Chương 26:
Nhiệm Vụ Độc Lập Đèn trắng lóe trên trần phòng kêu rè rè, ánh sáng trắng phủ xuống chiếc bàn dài, không khí nặng nề.
Văn Thiệu đứng thẳng người ở đầu bàn, áo ngoài đã được thay bằng quân phục qruân đrội đúng chuẩn.
Trước mặt hắn hơn mười người.
đủ các thân phận:
chỉ huy tác chiến, đội trưởng tuần tra, nhân viên nghiên cứu và một người đàn ông trung niên tóc đã bạc đội mũ xanh.
án]
mắt trầm ổn Lý Hồng Quân.
Văn Thiệu nói, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng.
“Trong nhiệm vụ mỏ rộng phạm vi tuần tra phía công viên số3, đội chúng tôi phát hiện hiện tượng bất thường.
Hắn ngừng lại một nhịp.
“Xác sống.
ăn xác sống” Trong phòng lập tức vang lên vài tiếng xì xào khe khẽ.
Một người đàn ông mặc áo tác chiến dựa lưng ghế cau mày:
“Ý cậu là hành vi ăn thịt đồng loại?
“Không chỉ là hành vi.
Văn Thiệu lắc đầu.
“Những con đó mạnh hon rõ rệt.
Tốc độ, lực, phản xạ đều vượt xa zombie thường.
Lý Hồng Quân đặt tay lên mặt bàn, ánh mắt khẽ nheo lại:
“Cậu chắc chắn chứ?
“Chắc.
Văn Thiệu đáp ngay.
“Đội chúng tôi suýt bị xuyên thủng đội hình trong đường hầm.
Nếu không có người đi đầu áp chế nó, hậu quả khó lường.
Một người khác trong bàn dáng vẻ như chuyên phụ trách phân tích chiến thuật gõ nhẹ ngón tay:
“Nếu vậy, chúng ta không thể tiếp tục gọi chung là “xác sống!
nữa.
Hắn nhìn quanh bàn, chậm rãi nói:
“Cần phân loại cấp bậc.
Nếu không, các đội tiền tuyến sẽ c:
hết vì đánh giá sai mục tiêu.
Không khí trong phòng lặng đi, Văn Thiệu thò tay vào túi áo, lấy ra một hộp kim loại nhỏ.
Hắn mở nắp.
Bên trong là vài viên tỉnh thể màu đỏ sẵm, kích thước không đồng đều, bề mặt thô ráp, bên trong như có ánh sáng đang chảy qua lại.
“Thứ này chúng tôi lấy được ra từ trong cơ thể của những con đó.
Một người đàn ông đeo kính, áo cánh trắng nhà khoa học phụ trách sinh học dị biến, lập tức đứng bật dậy.
Ông ta đi nhanh tới, cúi sát xuống hộp, ánh mắt gần như dán vào tỉnh thể đỏ.
“Không phải tỉnh thạch năng lượng thông thường.
ông lẩm bẩm.
“Cấu trúc rất thô, nhưng lại ổn định một cách bất hợp lý” Ông ta đưa tay ra, dừng lại giữa không trung một giây, rồi mới cẩn thận cầm lên một viên, ngay khoảnh khắc tỉnh thể chạm vào tay ông, ánh đỏ bên trong khẽ dao động.
Nhà khoa học hít sâu một hơi:
“Thứ này giống như sản phẩm phụ của quá trình tiến hóa cưỡng bức.
Lý Hồng Quân đứng dậy, giọng ông trầm thấp nhưng vang rõ trong phòng:
“Nghĩa là, xác sống không chỉ đang tổn tại.
“Chúng đang tiến hóa.
Không ai lên tiếng phản bác, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đểu, và cảm giác lạnh dần lan khắp căn phòng.
Lý Hồng Quân nhìn sang Văn Thiệu:
“Cậu nói chưa đặt tên cho loại này?
“Vâng.
Văn Thiệu đáp.
“Chỉ biết chúng mạnh hơn zombie thường, nhưng chưa có dấu hiệu biến dị hình thái rõ ràng.
Lý Hồng Quân trầm ngâm một lát, rồi nói chậm rãi:
“Vậy tạm thời xếp chúng vào cấp trung gian.
“Chưa gọi tên chính thức.
Nhưng từ hôm nay trở đi mọi đội ra ngoài đều phải coi loại này là mối đe dọa ưu tiên.
Nhà khoa học siết chặt viên tĩnh thể trong tay, giọng thấp nhưng đầy kích động:
“Nếu tỉnh thể này có thể bị hấp thụ.
Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực:
“Thì không chỉ Zombie mạnh lên đâu.
Trong một căn phòng nhỏ, đèn treo trên trần nhà chỉ bật một nửa, ánh sáng vàng nhạt đổ xuống xi măng đất lạnh.
Thường Sinh ngồi xếp bằng trên giường, lưng thẳng, hai tay đặt trước bụng.
Hơi thở đều, dòng nguyên khí trong cơ thể hắn vận chuyển theo đúng lộ tuyến của {Thổ Nạp Căn Nguyên)
từng vòng, từng vòng một, không hề rối Loạn.
Nguyên khí đi qua kinh mạch như nước chảy trong lòng sông, không gọn sóng, không tắc nghẽn nhưng cũng không dâng trào.
Hắn thử dẫn nguyên khí v-a chạm vào điểm cuối cùng trong cơ thể ranh giới mơ hồ giữa Luyện thể hậu kỳ và tầng tiếp theo.
Không có rung động, chỉ là một bức tường vô hình.
Thường Sinh mở mắt.
[ Thường Sinh J]
[ Tu vi]
499/500
[ Cảnh Giới ]
Luyện thể (Hậu kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Tiểu Thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
231 Thường Sinh chậm rãi thở dài một hơi, không bực bội, cũng không nóng vội.
Hắn đã cảm nhận được từ mấy ngày trước rồi vấn đề không phải nằm ở công pháp, cũng chẳng phải nguyên khí.
Mà là thiếu thứ gì đó.
Một “mấu chốt”.
Ngay lúc đó, bên ngoài cửa số vang lên tiếng bước chân binh sĩ tuần tra đi ngang qua, tiếng nói chuyện loáng thoàng truyền vào.
“Nghe nói mấy con mới phát hiện mạnh hơn hẳn.
“Trong người còn rơi ra tình thể màu đỏ.
Thường Sinh khẽ khựng lại.
Tinh thể.
Một suy nghĩ khá nguy hiểm hiện lên trong đầu hắn, nhanh chóng đập tắt không thể cứ đánh cược được thứ đó có thể giúp bản thân ta đột phá cảnh giới được, nó là tỉnh thể kết tin!
từ zombie không điều gì chắc chắn, khi hắn hấp thu có thể hay không biến thành xác sống.
giống bọn chúng.
Đột một suy nghĩ khác chạy qua trong đầu hắn.
Nếu như không phải là tỉnh thể mà là một thứ tương tự có thể hấp thụ thì sao.
Hắn nhanh chóng mở cửa hàng trong hệ thống, ánh mắthắn dừng lại ở mục đan được.
Hắn lướt chậm hơn, rất chậm, như sợ bỏ sót một chữ, cuối cùng, một dòng chữ lọt vào tầm mắt.
Thường Sinh khẽ nhíu mày.
[ Đan :
Ngưng Khí Đan ]
[ Phẩm cấp ]
Phàm đan thượng phẩm
[ Công dụng ]
Ngưng tụ nguyên khí, phá vỡ bình chướng bình cảnh
[ Giới hạn sử dụng )
Chicóhiệu quả khi tu vi đạt Luyện Thể hậu kỳ viên mãn
[ Giá ]
200 điểm tích lũy
[ Miêu tả ]
Đan dược cơ bản trong tu hành, giúp tu sĩ bước qua ngưỡng cửa đầu tiên của tu đạo.
Thường Sinh nhìn chằm chằm dòng chữ “Luyện Thể hậu kỳ viên mãn”.
499/500 chỉ thiếu đúng một bước, hắn chọt hiểu ra.
Không phải hắn thiếu nguyên khí, không phải do công pháp, mà là thiếu điều kiện kích hoạt Nhưng hắn rất rõ ràng, bản thân đã sớm đặt chân tới bình cảnh.
Nguyên khí trong cơ thể đã không còn chỗ đễ lấp đầy thêm, kinh mạch căng đầy, mỗi lần thể nạp đều đụng phải bức tường vô hình kia.
Cảm giác ấy rất quen thuộc.
Thường Sinh khép nhẹ mí mắt.
Cảm giác kia hắn đã chạm vào không chỉ một lần.
Mỗi lần vận chuyển {Thổ Nạp Căn Nguyên)
tới cực hạn, nguyên khí trong đan điển dâng lên như thủy triểu, rồi lại bị ép dừng lại trước một tầng ngăn cách vô hình.
Không phải phản chấn, cũng không phải đau đớn.
Hậu kỳ viên mãn không phải là con số, cũng không phải là trạng thái có thể cưỡng ép.
Đó là khoảng khắc mà thân thể, ý chí sinh tồn phải được đẩy đến cực hạn, để rồi tự mình bước qua.
Nếu không có v:
a chạm đủ mạnh đó, cánh cửa sẽ không thể mở được.
Thường Sinh nhìn lại Ngưng Khí Đan thêm lần nữa, rồi mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Nuốt nó bây giờ, chỉ là dùng đan dược đập vào cánh cửa còn bị khóa chặt.
Đan dược sẽ tan, nhưng cửa vẫn đứng yên.
“Chưa phải lúc.
Hắn đóng cửa hàng, lưng tựa vào tường, hơi thở chậm dần.
Trong đầu, những hình ảnh mấy ngày gần đây cứ lần lượt lướt qua những con zombie không còn chậm chạp, những kẻ mạnh lên bằng cách nuốt đồng loại, tỉnh thể đỏ rơi ra từ thi thể chúng.
Thường Sinh mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm.
“Nếu cần một cú đẩy.
vậy thì ta sẽ tự mình tìm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố hoang tàn chìm trong màn đêm tĩnh mịch.
Sáng hôm sau.
Phòng họp tạm thời ở tầng ba khu chỉ huy.
Ánh đèn trắng chiếu xuống chiếc bàn gỗ dài, trên mặt bàn là bản đồ thành phố được đánh dấu chẳng chịt, Lý Hồng Quân ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt nghiêm nghị hơn thường ngày.
Cửa phòng mở ra, Thường Sinh mặc đồng phục thường ngày của qruân đội bước vào, Lý Hông Quân ngẩng đầu nhìn hắn, hoi bất ngờ, tuy hắn có dặn lính quân bên ngoài là nếu nhu Thường Sinh có việc đột xuất cần gặp hắn, thì cho hắn vào.
Nhưng mà hắn cũng không ngờ lại gặp Thường Sinh nhanh đến vậy, bất ngờ lên tiếng.
“Có việc?
“Tôi xin một nhiệm vụ.
Thường Sinh nói thẳng, trong phòng có hai sĩ quan và một nhà nghiên cứu ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Lý Hồng Quân không vội trả lời:
“Bây giờ mọi đội ra ngoài đều phải có lý do rõ ràng.
Nói.
Thường Sinh im lặng một nhịp, rồi nói chậm rãi:
“Tôi muốn ra ngoài chiến đấu.
Câu nói vừa dứt, trong phòng họp liền có phản ứng, một sĩ quan cau mày:
“Chiến đấu, cậu cho rằng huấn luyện trong này không đủ?
Một sĩ quan khác liếc nhìn hắn, ánh mắt mang theo vài phần không hài lòng.
“Cậu đang khinh thường hệ thống huấn luyện hiện tại?
Không khí trong phòng lập tức căng lên.
Thường Sinh không đáp ngay, hắn nhìn về phía Lý Hồng Quân, rồi mới chậm rãi nói:
“không phải.
Giọng hắn rất chắc, không có ý né tránh.
“Huấn luyện trong khu an toàn rất tốt.
“Tôi chưa từng phủ nhận.
“Nhưng nó không còn khiến tôi tiến bộ nữa.
Một sĩ quan bật cười lạnh:
“Cậu lấy gì bảo đảm điều đó?
Thường Sinh ngẩng đầu, nhìn thẳng người vừa lên tiếng, giọng vẫn bình tĩnh:
“Vì ở đây, mọi thứ đều nằm trong giới hạn.
Hắn dừng lại một nhịp.
“Dù có mô phỏng thế nào, cũng luôn có người đứng bên ngoài chuẩn bị kéo ta ra.
Một sĩ quan khác nhíu mày:
“Thế thì sao?
“Thế thì cơ thể sẽ tự giữ lại.
Thường Sinh đáp.
“Khi biết có đường lui, phản xạ sẽ không đi tới cùng, ý chí cũng vậy.
“Nhưng ngoài kia thì không.
Ánh mắt hắn trầm xuống.
“Không có mức trần, không có thời gian kết thúc và không có ai ra lệnh dừng lại.
“Nếu ta chậm một nhịp ta sẽ c-hết.
Cả phòng im lặng.
“Tôi không nói huấn luyện là vô dụng, chỉ là với tôi lúc này nó đã hoàn thành vai trò của nó.
Hắn quay sang Lý Hồng Quân:
“Tôi cần một môi trường không có đường lui.
“Cho nên tôi xin ra ngoài.
Lý Hồng Quân lúc này không trả lời, dựa lưng vào ghế, các ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàng.
gỗ, ánh mắt già nua nhưng.
sắc bén lướt qua Thường Sinh từ đầu tới chân.
Không phải đang đánh giá thực lực, mà là đánh giá lựa chọn.
Trong phòng, không khí nặng.
dần, một sĩ quan trẻ cau mày, định mở miệng nói gì đó, nhưng Lý Hông Quân gio tay ra hiệu im lặng.
“Cậu biết mình đang xin cái gì không?
Giọng ông ta trầm, chậm, từng chữ rơi xuống rất nặng.
“Xin nhiệm vụ độc lập, không yếm trợ, không đội hình.
“Ra ngoài lúc này, xác suất tử v-ong quá cao.
Thường Sinh không tránh né ánh mắt ấy:
"Tôi biết.
“Và vẫn xin?
“Vẫn xin.
Lý Hồng Quân nhìn hắn thêm vài giây nữa.
Rồi ông bật cười khẽ không phải cười giễu, mà là nụ cười của người đã quá quen với những kẻ bước ra khỏi ranh giới an toàn.
“Ta từng gặp rất nhiều người như cậu.
“Có kẻ quay về.
“Có kẻ thì không ” Ông dừng lại, giọng trầm hẳn xuống:
“Điểm khác biệt duy nhất là lý do.
“Cậu không xin vì lập công, không xin vì tài nguyên và cũng không xin vì hiếu thắng.
“Cậu lại xin vì thấy chưa đủ.
Cả phòng không ai nói gì.
Lý Hồng Quân quay sang nhà nghiên cứu ngồi bên cạnh:
“Khu vực nào hiện tại còn chưa được đánh dấu hoàn chỉnh?
Nhà nghiên cứu hơi giật mình, lật nhanh bản đồ:
“Khu phía tây nam.
Mật độ zombie dao động bất thường, tín hiệu trinh sát thường xuyên mất kết nối.
Chưa xác định nguyên nhân.
“Đưa tọa độ.
Bản đồ được đẩy tới giữa bàn.
Lý Hồng Quân nhìn Thường Sinh lần cuối:
“Không phải nhiệm vụ tiêu điệt, không phải thăm dò dài hạn.
“Ba ngày.
“Còn sống thì quay về, có phát hiện gì thì báo cáo.
Ông nhấn mạnh từng chữ:
“Không có cứu viện.
Thường Sinh gật đầu, không do dự:
“Rõ.
Lý Hồng Quân đứng dậy, lấy từ ngăn bàn ra một thẻ kim loại màu xám, ném qua:
“Quyền thông hành ra vào cổng an toàn.
“Cho phép tự do hành động trong phạm vi quy định.
Thường Sinh siết chặt thẻ trong tay, cúi đầu không nói thêm lời nào, quay người ra khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại.
Trong phòng họp, nhà nghiên cứu mới chậm rãi lên tiếng:
“Ông thật sự tin hắn sao?
Lý Hồng Quân nhìn bản đổ, ánh mắt sâu thắm:
“Không.
“Nhưng ta tin có những người chỉ có thể tiến lên khi không còn đường lui.
Ông khẽ nói thêm, gần như lẩm bẩm:
“Và loại người đó nếu không c-hết thì sẽ rất nguy hiểm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập