Chương 42:
Con Rắn Và Lưỡi Kiếm
Cơn gió lùa qua con hẻm hẹp, mang theo mùi bụi và kim loại.
Thường Sinh tay vẫn giữ kiếm, cũng không tiến lên.
Hắn ngẩng đầu nhì thẳng người nói chuyện trên mái nhà.
“Giải thích.
Chỉ hai chữ, nhưng đủ nặng để người kia im lặng vài giây, rồi ra hiệu.
Hai bóng người khác hạ nòng súng xuống một chút, vẫn ngắm nhưng không còn siết cò.
“Vào trong rồi nói, ở ngoài này không an toàn.
Văn Bình nhíu mày:
“Tin được không?
Văn Thiệu không trả lời, ánh mắt lướt qua những toàn nhà có điểm nhìn xung quanh.
Bố trí phòng thủ không thô, nhưng rất có ý đổ.
Ít nhất, nếu họ muốn bắn, vừa rồi đã bắn.
“Đi, giữ đội hình.
Cánh cửa kim loại ở tầng trệt một căn nhà mở ra từ bên trong.
Không khóa, nhưng có chốt thủ công.
Bên trong là cầu thang hẹp dẫn xuống tầng hầm.
Ánh đèn pin được bật lên.
Không phải là kho lưu trữ đồ, cũng không phải là nơi trú ẩn tạm bọ.
Bên dưới được gia cố bằng thép, có bản đồ dán kín mặt tường, đánh dấu chằng chịt các tuyến đường, mũi tên đỏ, vòng tròn chống lên nhau.
Thường Sinh liếc qua là hiểu ngay.
“Bản đồ di chuyển của zombie.
Người dẫn đường nhìn hắn một cái, gật đầu:
“Đúng.
Trong phòng đã có bốn người khác.
Tổng cộng tám.
Không ai còn trẻ, cũng không ai quá già.
Trên người đều có vết thương cũ.
“Chúng tôi là đội sống sót từ tuyến tây nam, không thuộc Thanh Xà.
Trước kia là dân vận tải sau này bị kẹt lại.
Thanh Dao nhìn lên bản đổ:
“Những mũi tên này đều hướng về trung tâm?
“Ban đầu là vậy, nhưng ba ngày trước thì khác.
Hắn dùng bút gõ nhẹ lên một khu vực bị khoanh đậm.
“Zombie bắt đầu đổi hướng.
Không còn tụ về một điểm.
Chúng đi tuần.
Sở Sinh hít sâu một hơi:
“Đi tuần?
“Có chu kỳ.
Có khoảng nghi.
“Có lúc dừng lại, như đang chờ lệnh.
Không ai nói gì.
Thường Sinh bước tới gần bản đồ hơn.
Hắn nhìn rất lâu vào những đường vẽ chồng chéo, rồ hỏi một câu tưởng như không liên quan:
“Thanh Xà đâu?
Người kia cười nhạt:
“Nếu các người nghĩ Thanh Xà kiểm soát nơi này.
Hắn lắc đầu.
“Thì các người đánh giá chúng quá cao rồi.
Hắn chỉ vào một khu vực khác, nằm sâu hơn về phía tây nam, gần rìa bản đồ.
“Một ngày trước, Thanh Xà rút người khỏi khu này.
“Sau đó?
Văn Thiệu hỏi.
“Sau đó Zombie bắt đầu xuất hiện nhiều hơn và những thứ này.
Hắn đi tới trước tủ lấy ra một thiết bị méo mó, vỏ ngoài cháy sém, trên bề mặt còn khắc ký hiệu không rất quen thuộc đối với nhóm Thường Sinh.
Thanh Dao sững người:
“Cái này giống.
“Nhà máy.
Thường Sinh nói tiếp.
Không phải nghi vấn.
Là khẳng định, người kia nhìn hắn rất lâu, rồi gât đầu chậm rãi:
“Vậy là các người cũng đã thấy rồi.
Không khí trong phòng chùng hẳn xuống, thiết bị liên lạc bên hông Văn Thiệu rung nhẹ.
Tin nhắn là của từ đội khác:
[Đội4:
tiếp xúc lực lượng lạ không phải Thanh Xà]
[Thiết bị gây nhiễu xác nhận tồn tại]
[Khả năng nguồn phát > 1]
Văn Thiệu ngẩng đầu lên, nhìn quanh căn phòng bán hầm chật hẹp.
“Xem ra toàn bộ Tây Nam đã biên thành một cái bẫy”
Thường Sinh đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt hắn lạnh đi.
“Vấn đề chỉ còn là ai đã đặt bẫy”
Không một ai trả lời câu hỏi đó, ánh đèn pin chiếu lên bản đồ rung nhẹ nhờ nhịp thở của từng người.
Những mũi tên đỏ chẳng chịt, giao nhau rồi tác ra, như mạch máu của một cơ thể bệnh.
Người dẫn đường phá vỡ im lặng:
“Chúng tôi không biết là ai, chỉ biết thứ này không phải l¿ đồ của Thanh Xà.
“Thanh Xà có v:
ũ k:
hí, có người, nhưng nền tảng của chúng là cướp b-óc và bạo lực, không đời nào đủ trình độ để nghiên cứu ra loại công nghệ này”
“Có người đang thử nghiệm, ngay trong vùng đất đang c:
hết này.
Văn Thiệu trầm ngâm nói tiếp.
Không khí quanh phòng lạng dần đi.
Văn Bình tặc lưỡi:
“Thể thì xui cho bọn thử nghiệm rồi.
Thường Sinh vẫn đứng trước bản đồ kia, hăn đưa tay, đặt nhón trỏ lên một điểm giao nhau giữa ba tuyến mũi tên.
“Chỗ này”
Người dẫn đường nhìn theo, gật đầu ngay:
“Hai ngày trước có tín hiệu mạnh nhất ở đây.
“Chúng tôi không dám lại gần.
“Vì sao?
“Vì Zombie ở khu đó, chúng nó không tản ra khi mất tín hiệu.
Cả phòng im phăng phắc.
“Chúng đứng yên, như đang chờ mệnh lệnh.
Thiết bị liên lạc của Văn Thiệu lại rung.
Lần này là kênh chung.
[Đội 2:
tiếp xúc Thanh Xà chúng đang rút sâu về trong]
[Đội 5:
phát hiện khu vực cấm Zombie mật độ cao bất thường]
[Tất cả đội:
giữ liên lạc, tránh giao tranh lớn]
Văn Thiệu tắt màn hình, ngẩng đầu:
“Rõ rồi.
Hắn nhìn từng người trong đội số 7.
“Thanh Xà không phải trung tâm, chúng chỉ là lớp ngoài.
Văn Bình siết chặt cán v-ũ krhí:
“Vậy nhiệm vụ của chúng ta?
“Tiếp tục đi vào, nhưng không lao thẳng vào.
Hắn quay sang người dẫn đường:
“Các anh biết đường vòng không?
Người kia gật đầu:
“Có.
Nhưng phải đi qua khu dân cư cũ.
chật, nhiều ngóc ngách.
Thường Sinh ánh mắt liếc qua người kia:
“Đi đường đó.
Không ai phản đối.
Văn Thiệu gật đầu dứt khoát:
“Nghỉ một giờ.
Kiểm tra trang bị.
Ánh đèn trong tầng hầm tắt bớt, chỉ để lại một bóng sáng yếu.
Mỗi người tìm một góc, kiểm tra vũ k:
hí, thay băng đạn, băng lại vrết thương.
Không có hiệu lệnh xuất phát, cũng không có lời nhắc dư thừa.
Mỗi người tự động vào vị trí của mình, khoảng cách vừa đủ.
Thường Sinh đi đầu.
Kiếm chưa rút ra, nhưng tay hắn vẫn luôn đặt sẵn ở chuôi kiếm.
Địa hình phía trước bắt đầu thay đổi, những con đường rộng dần đang bị bóp hẹp lại, nhà cửa chen chúc.
Khu dân cư cũ, nơi mà trước tận thế từng đông nghịt người, giờ đây chỉ còn lại tĩnh lặng, không phải kiểu an toàn, mà là loại im lặng khiến người khác nín thở.
Thường Sinh đi đầu bỗng dừng lại một ngã ba hẹp, ra hiệu cả đội áp sát tường.
Một mùi tan!
nhè nhẹ theo gió lùa ra từ khe cửa vỡ của một căn nhà tầng hai.
Không phải là mùi xác thối cũ, mà là mùi mới.
Sở Sinh cúi xuống nhìn vết kéo dài dưới đất:
“Dấu chân bị kéo lê.
“Ba con” Thanh Dao khẽ lên tiếng.
Câu nói vừa dứt lời, một tiếng động khẽ vang lên.
Cộp—!
Không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh nó vang lên rất rõ.
Một bóng đen lắc lư xuất hiện ở cuối hẻm, rồi thêm một con nữa, rồi lại thêm một con nữa.
Chúng không lao tới, không gào rú như thường lệ.
Chỉ đứng đó, đầu hơi nghiêng.
Thường Sinh bước lên một bước.
Ngay lập tức, ba con Zombie cùng quay đầu về phía hắn.
Thường Sinh không lùi, băng vải kiếm trượt xuống, hắn rút kiếm.
Chỉ một cái rút nhẹ, ba cor Zombie cùng lúc lao tới.
Ba con zombie cùng lúc cử động.
Không phải lao tới, mà là tách ra, mỗi con chiếm một góc, chặn đường rút.
“Chúng biết bao vây.
Văn Bình nghiến răng.
“Không, là thứ gì đó đang điều khiển chúng ”
Thường Sinh hắn tiến lên chém, một đường kiếm gọn, không thừa lực, nhưng đủ.
Con Zombie bên trái ngã xuống trước khi kịp phát ra âm thanh.
Con thứ hai vừa cử động liền bị Văn Bình tích điện ở tay chưởng ra, giật nổ tung đầu.
Con còn lại nó đang do dự, chỉ một lúc rồi nó quay đầu bỏ chạy, không phải chạy tán loạn, mà chạy về cùng một hướng.
Thường Sinh nhìn theo con đang chạy kia.
“Đúng hướng rồi.
Văn Thiệu giọng bình tĩnh:
“Giữ đội hình.
Đi tiếp.
Càng đi sâu, mật độ zombie càng tăng, nhưng kỳ lạ là không có đọt vây lớn, chúng xuất hiện rải rác xung quanh.
Đến khi họ đứng trước một khu đất trống hình vòng cung.
Ở giữa là một tòa nhà thấp, không biển hiệu, không cửa sổ, xung quanh dựng hàng rào sắt đã bị tháo mất một nửa.
Trên nền đất, những vệt bánh xe chẳng chịt, rất mới, hắn cúi xuống tay chạm nền đất.
Dấu bánh xe không lộn xộn, rất có trật tự, xe vào, dừng, rồi rời đi.
Là vận chuyển.
Văn Thiệu ra hiệu chia đội hình ra làm hai bên.
Hắn, Thanh Dao và Sở Sinh vòng bên phải.
Thường Sinh, Văn Bình và Lâm Thanh Mộc áp sát từ bên trái.
Tiếng gió lùa qua hàng rào gãy phát ra tiếng kèn kẹt.
Không có Zombie lao ra, cũng.
chẳng có bẫy.
Sự yên tĩnh này lại khiến người ta càng khó chịu.
Thường Sinh dừng lại trước một cánh cửa sắt đóng kín.
Không khóa, chỉ khép, hắn đẩy nhẹ cửa mỏ ra một khe hẹp, mùi kim loại, mùi dầu máy và mùi máu khô trộn lẫn, các mùi đó xộc thẳng vào mũi của từng người.
Bên trong là một không gian rộng, trần thì thấp.
Dưới ánh sáng mờ, từng dãy thiết bị được dựng:
máy phát điện nhỏ, bộ khuếch đại sóng, dây dẫn chẳng chịt trên sàn.
Không có người, nhưng có dấu vết rất mới.
Lâm Thanh Mộc nhìn những vệt kéo dài trên nền xi măng:
“Có thứ gì đó, được đưa đi rất gấp”
Sở Sinh vừa định nói thì.
Ẩm—!
Một tiếng nổ trầm vang lên từ phía xa, không lớn, nhưng đủ để làm mặt đất rung nhẹ, không phải ở đây, mà là hướng khác.
Văn Thiệu lập tức mở bản đồ, định vị nhanh.
Một điểm đỏ vừa xuất hiện ở rìa tây nam cách đó không xa.
“Có đội khác chạm phải rồi.
Không một ai trong nhóm vui mừng, điều đó có nghĩa là thứ đứng sau chuyện này nó đã bắt đầu phản ứng.
Thường Sinh nhìn vào sâu trong tòa nhà, nơi những sợi dây cáp biến mất xuống một lối cầu thang tối.
“Chỗ chúng ta không phải trung tâm, nhưng nó là đường dẫn chúng ta tới đó.
Thường Sinh ra hiêu, cả đội lập tức ép sát tường tiến xuống cầu thang.
Cầu thang hẹp, đốc, mỗi bước đi đều vang lên tiếng bước chân trong một không gian hẹp.
Dây cáp treo lủng lắng trên trần.
Xuống hết tầng cuối, không gian mỏ ra đột ngột.
Một phòng điểu khiển rộng hơn hẳn ở phía trên.
Ở trung tâm là một khối máy móc méo mó, ghép từ nhiều thiết bị khác nhau.
Và nó đang ở đó, không hắn là Zombie, thân thể nó bị cố định vào ghế kim loại, nửa người đưới hòa lẫn với máy móc, đầu cúi thấp xuống.
Thanh Dao hít sâu:
“Nguồn điều khiển là một cá thể.
Cặp mắt đục ngầu của sinh vật kia đột nhiên mở ra, ngay khoảng khắc đó, toàn bộ máy móc xung quanh rú lên.
Tường rung mạnh, trần rơi bụi, từ các khe thông gió, tiếng gào Zombie đồng loạt vang vọng lại, như thể được bật công tắc.
“Phá ngay!
” Văn Thiệu quát.
Thường Sinh đã lao lên trước, kiếm chém xuống, không nằm trên sinh vật kìa, mà nhắm thẳng lõi kết nối giữa nó và máy.
Kiếm khí thành hình màu xanh v-a c.
hạm vào kim loại phát ra tiếng chói tai.
tỉa lửa bắn ra.
Sinh vật kia gào lên, không phải là tiếng Zombie, mà là một âm thanh méo mó, đau đớn mang theo sóng xung kích tỉnh thần.
Lâm Thanh Mộc điều khiển dây leo, phá hủy các bộ khuếch đại xung quanh.
Từng máy một nổ tung, rồi ánh sáng tắt dần.
Thường Sinh xoay cổ tay, chém ngang, lần này là đầu.
Âm thanh lập tức đứt đoạn, khối máy trung tâm run lên vài giây, rồi tắthẳn.
Văn Thiệu nhìn màn hình liên lạc tín hiệu nhiễu đã biến mất:
“Xong rồi.
“Không, đây có thể chỉ là một trạm.
Cả đội đều hiểu, cả nhóm bắt đầu rời khỏi phòng bán ngầm khi hệ thống tắt hẳn, không còn sóng dẫn, nhưng Zombie ngoài kia chưa kịp tan hết, chỉ là bị mất phương hướng.
Điều đó khiến con đường phía trước nguy hiểm và hỗn loạn hơn.
Họ di chuyển theo đường cáp chính, bá-m s-át tuyến năng lượng chạy ngầm dưới lòng đất.
Càng đi sâu, thiết bị càng ngày dày đặc hơn, mới hơn, được lắp ráp có chủ ý rõ ràng.
“Nhà kho kia đúng là đồ thử nghiệm” Thanh Dao thấp giọng.
“Thứ này là hệ thống hoàn chỉnh.
Chưa dứt lời, phía trước vang lên tiếng súng nổ dồn dập.
Không phải là của Zombie, là giao tranh của người với người.
Văn Thiệu ra tay dừng lại, cả đội áp sát mép hành lang.
Qua khe nứt của bức tường bê tông, họ nhìn thấy một khu trung tâm, ở giữa là cột phát sóng khổng lồ.
Hai phe đang giằng co.
Một đội tác chiến khác, trang bị tiêu chuẩn qruân đội, bị ép sát sau các khối máy.
Đối diện hc là những kẻ mang dấu hiệu quen thuộc áo khoác xanh đậm, ký hiệu rắn cuộn nơi cổ tay.
Người của Thanh Xà.
Nhưng phía sau chúng, đứng cạnh bàn điểu khiển, là một kẻ khác.
Gầy, cao, kính bảo hộ che kín nửa khuôn mặt, tay dính đầy vết cháy năng lượng.
Hắn không hề nhìn trận chiến, chỉ chăm chú vào dữ liệu trên màn hình.
“Không phải thủ lĩnh.
Lâm Thanh Mộc nói chắc.
“Có thể là người làm ra thứ này sao?
Văn Thiệu cau mày đáp lại:
“Đi thôi, chúng ta phải tiếp viện cho họ.
Cả nhóm gật đầu.
Thường Sinh không nói gì.
Hắn đã rút kiếm, một nhát kiếm đã làm vỡ vết nứt thành một lối đi, vết nứt trên tường bê tông bị kiếm khí xé toạc, đá vụn rơi lả tả.
Thường Sinh là người lao ra đầu tiên.
Ngay khi hắn xuất hiện, ánh đèn trong khu trung tâm chớp vài nhịp, vài kẻ của Thanh Xà quay đầu lại, phản ứng chậm hơn một chút so với chiến trường phía trước.
Một chút đó đã đủ c-hết người.
Kiếm quang lóe lên, hai bóng người ngã gục gần như cùng lúc, cổ họng brị chém gọn, máu chưa kịp phun ra đã bị đầu la khỏi cổ.
“Xông lên!
Văn Thiệu quát lên, giọng trầm nhưng dứt khoát, hắn giãm mạnh mặt đất dưới chân.
Mặt sàn kim loại dưới chân rung chuyển, các tấm thép vốn bằng phẳng bỗng nhô lên, biến dạng, dựng thành những bức chắn nghiêng.
Địa hình trung tâm bị bóp méo trong chớp mắt, che chắn cho đội tác chiến đang bị ép sát.
“Bên trái!
Lên cao!
Văn Thiệu xoay cổ tay, một cột trụ gãy nứt, mặt sàn phía dưới đội Thanh Xà sụp xuống nửa mét, khiến đội hình của chúng rối Loạn.
Những người kia nhìn về phía nhóm Thường Sinh lập tức mừng rõ.
“Có quân tiếp viện, tấn c-ông bọn chúng!
Vài người trong đó dị năng hỏa đã chuẩn bị sẵn, lao ra lửa trào ra tay bắn tới những tên cầm súng kia, chúng bị thu hút sự chú ý của nhóm người Thường Sinh không để ý đến khi ngọn lửa tới gần trước mặt đã quá muôn.
Ngọn lửa quét ngang chiến trường, ép những kẻ cầm súng của Thanh Xà phải lăn người tránh né.
Đội hình vốn đã rối Loạn lập tức bị xé toạc, tiếng hét vang lên liên tiếp.
“Giữ nhịp!
Đừng để chúng áp sát cột phát sóng!
Một người trong đội tác chiến bên kia quát lớn, vừa bắn vừa lùi.
Thanh Xà lập tức phản ứng.
Hai dị năng giả của hắn lao lên, một kẻ dựng khiên năng lượng, kẻ còn lại phóng lưỡi gió chém thẳng về phía đội tiếp viện.
“Văn Bình!
” Văn Thiệu gầm lên.
Không cần nhắc lần hai, Văn Bình đã xông lên nửa bước.
Điện quang tụ lại nơi cánh tay, tiếng lách tách vang chói tai.
Hắn đẩy thẳng một chưởng ra trước.
Lôi lực va vào khiên năng lượng, nổ tung thành một vòng xung kích.
Khiên vỡ, người phía sau b:
ị đ:
ánh bật lùi, ngã lăn xuống sàn.
Ngay khoảnh khắc đó, Sở Sinh đã áp sát.
Thân ảnh hắn thấp xuống, động tác gọn và nhanh, như một con báo thực sự.
Hắn lướt qua khe hở, đánh gục kẻ vừa mất thăng bằng, rồi quay đầu đối phó mục tiêu kế tiếp, không hề dừng lại.
Lâm Thanh Mộc siết chặt bàn tay.
Những sợi dây leo trổi lên từ sàn nứt vỡ, quấn lấy cổ chân và eo đối phương, kéo họ ngã nhào.
Một tên dị năng giả của Thanh Xà vừa định phản công thì bị trói chặt, chưa kịp giấy đ¿ bị đội tác chiến biắn hạ.
Nhưng đúng lúc đó, một luồng khí lạnh ép thẳng tới.
Thanh Xà không biết từ đâu mà lao ra.
Ngay khi Thanh Xà lao tới như một mũi tên với trường đao chém ngang, Thường Sinh khôn:
chọn cách đối đầu trực diện ngay tại trung tâm.
Keng—!
Thường Sinh kịp thời xoay ngang thanh kiếm, dùng sống kiếm đón đỡ nhát chém của đối phương, một tiếng vang dội khắp căn phòng, tia lửa từ hai thanh kim loại bắn tung tóe.
Hắn khẽ liếc qua vị trí của Văn Bình và đội tác chiến đang bị hỏa lực địch ép sát, rồi đột ngột xoay người, mượn lực va chạm từ nhát đao đầu tiên để bật ngược ra phía sau, lao thẳng về phía hành lang kỹ thuật tối tăm bên cánh trái.
“Muốn chạy sao?
Thanh Xà cười gằn, cho rằng đối phương sợ hãi, hắn lập tức bá-m sát như hình với bóng.
Văn Thiệu thấy vậy định hét lên, nhưng nhìn thấy ánh mắt bình thản của Thường Sinh, hắn lập tức hiểu ý, quay sang quát lớn:
“Chặn đứng đám lính của hắn lại, để khu vực đó cho Thường Sinh!
Tại hành lang hẹp, nơi những ống dẫn khí xì ra hơi trắng mờ mịt, Thường Sinh dừng bước.
Không gian ở đây chỉ đủ cho hai người đứng, hoàn toàn tách biệt với tiếng súng nổ rền vang bên ngoài.
Thanh Xà lúc này mới khựng lại, nhận ra mình đã bị tách biệt khỏi đám thuộc hạ:
“Ngươi tự chan chỉ mình mật ch à chất Lhá vân tĩnh 44% 7
Môt đôi tác chiến khác trang bị Hôu chiuyiẩn Ga iân điôi bị ép sát sau các khôi máy.
Đối diện hc
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập