quá lâu.

Văn Bình ở phía sau Thường Sinh đi tới, đảo mắt nhìn mấy người trong khu tập trung, rồi nhìn Thường Sinh một cái.

“Thường Sinh, lần này ngươi không phải gánh mình ta đâu nhé.

Nam đầu đinh đứng gần liếc sang Văn Bình một cái, ánh mắt sắc bén nhưng không lên tiếng.

Bàn chân hắn đặt lên mặt đất hơi nghiêng đi.

Tên tóc dài đeo kính đẩy gong kính lên sóng mũi, ánh mắt lướt qua Văn Bình TỔi dừng lại trên người Thường Sinh lâu hơn một chút.

“Ồn ào” Giọng trầm thấp vang lên.

Người lên tiếng là tên đầu đinh.

Văn Bình nghe vậy thì khựng lại nữa nhịp, quay đầu nhìn hắn từ trên xuống dưới cười hề hể “Chào đồng đội mới, Ta nói cho vui thôi mà, làm gì căng thế” Thường Sinh lúc này mới lên tiếng.

giọng bình thản:

“Văn Bình.

Chỉ hai chữ nhưng đủ để người kia ngậm miệng lại.

Bên phía hai nữ, cô nàng tóc dài buộc đuôi ngựa đứng yên tại chỗ, ánh mắt lặng lẽ quan sát toàn bộ tiểu đội.

Khi ánh nhìn của nàng lướt qua mặt đất dưới chân người nam đầu đinh, hàng dây leo mảnh như sợi tóc nơi mép tường khẽ rung nhẹ rồi nhanh chóng lặng xuống.

Cô gái đẩy kính, ánh mắt híp lại, như thể ghi nhớ từng phản ứng của từng người.

Tên đầu đỉnh kia mới bước lên, giọng trầm nói vang lên:

“Nếu tới đủ rồi thì giới thiệu bản thân trước.

“Ta tên Văn Thiệu, dị năng điều khiển địa hình.

Nối tiếp tên đeo kính, tóc dài lên tiếng:

“Ta là Sở sinh, dị năng biến hình.

cụ thể là báo.

Cô nàng buộc tóc đuôi ngựa mặt chẳng quan tâm.

“Ta là Lâm Thanh Mộc, dị năng điều khiển thực vật” Lâm Thanh Mộc vừa dứt lời cô nàng liền điều khiển dây leo xung quanh cây cạnh gần đó duỗi thẳng về phía Văn Bình.

Cô nàng đeo kính cũng giới thiệu, giọng dịu dàng.

“Ta tên là Thanh Dao, dị năng cảm ứng.

“Còn ta, dị năng ta là điều khiển sấm.

Văn Bình hắn hớn hở lên tiếng.

Ánh mắt những người còn lại không tự chủ đồ đồn vào Thường Sinh, hắn đành lên tiếng.

“Ta là Thường Sinh, Siêu Phàm.

Tiếng nói vừa xong làm cho mọi người kinh ngạc, đương nhiên trong đó không có Văn Bình.

“Siêu Phàm sao?

không ngờ trong nhóm chúng ta lại có Siêu Phàm.

Lâm Thanh Mộc kinh ngạc lên tiếng, nhìn thẳng vào Thường Sinh lâu hơn chút.

Văn Thiệu thoáng lộ vẻ dè chừng, rất nhanh thu lại.

Sở Sinh nghe vậy chỉ khẽ nhướng mày, ánh mắt sau gong kính dừng trên người Thường Sin!

một nhịp rồi dời đi, giọng hắn vẫn đều đều:

“Siêu Phàm hay không, ra ngoài r Ổi sẽ rõ.

Thanh Dao không nói gì, nhưng ánh nhìn híp lại rõ hon, dường như đang cảm ứng điều gì đó trên người Thường Sinh, một lát sau mới thu ánh mắt về, sắc mặt không đổi.

Không khí tiểu đội lắng xuống.

Đúng lúc này, loa phát thanh vang lên lần nữa:

“Tổ đội số 7, chuẩn bị xuất phát.

Mọi người gần như đồng thời quay đầu.

Văn Thiệu bước lên trước nửa bước, ánh mắt quét qua từng người, giọng dứt khoát:

“Ra ngoài rồi giữ đội hình.

Thanh Dao trinh sát trước, Lâm Thanh Mộc khống chế phạm vi.

Ta mở đường.

Không ai phản đối.

Thường Sinh im lặng bước về vị trí phía sau Văn Thiệu nửa thân, Văn Bình theo sát bên cạnh hắn, khóe miệng.

vẫn treo nụ cười.

Cổng thép mở ra.

Gió lạnh tràn vào.

Ngay khi bước qua ranh giới cổng thép, không khí xung quanh lập tức thay đối rõ rệt.

Mùi 8 sắt, tro bụi và thứ mùi tanh nhàn nhạt còn sót lại sau những đọt tiêu hủy xác trộn lẫn vào nhau.

Thanh Dao dừng lại nửa nhịp, nhắm mắt trong chớp mắt rồi mở mắt ra ngay.

“Phía trước ba trăm mét, không có dao động sinh mệnh.

Có vẻ an toàn.

Văn Thiệu đi trước gật đầu, đi phía trước dẫn đầu cho cả nhóm, còn sở sinh hắn quan sát xung quanh chuẩn bị tư thế như có biến hắn sẽ biến hình tức khắc.

Lâm Thanh Mộc thì vừa đi, vừa cảm giác xung quanh thực vật, chuyển động là nàng ta có thể biết tức khắc.

Thường Sinh theo thói quen vừa đi, vừa đặt tay kiếm ở hông, Văn Bình đi bên cạnh ngó nghiêng xung quanh cảm thán.

“Aiyal!

lâu r Ồi mới ra khỏi ngoài, đúng là bên ngoài không khí khác thật.

Thường Sinh chỉ đáp một câu, ngắn gon:

“Đừng lo là” Cả tiểu đội tiếp tục tiến sâu vào trong lòng thành phố.

Khoảng cách với cổng khu an toàn, càng ngày cách càng xa bị dãy tòa cao tầng đổ nát che khuất, phía sau chỉ là những con đường trống trải phủi đầy bụi.

Đúng lúc đó, dây leo của Lâm Thanh Mộc cảm ứng được chuyển động, bỗng khựng lại.

Thanh Dao lập tức mở mắt, giọng thấp xuống:

“Có động tĩnh.

Thanh Dao vừa dứt lời, cả nhóm lập tức khựng lại.

Văn Thiệu dơ tay ra hiệu dừng lại, bàn chân nhấn mạnh xuống mặt đất.

Lớp bê tông phía trước khẽ rung lên, những khe nứt mảnh liên tiếp đi tiến lên phía trước lan rộng như mạng nhện, nhưng không phát ra tiếng động.

“Khoảng cách?

Văn Thiệu hỏi ngắn gọn.

“Hai trăm mét phía trước.

“Có chuyển động.

Thanh Dao nói tiếp, nhắm mắt lắng tai nghe xung quanh.

“Không nhanh, nhịp di chuyển không đều có thể là xác sống, nhưng không phải chỉ có một con.

Văn Bình tiến lên gần Thường Sinh nói:

“Có vẻ không ổn nhi?

Thường Sinh không quan tâm hắn, chỉ để ý dưới chân Văn Thiệu những vết nứt như mạng nhện kia, ánh mắt dừng lại vài nhịp.

Lúc này Thanh Dao mới mở mắtlo lắng nhìn ở phía trước, đằng sau chiếc xe buýt nói giọng gấp gáp.

“Bọn chúng đang di chuyển tới vị trí chúng ta.

Lời nói vừa dứt, từ đằng sau chiếc xe từng con zombie đi ra hướng của nhóm Thường Sinh làm mọi người cảnh giác.

“Tại sao chúng lại đi lại hướng chúng ta?

Lâm Thanh Mộc thái dương chảy một giọt mồ hôi, giọng đè thấp ánh mắt dán thẳng vào chúng hỏi.

Lúc này trên chiếc xe buýt có một con nhảy lên phía trên trần xe, đầu nó bị biến dị mất đi một nửa khuôn mặt chỉ lòi ra miệng toách kéo dài đến tận mang tai, nó nhìn vào nhóm.

Thường Sinh hét lên tiếng gọi vang vọng cả khu đang vốn yên tĩnh.

“Á—HV Tiếng thét chói tai xung quanh làm Thanh Dao sợ hãi mà ngã người xuống đất vì sợ hãi, tất cả zombie xung quanh như có lí trí mà lao tới nhóm Thường Sinh.

“Tỉnh táo lại!

bảo vệ đồng đội” Mặt đất dưới chân Văn Thiệu chấn động mạnh hơn.

“Đứng vững!

” Hắn quát lớn, bàn chân giãm mạnh xuống lần nữa.

Lớp bê tông phía trước đội lên, một bức gờ đất gồ ghề dựng thẳng, chặn ngang hướng lao tới của đám zombie đầu tiên.

Va chạm nặng nề vang lên, vài con bị hất văng, thân thể gãy khúc đập xuống đất.

“Thanh Dao!

” Thường Sinh lập tức quay đầu.

Thanh Dao vẫn còn ngồi sụp dưới đất, sắc mặt trắng bệch, hai tay run rẩy chống xuống mặt đường.

Văn Bình đã xông tới trước một bước, kéo nàng lùi vào giữa đội hình, giọng gắt nhưng không lớn:

“Nhìn ta đây!

Hít sâu!

Đừng nghe tiếng nó!

” Tiếng gào thét vẫn vang vọng, con zombie trên nóc xe buýt nhảy bật xuống, thân thể vặn vẹo rơi phịch xuống mặt đất, miệng há rộng tiếp tục phát ra âm thanh chói tai.

“Chúng dẫn dụ” Thường Sinh nói nhanh.

“Không phải ngẫu nhiên.

Lâm Thanh Mộc cắn chặt răng.

Những đây leo dưới chân nàng bỗng bùng lên, từ các khe nứt, từ bồn cây ven đường trổi ra, quấn chặt lấy chân vài con zombie đang lao tới, kéo chúng ngã nhào xuống đất.

“Chúng có mục tiêu!

” nàng nói, giọng đã ổn định hơn.

“Tiếng gọi kia đang kéo bọn khác tới!

” Sở Sinh không chần chừ nữa.

Hơi thở hắn trầm xuống, thân thể co rút trong khoảnh khắc ngắn ngủi, xương sống gồ cao, cơ bắp căng phồng.

“Ta xử lý con đó!

” Sở Sinh lao tới, thân hình hắn giữa không trung vặn xoắn, xương sống gồ cao, hai tay hóa thành móng vuốt đen sẫm.

Cả người lao xuống như một mũi tên.

Xoet—!

Móng vuốt xé toạc không khí, chém thẳng từ đỉnh đầu xuống cằm con zombie.

Lực v:

a c.

hạn nặng nề khiến thân thể nó đập sầm xuống mặt đất, đầu vỡ nát, tiếng gào im bặt giữa chừng.

Cùng lúc đó, đám zombie phía trước đã vượt qua lớp hốlõm.

“Bên trái!

” Thanh Dao hét lên.

Văn Thiệu giãm mạnh xuống đất.

Ẩm—!

Mặt đường nứt toác, một mành bê tông đội lên như bức tường thấp, đỡ trọn cú lao của hai con Zombie.

Lâm Thanh Mộc gio tay.

Dây leo bắn vọt lên, quấn chặt cổ tay, cổ chân những con phía sau, siết mạnh rồi kéo giật ngược về sau.

Vài con mất thăng bằng ngã nhào, bị chồng chất lên nhau.

Thường Sinh lúc này lao lên, kiếm rút ra vung lên vòng cung một đường gọn chém ngang cổ Phập.

Đầu một con zombie lăng xuống đất, chưa kịp dừng lại, thân hắn đã xoay sang phải, mũi kiếm đâm thẳng qua hốc mắt con thứ hai, xuyên sâu bên trong.

Thường Sinh rút kiếm, máu đen bắng tung.

“Tránh ra!

” Phía sau lúc này Văn Bình trên hai bàn tay đã tụ lực sấm cực mạnh, một tia sét đánh qua nhóm Zombie bị dây leo trói chặt.

Ẩm—!

Thân thể chúng co giật giữ dội, khói đen bốc lên, mùi khét lẹt lan ra trong không khí.

Sở sinh lúc này quay lại đôi hình, quay đầu nhìn:

“Con dẫn dụ chết rồi!

” Nhưng từ sâu trong con hẻm, những tiếng gầm khàn đục khác lại vang bên tai, dồn dập hơn Thanh Dao siết chặt tay, giọng gấp:

“Còn nữa.

đang tới nhanh hon!

“Đội hình đừng tách!

” Văn Thiệu quát trầm.

“Chúng muốn ép ta rối loạn!

” Ngay lúc đó, từ trong bóng tối cuối hẻm, một thân ảnh cao lớn chạm rãi bước ra.

Nó cao gần gấp rưỡi zombie thường, thân thể phình to dị dạng, lớp da xám đen căng phồng, từng mạch máu đập phập phồng dưới bề mặt.

Cánh tay phải kéo dài bất thường, xương lòi ra như lưỡi liềm, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung nhẹ.

Lâm Mộc Thanh sừng số nhìn vào con Zombie trước mặt run sợ.

“Nó là con gì vậy!

” Thường Sinh lúc này cũng căng.

thẳng.

“Loại biến dị.

Tiếng hét lúc nãy rõ ràng không phải để gọi bầy.

Mà là để gọi nó.

“Ta đi xử lý mấy nguồn tiếng kia.

Sở Sinh nói nhanh, thân hình đã bắt đầu biến đổi.

“Nếu để chúng tiếp tục hét, còn thu hút những con khác nữa.

Hắn vừa dứt lời đã lao đi, biến mất trong hẻm.

Khoảng không trước đội hình lập tức chỉ còn lại con biến dị.

Nó ngẩng đầu, cái mũi méo mó giật giật, rồi ánh mắt vô hồn khóa chặt lấy nhóm người Không lao lên.

Nó chọn mục tiêu.

Văn Bình nuốt nước bọt:

“Thường Sinh.

“Lùi lại.

Thường Sinh nói.

Hắn bước lên trước một mình, đứng chắn trước đội hình, kiếm trong tay chậm rãi nâng lên.

Con biến dị gầm lên, chân nó đạp mạnh xuống đất, mặt đường nổ tung, thân hình khổng lồ như quả đạn pháo lao thẳng tới.

Ngay khoảnh khắc đó Thường Sinh khẽ hít sâu.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân ảnh hắn bỗng mờ đi trong nháy mắt.

Ẩm—!

Cánh tay xương đập xuống, chỉ đánh trúng một tàn ảnh.

Mặt đất phía sau nổ tung, mảnh bê tông bắn loạn.

Thường Sinh đã xuất hiện lệch sang bên sườn con biến dị, kiếm trong tay hắn rung nhẹ.

{Kiếm Phong)

Không phải một nhát chém, mà là kiếm khí.

Xoet—!

Luồng kiếm phong vô hình xé gió lao ra, đánh thẳng vào khớp vai đang mở ra của con quái vật.

Lớp da cứng như thép bị xé rách, xương khớp phát ra tiếng vỡ khô khốc.

Con biến dị gầm rống đau đớn, quay người vung tay còn lại đập thẳng xuống.

Nhưng Thường Sinh đã không còn ở đó.

Thân hình hắn lướt sát mặt đất, di chuyển liên tiếp ba bước ngắn, mỗi bước đều để lại tàn ảnh mờ nhạt.

Trong khoảnh khắc con biến dị mất thăng bằng vì đau đớn.

Thường Sinh dậm chân.

Kiếm nâng lên từ dưới lên.

{Kiếm Phong :

Trảm)

} Ẩm—!

Một nhát chém ngược, kiếm khí bùng nổ, xuyên thẳng từ hàm dưới lên nửa cái đầu dị dạng.

Không phải chém, mà là xé toạc, máu đen phun trào như thác.

Con biến dị khựng lại đúng một nhịp.

Rồi toàn bộ thân thể đồ sầm xuống mặt đất.

Ẩm—!

Mặt đường rung lên.

Thường Sinh thu kiếm, đứng yên tại chỗ.

Hơi thở hắn vẫn đều, sắc mặt không đổi.

Từ xa, tiếng gầm của Sở Sinh vang lên:

“Nguồn hét cuối cùng đã xử lý!

Không khí căng.

thẳng cuối cùng tan đi, xung quanh trở nên im lặng.

Văn Thiệu nhìn xác con biến dị, ánh mắt trầm hẳn xuống.

“Không phải Siêu Phàm bình thường ” Lâm Thanh Mộc nuốt khan.

Thanh Dao nhìn Thường Sinh, lần đầu tiên không giấu được chấn động trong mắt.

Ánh nhìn nàng dừng trên lưỡi kiếm đã nhuốm máu đen kia lâu hơn một nhịp, rồi mới chậm rãi thu lại Thường Sinh quấn kiếm, động tác gọn gàng, hắn quay đầu, chỉ nói một câu ngắn gọn:

“Thu dọn.

Tiếp tục.

Không khí xung quanh thoáng chốc lặng đi.

Văn Bình lúc này mới bật cười ha hả, hai tay chống hông, ánh mắt đảo một vòng qua mấy người còn đang chưa hoàn hồn.

“Ha ha ha nhìn kìa, nhìn kìa.

“Ta đã nói rồi mà, đi chung với hắn thì đừng có mở to mắt ra như vậy.

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Thanh Mộc và Thanh Dao, cười đầy hả hê:

“Siêu Phàm nhà ta, bình thường thôi, quen rồi thì sẽ đỡ giật mình hơn.

Sở Sinh vừa đáp xuống từ mái nhà đối điện, liếc nhìn xác con biến dị nằm bất động dưới đất, khóe miệng khẽ giật một cái, không nói gì, chỉ lặng lẽ thu móng vuốt lại.

Văn Thiệu hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Thường Sinh phức tạp hơn trước rất nhiều, rồi quay người quát khẽ:

“Thu dọn nhanh.

Không được ở lại lâu.

Tiểu đội bắt đầu chuyển động trở lại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập