Chương 30: Trở về

Chương 30:

Trở về

Màn đêm buông.

xuống, cách cửa sắt khu an toàn lúc này được hai ba lính canh đứng quan sát xung quanh, ánh đèn pha trên tháp canh quét ngang màn đêm, một luồng sáng trắng gắt xé toạc bóng tối trước khu an toàn.

Một người lính ở trên thấy một cái bóng đang tiến tới gần cánh cổng chưa tới hai mươi mét.

“Có mục tiêu!

Giọng người lính đó vang lên căng thẳng.

Nòng súng đồng loạt nâng lên, chốt an toàn được đẩy ra, tia hồng ngoại khóa chặt lấy cái bóng đang bước tới từ xa.

Dáng người gầy, bước chât không nhanh, cũng không chậm, nhưng lại xuất hiện đúng vào thời khắc nhạy cảm nhất.

“Đứng lại!

“Giơ tay lên!

Cái bóng dừng lại trước ranh giới ánh sáng, lớp áo giáp xanh đậm lấm lem máu khô và bụi bẩn hiện rõ.

Mùi tanh nhàn nhạt theo gió thổi tới, khiến vài người vô thức siết chặt cò súng.

Một binh sĩ cau mày, giọng lạnh hẳn đi:

“Giờ này còn lảng vảng ngoài thành?

Cậu từ đâu tới?

Không có trả lời ngay.

Trong khoảnh khắc đó, mấy nòng súng đã điều chỉnh góc bắn thấp hơn một chút đủ để hạ gục ngay nếu có biến.

Rồi cái bóng chậm rãi giơ tay lên, không phải đầu hàng.

Giữa hai ngón tay là một thẻ kim loại màu xám đậm, bề mặt lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn.

Trên thẻ khắc một ký hiệu đơn giản nhưng cực kỳ quen thuộc huy hiệu tổng chỉ huy, kèm theo một chuỗi mã ngắn gọn, không thể làm giả.

„ áy

Người lính đứng đầu khựng lại.

Hắn bước lên nửa bước, đưa tay ra hiệu cho những người phía sau hạ nòng súng.

xuống một chút, rồi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ, đồng tử co lại.

“Thẻ thông hành cấp tổng chỉ huy?

Không khí trước cổng bỗng chùng xuống.

Một binh sĩ khác nuốt nước bọt:

“Không thể nào giờ này mà còn có người cầm thứ đó từ ngoài về?

Thường Sinh lúc này mới lên tiếng.

Giọng hắn khàn nhẹ, nhưng rất rõ:

“Thường Sinh.

Hoàn thành nhiệm vụ độc lập.

Xin mở cổng.

Không có giải thích dư thừa, không có biện minh, chỉ một câu ngắn gon, giống hệt cách hắn bước qua ba ngày sinh từ bên ngoài.

Người lính gác nhìn hắn thêm vài giây nữa.

Ánh mắt lướt qua vết m:

áu khô trên áo xanh nhạt, qua lớp băng quấn ngang mắt phải đã thấm đỏ, thanh kiếm treo sau hông còn chưa kịp lau sạch.

Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi:

“Mở cổng phụ.

Tiếng bánh răng kim loại chuyển động vang lên nặng nề.

Cổng thép bên hông chậm rãi hé ra một khe vừa đủ cho một người đi qua.

Một bàn tay giơ lên chặn lại trước khi Thường Sinh kịp bước qua khe cổng.

“Chờ đã.

Giọng người lính gác trầm xuống, không còn mang tính thương lượng.

“Kiểm tra thân thể có vết nhiễm gì không.

Những nòng súng vừa hạ xuống lại đồng loạt nâng lên, lần này không chữa thẳng đầu, mà khóa chặt vào thân người hắn ở khoảng cách gần.

Áp lực vô hình lập tức phủ xuống.

“Cỏi trang bị.

“Chậm rãi.

Thường Sinh không nói gì, cũng không tỏ vẻ khó chịu.

Hắn hiểu rõ quy định này tồn tại vì cái gì.

Kiếm được tháo xuống trước, đặt lên bệ kim loại bên cạnh cổng.

Áo giáp Thanh Xà được cởi ra, lớp da rắn xanh đậm nhuốm máu khô và bụi xám lộ rõ dưới ánh đèn.

Áo khoác, túi đeo, từng món một được đặt sang một bên.

Cuối cùng, trên người hắn chỉ còn lại bộ đồ quân dụng mỏng mặc bên trong.

Súng vẫn không rời khỏi người hắn lấy nửa tấc.

Một binh sĩ tiến lên, mang găng tay đặc chế, ánh mắt lạnh lùng nhưng tập trung.

Hắn kiểm tra từ cổ tay, cánh tay, sườn, lưng, từng tấc da thịt đều không bỏ sót.

Đèn cầm tay quét sát mặt da, tìm dấu răng, vết bầm bất thường, hay bất kỳ phản ứng dị hóa nào.

Không khí yên lặng đến mức chỉ nghe được tiếng thở đều của Thường Sinh.

Không có vết cắn, không có dấu hiệu nhiễm.

Nhưng khi người lính kiểm tra tới phần ngực và sườn, động tác của hắn khựng lại trong một nhịp rất ngắn.

Ánh mắt co rút, rất nhẹ, nhẹ đến mức người ngoài nếu không chú ý kỹ sẽ không nhận ra.

Những binh sĩ phía sau lập tức căng thẳng hơn:

“Có vấn đề?

Người lính kia lập tức thu lại biểu cảm, hít vào một hơi:

“Không.

“Không có vết cắn.

Hắn đứng thẳng dậy, nhưng ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Thường Sinh quá lâu, như thể vừa xác nhận được thứ gì đó không nên xác nhận.

Không ai hỏi thêm.

cho đến khi ánh mắt của một người khác dừng lại ở lớp băng quấn ngang mắt phải đã thấm đỏ.

“Băng kia.

“Mỏ ra.

Giọng không lớn, nhưng không cho phép từ chối.

Thường Sinh hơi khựng lại trong một nhịp rất ngắn, rồi hắn giơ tay, chậm rãi tháo lớp băng.

Vải băng bung ra, mùi máu khô tanh nhẹ thoảng trong không khí.

Dưới ánh đèn trắng, viết thương kéo đài từ trán xuống g Ò má hiện ra rõ ràng một đường móng.

vuốt sắc bén, đã được xử lý, không có dấu hiệu thối rữa, không sưng phồng bất thường.

Quan trọng hơn cả, con mắt bên phải vẫn còn.

Đồng tử co giãn bình thường, ánh nhìn tuy mệt mỏi nhưng tỉnh táo, không đục, không đỏ lan, không có dấu hiệu gì bất thường.

Người lính kiểm tra nhìn chằm chằm vài giây, rồi mới gật đầu:

“Chỉ là vcết thương.

Không khí trước cổng lúc này mới thật sự dịu xuống.

“Mặc lại đi”

“Mỏ cổng.

Tiếng bánh răng kim loại vang lên lần nữa, lần này trơn tru hơn.

Khe cổng mở rộng, ánh sáng ấm từ bên trong tràn ra, bao lấy thân ảnh đứng giữa hai thế giới.

Thường Sinh quấn lại băng, khoác áo, cầm kiếm, bước qua cổng.

Không ai hỏi hắn đã gặp thứ gì.

Sau khi Thường Sinh đã đi khuất hắn, một đoạn không khí trên chốt gác lắng xuống.

Một người lính trẻ hạ súng xuống, quay sang kẻ vừa rồi kiểm tra cho Thường Sinh, hạ giọng hỏi:

“Lúc nãy sao cậu khựng lại vậy?

Thấy gà”

Người lính kia im lặng vài giây, ánh mắt nhìn bóng lưng Thường Sinh.

“Vết thương đó đáng ra phải khiến người ta, ngã xuống ít nhất ba lần nhưng hắn vẫn đứng đó, bình thường như không có chuyện gì.

Người lính trẻ im lặng một lúc sau, hắn mới hỏi khẽ:

“Vậy thứ hắn gặp ngoài kia là gì?

Người lính kiểm tra lắc đầu, ánh mắt nặng trĩu:

“Tôi không biết.

“Chỉ biết một điều, nếu ngay cả như vậy mà hắn vẫn còn sống để trở về.

Thì bên ngoài kia đ¿ không còn là nơi người thường có thể hiểu nổi nữa rồi.

Thường Sinh lúc này không về ký túc nghỉ ngơi, cũng không ghé trạm y tế.

Điều đầu tiên hắn quay về, mà là đi thẳng về phía trung tâm chỉ huy.

Tòa nhà chỉ huy nằm sâu trong khu an toàn, vốn là một cao ốc hành chính cũ, bên ngoài gia cố thêm thép và lưới chống leo.

Cửa ra vào có hai lớp kiểm soát, ánh đèn đỏ quét qua người hắn một lượt, nhận diện thẻ thông hành màu xám trong tay.

“Bíp⁄

Cửa mở.

Không ai cản, cũng không ai hỏi, chỉ riêng tấm thẻ đó đủ nói lên mọi thứ.

Hành lang bên trong yên tĩnh hơn bên ngoài nhiều.

Tường bê tông phủ lớp sơn xám nhạt, Đèn huỳnh quang trên trần phát ra tiếng rè rè nhè nhẹ.

Trên tường treo bản đồ khu vực, những mảnh ghi chú chẳng chịt, đánh đấu đỏ đen lẫn lộn vũng nguy hiểm, vùng mất liên lạc và vùng bỏ hoang.

Thường Sinh bước đi không nhanh không chậm, mỗi bước đều vững.

Đến cuối hành lang, trước một cánh cửa kim loại dày, bên trên khắc bốn chữ sơn đen đã mờ:

“PHÒNG CHỈ HUY TỔNG.

Hắn giơ tay, gõ cửa.

Cộc Cộc.

Hai tiếng ngắn gọn

Bên trong im lặng vài giây.

“Vào đi”

Giọng nói trầm, khàn nhẹ, không lớn nhưng có lực.

Thường Sinh đẩy cửa, bên trong phòng sáng hơn bên ngoài, bàn làm việc lớn đặt ở giữa phòng, phủ đầy tài liệu, bản đổ, máy liên lạc và màn hình giá-m s-át.

Trên tường còn treo mộ tấm bản đồ của thành phố cũ, đa bị khoang tròn, gạch chéo vô số lần.

Sau bàn, Lý Hồng Quân đang đứng, một tay chống lên mép bàn, tay còn lại cầm cốc nước đã nguội.

Áo khoác quân dụng, tóc bạc lan tới nơi thái dương, ánh mắt sắc bén nhưng không giấu được mệt mỏi.

Ánh mắt ông dừng lại trên người Thường Sinh, từ vết băng thấm máu nơi mắt phải, thanh kiếm treo sau hông, áo xanh nhạt sờn rách, dính máu đã khô.

Lý Hồng Quân không nói gì, không hỏi gặp thứ gì, chỉ chậm rãi đặt cốc nước xuống.

“Cậu về rồi.

Thường Sinh đứng thẳng người, không chào kiểu qruân điội, chỉ hơi cúi đầu:

“Báo cáo.

Nhiệm vụ thăm dò hoàn thành.

Lý Hồng Quân nheo mắt:

“Ba ngày.

“Đúng.

“Còn sống trở về”

Giọng ông thấp xuống một nhịp.

Thường Sinh không đáp, chỉ đứng yên.

Một lúc sau, Lý Hồng Quân mới nói tiếp:

“Ngồi đi.

Hắn kéo ghế, ngồi xuống đối diện bàn chỉ huy.

Khi thân thể vừa chạm ghế, cơn mệt mỏi tích tụ suốt ba ngày mới bắt đầu trào lên, nhưng hắn vẫn giữ lưng thẳng, ánh mắt không dao động.

Lý Hồng Quân quan sát hắn thêm vài giây, rồi mới chậm rãi hỏi, từng chữ rõ ràng:

“Bên ngoài.

đã biến thành cái gì rồi?

Căn phòng im lặng.

Thường Sinh hít sâu một hơi, lần này hắn không nói ngắn gọn nữa, hắn bắt đầu từ ngày thứ nhất.

Từ lúc rời khu an toàn, hướng tây nam, từng khu phố đổ nát, từng con zombie cấp thấp đầu tiên và cấp trung.

Hắn kể về việc phải bỏ qua tỉnh thể, bỏ qua xác, để chạy khỏi nơi đó, hắn nói rất bình tĩnh, không khoa trương, không thêm cảm xúc.

Đến ngày thứ hai, giọng hắn trầm hơn một chút.

Những con zombie không còn là những xác sống lảo đảo vô thức, mà xuất hiện những con.

biết phục kích, biết theo dấu mùi máu, biết đợi đến khi hắn suy yếu mới ra tay.

Lý Hồng Quân không ngắt lời, Ông ta chỉ lật một tấm bản đồ trên bàn, dùng bút khoanh tròr vài khu vực Thường Sinh nhắc tới.

Mỗi vòng tròn hiện ra, ánh mắt Ông lại nặng thêm một phần.

Rồi Thường Sinh nói đến ngày thứ ba.

Giọng hắn chậm lại.

Hắn kể về khu quảng trường cũ, về cảm giác bị theo dõi từ trên cao, về con zombie có cánh, tốc độ vượt xa nhận thức thông thường, về ánh mắt đỏ sẫẵm không vội g:

iết, chỉ săn đuổi.

Khi hắn nhắc tới hai chữ “biến dị” đầu bút trong tay Lý Hồng Quân khựng lại.

“Nó không giống zombie cấp trung mà tôi từng gặp trước đây, ” Thường Sinh nói tiếp.

“Nó bay.

Phản xạ cao.

Có tư duy săn mồi rõ ràng và nó ăn những con khác nhiều hơn.

Căn phòng càng lúc càng yên tĩnh.

Thường Sinh kể đến vết thương nơi mắt phải.

Kể đến quyết định chạy thay vì đánh.

Kể đến khoảnh khắc chặt cánh, rồi đâm thẳng vào đầu.

Kể đến viên tỉnh thể lớn bất thường trong tim con quái vật.

Khi hắn nói xong, trong phòng chỉ còn tiếng máy thông gió chạy đều đều.

Lý Hồng Quân dựa lưng vào ghế, Ông ta không nói gì.

Ánh mắt ông nhìn lên bản đồ thành phố treo trên tường, nơi những vùng đỏ đang ngày một nhiều hơn.

Con đường tây nam nơi Thường Sinh đi qua giờ đây hiện lên như một vết cắt dài lạnh lẽo.

“Zombie trung cấp biến dị.

Ông lặp lại, giọng thấp, như nói với chính mình.

Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp chậm rãi.

Nếu lời Thường Sinh là thật thì thứ đang sinh sôi ngoài kia đã không còn dừng lại ở “biến dị ngẫu nhiên” mà chúng đang tiến hóa.

Lý Hồng Quân ngẩng đầu nhìn Thường Sinh lần nữa.

Lần này, ánh mắt không còn chỉ là đánh giá một cá nhân, mà là nhìn vào một điểm báo.

“Cậu chắc chứ?

ông hỏi.

“Không phải cá thể đơn lẻ?

Thường Sinh đáp ngay, không do dự:

“Tôi không dám chắc số lượng.

“Nhưng tôi chắc một điều nếu đã có một con như vậy, thì sẽ không chỉ có một.

Lý Hồng Quân im lặng rất lâu, cuối cùng, ông đứng dậy, quay lưng về phía Thường Sinh, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ được che bằng thép, nơi ánh đèn khu an toàn bên ngoài.

“Chỉ ba ngày.

Ông khẽ nói, rồi ông quay lại.

“Cậu đã làm rất tốt.

Không phải lời khen xã giao mà là kết luận.

“Đi nghỉ đi/” Lý Hồng Quân nói tiếp.

“Ngày mai tôi sẽ triệu tập cuộc họp khẩn cấp.

Ông dừng một chút, giọng hạ thấp:

“Những gì cậu thấy chúng ta phải chuẩn bị cho thứ còn tệ hơn.

Thường Sinh đứng dậy.

Hắn cúi đầu một lần nữa, không nói thêm lời nào, rồi quay người rời khỏi phòng chỉ huy.

Cánh cửa kim loại khép lại sau lưng, trong hành lang dài và lạnh, bước chân hắn vang lên đều đặn.

Bên ngoài, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống và ở đâu đó, trong những khu phố đổ nát xa khu an toàn, những thứ giống như con quái vật kia có lẽ cũng đã bắt đầu mở mắt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập