Chương 39: Dấu Hiệu Bất Thường

Chương 39:

Dấu Hiệu Bất Thường

Khi rời khỏi khu vực sóng.

nhiễu, không khí xung quanh rõ ràng khác hẳn.

Không còn những dao động.

hỗn loạn làm đa đầu căng lên, cũng không còn cảm giác như bị một thứ vô hình nhìn chằm chằm từ trong bóng tối.

Gió thổi qua khu phố đổ nát mang theo khói bụi và mùi máu thoang thoảng.

Nhóm số 7 dừng lại trên mái một tòa nhà thấp, Văn Thiệu kiểm tra lại thiết bị liên lạc, tín hiệu đã ổn định hơn nhiều.

“Ra khỏi vùng nhiễu rồi, nếu có chuyện, có thể liên lạc trong bán kính này.

Không ai đáp, nhưng bầu không khí trong đội hình đã khác.

Thanh Dao mở mắt, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Áp lực lên thính giác của cô giảm đi rõ rệt, những tạp âm không còn chồng chéo vô nghĩa như trước.

Lâm Thanh Mộc thu hồi những dây leo còn bám ở lan can, bước tới cạnh mép mái, nhìn xuống con đường phía dưới.

Những xác zombie lẻ tẻ nằm rải rác.

“Có người từng đi trước chúng ta, không phải đội trinh sát.

Văn Bình nhíu mày:

“Vậy là còn một tổ khác?

Văn Thiệu không lập tức trả lời.

Hắn quay đầu nhìn Thường Sinh:

“Từ giờ trở đi, đội hình điều chỉnh.

Không cần giải thích thêm, Thường Sinh hiểu rất rõ ý của câu nói đó.

Hắn bước lên trước một nhịp, đứng ở rìa mái nhà, ánh mắt hướng về khu phố phía Tây Nam nơi địa hình bắt đầu hạ thấp, tòa nhà thưa dần, tầm nhìn mở rộng hơn nhưng cũng đồng.

nghĩa với việc không còn nhiểu vật che chắn.

“Ta đi trước, ” hắn nói.

Giọng bình tĩnh, không mang tính xin phép.

Văn Thiệu gật đầu:

“Khoảng cách ba mươi mét.

Không tự ý tách đội.

Thanh Dao nhìn Thường Sinh một cái, nhắc khẽ:

“Nếu phía trước có sóng bất thường, ta sẽ báo ngay.

“Ừ”

Không ai hỏi vì sao lại là hắn, cũng không ai phản đối.

Từ lúc mệnh lệnh của Lý Hồng Quân được truyền xuống, vai trò của hắn đã được xác định rất rõ:

không phải chỉ là thành viên mạnh nhất, mà là mũi nhọn mở đường, người chấp nhận tiếp xúc đầu tiên với mọi thứ chưa rõ ràng.

Cả đội rời khỏi mái nhà, tiến vào khu vực mới, lần này, bước chân của Thường Sinh chậm hơn trước rất nhiều không phải vì do dự.

Mà vì hắn đang quan sát những thứ mà người khá khó nhận ra:

vị trí những nơi dễ phục kích, dấu vết bị xóa vội, quỹ đạo di chuyển không phù hợp với zombie.

“Có thứ gì đó không muốn bị phát hiện, ” hắn nói sau một lúc.

Văn Bình hạ giọng:

“Là người?

“Không chắc”

Câu nói khiến đội hình im lặng hẳn.

Đây không còn là nhiệm vụ dọn dẹp hay cứu viện đơn thuần nữa, đây là tiếp xúc với biến sô Ở phía trước, con đường bị chia làm hai nhánh:

một dẫn xuống khu dân cư cũ và một dẫn về khu công nghiệp bỏ hoang.

Thanh Dao nhắm mắt, tập trung vài giây, rồi mở ra.

“Bên phải, có dấu hiệu hoạt động rất mới.

Thường Sinh nhìn về hướng đó, gió thổi nhẹ, nhưng không mang mùi xác thối.

Chỉ có một cảm giác rất mơ hồ như thể có thứ gì đó đang chờ, hắn đặt tay lên chuôi kiếm.

“Đi thôi.

Con đường dẫn vào khu công nghiệp số 3 dần xuất hiện trước mặt.

Những nhà xưởng bê tông xám xịt xếp chồng lên nhau.

Ống khói gãy đổ, băng chuyển thì rỉ sét, container lật nghiêng nằm vắt vải lối đi.

Không còn tiếng máy móc, chỉ có tiếng gió lùa qua những khung thép trống rỗng, phát ra tiếng rên rỉ.

Nhóm Thường Sinh tiến chậm.

Không phải là vì Zombie nhiều, ngược lại nó quá ít.

“Lạ thật.

Văn Bình hạ giọng.

“Khu công nghiệp kiểu này, bình thường là ổ của Zombie mà nhi?

Văn Thiệu không đáp, chỉ giơ tay ra hiệu giữ đội hình.

Thường Sinh đi phía trước, ánh mắt lướt qua mặt đất.

Dấu chân chằng chịt không phải Zombie.

Bước chân người, có cũ có mới, lẫn lộn với nhau, nhưng tất cả đều tránh cùng một hướng.

Hướng Đông Nam.

Cứ thế họ cứ đi tiếp, họ gặp nhóm người đầu tiên ở rìa khu công nghiệp.

Một trạm bảo vệ cũ được cải tạo thành chốt gác.

Bao cát xếp cao, dây thép gai chẳng chịt.

Trên nóc có người quan sát, tay cầm súng tự chế, ánh mắt cảnh giác.

“Dừng lại.

Một giọng đàn ông vang lên.

“Báo thân phận.

Văn Thiệu bước lên nửa bước, giọng bình tĩnh:

“Đội lang thanh, chúng tôi đi ngang qua đổi thông tin.

Trên cao im lặng vài giây, rồi có tiếng trao đổi khe khẽ.

Cuối cùng, người gác hạ súng xuống.

“Vào được, nhưng không được gây chuyện.

Cánh cửa sắt mở ra.

Bên trong, một khu sinh tồn quy mô trung bình hiện ra, nhà xưởng được cải tạo nơi ở, lửa cháy trong thùng phuy.

Trẻ còn, người già, dị năng giả, người thường đều có hết.

“Đông thật” Văn Bình tặc lưỡi nói.

Trước mặt họ một người đàn ông trung niên, tầm khoảng bốn mươi tiến tới.

Dáng người vạn vỡ, trên tay có vết chai dày, ánh mắt rất sắc bén.

“Ba mươi giây, hỏi gì thì hỏi nhưng phải trả phí.

Văn Thiệu không do dự lấy ra từ balo một hộp đổ ăn đóng họp đưa cho ông ta.

Ông ta nhìn vài lần, lật qua lại rồi mới gật đầu bỏ vào trong túi sau lưng.

Văn Thiệu không vòng vo:

“Zombie quanh đây đi đâu TỔỒi?

Người đàn ông nheo mắt.

“Các người cũng nhận ra sao?

Hắn thở dài một hơi, ra hiệu họ đi theo, trong một nhà xưởng kín.

Bên trong nhà xưởng kín gió, ánh đèn pin và đèn dầu chiếu loang lổ lên bề tường bê tông, đề lộ ra những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, cứ như căn nhà xưởng này có thể sập bất cứ lúc nào.

Không khí nặng mùi dầu máy cũ lẫn mùi kim loại rỉ.

Người dẫn đường không đi vào cũng nhóm hắn chỉ ở bên ngoài, bảo hắn có thể vào.

Thường Sinh vừa bước vào liền cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng.

Quá yên tĩnh, không phải là yên tĩnh an toàn, mà là kiểu yên tĩnh khi quá nhiều người cùng nín thở.

Dọc theo các trụ thép, từng nhóm nhỏ đứng cách nhau, khoảng cách vừa đủ để sẵn sàng rút lui nếu có biến.

Không ai chữa v-ũ k-hí công khai, nhưng tay nào cũng đặt sẵn vị trí quen thuộc gần đao, gần súng hoặc gần vị trí có thể bộc phát dị năng ngay lập tức.

Một vài ánh mắt lướt qua nhóm người Thường Sinh đi vào dừng lại không nói gì, Thường Sinh quan sát nhanh xung quanh.

Khoảng hơn ba mươi người, chia thanh năm sáu nhóm nhỏ.

Có dị năng giả điều đó không cần đoán.

Chỉ cần nhìn cách vài người đứng lệch khỏi án!

đèn, cảm giác như đang nghe thứ gì đó mà người khác không nghe được, hoặc lớp dưới đất chân hơi gồ lên bất thường ở một góc.

Nhưng không ai phô trường, giống như tất cả đều thống nhất ngầm một điều:

Ai lộ bài trước, người đó crhết trước.

Thời gian trôi qua, không ai nói gì.

tẩm khoảng hai, ba nhóm người nữa tiến vào thì trong một nhóm chính giữa, một người đàn ông áo da nghiêng người, ra hiệu cho một thùng.

gỗ được kéo ra giữa xưởng.

Hắn không tự giới thiệu, ở đây tên tuổi không quan trọng bằng việc nói ra được gì.

“Quy ước cũ” hắn nói, giọng không lớn.

“Ai có thông tin thì nói.

Ai nghe được thì tự quyết định tin hay không, không tranh cãi.

Không ai nói lời nào, không ai phản đối, một người phụ nữ đứng sát trụ thép bên trái tiến lê:

trước.

Giọng khàn, có lè đã nhiều ngày không ngủ đủ.

“Ba hôm trước, nhóm tôi đóng ở khu bến hàng phía nam.

Zombie bắt đầu di chuyển về phía đông bắc, chúng không rưọt theo người, không tản ra kiếm ăn.

Chỉ đi, đi liên tục.

Một người khác tiếp lời, từ phía đối diện:

“Chúng tôi mất hai người khi cố băng qua đường số 4.

Không phải bị phục kích.

Chỉ là đột nhiên số lượng bọn chúng tăng gấp ba.

Như thể có thứ gì đó hấp dẫn chúng tới.

Những câu nói rời rạc vang lên, không liền mạch, nhưng lại khớp với nhau một cách đáng ngại.

Thường Sinh không nói gì.

Một nhóm khác bổ súng, giọng dè chừng hon:

“Có người nói thấy ánh sáng ban đêm, sâu trong khu nhà máy cũ.

Không giống lửa, không giống điện”.

Không ai cười nhạo, ở nơi này, thứ gì nghe càng vô lý, lại càng có khả năng lại là sự thật.

Thường Sinh liếc nhanh về đồng đội.

Không ai trao đổi bằng lời, nhưng ánh mắt đã đủ.

Nhưng mảnh thông tin này.

Người ao da gõ nhẹ thùng.

gỗ, coi như kết thúc lượt nói.

“Thông tin đến đây thôi”

Một vài nhóm bắt đầu nhúc nhích ra ngoài, một vài thì ở lại trong đó có nhóm Thường Sinh.

Thường Sinh vẫn đứng yên, hắn không nhìn tên kia nữa, mà nhìn nhịp rời đi của các nhóm.

Có nhóm tách ngay khi nghe đến “ánh sáng ban đêm”.

Có người chỉ chần chừ khi nghe “tây nam”.

hắn nhìn rất kỹ những người đó.

Không phải vì họ sợ, mà ánh mắt của họ giống hệt nhau kiểu ánh mắt của người đã nghe từ nơi khác, chỉ là chưa dám xác nhận.

Văn Thiệu lúc này đang tiêu hóa, những thông tin của những người ở đây vừa nói.

Chọt Thanh Dao nhận ra điều gì đó, mới nói khẽ với âm lượng đủ nghe cho cả nhóm.

“Hình như có gì đó sai sai ở đây thì phải.

Lâm Thanh Mộc cũng nhận ra vấn để.

mới thấp giọng nói.

“Nhóm bên kia họ nói là các Zombie đang đi tói hướng đông bắc.

Sở Sinh nói tiếp lời.

“Nhưng mà nhóm hồi nãy lại nói là mất người ở đường số 4, Nếu tôi không nhầm hướng đó là tây nam so với khu an toàn.

Thanh Dao lúc này cũng sáng tỏ, mim cười:

“Mỗi người đều ở vị trí khác nhau.

Cả nhóm đồng loạt nhìn về phía Thanh Dao.

“Zombie rời khỏi những người kia thì thấy chúng đi về hướng đông.

bắc, chúng ta thấy chúng lại đi hướng về tây nam.

Hai đường thẳng cắt nhau.

Lúc này Thường Sinh mới nói.

“Điểm chung của chúng đổ về chỉ có một.

“Khu nhà máy cũ.

Văn Thiệu nói ra trước, giọng trầm lại, như tự xác nhận lại suy luận của chính mình.

Thanh Dao gật đầu:

“Đó không phải là một nhà xưởng, là vùng lõi bên trong.

Nơi phát bị nhiễu sóng mạnh nhất.

Sở Sinh hít nhẹ một hơi:

“Thứ gì đó đủ mạnh để kéo chúng từ nhiều hướng khác nhau về cùng một điểm, không thể nào là ngẫu nhiên được.

Một nhịp im lặng ngắn.

Văn Bình lúc này đứng ở giữa, ánh mắt đảo qua từng người.

Hắn mở miệng tổi lại khép lại, mày nhíu chặt.

Rõ ràng là không theo kịp.

“Khoan đã.

Hắn gãi gãi gáy.

“ý mấy người là Zombie bị gọi vể?

Nhưng gọi bằng cái gì?

Lâm Thanh Mộc liếc sang, thấy rõ vẻ mơ hồ trên mặt hắn.

Thanh Dao cũng nhận ra, khóe môi khẽ cong lên.

Cô bước lại gần Văn Bình, hạ giọng:

“Ngươi hiểu tới đâu rồi?

Văn Bình lập tức thẳng lưng, đáp rất nhanh:

“Hiểu chứ.

Nói xong chính hắn cũng hơi khựng lại.

Bề ngoài thì gật gù ra vẻ nghiêm túc, nhưng sâu trong đầu là cả một mớ hỗn loạn:

Vùng lõi l gì?

Nhiễu sóng liên quan gì tới zombie?

Đông bắc tây nam cắt nhau thì sao lại ra nhà máy cũ?

Hàng vạn câu hỏi lăn qua lăn lại, không câu nào dám hỏi ra.

Thanh Dao nhìn nét mặt đó, nở nụ cười càng đậm, chỉ nói một câu đủ cho hắn nắm được mấu chốt:

“Có thứ gì đó ở đó phát tín hiệu.

Zombie chỉ là phản ứng.

Văn Bình chớp mắt.

“À.

Không hẳn là hiểu, nhưng ít nhất hắn biết không nên xem đây là chuyện nhỏ.

Thường Sinh kết thúc cuộc trao đổi:

“Không cần hiểu hết.

Chỉ cần biết một việc.

Hắn quay người về phía cửa xưởng:

“Chúng ta phải tới đó.

Cả nhóm không ai phản đối, họ lặng lẽ rời đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập