Chương 23:
Dưới Lớp Cỏ Dại Trong một tòa nhà bỏ hoang giữa lòng thành phố lóe lên đóm sáng, giữa màn đêm khuya yên ắng, chỉ có nhóm sáu người ngồi xung quang đóm lửa, những ánh lửa phản chiếu trong mắt của từng thành viên.
Một cô gái đeo kính lúc này đang vẽ cái gì đó ở tờ giấy to trước mặt, mọi người đang tập trung nhìn vào tờ giấy to trước mặt, sau một lúc cô gái dừng bút lại thở ra một hơi dài.
“Đây là nơi là chúng ta đánh dấu tiếp theo .
” Thanh Dao đặt bút xuống, đầu bút gõ nhẹ trên tờ giấy một cái, Trên bản phác thảo thô ráp là những khối nhà vuông, các con đường bị gạch chéo, vài điểm tròn được khoang đậm.
“Bán kính khoảng tám trăm mét quanh đây từng là khu dân cư cũ.
Nàng.
đẩy gong kính, giọng đã lấy lại sự bĩnh tĩnh thường ngày.
“Theo ghi chép cũ, mật đỗ xác sống ở đây rất cao, nhưng phần lớn là được phân tán.
Vấn đề là.
Nàng dừng lại, đầu bút di chuyển tới một góc bản đổ.
“.
trong vòng hai ngày gần đây, có dao động bất thường.
Ánh lửa lép bép bên cạnh.
Văn Thiệu ngồi khổm xuống, một tay chống đầu gối, cúi người nhìn kỹ tờ giấy.
“Không ổn định!
” Thanh Dao dừng một hồi.
“Có lúc hoàn toàn yên tĩnh, nhưng có lúc xuất hiện điểm tụ tập di chuyển.
Rất giống như bị dẫn đắt.
Sở sinh tựa lưng ở tường ngắm nhìn bên ngoài thành phố, hai tay khoang ngực.
Ánh lửa bắt lên gương mặt hắn, tạo thành những điểm sáng tối đan xen.
“Lại là loại hồi sáng, Zombie tín hiệu.
Văn Bình nhướng mày, dùng que gỗ chọc chọc vào.
đống lửa đang cháy.
“Chậc, thành phố này đúng là chẳng cho người ta ngủ yên.
Lâm Thanh Mộc lúc này ngồi khá xa nhóm lửa, lòng bàn tay đang đặt xuống nền đất xi măng lạnh ngắt.
Những sợi dây leo mảnh theo khe nứt chậm rãi động đậy, như đang lắng nghe th gì đó.
Một lúc sau nàng mở mắt:
“Phía đông nam.
có mùi rất khó chịu.
Không phải xác sống bình thường.
Không khí lúc này chùng xuống, ánh mắt mọi người không tự chủ nhìn về hướng Thường.
Sinh cùng lúc.
Hắn chỉ ngồi bên phải đống lửa, lựng tựa cột xi măng, thanh kiếm được hắn đặt ngang đùi, tay vẫn giữ chuôi kiếm.
Ánh lửa chiếu tới nửa khuôn mặt, nửa còn lại chìm trong bóng đêm.
“Ngày mai chúng ta sẽ đi đường vòng.
Thường Sinh nói chậm rãi.
“Không nhất thiết phải đi thẳng qua khu đó.
Văn Thiệu lên tiếng:
“Nhưng đi đường vòng, chúng ta sẽ chậm tiến độ.
Thường Sinh chỉ nhìn vào bản đồ, ánh mắt dừng lại ở điểm khoang đậm mà Thanh Dao đan;
chỉ bút vào.
“Chậm còn hơn bị giữ lại.
Không ai phản bác.
Thanh Dao gật đầu, nhanh chóng sửa lại đường đi trên bản đồ.
“Vậy nghỉ hai tiếng, trời gần sáng chúng ta sẽ xuất phát.
Thường Sinh trước mặt là bảng màu xanh đang hiển thị trước mặt hắn.
[ Thường Sinh J]
[ Tu vi]
450/500
[ Cảnh Giới ]
Luyện thể (Hậu kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Tiểu Thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
132 Hồi lúc sáng hắn griết được khá nhiểu xác sống và đặc biệt là con xác sống biến dị kia làm hắn được tăng thêm ba mươi điểm hơn, trong thời gian hai tuần qua hắn luyện tập không ít, đáng kể là Kiếm Phong của hắn đã thuần thục và thăng tiến lên cảnh giới tiểu thành.
Mở được thức thứ hai của tuyệt kỹ.
{Kiếm Phong :
Trảm)
} Kiếm khí thành hình tạo ra đường kiếm mang theo con phong giữ dội có thể xé toang ra tất cả đường đi mà nó đến.
Cảnh giới của hắn giờ gần như nửa bước luyện khí kỳ, hắn có thể điều động được nguyên khí hơn nhiều lúc còn ở trung kỳ bởi vậy lúc sáng hắn mới miễn cưỡng chém ra kiếm khí thành hình chết con xác sống biến dị kia.
Hắn liếc nhìn qua số điểm được tích lũy tâm niệm khẽ bấm vào cửa hàng, hắn lướt xuống bắ đầu chọn lựa vật phẩm sẽ mua tiếp theo.
Có thể ngày mai có thể đụng mặt kẻ địch mạnh hơn con lúc sáng không chừng, hắn cần đồ bảo hộ, hắn còn chưa đạt tới cảnh giới Luyện Khí kỳ nên chưa thể có chân khí hộ thể, nếu như hắn chỉ cần ăn một đòn đủ mạnh thì đúng là ăn đủ.
Nếu như không nhờ thân pháp, con biến dị lúc sáng mà hắn bị đánh trúng một cú thì hắn sí phải trả giá.
Ánh mắthắn dừng lại một vật phẩm, một áo giáp mỏng màu xanh đậm.
[ Áo da rắn Thanh Xà ]
[ Phẩm chất ]
Phàm binh trung phẩm
[ Hiệu quả 1:
Tăng nhẹ phòng ngự, giảm sát thường độc tính.
[ Giá ]
60 điểm tích lũy
[ Miêu tả ]
Lớp da Thanh xà mỏng như tơ, mang theo hơi lạnh nhàn nhạt, khi mặc vào tạc cảm giác mát lạnh, thích hợp hành động lâu dài trong chiến đấu.
Thường Sinh nhìn giá phía sau một lát, rồi không do dự bấm xác nhận mua.
Một cảm giác mát lạnh lan ra, dọc sống lưng khi áo da hiện ra trên người hắn, không nặng không vướng, vừa đủ.
Đốm lửa nhỏ dần.
Bên ngoài tòa nhà bỏ hoang, gió đêm lùa qua những khung cửa vỡ, mang theo tiếng rít khe khẽ như hơi thở của thành phố đã c-hết.
Không ai ngủ thật sâu.
Sáng ngày hôm sau, ánh sáng nhạt len lỏi xuyên qua những khung kính vỡ, rơi loang lổ trên nền bê tông lạnh lẽo.
Cả nhóm thức đậy rất sớm, không ai nói nhiều, chỉ cần nhìn ánh mắt nhau đều đủ hiểu đêm qua chỉ là tạm nghỉ, bên ngoài vẫn là thành phố chết.
Thanh Dao gấp bản đổ lại, chỉ tay lên một lộ trình vòng mà cả nhóm đã cùng bàn tối đó, đi vòng qua khu phố chính.
Văn Thiệu gật dầu:
“Theo kế hoạch.
Trước khi xuất phát, Thường Sinh lúc này mới lên tiếng, giọng không lớn nhưng rõ ràng:
“Ta đi trước, Mục tiêu xuất hiện ta sẽ xử lý” Không khí dừng lại nửa nhịp, Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, rồi nhìn đoạn đường phía trước đầy xe lật và hẻm hẹp.
Sở Sinh đẩy gọng kính, không phản đối, Thanh Dao khẽ gật đầu.
Văn Thiệu nhìn Thường Sinh một lúc, r Ồi nói dứt khoát:
“Được.
Giữ khoảng cách, không được ham sâu.
Có một người mạnh như vậy trong đội chịu đi đầu không ai ngu đến mức từ chối.
Chỉ có Văn Bình à khác, hắn tiến lên vỗ vai Thường Sinh rồi cười toe tét:
“Ha!
Ta đã nói rồi mà!
Có người đi đầu, ta phía sau nhặt xác là được rồi!
Thường Sinh không trả lòi hắn, rút kiếm.
Đường vòng hẹp và quanh co, nhưng hai bên là những cửa hàng sập mái, bảng hiệu gãy treo lủng lắng.
Mùi ẩm mốc và xác thối trong gió.
Chưa đi được bao xa, bóng người lảo đảo phía trước.
Một con, ba con, rồi có cả bầy.
Chừng hơn mười con zombie lang thang giữa ngả tư nhỏ, bước chân kéo lê, đầu gục như những cái bóng.
Thường Sinh không quay đầu, hắn bước lên một bước.
Băng vài kiếm từ từ được tháo ra, không có kiếm khí phô trương, không động tác thừa, đi tớ:
con zombie trước mặt nó nghe tiếng động gào lên vài tiếng làm những con zombie khác đồng loạt quay đầu nhìn về phía trước mặt.
Một người, một kiếm đang ở trong tay lao tới một nhát chém gọn từ cổ sang vai đầu rơi.
làm những con còn lại như chọc vào tổ kiến lửa, chúng nhanh chóng di chuyển tới trước mặt, tiếng gào thét của chúng làm người ta nghe tê cả da đầu.
Thường Sinh xoay người, mũi kiếm đâm thẳng xuyên qua mồm một con zombie lao tới, rút ra máu đen bắn ra mặt đất.
Thân pháp hắn lướt qua khe hẹp giữa hai con zombie, bóng người mờ đi trong chớp mắt.
{Quỷ Ảnh Mê Tung)
Phập.
Chỉ trong vài hơi thở, bầy zombie đã ngã rạp trên mặt đường, thân thể co giật rồi bất động.
Kiếm thu về.
Thường Sinh đứng giữa đống xác, hơi thở vẫn đều.
Phía sau, Văn Bình huýt sáo:
“Trời ạ.
ta còn chưa kịp tích tụ sấm nữa.
Sở Sinh liếc nhìn những vết chém gọn gàng, Lâm Thanh Mộc thu lại dây leo còn chưa kịp vương ra, ánh mắtnhìn Thường Sinh sâu hơn một chút.
Văn Thiệu gio tay ra hiệu tiếp tục.
“Đi” Đường vòng hẹp và quanh co, cả nhóm tiếp tục tiến lên theo đúng tuyến đã đánh dấu trên bản đồ.
Văn Thiệu chủ động dẫn đội hình rẽ qua những con hẻm chồng chéo, vòng ra phía ngoài khu dân cư cũ.
Đây là tuyến tránh đã được Thanh Dao đánh dấu từ đêm qua đường xa hơn, nhưng ít tầm nhìn trống trải, cũng giảm khả năng gặp xác sống tụ đàn.
Sau trận chém gọn gàng ban nãy, không ai nói thêm lời thừa.
Chỉ có tiếng bước chân dẫm lên mảnh kính vỡ, lao xao vang trong không gian tĩnh mịch.
Thường Sinh vẫn đi đầu.
Thanh Dao theo sát phía sau, thỉnh thoảng nhíu mày, điều chỉnh lại hướng đi.
“Phía trước là khu công viên cũ.
nàng nói nhỏ.
“Bên trái từng là quảng trường phụ, nhưng trung tâm chính ở phía xa.
Ta đã tránh hướng đó.
Khi rẽ qua khúc cua cuối cùng, tầm nhìn trước mắt bỗng mở rộng.
Một khoảng không gian xanh xám hiện ra.
Hàng rào công viên đã đổ nghiêng, cỏ dại mọc tràn ra cả lòng đường.
Những thân cây cao gầy trơ trụi, cành khô vươn ra như móng vuốt.
Ghế đá lật úp, đài phun nước ở trung tâm đã nứt vỡ, bên trong chỉ còn nước đục lặng im.
Không có tiếng động, yên tĩnh đến mức bất thường.
Thường Sinh giơ tay ra hiệu dừng.
Cả đội hình lập tức khựng lại.
Hắn đứng trước rìa công viên, ánh mắt dừng trên những bụi cây rậm rạp và lối đi lát đá phủ đầy lá khô.
Nơi này quá trống trải so với những con hẻm vừa đi qua.
Thanh Dao nhắm mắt trong chớp mắt, rồi mở ra, sắc mặt nghiêm lại:
“Có dao động rải rác không tụ thành đàn, nhưng số lượng không ít.
Lâm Thanh Mộc khẽ siết tay.
Dưới chân nàng, vài nhánh cỏ dại run nhẹ.
Thường Sinh nhìn thẳng vào lỗi đi xuyên qua công viên, giọng trầm:
“Đi vòng là đúng, nhưng phải băng qua đây.
Văn Bình tiến lên cười một tiếng, vươn vai:
“Thể thì đến lượt ngươi dẫn đầu rồi, Siêu Phàm.
Không ai phản đối, giữa không gian tĩnh lặng của công viên bỏ hoang, tiểu đội số 7 bắt đầu tiến vào chậm rãi, cảnh giác và sẵn sàng cho thứ đang ẩn mình dưới lớp cỏ dại kia.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập