Chương 35: Tiếng gió

Chương 35:

Tiếng gió

Trời tối rất nhanh, sau khi mặt trời lặn hẳn, nhiệt độ lập tức thay đổi đột ngột, nhiệt độ xuống rõ rệt.

Gió đêm luồn qua những khung cửa vỡ của một toà nhà bỏ hoang.

Cả hai nhóm không đi xa thêm.

Theo đề xuất của Văn Thiệu, bọn họ chọn một căn nhà bỏ hoang cách đó không xa để trú tạn qua đêm.

Nơi này từng là nhà dân nào đó, cửa sổ căn nhà đã vỡ gần hết, nhưng nội thất đồ đạc vẫn còn nguyên dù chỉ phủ đầy bụi, nhưng mà đủ điều kiện để phòng thủ qua đêm nay.

Cửa chính được gia cố tạm thời bằng tủ đổ lật ngang.

Lâm Thanh Mộc dùng đây leo cố định lại cánh cửa, Thanh Dao đi một vòng nhà, cắm vài thiết bị động tĩnh xung quanh nếu có vật thể nào đó đụng thì chuông sẽ rung lên.

Không ai nói chuyện nhiều, họ quây quận chính giữa nhà đốt một nhóm lửa đơn giản, cả nhóm đang ăn uống tại chỗ.

Ngọn lửa nhỏ cháy giữa căn phòng khách cũ, ánh lửa bập bùng lên ánh mắt của từng người.

Không ai nói chuyện lớn tiếng.

Văn bình ngồi xổm, dùng con dao găm mở hộp đổồ ăn ra ăn lẩm bẩm:

“Ban ngày máu me thế kia, ban đêm mà không có lửa chắc ta không ngủ nổi.

Người thanh niên dị năng hỏa bên nhóm Phan Tấn Trung cười nói:

“Nếu như ngươi nhìn lửc sẽ gặp ác mộng đó.

Văn Bình liếc hắn một cái, nhếch miệng:

“Cái gì thật sao?

đừng lừa ta.

Bên kia, Thường Sinh đang ngồi tựa tường, kiếm đặt ngang đùi, mắt nhắm, giống như đã ngủ.

Nhưng không ai trong phòng tin hắn thật sự ngủ.

Người thanh niên kia lập tức im miệng, không khí yên lặng vài nhịp.

Chỉ còn lại tiếng củi nổ lách tách trong lửa.

Văn Bình gắp một miệng bỏ vào miệng, nhai chậm, rồi hừ một tiếng.

“Yên tĩnh thế này mới đáng sợ.

Lâm Thanh Dao lúc này mới nhìn phía Thường Sinh một lúc, trong ánh mắt quyết định thứ gì đó ghê gớm mới lấy một hộp đồ ăn đã hâm nóng gần lửa trước đó đi tới chỗ Thường Sinh “Này, ngươi nên ăn gì đó đi.

Cả nhóm đểu thấy cảnh đó, Văn Bình lập tức ánh mắt sáng lên.

Hắn khẽ nói giọng điệu kéo dài, cố tình để mọi người nghe thấy:

“Ồ, hiếm lắm nha bình thường có ai dám lại gần lúc hắn ngủ đâu.

Lâm Thanh Dao khựng lại nửa nhịp, nhưng không rút tay về.

Nàng đặt đồ ăn xuống cạnh Thường Sinh, giọng cố giữ bình thản:

“Chỉ là ăn thôi.

Văn Bình nhướng mày:

“Ù, ừ, chỉ là ăn.

Giọng điệu rõ ràng không tin.

Thường Sinh mở mắt ra, ánh mắt hắn lướt qua hộp đồ ăn, rồi nhìn lên Lâm Thanh Dao.

“Cảm ơn.

Giọng hắn khàn nhẹ, như vừa bị kéo về từ một nơi rất xa.

Lâm Thanh Dao gật đầu, quay người trở về chỗ cũ, tai hơi đỏ lên trong ánh lửa nhưng ánh sáng yếu nên không ai nói chắc được.

Văn Bình nhìn theo, tặc lưỡi:

“Đấy, ta đã nói mà.

Hắn ngồi xuống, nhai tiếp miếng đồ ăn còn dang đở.

“Cuồng Nhân cũng phải ăn, không ăn là gục trước zombie đó.

Thường Sinh mở hộp đồ ăn, hơi nóng bốc lên, mùi đồ hộp rất bình thường, nhưng với hắn lúc này lại rõ ràng.

Hắn ăn chậm, từng miếng, rất yên lặng.

Ở góc phòng, Phan Tấn Trung nhìn cảnh đó, ánh mắt khẽ động.

“Không phải chỉ là một kẻ g:

iết chóc, ít nhất.

vẫn còn giữ được thứ này

Bên ngoài, gió đêm thổi qua.

Đêm tiếp tục trôi.

Sáng ngày hôm sau.

Ánh sáng len lỏi ra khỏi những khung cửa số đã vỡ nát, chiếu lên căn phòng còn mùi khói lửa của đêm qua.

Không ai ngủ sâu, trời hửng sáng là cả hai nhóm đều lần lượt đứng dậy, thu dọn tàng cuộc.

Không có lời chào buổi sáng rườm rà, chỉ là những ánh mắt liếc qua, xác nhận mọi người vẫr đông đủ, bên ngoài gió lạnh hơn tưởng tượng thời tiết mùa thu sắp tới nên là thời tiết lúc nà‹ cũng mát mẻ, đề chịu, không còn nắng gắt của mùa hè.

Văn Thiệu lên tiếng.

“Vậy là các người sẽ về thẳng khu an toàn?

Phan Tấn Trung gật đầu.

“Ù.

Nhiệm vụ của chúng tôi coi như kết thúc ở đây rồi.

Hắn dừng lại một nhịp.

“Chúng tôi sẽ báo cáo đầy đủ tình hình ở đây.

Văn Thiệu gật đầu đáp lại.

“Cảm ơn.

Hai đội trưởng không bắt tay chào tạm biệt nhau, cũng không khách sáo.

Chỉ đứng đối diện nhau một nhịp rồi tự hiểu.

Văn Bình khoác balô lên vai, huýt sáo một tiếng.

“Đường về cẩn thận.

Đừng để lại thêm “bãi máu' nào nữa.

Người thanh niên dị năng hỏa bên đội Phan Tấn Trung cười khổ:

“Bọn ta không có ai như hắn”

Hắn liếc sang Thường Sinh.

Thường Sinh đứng cách đó không xa, chỉnh lại dây vải buộc kiếm, ánh mắt nhìn về hướng Tây Nam.

Phan Tấn Trung bước lên một bước, dừng trước mặt Thường Sinh.

“Lần này thật sự cảm on.

Thường Sinh nhìn hắn, gật đầu rất nhẹ.

“Đi đường cẩn thận.

Chỉ bốn chữ.

Phan Tấn Trung không nói thêm, quay người ra hiệu cho hai người phía sau.

Ba người xoay lưng, bước nhanh rời đi theo hướng Đông, không ngoái đầu lại.

Nhóm Văn Thiệu đứng nhìn đến khi bóng họ khuất hẳn sau những dãy nhà đổ nát.

Văn Thiệu quay người.

“Chúng ta đi.

Cả nhóm bắt đầu hành trính hướng Tây Nam, con đường phía trước yên tĩnh đến bất thường.

Buổi sáng trôi qua yên ả, đường đi không hoàn toàn trống rỗng, những con zombie lẻ tẻ vừa ló ra đanh nhanh chóng ngã xuống, gần như chưa kịp tạo ra tiếng động lớn.

Thường Sinh đi phía trước, mỗi lần bước là một con xác sống mất đầu.

Cả nhóm đã dần quen với nhịp đó, không còn ai chủ động lao lên g:

iết, chỉ giữ đội hình, quan sát xung quanh, để mặc “sát thần” đi phía trước dọn đường.

Văn Bình nhìn cảnh ấy mà lắc đầu:

“Đi cùng ngươi đúng là tiết kiệm sức.

Thường Sinh không đáp.

Đến gần trưa, mặt trời lên cao, nhiệt độ tăng nhanh.

Gió mang theo mùi xăng dầu cũ và bê tông nóng hầm hập.

Thanh Dao đi trước một đoạn, dừng lại.

“Phía trước có trạm xăng.

Cả nhóm ngẩng đầu.

Một trạm xăng cũ hiện ra ở giao lộ, bảng hiệu nghiêng lệch, vài cột bơm đã gãy, phía sau là một cửa hàng tiện lợi liền kể, cửa kính vỡ gần hết nhưng khung nhà vẫn còn nguyên.

Mắt Văn Bình sáng rực.

“Ôi trời, thiên đường kia rồi!

Hắn không chờ ai, vác balô lao thẳng về phía cửa hàng tiện lợi, động tác nhanh đến mức Văn Thiệu chỉ kịp nhíu mày.

“Cẩn thận.

“Biết rồi!

Văn Bình vừa chạy vừa đáp, giọng đầy phấn khỏi.

Theo kiểm tra ban đầu, nơi này rõ ràng đã có người ghé qua.

Kệ hàng trống không ít, đồ ăn đóng hộp chỉ còn sót lại vài lon móp méo, nước uống cũng không nhiều.

Nhưng vẫn đủ để nghỉ chân.

Văn Thiệu nhìn quanh một vòng, rồi gật đầu.

“Ở lại nghỉ trưa.

Một tiếng.

Lâm Thanh Mộc bắt đầu kiểm tra xung quanh, dây leo men theo góc tường, khe nứt.

Thanh Dao đứng gần cửa, quan sát bên ngoài.

Thường Sinh đứng ở lối vào trạm xăng, ánh mắt quét qua khu vực xung quanh không phải zombie.

Là dấu chân, còn không ít.

Trong khi đó, ở góc tối phía sau cửa hàng tiện lợi, một bóng người rụt lại nhanh chóng.

Hắn nhìn thấy nhóm người vừa vào trong, ánh mắt dừng lại rất lâu trên hai thân ảnh nữ trong nhóm, rồi liếm môi một cái.

Không do dự.

Hắn quay người, lén lút rời đi, chạy băng qua con hẻm phía sau trạm xăng, hướng về một khu nhà bỏ hoang cách đó không xa.

Ởđó.

Một nhóm người đang tụ lại.

Áo quần lộn xộn, v-ũ k-hí thô sơ, trên người mang mùi máu và thuốc lá.

Dẫn đầu là một người đàn ông dáng cao gầy, cổ tay quấn băng vải sẫẵm màu, ánh mắt âm trầm.

Trên cổ hắn có hình xăm một con rắn xanh.

“Lão đại!

Tên vừa chạy về thở hổn hển, cúi thấp đầu.

oi trạm xăng phía trước có một nhóm người mới tới.

Người đàn ông kia nheo mắt.

“Bao nhiêu?

“Không nhiều.

Nhìn như dân lang thang thôi.

Hắn dừng lại một nhịp, rồi hạ giọng, cười hề hề:

“Trong đó có hai đứa con gái.

Khóe môi người đàn ông cong lên rất chậm.

Một nụ cười lạnh.

“Đi”

“Xem thử vận hôm nay thế nào.

Con hẻm phía sau trạm xăng nồng nặc mùi rác thối.

Năm bóng người lần lượt tụ lại, giày đạp lên vũng nước đen phát ra tiếng lép nhép.

Ánh nắng trưa chiếu xiên xuống, làm nổi rõ những vết sẹo cũ mới trên tay chân bọn họ.

“Lần này coi bộ ngon à?

Một tên răng vàng cười hề hề, tay xoay xoay cây sắt.

Tên báo tin gật đầu lia lịa:

“Ngon, nhìn giống bọn đi theo nhóm lang thang.

Hắn liếm môi.

“Còn có hai con nhỏ.

Một tiếng cười khàn bật lên.

“Lại lang thang kiếm đồ ăn thôi.

Một tên khác nói, ánh mắt đầy khinh thường.

“Dám bén mảng tới địa bàn của chúng ta, chúng ta không.

thể bọn nó rời đi dễ dàng được.

Người đàn ông đi đầu không nói gì, hắn đứng dưới bóng râm của bức tường nứt nẻ, một tay châm thuốc, làn khói mờ che đi nửa khuôn mặt.

Hình xăm con rắn xanh trên cổ hắn như đang cuộn lại.

“Bao nhiêu người?

hắn hỏi.

“Năm hoặc sáu.

Tên báo tin ngập ngừng.

“Có một thằng nhìn hơi lì, đeo kiếm.

“Kiếm?

Một tên bên cạnh bật cười to.

“Thời này còn đeo kiếm làm cảnh à?

Thủ lĩnh Thanh Xà cuối cùng cũng cười.

“Đeo kiếm mà còn sống được tới giờ hoặc là ngu, hoặc là có chút bản lĩnh.

Hắn đập tàn thuốc dưới chân.

“Không sao.

“Dân lang thang thì càng dễ xử.

Hắn xoay người.

“Ba đứa theo ta, mấy đứa còn lại vòng sau trạm xăng.

“Đừng làm lớn chuyện.

“Lấy đồ, nếu ngoan thì đuổi đi.

Một tên liếm môi, giọng hạ thấp:

“Nếu không ngoan thì sao, lão đại?

Thủ lĩnh liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh, như rắn.

“Thì đừng để lại tiếng.

Cả bọn cười khục khục, ánh mắt đầy hưng phấn.

Trong đầu bọn chúng, đó chỉ là một nhóm người mệt mỏi, đói khát, không có chỗ dựa.

Một bữa “thu hoạch” quen thuộc.

Thanh Dao khựng lại giữa lối đi hẹp của cửa hàng tiện lợi.

Cô không quay đầu ngay, chỉ hơi nghiêng cổ, như đang lắng nghe thứ gì đó rất xa.

Dây kim loại mảnh buộc ở lon rỗng ngoài cửa sổ vừa rung.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu không quen, sẽ tưởng là gió.

Nhưng gió trưa không thổi ngược hướng đó.

Thanh Dao đặt gói bánh xuống kệ, bàn tay đã chạm vào con dao găm ở thắt lưng.

“Có người.

Giọng cô rất thấp.

Chỉ đủ cho những người gần nhất nghe thấy.

Văn Thiệu đang kiểm tra bản đồ trên quầy thu ngân cũ, tay dừng lại.

Không ngẩng đầu, chỉ hỏi ngắn gon:

“Bao nhiêu?

“Ít nhất năm.

Thanh Dao đáp.

“Có người vòng sau.

Không khí trong cửa hàng đổi khác ngay tức thì.

Văn Bình vừa ôm thùng mì gói đứng dậy, nghe vậy liền khựng lại nửa bước.

“Đệt”

Hắn lẩm bẩm, nhưng tay đã thả thùng mì xuống rất khẽ.

Sở Sinh thu móng vuốt, đứng sát góc tường, cơ thể hạ thấp như một con thú săn mồi.

Lâm Thanh Mộc không nói gì, chỉ để dây leo lặng lẽ trườn theo chân kệ hàng, bò ra ngoài cửa sau Văn Thiệu lúc này mới ngẩng đầu, ánh mắt hắn bình tĩnh.

“Có ai lộ thân phận không?

Thanh Dao lắc đầu.

“Chưa.

Một nhịp im lặng, rồi Văn Thiệu nói:

“Vậy cứ coi như dân lang thang.

Văn Bình nhếch môi.

“Dân lang thang mà đi đội hình thế kia à?

Hắn liếc sang Thường Sinh.

Người đang đứng gần cửa kính vỡ, ánh sáng trưa chiếu xiên qua vai hắn.

Thường Sinh không động, không rút kiếm, chỉ khẽ nghiêng đầu, như đang nghe gió.

Một hơi thở.

Hai hơi.

“Có độc.

Hắn nói, rất khẽ nhưng cả nhóm đều nghe rõ.

Thanh Dao sững lại.

“Độc?

“Ừ”

Thường Sinh mở mắt.

“Rất nhạt.

Trên gió”

Không ai hỏi hắn làm sao biết, trong nhóm này, có những chuyện đã không cần hỏi nữa.

Văn Thiệu hạ giọng:

“Không chủ động ra tay.

“Để bọn chúng lộ mặt trước.

Văn Bình khịt mũi:

“Hiểu rồi.

Hắn bước ra phía quầy, cố ý làm tiếng động lớn hơn một chút, đá trúng lon nước rỗng.

“Ồ, vẫn còn đồ ăn này!

Giọng hắn vang lên rất tự nhiên.

Bên ngoài.

Có tiếng bước chân chậm lại, có người đang nghe.

Thường Sinh đặt tay lên chuôi kiếm, hắn không rút ra chỉ đặt tay ở đó.

Gió trong cửa hàng tiện lợi khẽ xoay.

Nhẹ.

Như đang chờ máu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập