Chương 24:
Tinh thể không tên Cả nhóm rẽ khỏi con phố chính, men theo lối đi hẹp bị hai dãy nhà đổ sập ép lại.
Phía trước, miệng đường hầm chui bộ hành hiện ra, nửa trên bị đất đá và rác thải che lấp, chỉ còn lại mội lối vào tối om, đủ cho vài người cúi đầu đi qua.
Không khí trước miệng hầm lạnh hẳn xuống.
Mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi bùn đất lâu ngày đọng lại, phảng phất thêm một thứ tanh nhàn nhạt khó phân biệt.
Thanh Dao nhắm mắt, đứng yên vài nhịp.
Một lát sau nàng mở mắt, lắc đầu nhẹ:
“Không có dao động sinh mệnh, nhưng.
nhiễu rất nhiều kim loại, nước đọng, xác thối cũ.
Mọi người trầm mặc trong một nhịp ngắn.
Thường Sinh lúc này bước lên trước nửa bước.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm nghiêng thấp, ánh thép phản chiếu lờ mờ từ ánh sáng.
ngoài hầm.
“Khoảng hẹp, đễ khống chế.
Nếu có thứ gì lao ra, ta xử lý trước.
Không ai phản đối.
Văn Bình nhếch miệng cười, dù vậy ánh.
mắt đã nghiêm túc hơn:
“Vậy ta đi sát ngươi.
Lâm Thanh Mộc khẽ giơ tay, dây leo mảnh từ khe nứt bên hông tường bò ra, lặng lẽ trải dọc lối đi phía sau, như một lớp cảnh giới vô hình.
Đội hình nhanh chóng điều chỉnh.
Thường Sinh phía trước.
Văn Bình sát bên phải.
Văn Thiệu giữ trung tâm.
Thanh Dao và Lâm Thanh Mộc ở giữa.
Sở Sinh đi cuối.
Bước chân đầu tiên tiến vào đường hầm, ánh sáng lập tức bị nuốt chửng.
Tiếng bước chân vang lên trầm đục, dội lại từ bốn phía.
Nước đọng dưới đất bị giễm lên, phát ra tiếng lách tách nhỏ.
Thường Sinh hạ thấp cơ thể, mỗi bước đều nhẹ và khẽ.
Kiếm trong tay hắn cũng không hể rung, đi hơn mười mét, nhiệt độ xung quanh giảm hẳn.
Trên vách tường loang lổ, những vết cào chẳng chịt, có chỗ còn vương lại mảng thịt khô đã lâu ngày.
Văn Bình liếc thấy, nuốt nước bọt:
“Chỗ này trước đây, chắc không yên ổn lắm.
Thường Sinh không trả lời.
Ngay khi họ sắp tới đoạn giữa hầm, phía trước bỗng lelói một mảng sáng mờ ánh sáng tự nhiên.
Cửa ra.
Thanh Dao khẽ thở dài ra:
“Ra khỏi hầm là trung tâm công viên.
Từ trong bóng tối nhìn ra, hàng cây đổ nghiêng, cỏ dại mọc cao quá đầu người, những lối đi lát đá bị rễ cây phá nát hiện ra.
Ánh sáng ngoài cửa hầm càng lúc càng rõ, nhưng không khí lại không hề nhẹ đi.
Thường Sinh đứng khựng lại ngay tại ranh giới sáng tối, hắn cau mày hắn ngửi thấy mùi máu, không nồng nhưng mà nó lại tanh gắt hơn nhiều, pha lẫn mùi gỉ sét và đất ẩm thấp, là mùi của thứ gì đó vừa săn mồi không lâu.
Ngay lúc đó, trước mắt hắn bỗng hiện lên bảng xanh quen thuộc.
[ Phát hiện sinh vật không thuộc mẫu xác sống phổ thông ]
Không có phân cấp, không có cả tên gọi chỉ là một dòng cảnh cáo lạnh lùng.
Thường Sinh nheo mắt, hắn giơ tay ra hiệu cả nhóm dừng lại.
phía sau Văn Thiệu lập tức hiểu ý, cả đội áp sát vào nhau.
“Có gì?
Văn Bình hạ giọng, lần này không còn luyên thuyên như trước.
Thường Sinh không trả lời ngay, hắn nghiêng đầu lằng nghe.
Từ trong công viên, giữa đám cỏ dại cao hơn đầu.
vang lên một tiếng gầm thấp.
Không phải tiếng gào trong vô thức của đám xác sống thông thường, âm thanh đó có nhịp cú như thể chúng đang báo hiệu với nhau.
Rồi thêm một tiếng nữa.
Ở hướng khác.
Thanh Dao mắt co rụt, mặt biến sắc:
“Không chỉ có một!
” Lâm Thanh Dao khẽ cau mày:
“Chúng không lao loạn, đang tụ lại.
Từng bóng người lao đảo hiện ra hàng cây đổ nghiêng, thân hình cao lớn hơn bình thường, lưng hơi gù, bước chân nặng nhưng không hề vụng về.
khi chúng dị chuyển, cỏ dại ép rạp xuống rõ ràng.
Sở sinh thấp giọng:
“Nhìn không giống đám bình thường.
Thường Sinh siết chặt chuôi kiếm “Đám này mạnh hơn nhiều.
Văn Thiệu nhìn cửa hầm phía sau, rồi nhìn khoảng rộng lớn đẳng trước công viên, lập tức hiểu ý đồ của đối phương.
“Chúng đang dùng không gian ép chúng ta.
Thường Sinh gật đầu, hắn bước ra, kiếm hơi nâng lên.
“Không tiến sâu, dẫn chúng vào đường hầm rồi xử lí từng con một.
Thường Sinh lúc này không chần chờ nữa, hắn vung kiếm, chém mạnh xuống nền đá.
Keng—!
Âm thanh kim loại vang dội, xé tan sự yên tĩnh.
Ngay lập tức những cái đầu trong công viên đồng loại quay về phía này.
Con đứng gần nhất gầm lên một tiếng ngắn, rổi lao thẳng tới, không lao đảo, không do dự, chúng chạy.
Thường Sinh xoay người lùi vào trong bóng tối đường hầm, giọng trầm thấp:
“Chuẩn bị.
Bước chân nặng nề đạp lên nền đá, tiếng thình thịch vang dội trong đường hầm hẹp, càng lúc càng gần.
khi một con lao vào được đường hầm, mặt đất dưới chân Văn Thiệu chấn động bàn chân giậm mạnh xuống đất.
Lớp bê tông phía gần cánh cửa dội lên chặng ngang những.
con tiếp theo lao vào làm chúng đụng vào theo quán tính ngã về sau.
Lúc này trong không gian hẹp chỉ có một con bị nhốt lại và nhóm Thường Sinh.
Thường Sinh là người đối đầu với nó, hắn không lao lên, chỉ thấy con zombie to lớn kia lao thẳng vào vị trí hắn cánh tay dài quét phía trước, hắn nghiêng người nữa bước.
Cánh tay xương sượt qua mặt tường, bê tông vỡ vụn tóe ra.
Ngay khoảng khắc đó kiếm của Thường Sinh đâm thẳng vào ngực đối phương.
Keng!
Âm thanh kim loại v-a chạm khô khốc vang lên.
Kiếm không xuyên vào được, Thần Sinh biến sắc con kia gầm lên cúi đầu húc tới trước mặt.
Ẩm—!
Thường Sinh bị ép lùi hai bước, gót giày cà mạnh xuống nền nước đọng.
Hắn xoay cổ tay, kiếm trượt sang bên, chém xiên vào cổ.
Lần này, lưỡi kiếm cắm sâu, máu đen phun ra, nhưng con kia không ngã nó giật mạnh, dùng bản tay của nó quét mạnh về phía Thường Sinh.
Khoảng cách quá gần, hắn đành phải buông kiếm, bóng người hắn mờ đi trong một khoảng khắc.
{Quỷ Ảnh Mê Tung)
Một tàn ảnh lưu lại chỗ cũ, cú quét mạnh xuống vị trí nơi tàn ảnh xuyên qua không khí khiết bê tông vỡ vụn tóe ra.
Thường Sinh xuất hiện lệch sang bên phải, bàn tay nắm lại chuôi kiếm giữa không trung, ánh mắt lạnh hẳn xuống.
Hắn dậm chân, nguyên khí tràn lên cánh tay, lưỡi kiểm rung nhẹ, không khí xung quanh bị kéo xiết lại thành một luồng gió xoáy mỏng.
{Kiếm Phong :
Trảm)
} Kiếm khí thành hình, không lớn nhưng sắc bén, chém xéo từ vai xuống hông.
Xoet—!
Thân thể con kia bị xé toạc, hai nửa đổ sầm xuống nền hầm, lần này mới bất động hẳn.
Chưa kịp thở từ phía cửa hầm, hai con tiếp theo đã phá vỡ được bức tường dựng lên của Vă Thiệu đã tràn vào, bước chân nện mạnh xuống mặt đất, mắt đỏ rực trong bóng tối.
“hai con” Thanh Dao bật thốt ra tiếng.
Lâm Thanh Mộc gio tay, dây leo từ khe nứt tường trồi ra quân tới, nhưng chỉ kịp làm chậm một nhịp.
Một con đạp mạnh, giật đứt dây leo, lao thẳng về phía đội hình phía sau.
“Thường Sinh tránh ra!
” Văn Bình gào lên.
Không đợi trả lời.
Hắn nghiến răng, hai tay chắp lại trước ngực, sấm điện lần này không còn tản mạnh mà tụ thành một khối đặc, ánh vàng trắng chớp giật liên hồi, không khí trong đường hầm rung lên khe khẽ.
“Đừng chắn đường ta!
” Âm—m!
Một chưởng lực điện trụ thô đập thẳng vào hai con zombie đang lao tới.
Tia sét nổ tung trong không gian hẹp, ánh sáng chói lòa nuốt trọn cả đoạn hầm.
Thân thể hai con kia co giật dữ đội, cơ bắp cứng đờ, bước chân khựng lại giữa không trung, miệng há to nhưng không phát ra nổi âm thanh.
“Ngay bây giò!
” Văn Bình gào khàn, mồ hôi túa ra đầy trán.
Thường Sinh đã lùi nửa bước không né xa, chỉ vừa đủ.
Kiếm trong tay hắn xoay một vòng, mũi kiếm hạ thấp, thân hình lao lên như mũi tên.
Bóng người hắn tách ra thành hai ảnh mờ, lướt sát nền nước đọng.
Nhát chém đầu tiên chém thẳng vào cổ con bên trái.
Phập!
Đầu văng ra, thân thể còn co giật vì điện lực chưa tan.
Cùng lúc đó Sở Sinh gầm lên một tiếng trầm đục.
Thân hình hắn bành trướng, móng vuốt kéo dài, cả người lao thẳng từ phía bên hông, đâm xuyên đầu con còn lại, kéo mạnh sang bên.
Người và đầu bị xé toạc, máu đen bắn tung tóe lên vách hầm.
Hai xác đổ xuống gần như cùng lúc.
ẨẦm.
Ầm.
Tiếng vang dội kéo dài trong đường hầm, điện quang tan dần, chỉ còn mùi khét và máu tanh trộn lẫn trong không khí ẩm lạnh.
Văn Bình thở hồng hộc, hai tay run lên:
“Mẹ nó, lần này thì đủ đô rồi.
Thường Sinh thu kiếm, hắn không lập tức quay đầu, ánh mắt vẫn dừng lại nơi cửa hầm, rồi chậm rãi liếc nhìn hai cái xác nằm dưới chân.
Những vết chém gọn gàng, nhưng cơ bắp và xương.
cốt của chúng dày hơn rõ rệt so với những con trước đó.
“Ba con.
Văn Bình lau mổ hôi trên trán, giọng hạ thấp đi.
”Ở chỗ kiểu này mà tụ lại một lúc?
Không ai trả lời, Sở Sinh đã thu móng vuốt, thân hình trở lại bình thường, nhưng sắc mặt không mấy dễ chịu.
Hắn cúi xuống nhìn một cái xác, dùng mũi giày đá nhẹ trên đầu đã đứt của con zombie kia.
“Không giống mấy con lang thang ngoài kia.
hắn nói trầm.
“Nhanh hơn.
Mạnh hon.
Văn Thiệu lúc này mới bước lên trước một bước.
Ánh mắt hắn đảo một vòng qua cửa hầm, rồi nhìn ra ngoài công viên.
Bên ngoài, giữa những lối đi lát đá nứt vỡ, xác sống nằm rải rác khắp nơi.
Có con đã bị xé nái hoàn toàn, có con chỉ còn nửa thân, v-ết thương không giống bị người chém, mà giống như bị thứ gì đó mạnh hơn trực tiếp xé giật.
Văn Thiệu chỉ tay ra ngoài.
“Xung quanh toàn là xác cũ.
Chúng ở đây để ăn những con khác.
Không khí trong hầm như lạnh thêm một tầng.
Thanh Dao nuốt khan, ánh mắt quét nhanh qua đám xác ngoài công viên.
Văn Bình trọn mắt:
“Xác sống.
ăn xác sống?
“Không có gì là không thể.
Văn Thiệu nói trầm giọng.
Đúng lúc này, Thường Sinh bước ra thêm nửa bước, ánh mắt hắn dừng lại ở một cái xác gần lối đi.
Ởvi trí lồng ngực con zombie đ:
ã c.
hết, lớp thịt đen nứt ra, một vật gì đó lộ ra giữa xương sườn.
Ánh đỏ.
Không phải máu, mà là một khối tỉnh thể nhỏ, sắc đỏ sẫm, bề mặt không đều, bên trong như có thứ gì đó chảy chậm, phát ra ánh sáng.
yếu ớt.
Thường Sinh khẽ cau mày, hắn dùng mũi kiếm khẽ gạt lớp thịt khô sang một bên.
Tĩnh thể đỏ lăn ra, rơi xuống nền đá, phát ra tiếng cạch rất khẽ.
“Cái gì vậy?
Lâm Thanh Mộc vô thức hỏi.
Thanh Dao nhìn chằm chằm vào khối đá đỏ, cảm ứng mở ra trong khoảnh khắc, sắc mặt nàng khẽ biến.
“Có dao động.
Thường Sinh cúi xuống, không chạm tay, chỉ quan sát thật kỹ.
Trong mắt hắn, bảng xanh quen thuộc khẽ rung nhẹ, nhưng lần này không hiện thông tin.
Chỉ có một dòng nhạt mờ thoáng qua rồi biến mất.
[ Phát hiện vật chất chưa phân loại ]
Thường Sinh đứng thẳng đậy.
“Chưa rõ tác dụng.
hắn nói.
“Nhưng có khả năng là thứ còn sót lại sau khi chúng ăn lẫn nhau.
Văn Thiệu nhìn quanh những xác zombie khác.
Ở vài cái xác còn lại, những ánh đỏ tương tự cũng lấp ló, bị thịt thối bao phủ.
“Nếu đúng như vậy.
Văn Thiệu chậm rãi nói.
“Thì không chỉ chúng ta mạnh lên, chúng cũng đang tiến hóa.
Không khí trong hầm yên lặng đến mức chỉ còn tiếng gió lùa qua cửa hầm và lá khô va vào nhau ngoài công viên.
Thường Sinh nhìn khối đá đỏ dưới đất thêm một lần.
“Thu thập lại.
“Khi quay về, phải báo cáo.
Các thành viên con lại gật đầu nhẹ.
hắn ngẩng đầu lên nhìn về sâu trong công viên.
“Thứ này không nên để lọt ra ngoài tầm kiếm soát.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập