Chương 41:
Lệnh Cấp Đỏ
Phòng họp tổng bộ chìm trong ánh đèn trắng.
Trên màn hình lớn lúc này, hai bản báo cáo được đặt song song.
Bên trái:
dữ liệu thu hồi từ nhà máy bỏ hoang ở khu công nghiệp, nơi đội của Thường Sinh vừa rút.
Bên phải:
hồ sơ của đội trinh sát mất tích ba ngày trước, vị trí cuối cùng được ghi nhận ở rìa tây nam.
Một đường đánh dấu đỏ nối với hai khu vực.
Không liền kề, không hề có chung tuyến đường, cũng.
chẳng có lý do để hiện tượng trùng lặp.
Một sĩ quan trung niên đứng dậy, giọng trầm:
“Zombie tại hai điểm đều có đặc điểm giống nhau:
tập trung bất thường, phản ứng đồng loạt.
Ông ta dừng lại một chút.
“Điều đó có nghĩa là có thể có ít nhất hai điểm phát sinh, hoặc có thể là một mạng lưới.
Trong phòng họp không khí nặng hẳn xuống, một người mở bản.
đồ địa bàn tây nam.
Vùng màu xám chiến gần trọn khu vực.
“Đây là khu Thanh Xà kiểm soát.
Không ai phản bác.
Thanh Xà chưa từng được xếp vào nhóm nguy hiểm cấp cao.
Chúng là tổ chức sinh tồn địa Phương, buôn lậu vật tư, có vũ trang nhưng không vượt quá, ít nhất là trên hồ sơ.
“Đội trinh sát mất tín hiệu cũng là được cử đi điều tra hiện tượng Zombie.
“Thời điểm trùng với nhà máy bắt đầu có đị thường.
Căn phòng im lặng vài giây, cuối cùng, người ngổi ở vị trí chủ tọa Lý Hồng Quân lên tiếng:
“Không phải trùng hợp.
Một câu ngắn gọn, nhưng lại chốt hạ toàn bộ.
“Hiện tượng này không còn là sự cố riêng lẻ.
Nếu để kéo dài, khu an toàn Dương Nam sẽ gặp nguy hiểm.
“Nếu chúng thực sự đang sở hữu vật điều khiển Zombie đó.
Cả phòng họp không ai nói gì, họ đều hiểu kết cục như thế nào của khu an toàn này, có thể biến mất hoàn toàn trên bản đồ.
“Không thể tiếp cận theo phương thức trinh sát thông thường nữa.
Quyết định được đưa ra rất nhanh, không ai phản bác, không có biểu quyết.
“Ra lệnh cấp đỏ.
“Mục tiêu:
khu vực tây nam, toàn bộ địa bàn do Thanh Xà kiểm soát.
“Chiến thuật:
xâm nhập phân tán.
Các đội tác chiến độc lập hiện đang ở bên ngoài sẽ tiếp cật từ nhiều hướng.
“Ưu tiên xác minh nguồn gây nhiễu.
Nếu cần thiết.
cho phép tiêu diệt.
Lệnh được mã hóa, truyền đi ngay lập tức.
Chỉ những người đang ở tuyến ngoài, còn sống, còn khả năng chiến đấu mới nhận được tín hiệu.
Ngoài khu an toàn Dương Nam, ở một điểm nghỉ tạm không có trên bản đồ.
Thường Sinh vừa lau lưỡi kiếm.
Máu đen khô lại thành vệt sầm trên thép, bị hắn gat đi từng chút một, động tác quen thuộc đến mức không cần nhìn.
Bên này Văn Thiệu đang ngồi xem bản đổ, thiết bị liên lạc bên hông hắn rung lên.
Một nhịp rung, rồi dừng.
Hắn liếc xuống, chỉ vài dòng ngắn hiện lên màn hình:
[Mục tiêu cấp đỏ]
[Khu vực:
Tây Nam]
[Hiện tượng trùng khớp nhà máy]
[Chuẩn bị xâm nhập.
“Mọi người, chúng ta có chỉ thị từ cấp trên rồi.
Tất cả mọi người trong nhóm đểu quay đầu lại, nhìn hắn chỉ thấy hắn do lên thiết bị liên lạc hiện lên nhiệm vụ tiếp theo.
Văn Bình lúc này hào hứng nói:
“Ha, lại là hướng Tây Nam sao?
chỗ ở của con rắn đó.
Không ai trả lời hắn.
Văn Thiệu liếc Văn Bình một cái, chỉ nói ngắn gọn:
“Lần này không giống lần trước.
Hắn chỉ một khu vực ở trên bản đổ dưới chân hắn, một vùng rộng phía tây nam được khoang đỏ.
Không chỉ một điểm, mà là nhiều vị trí rải rác.
“Nhà máy cũ chúng ta thăm dò chỉ là một mắt xích.
“Đội trinh sát mất tích, cũng là vì điều tra hiện tượng này ở phía Tây Nam.
Không khí trầm xuống rõ rệt.
Sở Sinh cau mày:
“Vậy.
không phải chỉ một chỗ?
“Ừ” Văn Thiệu gật đầu.
Thường Sinh đứng dựa tường, thanh kiếm đã được lau sạch, lưỡi thép phản chiếu ánh lửa nhỏ từ lửa trại.
Hắn không nhìn bản đồ, nhưng từng câu nói đều lọt vào tai.
Thanh Dao nhìn vào bản đổ, khẽ nói:
“Nếu vậy, có khả năng không chỉ một nguồn gây nhiễu.
Văn Thiệu chưa kịp trả lời thì thiết bị trên tay hắn rung lên lần nữa, lần này không phải thông báo nhiệm vụ, là tín hiệu đồng bộ.
“Không phải chỉ có chúng ta, ít nhất bốn đội khác đang tiếp cận từ các hướng khác nhau.
“Đây là triển khai diện rộng”
Không ai nói thêm câu nào, thông tin đã đủ, nhiệm vụ cũng đã rõ.
Phần còn lại chỉ là chuẩn bị và chờ trời sáng.
Ngoài kia, màn đêm bao trùm toàn bộ ngoại vi Dương Nam.
Không còn tiếng Zombie gào rú, cũng không có động tĩnh bất thường.
Chính sự yên bình đó lại khiến cho người ta khó mì ngủ.
Trời vừa hửng sáng.
Ánh sáng mờ tràn qua những khung cửa sổ vỡ, xua đi phần nào bóng tối còn sót lại trong căn nhà tạm này, Văn Thiệu là người tỉnh trước.
Hắn liếc nhìn đồng hồ, khẽ đánh thức những người còn lại.
Không ai nói chuyện lớn tiếng, ăn lương khô, kiểm tra trang bị.
Mọi động tác đều gọn gàng, quen thuộc như đã lặp lại vô số lần, bản đồ được trải ra lần nữa.
“Chúng ta sẽ đi theo tuyến này.
Văn Thiệu chỉ tay.
“Không phải đường ngắn nhất, nhưng tránh được khu dân cư đông.
Sở Sinh gật đầu:
“Ít z Zombie hơn, nhưng tầm nhìn kém.
“Được.
Văn Thiệu đáp.
Thường Sinh khoác balô, quấn kiếm lại.
Hắn liếc về phía tây nam, nơi ánh sáng buổi sáng.
không chiếu tới được.
“Đi thôi” Hắn khẽ nói.
Nhóm số7 rời điểm nghỉ tạm, không có hiệu lệnh, không có khẩu hiệu, chỉ là sáu bóng ngưò lặng lẽ tiến về phía tây nam, nơi không chỉ một đội đang tiến vào.
Địa hình bắt đầu thay đổi khi rời khỏi vành ngoài.
Những con đường nhựa nứt vỡ dần biến mất biến thành đường bê tông cũ, xen lẫn đất đá và cỏ dại mọc khắp nơi.
Nhà cửa thưa dần đi, thay vào đó là kho bãi bỏ hoang, những khu dân cư dang dở đang được xây, chưa kịp hoàn thiện thế giới đ:
ã c-hết.
Nhóm số 7 giữ đội hình kéo giãn.
Thường Sinh đi trước, tốc độ không nhanh nhưng rất đều.
Văn Thiệu đi sau hắn một chút bên trái, liên tục đối chiếu với bản đổ.
Những người còn lại phân tán vừa đủ để không dẫm vào nhau, nhưng cũng không tách quá xa.
Khoảng nửa giờ sau, Thanh Dao giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Có dấu vết.
Nàng chỉ xuống đất, vết bánh xe cũ, không sâu, nhưng kéo dài theo hướng tây nam.
Bên cạnh là dấu giày lẫn lộn, có cái đã bị gió xóa đi, có cái thì còn khá rõ.
“Không phải Zombie, bước chân rất đều.
Văn Thiệu cuối xuống quan sát thêm vài giây, rồi đứng dậy:
“Ít nhất là hai nhóm người, đi cách nhau không xa.
Văn Bình nhếch miệng:
“Một trong số đó có thể là đội khác.
“Hoặc không.
Sở Sinh nói khẽ.
Không ai phản đối, Thường Sinh nhìn về phía trước con đường.
Con đường trước mặt hơi trũng xuống, hai bên là những dãy nhà đổ nát, tẩm nhìn bị hạn chế khá nhiều.
“Tiếp tục, giữ cảnh giác.
Họ đi thêm chưa đầy mười phút thì nghe thấy tiếng động.
Không phải tiếng gào, cũng không phải tiếng súng, là tiếng kim loại va vào nhau, rất khẽ, rồi im bặt.
Cả nhóm lập tức tản ra, tìm vật che chắn.
Thường Sinh áp sát một bức tường nứt vỡ, ánh mắt quét nhanh qua khu vực phía trước.
Ở cuối con phố, giữa hai căn nhà đổ sập, có bóng người thấp thoáng di chuyển.
Ba người.
Trang bị không đồng đều, nhưng đểu mang theo v-ũ k:
hí lạnh và súng, ngắn.
Cách di chuyển cẩn trọng, liên tục quan sát xung quanh.
“Không phải zombie.
Văn Thiệu thì thầm.
“Cũng không phải đội chúng ta.
Lâm Thanh Mộc hạ thấp giọng:
“Người của Thanh Xà?
“Chưa chắc, quan sát thêm.
Thường Sinh đáp.
Ba bóng người kia dừng lại ở một ngã rẽ, trao đổi rất nhanh, rồi tách ra hai hướng khác nhau Sở Sinh khẽ chửi thầm:
“Chia đội.
giống bọn có tổ chức.
Văn Thiệu nhìn đồng hồ, rồi liếc sang Thường Sinh:
“Các đội khác cũng đang tiếp cận.
Khả năng cao không chỉ chúng ta gặp.
Thường Sinh gật đầu:
“Không tiếp xúc, đi vòng qua.
Nhóm số7 đổi hướng, lặng lẽ rời khỏi khu phố đó như chưa từng xuất hiện, nhưng từ thời điểm ấy, cảm giác bị theo đõi bắt đầu xuất hiện.
Không rõ là Zombie, là người của Thanh Xà, hay là một đội nào đó đang làm cùng nhiệm vụ nhưng không biết nhau.
Chỉ biết rằng, càng tiến sâu về phía tây nam, dấu vết hoạt động càng dày.
Buổi trưa trôi qua trong im lặng, không còn tiếng gió thỏi trống trải như vùng ngoài, cũng chẳng có sự hỗn loạn của Zombie.
Khu vực tây nam giống như bị ai đó “dọn” qua một lượt, xác sống ít hơn hẳn, nhưng dấu vết con người thì ngược lại.
Những cửa sắt bị mỏ ra thô bạo, dây điện bị cắt gọn, một vài điểm trên cao có dấu hiệu từng được dùng làm trạm quan sát.
Văn Thiệu dừng lại dưới bóng trạm xăng đổ nát, hạ giọng:
“Có người đang kiểm soát khu này.
Thanh Dao liếc nhìn dưới chân trạm xăng, nơi còn những vết giày in mò:
“ít nhất ba ngày, có thay ca.
Văn Bình nhíu mày:
“Thanh Xà làm mấy thứ này từ bao giò?
Không ai trả lời.
Thường Sinh đứng ở rìa bóng tối, ánh mắt dừng lại bên bức tường cách đó không xa.
Trên lớp sơn bong tróc có ký hiệu sơn đen đơn giản, nhưng có quy.
tắc, không phải là ký hiệu đánh dấu đường đi.
Là ký hiệu nội bộ của chúng.
Thiết bị liên lạc lại rung.
Lần này không phải chỉ thị, mà là tin hiệu ngắn từ kênh tác chiến.
[Đội 5:
tiếp xúc giao tranh nhẹ ~ hướng tây bắc]
[Đội 2:
phát hiện khu tập kết zombie bất thường – đã rút]
[Đội 9:
mất tín hiệu tạm thời — đang khôi phục]
những dòng chữ hiện lên rồi mất, không đội nào nói rõ họ thấy gì.
“Chúng ta không phải đi một mình, cũng không phải là người vào đầu tiên.
Văn Thiệu gật đầu, nhanh chóng điều chỉnh lộ trình trên bản đổ, hắn chỉ vào một cum công trình cũ nằm giữa các tuyến tiếp cận của nhiều đội.
“Điểm này, đây có thể là trung tâm của chúng.
Thanh Dao nhìn kỹ:
“Đó đúng là có thể là trung tâm của Thanh Xà.
“Nó đủ kín, phù hợp để giấu thứ không muốn ai thấy.
Họ không ở lại lâu, đội hình đổi chuyển sang tiến công thận trọng, khoảng cách giữa từng người rút ngắn lại.
Mỗi bước đi đều được tính toán, tránh để lại dấu vết.
Khi mặt trời bắt đầu nghiêng đi, họ nhìn thấy nó.
Một khu dân cư cũ, bao quanh bằng bức tường rào tự dựng, không cao nhưng đủ kín đáo.
Cổng sắt thì hé mở, bên trong yên ắng đến kỳ lạ.
Không có Zombie lảng vàng quanh đó
Văn Bình nuốt khan:
“Chỗ này.
sạch quá.
Thường Sinh đưa tay ra hiệu dừng, hắn nhìn khu vực đó rất lâu, rồi nói một câu khiến cả nhóm đồng loạt căng người:
“Chúng ta đến đúng chỗ rồi.
Và ngay lúc ấy, từ thiết bị liên lạc của cả đội, một tín hiệu đồng loạt bật lên, không phải cảnh báo.
Mà là thông báo ngắn, lạnh lẽo:
[Toàn bộ đội tuyến ngoài:
đã xác nhận tiếp xúc khu trung tâm]
[Cho phép tự do triển khai]
[Ưu tiên sống sót]
Không ai nói thêm lòi nào.
Văn Thiệu ra hiệu, hắn dẫn trước hai bước.
Thường Sinh đứng ngang với hắn, Thanh Dao giữ sườn trái, Sở Sinh lùi lại nửa bước phía sau.
Văn Bình và Lâm Thanh Mộc ở giữa, vừa đủ để hỗ trợ lẫn nhau mà không vướng tay chân.
Cổng sắt kêu “két” một tiếng khi bị đẩy ra.
Thường Sinh dừng bước lại ngay lập tức, hắn cúi người, nhìn vào bản lề.
Không có rỉ sét bong tróc như những cánh cổng bỏ hoang khác.
Dấu dầu bôi còn mới, nên là mở ra rất nhẹ.
“Có người ra vào thường xuyên.
hắn nói nhỏ.
Bên trong khu dân cư cũ, những dãy nhà thấp san sát, cửa sổ phần lớn bị che kín bằng ván gỗ hoặc bạt.
Không có ánh đèn, không có tiếng nói, nhưng mùi người thì còn.
Mùi khói, mùi thức ăn khô và mùi kim loại.
Thanh Dao khẽ nhíu mày:
“Không giống trạm sinh tồn bình thường.
Văn Thiệu đưa tay ra hiệu dừng lần nữa.
Ở đầu con hẻm phía trước, có thứ gì đó treo lủng.
lẳng trên cột điện gãy một xác zombie, cổ bị treo bằng dây thép, miệng nhét vải.
“Cẩn thận” Sở Sinh nói khẽ.
Thường Sinh nhìn quanh, ánh mắt dừng trên mái một căn nhà hai tầng ở góc khu.
Một bóng người vừa lùi lại rất nhanh, không phải zombie.
“Chúng ta đã bị thấy rồi.
Văn Bình hạ giọng:
“Vậy bọn chúng đang quan sát chúng ta hả?
Thiết bị liên lạc lại rung nhẹ.
Lần này là kênh đội, tín hiệu rất ngắn.
phát hiện khu dân cư cấu trúc phòng thủ sơ sài]
[Không thấy biểu tượng Thanh Xà rõ ràng]
[Khuyến nghị thận trọng]
Thanh Xà.
Cái tên đó lại lơ lửng trong đầu của mỗi người, nhưng thứ trước mắtlại không khớp hoàn toàn với những gì họ biết về tổ chức này.
Không có hình son biểu tượng con rắn lục đặc trưng của chúng, không có dấu hiệu phô trương.
Nó quá yên tĩnh.
Thường Sinh bước thêm một bước vào trong.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên từ trên cao, không lớn, nhưng đủ rõ:
“Dừng lại”
Tất cả lập tức giương v-ũ k-hí, nhưng không ai tấn công.
Trên mái nhà đối diện, ba bóng người xuất hiện.
Không mặc đồng phục, trang bị hỗn tạp, nhưng tư thế cầm súng rất chuẩn.
Ở phía xa hơn, có thêm ít nhất hai vị trí khác cũng đang nhắm xuống.
“Các người không phải Thanh Xà, nhưng cũng không phải dân lang thang.
Văn Thiệu tiến lên nửa bước, giơ tay ra khỏi v-ũ k-hí:
“Chúng tôi đến điều tra dị thường zombie.
Một khoảng im lặng ngắn.
Rồi giọng kia cười khẽ, không hề thân thiện:
“Vậy là các người cũng bị kéo vào rồi.
Thường Sinh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
“Cũng?
Bóng người trên mái nhà nhìn hắn, lần đầu tiên ánh mắt lộ rõ sự đánh giá.
“Các người đến muộn.
hắn nói.
“Thứ ở đây không còn đơn giản là Thanh Xà nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập