Chương 32:
Ngự Kiếm Thuật Sau một tuần trôi qua.
Thường Sinh đã có thể tự do vận chuyển chân khí, vết thương ngoài da đã khép lại gần nhu hoàn toàn, chỉ có cảm giác căng nhẹ mỗi khi dùng lực mạnh.
Hắn không ra khu huấn luyện, cũng không tiếp nhiệm vụ, phần lớn đều dùng thời gian để điểu tức và ổn định lại trạng thái Vết thương ở mắt phải hắn cũng đã được tháo ra, khuông mặt hắn giờ có một vết xẹo từ trên trán dọc xuống giữa má, mặt dù vết thương đã lành nhưng nó đã hình thành xẹo, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn khẽ mỏ ra bảng hệ thống.
[ Thường Sinh J]
[ Tu vi]
50/1000
[ Cảnh Giới ]
Luyện Khí (Sơ kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Tiểu Thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
413 Ánh mắt hắn lướt qua con số điểm tích lũy, con số không quá nhiều, nhưng đủ đẻ hắn chuẩn bị cho lần ra ngoài tiếp theo.
Áo da rắn Thanh Xà đã bị hư hỏng nặng, sau đọt giao chiến với con zombie kia thì nó đã không còn nguyên vẹn nữa rồi, chứ đừng nói là sử dụng.
Nếu như lần sau gặp thứ như con zombie biến dị kia, hắn chưa chắc đã sống, ánh mắthắn nhìn mục cửa hàng rồi trực tiếp mở ra, hắn lướt qua từng vật phẩm, ánh mắt hắn, dừng lại trong chốc lát ở một vật phẩm.
[ Thanh Phong Bì Giáp J]
[ Phẩm chất ]
Pháp khí hạ phẩm.
[ Hiệu quả 1:
Tăng phòng ngự, khi dùng chân khí bộ pháp nhanh nhẹn hơn hai phần.
[ Giá ]
200 điểm tích lũy
[ Miêu tả ]
Lớp da Thanh Phong Lang thuộc bằng linh dịch, giúp người mặc nhẹ thân như gió, thoát khỏi sự trì trệ của xác thịt.
Hắn đọc rất chậm, pháp khí hạ phẩm, phòng ngự không quá mạnh, nhưng dòng miêu tả “nhẹ thân như gió” khiến hắn dừng lại một nhịp.
Trải qua ba ngày bên ngoài, hắn hiểu rõ một chuyện trong thế giới này, sống sót nhiều khi không nhất thiết phải nhờ cứng, mà là nhò nhanh.
Trốn được một đòn, chính là sống thêm một mạng.
“Được.
Hắn xác nhận mua, điểm tích lũy lập tức tuột xuống.
Một luồng ánh sáng nhạt lóe lên trước mắt, chiếc bì giáp xuất hiện trong tay hắn, lớp da màu đen xanh lục, mỏng nhưng dai, sờ vào mang cảm giác mát lạnh, khi khoác trên người không cảm giác nặng nể, trái lại còn khiến thân thể nhẹ đi vài phần.
Thường Sinh thử cử động vai, không có tiếng v-a chạm, không cấn, không gò bó.
Rất vừa là đẳng khác, hắn đảo mắt qua khu công pháp lướt xuống hắn thấy bảng tên công pháp trước mặt, làm hắn phải dừng lại.
[ Ngự Kiếm Thuật:
Thanh Phong Biến ]
[ Phẩm Chất ]
Pháp thuật hạ phẩm (Thuộc tính Phong)
[ Hiệu quả ]
Mượn kình phong dẫn dắt Phi kiếm, tăng tầm công kích lên mười trượng, quỹ đạo bay biến hóa khó lường.
Lấy khí ngự kiếm, kiếm đi theo gió.
Kiếm phong càng mạnh, phi kiếm bay càng nhanh và sắc bén.
Một chiêu thức hoàn toàn khác với lối đánh với trước giờ của hắn, tấn công từ xa, khống.
chế, thậm chí nó có thể phi hành ngắn hạn.
Thường Sinh trong đầu hiện lên con zombie biến dị có cánh kia.
Tốc độ của nó và khoảng cách của nó, sự bất lực của hắn khi đối đầu trực điện đối phương, hắn buộc phải dụ đối phương vào địa hình hẹp mới có cơ hội trấn công.
Nếu như khi đó hắn có thể khống chế phi kiếm từ xa, chỉ cần một nhịp của đối phương bị chậm lại, cục diện trận đấu có thể đã khác.
Ý nghĩ vừa dứt lời, Thường Sinh đã không còn do dự, hắn chọn xác nhận mua, số điểm còn lại bốc hơi lập tức điểm tích lũy của hắn trở về gần như bằng không.
Một quyển công pháp màu xanh lục xuất hiện trước mặt, lơ lửng, khi hắn nhìn vào cứ như một cơn gió mỏng đang xoay tròn quanh nó.
Bìa công pháp không dày, màu xanh lục nhạt, trên mặt không khắc chữ, chỉ có từng đường vân mở như vết gió lướt cắt qua.
Ánh sáng không chói, nhưng lại khiến người nhìn vào.
không khỏi vô thức bị kéo tới, càng nhìn càng khó đời đi.
Thường Sinh gio tay ra.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào, quyển công pháp kia khẽ rung lên.
Phù—!
Gió thổi trong khắp căn phòng dù căn phòng cửa số đã đóng chặt, không phải là cuồng phong, chỉ là một luồng khí nhẹ.
Công pháp lơ lửng một lúc, rơi xuống hắn kịp thời chụp được, hắn không nhịn được mà lật từng trang ra xem, cứ thế hắn quên mất thời gian, khi đọc xong.
Ý thức hắn vô thức run lên.
Thường Sinh nhắm mắt, trong phút chốc, thế giới bên ngoài như biến mất, thay vào đó là mộ vùng không gian mờ ảo hiện ra.
một vùng sương mù xám nhạt chỉ rộng.
bằng chừng một căn phòng nhỏ.
Ởchính giữa là một luồng khí xanh lục xoáy tròn, tỏa ra linh tính nhàn nhạt của gió, hắn lập tức mở mắt thở hồn hển, hắn thực sự không biết đó là gì.
Thường Sinh lau mổ hôi trên trán, ánh mắt vẫn nhìn quyển công pháp kia, hắn nắm chặt quyển công pháp trước mặt, hắn lần nữa nhắm mắt nữa khung cảnh ấy lại quay trỏ lại trong đầu hắn, trong không gian ấy.
Một hình ảnh dần hình thành, không phải là kiếm pháp, mà là đường đi của gió.
Khí lưu v-a c:
hạm, đổi hướng, tăng tốc, tất cả đều trở thành quỹ đạo để kiếm nương theo.
Kiếm lúc này không cần dùng lực để đẩy.
Mọi cảm giác khống chế xa lạ nhưng rõ ràng xuất hiện trong đầu hắn lại hiện lên.
Hắn lần nữa mở mắt nhìn về hướng vô định trong đầu hắn bỗng vang lên tiếng trầm của mộ ai đó đang đọc khấu quyết.
“Khí tòng tâm khởi, Phong tùy ý hành.
“Nhất niệm thanh phong, vạn kiếm vô hình.
“Tật như tàn ảnh, biến nhược vân yên.
Hắn ngồi trên giường ngẩn người một lúc để tiêu hóa những câu của người đang nói vang vọng bên tai hắn.
Hắn bắt đầu nhìn thanh kiếm của mình để ở đầu giường, bắt đầu đứng dậy đi ra giữa phòng, Hắn nhắm mắt, hình dung về luồng khí xanh trong sương mù xám lúc nãy.
Hắn khẽ mấp môi nói lặp lại những câu nói lúc nãy vang lên:
Ngay lập tức, luồng khí xanh trong đầu hắn xoay.
Một cơn gió từ hư không bao trọn lấy thanh kiếm, nâng nó rời khỏi mặt đất.
Khi chữ “Yên” cuối cùng thốt ra, thanh kiếm hóa thành một vệt sáng xanh, lướt đi trong không trung với một quỷ đạo kỳ dị.
Thường Sinh mở mắt, đồng từ hắn co lại.
Ý niệm vừa động, luồng khí xanh trong thức hải phản hồi lại.
chỉ cần hắn nghĩ thanh kiếm lo lửng trước mặt liền động.
Vèo—!
Thanh kiếm sượt qua trần phòng, rồi xoay ngược trở lại, dừng lơ lửng trước mặt hắn.
Gió tan, kiếm rơi xuống tay, vẫn còn hơi ấm của chân khí.
Thường Sinh nhanh chóng cầm lấy.
Hơi thở hắn chậm lại, nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi.
Chân khí trong đan điền của hắn tiêu hao rõ rệt, chỉ cần một lần ngự kiếm ngắn ngủi đã rút đi hơn 1 phần mười.
Không nhất thiết đến mức kiệt sức nhưng thứ này không thể dùng bừa được.
Hắn nhìn thanh kiếm trong tay thật lâu.
ngự kiếm thuật không cho hắn sức mạnh khủng khiếp, nhưng cho hắn khoảng cách trấn công.
Từ nay trở đi, hắn không nhất thiết phải áp sát đối phương mới có thể ra chiêu được.
Lúc này cửa phòng vang tiếng mở ra, Văn Bình bước vào khựng lại tại chỗ.
Trong phòng, Thường Sinh đứng giữa khoảng trống, tay cầm kiếm, hơi thở gấp gáp, trên trán tấm mồ hôi.
Thanh kiếm trong tay hắn vừa mới thu về, dư Phong còn chưa tan hết, làm không khí trong phòng xung quanh hơi rung nhẹ.
“Ngươi đang làm cái quái gì vậy?
Văn Bình bước nhanh tới, giọng.
thấp hẳn xuống.
“Đừng nói là tự hành hạ mình đấy nhé?
Vết thương mắt còn chưa lành đâu.
Thường Sinh nhìn hắn một cái, không trả lời, hắn buông lỏng ngón tay.
Thanh kiếm khẽ rung.
Kiếm rời tay, bay lên không trung trong phạm vi rất ngắn, lướt ngang trần phòng rồi dừng lại giữa không khí, như bị một thứ lực vô hình nắm giữ.
Văn Bình đứng chết trân, con ngươi hắn co rút mạnh.
Z y Thanh kiếm nó đang tự bay, chỉ một nhịp sau, thanh kiếm rơi trở lại tay Thường Sinh.
Gió tan, phòng khôi phục yên tĩnh như chưa từng có gì xảy ra.
Thường Sinh ngồi xuống mép giường, thở ra một hơi dài.
“Đừng làm ổn, tiêu hao lớn.
Văn Bình mất mấy giây mới tiêu hóa được thông tin trước mặt.
“Vừa rồi” hắn chậm rãi nói “là năng lực Siêu Phàm hả?
Thường Sinh cũng không giải thích.
“Ừ” Chỉ một chữ Văn Bình im lặng.
Hắn nhìn Thường Sinh rất lâu, ánh mắt dần trở nên khác hẳn không còn là nhìn một đồng đội mạnh, mà là nhìn một loại Siêu Phàm mà hắn không hiểu được.
Văn Bình thở dài.
“Ta có đem đồ ăn về cho ngươi này.
Văn Bình đặt hộp đồ ăn xuống bàn, không nói thêm gì nữa.
Hắn kéo ghế ngồi xuống, như thị chuyện vừa rồi đã bị nuốt gọn vào bụng cùng những câu hỏi chưa kịp hỏi ra.
Thường Sinh mở hộp.
Cháo còn ấm, mùi gao và thịt nhạt nhẽo nhưng thật.
Hắnăn chậm, từng muỗng một.
Chân khí tiêu hao ban nãy.
vẫn chưa hồi, nhưng cơ thể không còn cảm giác trống rỗng.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rải rác, tiếng người nói chuyện thấp dần.
Khu ký túc hôm này yên tĩnh đến lạ thường.
Ăn xong, Thường Sinh đậy nắp, đứng dậy.
Hắn treo Thanh Phong Bì Giáp ngay ngắn lên móc.
Ánh xanh nhạt lướt qua lớp da giáp, nhẹ như sương.
Khác hẳn áo da rắn cũ thứ này không mang cảm giác nặng nề của phòng thủ, mà giống một phần thân thể mới.
Hắn đi ra sân tập nhỏ phía sau khu ký túc.
Trời chiều xám, gió thổi thấp.
Không có ai ở đó.
Thường Sinh đứng yên, không rút kiếm.
Hắn chỉ vận khí, để phong tụ lại quanh thân.
Gió đến rất nhẹ, đủ để cảm nhận.
Không ngự kiếm, không phô trương.
Chỉ là làm quen.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Phong tụ rồi tán, không để lại dấu vết.
Hắn dừng lại đúng lúc khi chân khí chạm ngưỡng, quay về phòng.
Đêm nay không cần làm thêm gì nữa.
Sáng hôm sau, tin đồn lan nhanh hơn dự đoán.
Trong sân tập chính, những ánh mắt lướt qua hắn nhiều hơn bình thường.
Có tò mò, có dè chừng, cũng có thứ gì đó giống như tránh né.
Không ai chủ động bắt chuyện.
Thường Sinh vẫn luyện tập như cũ.
Kiếm cơ bản, bộ pháp ngắn, không dùng năng lực.
Mồ hôi thấm áo, nhịp thở đều.
Giữa buổi, Lý Hồng Quân cho người gọi hắn.
Trong phòng chỉ huy, bản đồ khu tây nam được trải rộng.
Lý Hồng Quân chỉ vào một vùng khoanh đỏ.
“Ba ngày trước, khu này mất tín hiệu đội trinh sát” Ông ngẩng đầu lên nhìn Thường Sinh.
“Hôm qua, có dấu hiệu hoạt động mới.
Không phải đàn.
Thường Sinh nhìn vào vùng khoanh đỏ.
Vết bút trùng với hướng mà hắn đã đi.
“Muốn tôi đi?
hắn hỏi.
“Không phải một mình.
Lý Hồng Quân đáp.
“Một tiểu đội nhỏ.
Cậu dẫn đường.
Thường Sinh gật đầu.
“Vậy tôi có thể chọn thành viên trong tổ đội được chứ?
Lý Hồng Quân gật đầu.
Thường Sinh cúi người rồi ra khỏi phòng.
hắn dừng lại một nhịp.
Bên ngoài, gió thổi qua hành lang, nhẹ nhưng ổn định.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập